Gallery

Nhất đao khuynh thành – Chương 3.3


Khi Thương Dung cho xe quay lại đuổi kịp hai người thì vẫn thấy họ đang giằng co với nhau. Nhìn bộ dạng hai người mà không nhịn được cười. Cả hai nhìn nhau bằng cặp mắt nảy lửa, một người thì tức giận, người kia thì chực khóc. Đường Mạc lạnh lùng nhìn chàng, Thương Dung khẽ đằng hắng một tiếng: “Xin lỗi, xin thứ lỗi! Đường huynh à, Tiểu Duyệt chỉ là muốn quay trở lại để từ biệt bạn mà thôi, cũng không làm lỡ mất nhiều thời gian lắm đâu, hà tất gì huynh phải ngăn cản chứ?”.

Vừa dứt lời thì nét mặt Đường Mạc càng trở nên đáng sợ. “Quay trở lại xe ngựa!” Đường Mạc chỉ nói đúng năm từ ngắn gọn mà cương quyết, suốt dọc đường chàng cứ nắm chặt lấy cổ tay Đường Duyệt, không thèm quan tâm nàng giãy giụa thế nào.

Đường Duyệt cảm thấy vô cùng tuyệt vọng. Thương Dung ngồi bên nhìn họ mà thực sự không biết nên làm gì, dù gì thì chàng cũng không phải là đại ca của Đường Duyệt, lúc này chỉ biết vỗ vai nàng an ủi mà thôi, đang định an ủi nàng mấy câu thì nghe thấy Đường Mạc nói với Thương Lục đang đánh xe: “Quay lại ngôi làng nhỏ lúc nãy đi”. Nghe vậy, mắt Đường Duyệt bỗng sáng hẳn lên.

Xe ngựa được đánh quay trở lại ngôi làng nhỏ. Xe vừa dừng, Đường Duyệt đã vội vàng nhảy xuống đất. Đường Mạc lặng lẽ nhìn nàng chạy vụt vào con ngõ nhỏ, nhưng trong chớp mắt đã thấy nàng hoang mang chạy trở ra.

“Không tìm thấy người à?” Đường Mạc nhìn nàng nước mắt giàn giụa, nhướng mày hỏi.

Đường Duyệt cúi đầu buồn bã. Nàng nghĩ có thể người ta không đợi được nàng nên tức giận quá mà bỏ đi rồi.

Thương Dung tìm đến ông chủ hiệu buôn ở đối diện hỏi chuyện, không biết họ trao đổi với nhau những gì mà chỉ thấy người đó mặt mày hớn hở, theo chàng ta bước ra khỏi tiệm, đi đến chỗ Đường Mạc.

“Vị chủ hiệu buôn này nói rằng, hôm nay có người đi dò xét mới biết tử thi được chôn dưới hố bỗng dưng không thấy đâu nên đã dán cáo thị treo giải thưởng để tìm kiếm. Vừa rồi có người phát hiện ra cậu thiếu niên đó nên đã đến thưa với trưởng làng. Thế là thằng nhóc đó bị mấy người đến đưa đi rồi!”

Đường Duyệt vô cùng lo lắng, nàng đột nhiên nhớ lại cái người xuất hiện trong ngõ lúc sáng sớm nay. Tất cả là lỗi của nàng. Giá như nàng cẩn thận hơn một chút, đều là do nàng không ngờ tới! Nàng nắm chặt tay mình, căng thẳng không nói lên lời.

“Mọi người vốn định thiêu sống cậu thiếu niên đó, nhưng khi lửa đã được đốt lên thì có một vị hòa thượng qua đường đã kiên quyết xin tha và đem thằng bé theo. Ôi, thật là đáng tiếc, mọi người đã phải vất vả một phen.” Vị chủ hiệu buôn vừa cười vừa kể với cái vẻ rất thoải mái như thể cái việc thiêu sống người là một việc quá đỗi bình thường vậy.

“Được rồi, lên xe thôi!” Đường Mạc lại là người kết thúc câu chuyện, nhưng cũng phải thừa nhận rằng, con người này đưa ra quyết định rất dứt khoát, lạnh lùng mà chính xác.

Bất luận gặp phải việc gì đi chăng nữa, Đường Duyệt cũng chưa bao giờ tranh cãi với ai, trận giằng co hiếm có lần này lại là vì chàng thiếu niên kia, nhưng kết quả lại không khiến nàng yên lòng. Nàng chợt nhớ ra ngay cả tên của người kia nàng cũng không biết, và nàng cũng không biết được là chàng đã bị đưa đi đâu.

Xe ngựa đưa mấy người bọn họ về Đường Gia Bảo. Suốt dọc đường đi Đường Duyệt không nói bất cứ một lời nào. Thương Dung nhìn bộ dạng của nàng mà chỉ biết thở dài. Cô bé này quả thật là một người lặng lẽ, ít nói, lúc này chàng cũng phần nào cảm thông với nỗi khổ của Đường Mạc. Nó giống như cảm giác phiền muộn của người đi mò ngọc trai, khó khăn lắm mới tìm được con trai có ngọc nhưng rồi lại cạy mãi không mở ra được.

Nhưng khi về đến Đường Gia Bảo, đón chào Đường Duyệt không phải là Đường Tứ phu nhân. Người đứng đợi nàng lại là Ngân Tâm, người hầu gái thân cận nhất của mẹ nàng. Trước đây, Đường Duyệt cũng rất ít khi gặp cô ta vì cô ta suốt ngày bên cạnh hầu hạ Đường Tứ phu nhân. Lúc này, Ngân Tâm đang đứng trước cửa Đường Gia Bảo, mặc bộ đồ màu tím nhạt, khuôn mặt trái xoan, dáng vẻ thướt tha, nhìn Đường Mạc và mấy người cung kính cười nói: “Đại thiếu gia, cậu đã về rồi. Trong phòng khách có mấy vị đến tìm cậu đó!”.

Đường Mạc gật đầu, nói với Thương Dung: “Cảm ơn sự giúp đỡ của Thương huynh! Buổi tối có thiết đãi yến tiệc, huynh hãy về nghỉ ngơi trước đi đã”. Nói xong, chàng dặn dò đám gia nhân đưa khách về phòng nghỉ.

Thương Dung cười với Đường Mạc rồi cũng miễn cưỡng đi theo đám gia nhân. Đường Mạc đang định đi vào trong thì thấy Đường Duyệt bị Ngân Tâm ngăn lại. Đường Mạc nghiêm mặt nhìn cô ta, mấy người đứng sau vội vã thưa: “Thưa đại thiếu gia, tiểu thư đã đi cả một chặng đường dài rồi. Nô tỳ phụng mệnh phu nhân đưa tiểu thư đi tắm rửa thay y phục. Mong cậu hiểu cho!”.

Đường Mạc không nói nữa, nhìn Đường Duyệt một cái rồi bước vào trong Đường Gia Bảo. Tuy Đường Duyệt được chàng tìm về nhưng trong trong chuyện này còn rất nhiều điểm nghi vấn khiến chàng không thể nào hiểu được. Bây giờ chàng rất muốn tìm hiểu cho rõ ngọn nguồn sự tình.

Vẻ mặt tươi cười của Ngân Tâm trong chớp mắt đã có chút thay đổi ngay khi Đường Mạc vừa quay lưng đi, chỉ có người đứng cách cô ta gang tấc là Đường Duyệt mới cảm nhận được. Nàng tuy chỉ là một đứa trẻ nhưng lại có linh cảm rất nhạy bén. Vẻ tươi cười trên mặt Ngân Tâm tỏ ra rất khách khí, dè dặt, không hẳn là giễu cợt cái bộ dạng nhếch nhác, lấm lem bùn đất của nàng bây giờ mà đơn thuần chỉ là vẻ khách khí thông thường. Những nô tỳ thân cận của mẫu thân, ai cũng là người hiểu phép tắc, lễ nghĩa.

Đường Duyệt không được đưa vào Đường Gia Bảo mà bị đưa đến chái phòng phía sau khu nhà, ở đây không có bồn tắm nước nóng cũng chẳng có y phục để thay, ngay cả xà phòng cũng không. Đường Duyệt nghi ngờ nhìn Ngân Tâm thì cô ta lễ phép nói: “Tiểu thiếu gia mới đầy tháng, người còn yếu, nên tránh để nhiễm bụi bẩn bên ngoài. Tiểu thư lần này đi xa về, tiếp xúc với nhiều người hẳn là đã tiếp xúc phải những thứ không tốt”.

Đường Duyệt cảm thấy trái tim mình đang run lên, muốn mở miệng nói nhưng âm thanh phát ra chỉ là những tiếng lắp bắp: “Ta… ta không…”.

Ngân Tâm hơi đỏ mặt nhưng khẩu khí vẫn tỏ vẻ lễ phép, có nề nếp: “Ở ngôi làng phía Tây đó mới lan truyền dịch bệnh. Nếu tiểu thư không biết lại tiếp xúc với những người đó sẽ không tốt cho sức khỏe. Phu nhân đã dặn dò, đợi nghỉ ngơi mấy ngày sẽ mời đại phu đến xem. Nếu không sao thì sẽ mời tiểu thư quay về”.

Mặt Đường Duyệt càng trở nên trắng bệch, như thể không còn giọt máu nào. Nàng không ngờ rằng quay lại Đường Gia Bảo, chờ đợi nàng không phải là sự ôm ấp, vỗ về ấm áp của mẫu thân mà lại là sự cự tuyệt, lạnh nhạt, khách khí như thế này.
“Ta… ta không có bị bệnh đâu, thật mà, thật sự là ta không bị nhiễm bệnh mà!” Nàng muốn giải thích nhưng người hầu gái kia không hề có ý định nghe, cô ta nhanh chóng ngắt lời: “Tiểu thư thứ tội, phu nhân cũng chỉ là nghĩ cho tiểu thư mà thôi. Khách ở Đường Gia Bảo rất nhiều, gia nhân trong nhà cũng không thể quan tâm, lo liệu hết được, chỉ lo tiểu thư ra ngoài phải chịu nhiều ấm ức nên muốn tiểu thư ở lại đây nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng mấy ngày, hàng ngày sẽ có người mang đồ ăn đến.”

“Ta…” Đường Duyệt chưa kịp bước ra thì cửa đã đóng lại.

Cạch một tiếng, Đường Duyệt vẫn ngạc nhiên đến ngây người, trái tim nàng như bị ai đó thắt lại, ngoài kia cánh cửa đã bị người ta khóa chặt.

Bên ngoài ánh mặt trời rạng rỡ nhưng vẫn không chiếu được vào trong căn phòng. Trong phòng trái ngược hẳn với bên ngoài, chỉ là một màu tối tăm, u ám, không khí bốc lên mùi ẩm mốc. Góc phòng không có giường mà thay vào đó là một chiếc ghế băng dài và một cái bàn. Đường Duyệt không ngồi trên ghế mà ngồi trên nền đất, lưng tựa vào tường. Đi một quãng đường xa như vậy, nàng cảm thấy rất mệt mỏi và chỉ muốn nhắm mắt mà ngủ một giấc, nhưng cứ nhắm mắt là nàng lại cảm thấy nơi đây có cái gì đó lạnh lẽo đến kì lạ.

7 comments on “Nhất đao khuynh thành – Chương 3.3

  1. hix,sang thang 5 roi ma doi mai khong thay sach dau ca.VV oi, bao gio moi co sach vay

  2. nhieu luc toi ko hieu, ho quang cao va loi cuon nhnung nguoi thich doc chuyen kiem hiep. dong y quang cao thi moi ban sach duoc, nhung neu phai cho khi bo trueyn phat hanh thi y nghi cua nhung nguoi muon doc bo truyen nay cung se voi di. la nguoi vietnam o the gioi van minh nay, toi nhan xet co rat nhieu nhung sach hay de doc, nhung vi mot so nguoi von lieng Sinh Ngu co gia han cho nen ho moi can doc sach viet…. Neu ban cu thu doc truyen My mot vai lan. moi dau ban cam thay hoi kho khan nhung mot vai lan sau ban se co nhan dinh xa hon… o doi ai cung phai tap bo roi moi biet di, sach vo cung vay….. toi dong y voi ban truyen vietnam cung co cai hay cua no, nhung qua vai hang quang cao cua bo truyen nay, toi thay loi van con ruom ra, dien ta ko duoc dut khoat, neu nhung loi van viet tom tat va dien ta gon lai thi bo truyen nay cung co nhieu y nghia cho nhung nguoi co nhung hoan canh giong nhu tren…

  3. Hiện tại có một số thay đổi về kế hoạch xuất bản nên thời gian cụ thể xuất bản cuốn sách chưa chính thức.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s