Gallery

Anh chàng xấu tính – Chương 3.3


Hoa Lạc Lê lặng lẽ cúi đầu, buồn bã thở dài.

Bởi vì Hàn Tử Hiên ngồi hàng ghế đầu, cô ngồi hàng ghế cuối, khoảng cách giữa hai người là mười vạn tám nghìn dặm từ thiên hà xuống đáy biển.

“Haiz, Lạc Lê, bọn mình ngồi ở cuối thế này, khoảng cách xa thế này chẳng nhìn được gì.” Lộ Lộ chớp chớp mắt nhìn sang Lạc Lê, bàn tay mũm mĩm xoa xoa cái cằm đầy đặn, thở dài.

“Liệu đứng lên xem có rõ hơn không nhỉ?” Lạc Lê kỳ thực cũng đang buồn bực trong lòng nhưng rồi cô lại nghĩ, không nhìn thấy anh cũng là một điều hay bởi vì bộ não cô tha hồ dùng đến trí tưởng tượng. Anh ngồi ở trước cô không xa, có thể ngồi đằng sau bí mật ngắm nhìn anh như thế này, cô thật sự cảm thấy vui sướng và hạnh phúc.

Giáo sư Kim thuyết giảng những gì Hoa Lạc Lê đều không nghe được và cũng không muốn tìm hiểu. Trong mắt cô chỉ hiện lên màu nâu vàng ấm áp. Không ngờ Hàn Tử Hiên nhuộm tóc màu nâu vàng lại gây ngạc nhiên đến thế. Mái tóc anh rõ ràng là được nhuộm nhưng nhìn lại rất tự nhiên, không hề gây cảm giác nhức mắt khó chịu, ngược lại nó toát lên khí chất cao quý và thuần khiết, giống như hoàng tử sinh ra là để cưỡi bạch mã.

Trước mặt đưa đến một tờ giấy nhỏ, yêu cầu bọn họ viết cái gì đó. Tuy nhiên khi giáo sư Kim đọc đến tên Hoa Lạc Lê, cô mới bị Lộ Lộ làm cho thức tỉnh. Lộ Lộ đáng chết ra tay cũng thật mạnh, cấu tay cô đến chảy máu mất. Hoa Lạc Lê trừng mắt lườm Lộ Lộ:

“Á!!! Cậu làm gì thế, định ám sát tớ đấy à?”

“Cậu đang mải nghĩ gì à, giáo sư hỏi bài, gọi tên Hoa Lạc Lê đến mười mấy lần rồi… Còn nữa, đừng có nhận là bạn tớ, mất mặt quá đi…” Lộ Lộ không ngừng thì thầm bên cạnh.

“Hả, thế à? Trời ơi, không biết mình bị sao nữa…” Hoa Lạc Lê đứng ngẩn ra, không biết xảy ra chuyện gì nữa.

“Cô bạn nhỏ này là Hoa Lạc Lê phải không?” Giáo sư Kim cất giọng hỏi.

“Vâng… vâng ạ.” Hoa Lạc Lê vội vã gật gật đầu, không hiểu tại sao giáo sư lại gọi cô đứng lên.

Hoa – Lạc – Lê, ba chữ này làm trái tim Hàn Tử Hiên đập lỡ một nhịp. Anh không kìm được, quay đầu nhìn về phía sau: đang đứng ở hàng ghế cuối là một thiếu nữ mặc váy xanh, áo trắng. Kí ức tuổi thơ như nước trong nguồn nhẹ nhàng chảy ra.
“Bạn Hoa Lạc Lê, câu hỏi mà bạn viết ra có vẻ không liên quan đến nội dung tiết học ngày hôm nay. Bây giờ tôi sẽ đọc to cho cả lớp ta cùng nghe… Bạn viết rằng: Hàn Tử Hiên, anh là hoàng tử trong truyện cổ tích, cưỡi bạch mã, băng ngàn lội suối, tiến thẳng đến trước mặt em…” Giáo sư Kim không khách khí đọc to những dòng chữ trên tờ giấy mà ông đang cầm trên tay.

Cuối cùng cô cũng đã biết chuyện động trời này là gì, bây giờ phải giải thích sao với cả lớp đây? “Haizz! Đây là… tại sao lại như vậy… xấu hổ chết mất! Trời ơi, đất ơi, mau nứt ra một lỗ cho con chui xuống!” Hoa Lạc Lê thầm khấn.

Cả hội trường bật cười, còn Hoa Lạc Lê đã mất hết phản ứng, đầu óc trống rỗng, đứng đần thối ra, mặt đỏ bừng đến mang tai.

“Lạc Lê! Đến thư tình viết cho Hàn Tử Hiên cũng mang nộp cho giáo sư Kim. Việc như thế, thật chỉ có cậu mới làm được… Nhưng mà theo tớ, chuyện này thực sự rất ngộ nghĩnh đấy…” Lộ Lộ thò tay xuống gầm bàn, kéo kéo váy cô, thì thầm bình luận.

Hoa Lạc Lê lườm lườm Lộ Lộ, giờ là lúc nào rồi mà còn đùa được.

“Được. Bây giờ lấy đó làm đề tài, bạn hãy làm một bài thơ. Nếu làm được, chuyện lần này tôi sẽ không truy cứu nữa…”

Giáo sư Kim giơ tay phải ra rồi khẽ nghiêng người hài hước phác một cử chỉ “xin mời”. Hàn Tử Hiên ngồi hàng ghế đầu khẽ đứng dậy, với lấy hộp đàn vĩ cầm, đi lên bục giảng, anh nhẹ nhàng mở hộp đàn được điêu khắc cầu kỳ, lấy ra cây vĩ cầm quý. Chỉ là một động tác bình thường mà sao anh thực hiện nó duyên dáng đến vậy. Mới là đoạn dạo đầu, âm thanh vang lên như điên như say, Hoa Lạc Lê cảm thấy như có một làn hương hoa đưa tới, là hương của hoa hồng, của một vườn hoa hồng, tiếng đàn sao có thể làm được những chuyện thần kì như thế?

Hoa Lạc Lê từ xa nhìn về phía anh, nước mắt tự nhiên tuôn chảy, cuối cùng cũng hiểu ra vì có anh nên mới thấy ong bướm, vì có anh nên mới thấy hương hoa, càng bởi vì có anh cho nên mới có hoàng tử cưỡi bạch mã.

Tiếng đàn ngân nga, thấm đẫm cảm xúc tinh tế, như sương buổi sớm, long lanh, long lanh. Hàn Tử Hiên chơi đàn mà không biết vì sao anh làm thế, chỉ là nhìn thấy cô gái đó, anh liền nảy ra ý muốn chơi đàn. Anh chỉ biết, khi anh kéo vĩ cầm, đã có một con bướm thật đẹp bay tới gần.

Dưới ánh sáng mặt trời, đôi cánh bướm trong suốt như thủy tinh bay tới vườn hồng rồi nhẹ nhàng đậu xuống cánh hoa đỏ thắm.

Lúc này anh chỉ nghĩ, mình phải chơi đàn, để thoát ra khỏi tình huống khó xử này, anh không muốn cô phải nhận bất cứ sự thương hại nào từ phía những người xung quanh.

Hoa Lạc Lê nương theo tiếng nhạc của anh chìm đắm trong thế giới mông lung giữa thực tại và những ký ức tuổi thơ xa xăm, tâm trí quyện hòa cùng tiếng nhạc, khẽ ngâm nga:

Nàng công chúa xinh đẹp giữa sắc xuân mê hoặc

Chỉ thấy trong những giấc mơ

Say đắm chìm trong tiếng đàn réo rắt

Cả thế giới chỉ thấy bóng hình chàng trong đôi mắt

Tại sao

Công chúa và hoàng tử tình cờ gặp gỡ

Theo truyền thuyết

Cuộc gặp gỡ tình cờ đã nảy sinh tình cảm

Kéo dài đến 500 năm

Khi chúng ta theo đuổi một mối tình lãng mạn

Thì 500 năm chính là hiện tại và quá khứ xa xưa

Tiếng đàn nhỏ dần lắng vào thinh không như thác nước ngừng chảy bỗng ào ạt cuộn trào một dòng thác mới… Một sự trầm lắng để bừng lên một nguồn sống mới dữ dội.

One comment on “Anh chàng xấu tính – Chương 3.3

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s