Gallery

Người tình Bắc Hải – Chương 1.7


Hai người đứng trên bậc thềm nhà hàng nói chuyện:

“Triệu tiên sinh sao lại ở đây?”Mao Lệ hỏi.

“Có cuộc hẹn bàn câu chuyện”

“Sống ở bên này đã quen chưa?”

“Cũng tạm, tôi rất thích ở đây.” Có lẽ ánh đèn đúng lúc chiếu lên người anh ta, cả người Triệu Thành Tuấn như phát sáng, ánh mắt chăm chú cô, “Mao tiểu thư ngày mai có rỗi không, tôi mời cô đi ăn.”

“Hình như chúng ta đã đi ăn rồi.”Dù đá say, nhưng đầu cô vẫn tỉnh.

Triệu Thành Tuấn vội giải thích. “Không có ý gì đâu, tôi mới đến chưa quen lắm, muốn nhờ Mao tiểu thư giới thiệu những đặc sắc của địa phương, tôi muốn hòa nhập vào cuộc sống ở đây.”

Mời đi ăn lại viện ra nhiều lý do phức tạp như vậy. Do quan hệ giữa chủ nhà và khách thuê, Mao Lệ vẫn nhận lời, nhưng quên mất, đến hôm sau khi Triệu Thành Tuấn gọi điện, phải một lúc lâu cô mới phản ứng được, “Đi ăn?”

“Vâng, cô không nhớ ư? Hôm qua cô đã nhận lời.” Triệu Thành tuấn khẽ cười.
“….”
Cô có nhìn thấy biển dưới trời sao?
Mao Lệ bất chợt nhớ lại mẩu tin nhắn hôm đó của anh ta, buổi chiều hết giờ làm, đứng một mình bên cửa sổ nhìn cây phượng bên ngoài đang rung trong gió, trầm ngâm. Trời sao, biển cả, trên đời có sự chùng hợp vậy chăng?

Triệu Thành Tuấn hào phóng mời Mao Lệ dùng bữa ở nhà hàng trên tòa cao ốc Địa Vương. Tòa cao ốc Địa Vương gồm năm chín tầng, là tòa nhà cao nhất khu vực tây nam, trên đoạn đường Lương Đông khu trung tâm quảng trường Ngũ Tượng. Mao Lệ từng ăn ở đó một lần, là ai mời cũng không nhớ, chỉ nhớ món ăn giá cao ngất ngưởng. Hai người đi cầu thang máy lên. Trong cầu thang đèn sáng trưng, ngoài lớp kính cả một biển đèn dưới chân, trên đại lộ Dân Tộc đèn xe hơi sáng như dải ngân hà, quảng trường Ngũ Tượng đèn màu huyền ảo tựa tiên cảnh.

Triệu Thành Tuấn đăm chiêu nhìn biển đèn dưới chân, bất giác thốt lên “Không ngờ đêm Nam Ninh lại đẹp như vậy!”

Mao Lệ nghe nói, chợt nhìn anh ta, cười nhạt, “Có lẽ Triêu tiên sinh được chứng kiến cảnh đêm của rất nhiều thành phố, Nam Ninh chưa hẳn đẹp nhất.”

Ánh măt anh ta lướt qua mặt cô, lịch sự và kiềm chế, “Đẹp hay không thực ra là do nỗi lòng và tâm trạng của người nhìn.”

Mao Lê chỉ cười, không muốn tiếp tục đề tài đó. Đúng lúc thang máy đến tầng 53, Triệu Thành Tuấn chìa tay mời cô. Họ bước vào ca bin đã được đặt chỗ trước, trên trần của ca bin riêng gắn chi chít những thiết bị phát quang rất nhỏ, giống như những chấm sao. Tương xứng với nó là cảnh đêm rực rỡ ngoài lớp kính, cầu vượt Trúc Khê lóng lánh như những dải kim tuyến khổng lồ đan xen, đài phun nước trên quảng trường Ngũ Tượng liên tục phun lên không những chùm hoa nước nhuốm ánh đèn màu lung linh, lại còn chập trùng cao ốc với đủ loại đèn ngũ sắc trên đỉnh làm mờ cả ánh sao trời, đêm như thế thực quá sa sỉ.

Hai người nói chuyện rời rạc, Triệu Thành Tuấn vẫn một vẻ lơ đãng như vậy, không có ý phỉnh nịnh, nhưng mỗi lời nói dường như đầy ẩn ý, Mao Lệ mập mờ cảm thấy, đây là một người vô cùng lợi hại, phàm những người không biểu lộ sắc mặt, nội tâm mới đáng sợ. Mao Lệ rất hiểu, anh ta tuyệt đối không thuê nhà của cô một cách đơn thuần, đôi mắt sâu như vực của anh ta như ánh sáng của bóng đêm, không ngừng truyền ra thông tin nguy hiểm nào đó, Mao Lệ vốn rất nhạy cảm, thầm nghĩ chắc chắc người này không đơn thuần chỉ thuê nhà của cô…

Vậy là cô bắt đầu tấn công, quyết định phá vỡ lớp vỏ ngụy trang của anh ta, mỉm cười vui vẻ rót rượu cho anh ta, nói: “Triệu tiên sinh chỉ có một mình sao? Chưa thấy mang theo bạn.”

Triệu Thành Tuấn cười nhấc ly, “Bây giờ tôi đâu phải một mình, chẳng phải đang dùng bữa tối với Mao tiểu thư?” Khi nói vậy, ánh mắt vô tình hữu ý dừng trên người cô.

Mao Lệ không giống những cô gái nhan sắc ở thành phố, cô không trang điểm, nhưng cử chỉ uể oải cố hữu khiến cô có một vẻ quyến rũ khác thường. Bộ đồ đen càng làm tôn dáng thanh mảnh hao gầy, và khuôn mặt trắng thuần khiết, hai lòng đen tựa huyền thạch, khi lặng lẽ nhìn ai, như xuyên thấu tâm can. Hiếm có cô gái nào không trang điềm mà vẫn chói mắt như thế, cô đẹp thật, đẹp đến nỗi cơ hồ khiến người ta nín thở. Khi nhìn vào mắt cô, Triệu Thành Tuấn có một thoáng ngỡ ngàng, nhưng lập tức trấn tĩnh, anh chờ cô trả lời, vừa rồi anh cố ý nói vậy, cô sẽ phản ứng thế nào?

Mao Lệ vẫn cười nhạt, đôi mắt phượng hút hồn cong như vành trăng, cái cằm tuyệt mỹ kiêu sa và quyến rũ nhất hơi vếch, những ngón tay thon dài xoay ly rượu, cô không nhìn anh, chỉ nhìn ly rượu, thong thả hỏi, “Sao anh biết tôi có nhà cho thuê?”

Anh trả lời một câu rất an toàn, “À, nhân viên của tôi tìm giúp, do thường xuyên đến Bắc Hải, tôi lại không thích ở khách sạn, liền bảo họ tìm một căn nhà bên bờ biển.”

“Vậy thì phải là nhân viên của anh liên hệ với tôi, tại sao anh phải đích thân lộ diện?” Mao Lệ lạnh lùng ngước nhìn anh, ánh mắt hơi lóe, khóe miệng lộ vẻ dữ dằn Triệu Thành Tuấn vừa nhìn đã biết là người từng trải, mặt không biến sắc, nhìn thẳng vào mắt cô, “Cô muốn biết gì, có thể hỏi thẳng, nếu có thể trả lời, nhất định tôi sẽ đáp ứng, nếu không thể chắc chắc có nguyên do, Mao Lệ, như thế mới công bằng phải không?”

Lần đầu tiên anh gọi cô “Mao Lệ” chứ không phải là Mao tiểu thư.

Mao Lệ chằm chằm nhìn anh ta, xung quanh yên tĩnh, đến mức nghe thấy hơi thở của nhau, cô cố nén nước mắt sắp trào ra, giọng hơi run, “Anh__quan hệ thế nào với Chương Kiến Phi?”

“Vấn đề này tôi sẽ không trả lời.” Triệu Thành Tuấn hững hờ từ chối. Sự hững hờ lạnh lùng đó khơi dậy nỗi đau ẩn sâu trong lòng Mao Lệ, nhưng cô chỉ nhẹ nhàng đặt ly rượu xuống, cười nhạt, “Cám ơn, câu trả lời của anh đã cho tôi lời giải.”

Cô nói xong, đứng lên cầm túi sắc đi về phía cửa.

Triệu Thành Tuấn cơ hồ bất động, hỏi cô, “Làm thế nào cô biết lời giải?”

Mao Lệ đã mở cửa phòng, không nén nổi ngoái đầu, nụ cười trên miệng dần dần nở bừng trên khuôn mặt trắng ngần không son phấn, một tia sắc lạnh không giấu nổi trong mắt, khẽ nói, “Tôi ngửi thấy mùi của Chương Kiến Phi trên người anh.”
Triệu Thành Tuấn nhướn mày, “Cô quá mẫn cảm.”

Mao Lệ “hừ” một tiếng, cười khẩy, nói rành rọt, “Anh nhắn với Chương Kiến Phi có lẽ anh ta không nên phí công nhọc lòng nấp trong bóng tối nhìn tôi, hai chúng tôi đã như thế, tôi đưa anh ta xuống địa ngục, anh ta cũng đưa tôi xuống mồ, tôi và anh ta đời này đều khó sống, đã như vậy, tôi sẽ không cầu xin sự thương hại của anh ta, vĩnh viễn không!”

Trở về căn hộ của mình, Mao Lệ vào phòng liền gieo mình xuống đi văng khóc nức.

Cuối cùng anh đã “hiện thân”! Có điều là do người khác thay thế, anh mượn mắt người khác để theo dõi cô. Thế là thế nào, chẳng lẽ sợ cô quấy rầy? Ba năm bặt vô âm tín, cho dù cô muốn cứu vãn, e cũng đã lạnh lòng. Cô không hiểu, cuộc hôn nhân này dù có thảm hại bao nhiêu cũng không đến nỗi phải tránh mặt nhau, anh có ý gì? Khóc mãi, người rã rời Mao Lệ vào nhà tắm, chỉ muốn giá có thể chết luôn trong bồn. Nhưng tắm xong lại không ngủ được, đành trở dậy lên mạng. Vừa vào MSN, chỉ thấy Cát Bụi lặng lẽ phục trên mạng hình như đang đợi cô.

Quả nhiên, Cát Bụi nhìn thấy cô, lập tức hỏi thăm, “Mấy hôm nay không thấy cô.”

“Vâng, tôi bị ốm, nằm viện hai ngày.”

“Không sao chứ?”

“Không sao, đã xuất viện rồi.”

“Chưa bao giờ hỏi nhà cô ở đâu, có tiện nói không?”

“Ở Bắc Hải, một thành phố nhỏ ven biển rất đẹp.”

“Có nghe nói là rất đẹp.”

“Cát Bụi, hỏi anh chuyện này, có lúc nào anh thấy buồn không?

“Mickey, tôi vẫn luôn cảm thấy hình như cô rất buồn.”

“Sao? Sao anh biết được? Anh đâu có nhìn thấy tôi.”

“Cảm giác thôi, rất khó nói. Mỗi người chúng ta đều có nỗi buồn riêng, tưởng là giấu rất kỹ, giấu được mọi người, thực ra đó chỉ là tự lừa dối, có điều gần đây tôi…hơi vui.”

“Gần đây? Ha ha chắc chắn là yêu .”

“Không, nhưng người tương tư nhìn thấy cô ấy sẽ vui.”

“Hẳn cô ấy rất đẹp”

“Đúng, rất đẹp.”

“Ha, mau nói đi, anh yêu ai thế?”

“Yêu cô.” ( gửi một cái mặt cười)

“Không ngờ anh cũng biết nói đùa.”

“Sao cô bảo tôi nói đùa? Nhỡ tôi nói thật? Cô quá võ đoán!”

“Trái lại, anh đừng đùa tôi, mấy ngày nữa là sinh nhật tôi, anh chúc tôi sinh nhật vui vẻ trước đi!”
“Thật không? Sinh nhật cô ư?”

Suốt buổi tối, Mao Lệ chuyện phiếm với Cát Bụi về chủ đề vui buồn. Lúc out đã gần mười hai giờ, cô đang chuẩn bị lên giường, Triệu Thành Tuấn nhắn tin: “Tối nay không ngủ được, cô có ngắm sao không?”

Ngày hôm sau đi làm, mắt Mao Lệ hơi sưng, thần sắc mệt mỏi. Nhân lúc Bạch Hiền Đức không có mặt, cô pha một cốc hồng trà, đứng ngây trước cửa sổ, bên ngoài là khoảng sân trước nhà xuất bản, cây cọ cao vút lá vẫy rì rào trong gió, bầu trời xanh nhức mắt.

Nam Ninh xứng đáng là thành phố màu xanh, đâu đâu cũng những cây đa um tùm và thảm cỏ xanh, tường ngoài của nhiều kiến trúc dây leo mọc đầy, nhưng Mao Lệ thích nhất là phượng vĩ, mỗi năm đến hè, lá phượng xanh nõn như ngọc, óng mướt, hoa từng chùm đỏ như lửa. Bây giờ là lúc hoa tàn, đường phố thiếu sắc đỏ của hoa và màu xanh nõn nà của lá phượng, nên có phần đơn điệu, Mao Lệ thấy phiền muộn vô cùng…

Buổi sáng đi làm nghe được một tin không hay, Hứa Mậu Thanh sắp chuyển đi, nghe nói cấp trên điều ông làm phó giám đốc tập đoàn xuất bản mới thành lập. Nhưng cả nhà xuất bản đồn ầm, tổng biên tập Hứa đột nhiên chuyển đi có liên quan đến phó tổng Dung Nhược Thành, ai cũng biết hai người quan hệ rất tốt, nhưng bây giờ do liên quan đến Mao Lệ, Hứa tổng vốn phong độ đương nhiên lựa chọn “rút lui”
Thực ra tin đồn điều động ông đi đã có từ nửa năm nay, nhưng vẫn không thấy động tĩnh, mọi người đoán ông chưa đi, phần lớn là do không muốn xa Mao Lệ.

Đúng dịp này xảy ra chuyện giữa Dung Nhược Thành và Mao Lệ, Hứa Mậu Thanh chưa hẳn đã tin, nhưng ông nhân cơ quyết tâm ra đi.

Trước giờ làm việc, Bạch Hiền Đức và Mao Lệ gặp nhau trong phòng vệ sinh, hai người lại nói chuyện sếp Hứa, Bạch Hiền Đức có vẻ buồn rầu luyến tiếc một người lãnh đạo tuyệt vời như vậy.

Mao Lệ cũng thở dài, “Cũng phải, sếp Hứa đi rồi, sau này chẳng còn ai mời chúng ta đi ăn nữa.”
“Sao lại chẳng còn ai? Cô lại kích sếp Dung mời ăn.”

Mao Lệ lườm cô.

Bách Hiền Đức cười, “Không dám! Tôi không có bản kiểm kiểm nộp cho ông ấy.”
Mạo Lệ muốn bóp cổ chị ta.

Mọi chuyện rồi sẽ qua

Mấy ngày sau, sinh nhật Mao Lệ, cô bất ngờ nhận được hộp bánh sinh nhật hương vị socola, đúng loại cô thích nhất, bên trên còn có hình chú chuột Mickey vô cùng đáng yêu và dòng chữ: Mickey, happy birthday! được tạo bằng kem socola.

Mickey? Mao Lệ quá ngạc nhiên, đây là tên cô trong MSN chỉ dùng khi lên mạng, đồng nghiệp ở văn phòng hầu như không biết, cô lại chưa bao giờ tiết lộ với người xung quanh ngày sinh của mình, tại sao người tặng bánh lại biết? Người ấy là ai?

Lúc đó đã hơn mười giờ đêm, cả ban biên tập làm thêm giờ thẩm định các bản thảo của Vương Cần, bụng đang đói, ngửi thấy mùi bánh gatô, các “nữ sói”mũi thính mò đúng đến phòng Mao Lệ, khi biết là sinh nhật cô họ nhảy lên hò reo ầm ĩ, bắt Mao Lệ đưa ra điều ước. Nhưng Mao Lệ vẫn đang ngẩn ngơ, bánh ga tô này rốt cuộc là ai tặng?

“Mặc kệ ai tặng thì ai, ta cứ dùng cái đã!”

Mao Lệ nhắm mắt giả vờ ước nguyện. Mọi người hát bài mừng sinh nhật, lại một tràng pháo tay, cuối cùng Bạch Hiền Đức chia bánh, hầu như mỗi người một miếng, chị ta dành lại một miếng đưa Mao Lệ, “Mang đến cho sếp Dung, hôm nay sếp cũng làm thêm.”

Mao Lệ có vẻ không ưng, Tùng Dung nói, “Cậu mang đi là đúng, hôm nay là sinh nhật cậu, cậu là chủ!” Mao Lệ không có cách nào khác, đành bê miếng bánh ga tô gõ cửa phòng phó tổng biên tập.

“Mời vào.” Dung Nhược Thành có lẽ thức liền mấy đêm, giọng khàn khàn.

Mao Lệ bưng miếng bánh đứng ở cửa, không biết nói sao.

Dung Nhược Thành đang bận việc, ngẩng đầu nhìn miếng bánh trong tay cô, bỏ kính xuống, mặt tươi cười: “Sinh nhật à? Vừa rồi nghe tiếng các cô hát, không phải sinh nhật cô chứ?”

Mao Lệ bê miếng bánh đi vào, cung kính đưa cho ông, “Là sinh nhật tôi, mời sếp nếm thử, mặc dù không biết ai tặng.”

“Không biết ai tặng?” Dung Nhược Thành vui vẻ đón miếng bánh, “Chắc là bạn cô, cám ơn, lâu lắm tôi cũng không được ăn bánh sinh nhật.”

Câu ông nói không hiểu sao thấm buồn. Mao Lệ được biết, Dung Nhược Thành ly hôn đã lâu, vợ con đều ra nước ngoài, nghe nói vợ ộng đã tái hôn, hình như với một người nước ngoài. Mao Lệ vào làm ở nhà xuất bản được hai năm, chưa hề thấy Dung Nhược Thanh giao tiếp với ai, luôn chỉ có một mình. Bạch Hiền Đức thường nói, “ Sếp Dung thực ra rất đáng thương.” Mao Lệ cũng cảm thấy như vậy, cô ngại ngần nói, “Chỉ còn bằng này, họ ăn hết rồi.”

“Cảm ơn, vô cùng cảm ơn.” Dung Nhược Thành nhìn miếng bánh, mỉm cười.

Mao Lệ cũng cười, cô nhận ra vẻ đôn hậu của Dung Nhược Thành rất ưa nhìn, từ tốn điềm tĩnh, rất có sức cuốn hút của người đàn ông trung niên từng trải, chỉ có điều ông thường quá nghiêm khắc chỉn chu, khiến mọi người e ngại. Trong nhà xuất bản người gần gũi ông nhất chỉ có Hứa Mậu Thanh, Hứa đi rồi, thực sự ông rất cô đơn. Mao Lệ chạnh lòng, nói với ông vài câu mới quay ra, khi đóng cửa, Dung Nhược Thành đột nhiên gọi cô: “Mao Lệ…”

“Dạ, có chuyện gì?”

Ông đăm đăm nhìn cô, giọng hơi xúc động, chân thành rất mực: “Vẫn muốn nói lời xin lỗi với cô, lần đó… tôi đã làm cô sợ ngất xỉu.”

Vừa nghe nói vậy, Mao Lệ không nén nổi bật cười, “Ha ha, thưa sếp, sếp nghĩ mình có thể dọa người khác ngất xỉu ư? Tôi… ha ha…chỉ là do đường huyết tôi hơi thấp…”

Có câu, một tiếng cười xóa hết oán cừu, cười như vậy, không khí tự nhiên hẳn.

Hai người lại nói mấy câu nữa, Dung Nhược Thành cầm lên miếng bánh gatô, nói chân tình: “Sinh nhật vui vẻ.”

Mao Lệ khẽ “vâng” một tiếng, cũng chân tình đáp lễ, “Cảm ơn.”

Lòng cô rưng rưng, nỗi xúc động như con sóng vô hình vỗ về trái tim, bao nhiêu người tươi cười nói câu “sinh nhật vui vẻ” đó, nhưng chỉ có nụ cười và giọng nói của Dung Nhược Thành là chân tình nhất. Con người là loại động vật kỳ lạ, có mẫn cảm bẩm sinh, trong bao nhiêu ồn ào xô bồ luôn nhận ra cái gì xuất phát từ trái tim cái gì không phải, chẳng có căn cứ chỉ là cảm giác, cảm giác không đánh lừa con người. Nhưng suốt buổi tối Mao Lệ vẫn nghĩ một điều, rút cục ai tặng cô bánh ga tô sinh nhật ?

Vẫn là chuyện tổng biên tập Hứa Mậu Thanh chuyển công tác, mọi người tổ chức liên hoan chia tay, để cảm ơn, Hứa tổng bao một phòng trong câu lạc bộ mời mọi người khiêu vũ, hát Karaoke. Mao Lệ “bị thương” nghiêm trọng vốn không có hứng tụ tập, nhưng không thể chống lại các thủ pháp vừa cứng vừa mềm của Bạch Hiền Đức, đành miễn cưỡng xốc lại tinh thần cùng đi với mọi người.

Không khí của câu lạc bộ khiến ai nấy phấn khích hẳn lên, say sưa hát, khiêu vũ, không khí mỗi lúc một nóng. Nhất là Hứa Mậu Thanh và Mao Lệ dường như là một cặp ước định, cả vũ trường sôi lên, nam thanh nữ tú đẹp như tiên, thực là một cặp xứng đôi! Tối đó Mao Lệ mặc bộ váy lễ phục bằng tơ tằm màu trắng, tóc cuốn cao sau gáy, ngoài mấy chữ Tifany gắn đá óng ánh, toàn thân không có bất kỳ đồ trang sức nào, nhưng lại là ngôi sao sáng nhất vũ trường, khi được Hứa Mậu Thanh dìu xoay một vòng, chiếc váy tơ mềm như nước nhuộm ánh đèn màu rực rỡ lóng lánh như tan chảy, lộ ra bắp chân thon tuyệt mỹ, đôi giày cao gót màu thủy tinh nhãn hiệu CHANEL, cũng lóng lánh chói mắt…

Lương Tử Khôn thẫn thờ ngây ra nhìn, đẩy vai Bạch Hiền Đức, “Nhìn Mao Lệ nhảy, tôi mới biết chúng ta đều là người phàm, chỉ có cô ấy là tiên.”

Điệu nhảy kết thúc, Mao Lệ thở hổn hển đi ra ngồi uống nước, không muốn nhảy nữa. Ánh đèn trong vũ trường quay cuồng trong tiếng nhạc như vỡ ra những chấm sao, tím, hồng, vàng, xanh…loang loáng chập chờn, Mao Lệ chỉ thấy nhức đầu, thầm nghĩ có lẽ vừa rồi quay quá nhanh! Vừa uống xong, ở bàn phía trước vang lên tiếng nói của “bà già” Mã Xuân Mai, “Vừa rồi sếp Hứa nhảy quá tuyệt vời! Mao Mao cũng đẹp! Nhưng họ đều là cao thủ vũ trường, nhảy đẹp là chuyện thường, chúng ta chưa từng thấy sếp Dung khiêu vũ, vậy xin mời sếp Dung cùng Mao Lệ thể hiện một điệu, không biết hiệu quả thế nào, xin mọi người một tràng pháo tay khích lệ họ!”

Toàn vũ trường im phắc, không ai động đậy.

Dung Nhược Thành ngồi ở góc tối nhất dưới ánh đèn màu, cơ hồ cũng bất động, trong góc khuất đó, không nhìn rõ mặt ông, không biết ông đang nhìn gì, chỉ một vẻ thơ ở ngoài cuộc. Nhưng, mọi người đều cảm thấy hàn khí toát ra từ người ông toát…trò đùa này e khó thành!

Mọi người bất giác đổ dồn nhìn Mao Lệ. Có lẽ do suốt buổi tối cười quá nhiều, cơ mặt cô dường như cứng đờ, cũng hình như hơi say, cô không đắn đo đứng lên, bước từng bước nhỏ, duyên dáng đi về phía Dung Nhược Thành, cả phòng nín thở chờ đợi.

Mã Xuân Mai có lẽ cũng không ngờ, bà đã vô tình chọc vào “yếu huyệt” của Mao Lệ, yếu huyệt đó chính là cô không chịu nổi sự khiêu khích của người khác, chính nó làm cô chịu tổn thương nặng nề. Ngô Kiến Ba là ví dụ đẫm máu, vậy mà cô đã quên.

Muốn làm khó tôi ư, không đâu! Lúc đó Mao Lệ nghĩ vậy, nhưng khi cô đi đến trước mặt Dung Nhược Thành chìa tay làm một tác “mời” cực kỳ duyên dáng, cô cảm thấy mồ hôi chảy dọc sống lưng…lúc đó cô chợt nghĩ, có phải mình trúng bẫy của Mã Xuân Mai, bà ta đang chờ biến cô thành trò cười?
Cả phòng vẫn im phắc

Đột nhiên, Dung Nhược Thành mỉm cười, vui vẻ đứng lên, nắm tay Mao Lệ, dẫn cô ra giữa sàn…theo cách mô tả của Lương Tử Khôn sau này, sao hỏa va vào trái đất cũng không gây chấn động như thế! Những người có mặt ai nấy trợn mắt há mồm, hai người bắt đầu nhảy…

Ánh sáng tối dần, giai điệu chậm mượt mà vang lên, là một ca khúc xưa cũ bằng tiếng Anh “Forever At Your Feet” trong tiếng nhạc có tiếng nước chảy êm đềm, chụp đèn lớn giữa sàn như vầng trăng đuổi theo họ, mọi người xunh quanh đều ngơ ngẩn, bên tai chỉ còn giọng nữ trầm da diết: “Please take me home my long to leave, Forever at your feet…”( hãy đưa em về nhà, chúng ta hãy đi ngay, em sẽ mãi mãi bên anh…”

Thật là một đêm đắm say, ánh sáng chập chờn chao đảo, giọng ca buồn sâu lắng, thế giới êm đềm như thế, lại trong sáng như thế, chỉ còn lại họ dưới “vầng trăng” lướt từng bước, nhẹ nhàng xoay và xoay. Mao Lệ từ đầu chí cuối không dám nhìn Dung Nhược Thành, ánh mắt phiêu diêu, tâm tưởng lần theo những ký ức xa săm, bên tai vẫn lời ca thầm thì: “A briar grows in twain with roses, Come to rid, Forever at your feet….” ( em lớn lên trong khóm tường vi dại nơi vườn hồng, âm thầm nguyện cầu, mãi mãi được bên anh…)

Khoảnh khắc đẹp như vậy giá có thể kéo dài mãi, nét mặt Dung Nhược Thành dần dần thư giãn, trong không gian thoảng mùi hoa lạ, có lẽ là mùi nước hoa từ cơ thể cô, ông buộc mình không được phân tâm, bước đi theo tiếng nhạc, chuyên tâm vào bước nhảy, nhưng ca từ của bài hát cứ da diết thấm vào lòng lại chập chờn như truyền đến từ một nơi nào rất xa:“And I hope that you won’ t mind, may dear.When you see my eyes are lie…”( Anh thân yêu xin chớ bận lòng, điều anh nhìn thấy hôm đó là lời nói dối trong mắt em…)

Trở về căn hộ của mình, đêm đã khuya.

Mao Lệ lần mò đi vào, đá tung đôi giày, đèn cũng không bật, mệt mỏi xụp ngay trên lối đi. Sau lưng là mồ hôi lạnh, tim cô như rơi thẳng xuống vực sâu không đáy. Cô áp tay vào ngực, tim vẫn còn đập thình thình.

Nhảy xong điệu đó, cô gần như lao ra ngoài, bỏ lại tiếng vỗ tay như sấm sau lưng. Cô phóng rất nhanh, như bị truy đuổi, phóng một mạch…do là đêm khuya, đường phố xe thưa thớt, Mao Lệ cảm thấy mình đang xuyên qua màn sương, thực ra không hề có sương mù, hai bên đường chỉ có cây, những cây đa lá nhỏ đặc trưng của các thành phố miền nam, trong đêm tối càng rập rịt xanh như màu mực.

Từ bước nhảy đầu tiên cô đã bàng hoàng, tất cả sao mà quen thuộc, đó là một đêm nhiều năm trước trong hôn lễ của cô và Chương Kiến Phi, họ cũng nhảy như thế. Anh áp má vào tóc cô, hơi thở nóng hổi vấn vít trước mặt cô, không hiểu tại sao khiến cô hơi khó chịu, lấy anh không phải vì yêu. Sự giày vò trong ba năm đó cô buột phải thừa nhận, cô chính là thủ phạm, nhất là chuyện để mất đứa con, nó trở thành gông xiềng nặng trĩu đè lên cuộc đời cô.

Nếu có thể, cô muốn nói lời xin lỗi anh, cuộc sống vô lối của cô trong ba năm qua đều do gông xiềng đó, một câu “xin lỗi’ không thể thay đổi được gì, nhưng ít nhất cũng khiến lòng cô vơi dịu…vừa nghĩ vậy, nỗi đau nén sâu trong lòng lại trỗi dậy len lỏi tâm gan, thấm vào xương tủy, quặt thắt như ngũ tạng bị đào bới…
Cô gắng đứng lên, bật đèn, đi chân trần trên nền nhà, mở cửa kính phòng khách thông ra ban công, gió đêm hơi mát, thấm mùi hương cỏ cây vờn qua mặt. Cô đứng rất lâu trên ban công, nhìn đồng hồ trên tay, mười một giờ rưỡi.

Thở một hơi sâu, như hạ quyết tâm cuối cùng, trở vào phòng khách nhấc điện thoại, sợ mình do dự, cô ấn số thật nhanh, sau mấy tiếng tút tút, đầu bên kia truyền đến giọng trầm khàn của Triệu Thành Tuấn, nghe rất rõ, rõ ràng chưa ngủ, hỏi: “Là Mao Lệ phải không, muộn thế này sao còn chưa ngủ?”
Bàn tay cô toát mồ hôi, ống nghe trơn tuột trong tay cầm không chắc, giọng cô như không phải của mình, tai réo ù ù, “Tôi muốn gặp anh.”

“Bây giờ ư?”

“Phải, bây giờ!”

“E là không tiện, tôi đang bàn công việc ở nhà người bạn.”

“Tôi không biết, tôi nay tôi nhất định gặp anh.”

“Có chuyện gì gấp thế?”

“Gặp nhau sẽ nói.”

“Nếu là vì Chương Kiến Phi, tôi sẽ không gặp cô.” Triệu Thành Tuấn giọng kiên quyết, Mao Lệ càng kiên quyết, đã sớm đoán anh ta có thể từ chối, cô nói cứng, “Nếu tối nay anh không đến gặp tôi, sau này tôi sẽ không bao giờ gặp anh nữa!”

Đầu bên kia yên lặng.

Triệu Thành Tuấn cơ hồ đang cười, cuối cùng nói: “Cô quả nhiên quá rắn.”

“Anh biết thì tốt!”

“Thôi được!” Triệu Thành Tuấn thờ dài, “Cô đến Thính Vũ hiên, tôi chờ ở đó.”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s