Gallery

Anh chàng xấu tính – Chương 3.2


Phía trước có hai cô gái chen lên, vẫy tay với Hàn Tử Hiên. Hàn Tử Hiên khẽ cười đáp lại, nhưng nhìn kỹ, nụ cười có dấu vết của sự mệt mỏi.

Đây đã là tiết học cuối cùng trong chiều nay của khoa Âm nhạc, giáo sư Kim sẽ thuyết giảng đề tài: “Chopin – độc thoại trong im lặng.”

Càng lúc hội trường càng đông người, không khí càng huyên náo. Đây là môn học tự chọn, không cần là học viên của khoa Âm nhạc, chỉ cần thích âm nhạc là có thể ghi danh, cho nên rất nhiều học viên khoa khác đã đăng ký học.

Hàn Tử Hiên trở thành tâm điểm thu hút đám nữ sinh, cho dù bị lôi quần kéo áo, thật không dễ chịu gì nhưng anh cũng chỉ đành cười gượng và bước tiếp.

Hàn Tử Hiên thực sự muốn thoát khỏi đây, chỉ là anh không thể.

“Hàn Tử Hiên, bên này, mau lại đây.”

Hàn Tử Hiên đưa mắt nhìn theo tiếng nói, thấy Kim Xảo Tuệ đang giơ tay vẫy mình.
Gia thế nhà Kim Xảo Tuệ khá giống nhà anh, đều là gia tộc âm nhạc, cho nên các bậc tiền bối hai nhà đều quen biết nhau.

Anh mỉm cười, gật đầu, nhân tiện tránh ánh mắt của Hàn Ân Châu, ánh mắt sắc lẹm như dao đang lao về phía anh.

Hàn Tử Hiên than thầm trong bụng, trời ạ, sao lại có thể như thế được, tại sao anh lại trở thành món hàng tranh chấp của họ thế này.

Anh còn đang phân vân có nên qua bên đó ngồi không thì giáo sư Kim đã ra hiệu anh đi về phía đó, thật là, đã không thoát được lại còn bị phát hiện nữa. Chẳng có cách nào khác, anh đành cắn răng tiến lên.

“Anh Tử Hiên, anh có biết… chúng… chúng em đã đợi anh rất lâu rồi không? Anh có biết để giữ được chỗ cho anh thật là không đơn giản chút nào… anh thử nhìn đi… quanh đây nhiều người thế kia…”

Hàn Ân Châu dừng lại một lát lấy hơi rồi lại tiếp tục nói liến thoắng bên tai anh.

Hàn Tử Hiên quay sang Hàn Ân Châu khẽ cười tỏ ý xin lỗi, sau đó anh thẳng thắn nói: “Cứ gọi tôi là Hàn Tử Hiên được rồi.”

Kim Xảo Tuệ lại một lần nữa đưa mắt nhìn Hàn Tử Hiên dò xét. Nguyên vì anh không thích người khác gọi là anh Tử Hiên. May mắn thay, cô không giống Hàn Ân Châu, phạm sai lầm tương tự. Hàn Tử Hiên dường như đang có chút tức giận.

Hàn Ân Châu vội vã cải chính: “Biết rồi, Tử Hiên” rồi lại liến thoắng cái miệng bên tai anh.

Từ phía sau, có ai đó kéo cổ áo anh. Hàn Tử Hiên quay lại, thấy một tốp nữ sinh ào lên, tranh nhau nhét vào tay anh những lá thư đủ hình dáng, màu sắc, dường như chúng đều được chủ nhân đầu tư thực hiện rất công phu. Đúng lúc mặt trời đi ngang qua cửa sổ, ánh nắng chiều rực rỡ chiếu thẳng vào anh, vẽ lên vầng hào quang xung quanh anh, hào quang vàng rực ấy khiến đám người hâm mộ này càng cảm thấy lóa mắt. Để giữ phép lịch sự, Hàn Tử Hiên chẳng có cách nào khác phải miễn cưỡng mỉm cười đáp lại, nụ cười cứ lơ lửng như đóa hoa dập dềnh trên sóng.

Hàn Tử Hiên khẽ nheo mắt, lúc này, có thể không mỉm cười miễn cưỡng như anh đang làm không? Giống như có lúc nào đó, anh sẽ không phải chơi vĩ cầm không? Nhưng đáng tiếc, kể từ khi anh sinh ra là đứa con của gia tộc này, mọi thứ đều đã được an bài.

Kim Xảo Tuệ bí mật liếc nhìn những lá thư trong tay anh. Hàn Ân Châu không khách khí, giành lấy những lá thư trong tay Hàn Tử Hiên, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Trời đất, cách tỏ tình này thật cũ rích, không cần bận tâm.” Nói rồi Hàn Ân Châu thẳng tay nhét đám thư từ vào túi áo khoác của mình. Hành động đó làm dấy lên cơn phẫn nộ từ đám nữ sinh kia.

Hàn Tử Hiên cúi xuống, khẽ lắc đầu, không nói gì. Xem ra hôm nay thật sự không phải đến đây để học.

May mắn thay, tiếng chuông bắt đầu giờ học đã vang lên, giáo sư Kim giơ tay ra hiệu yêu cầu giữ trật tự, cuối cùng đôi tai của Hàn Tử Hiên cũng được giải thoát khỏi những âm thanh hỗn loạn.

“Xem chừng sức quyến rũ của hoàng tử Hàn Tử Hiên trường chúng ta quả thật quá lớn – đệ nhất mĩ nam trường ta, nhờ có cậu mà nữ sinh đến nghe tôi giảng tính qua đã chiếm tới nửa dân số cả nước. Nhưng hoàng tử thì chỉ có một, công chúa lại nhiều như cá dưới nước, không biết ai sẽ vinh dự được hoàng tử của chúng ta lựa chọn đây?” Mấy lời khoa trương của giáo sư Kim lập tức khuấy động bầu không khí, hội trường vừa yên lặng bỗng chốc lại dậy sóng.

Hàn Tử Hiên lúc trước vừa bị một phen bối rối, còn chưa kịp trấn tĩnh lại thì đã bị ngay vị giáo sư vui tính trêu chọc, anh cảm thấy rất khó chịu, cái gì mà hoàng tử, cái gì mà đệ nhất mĩ nam – những danh hiệu kiểu này mà giáo sư cũng nghĩ ra được. Thật là…

Hàn Tử Hiên đặt tay lên trán, mỉm cười bất lực, tự nói với bản thân – mình không phải hoàng tử, không bao giờ là hoàng tử. Anh không bao giờ tin vào truyện cổ tích. Nhưng, có một cô bé từ nhỏ đã nói em thích làm công chúa. Cô bé đó còn nói, khi em lớn lên sẽ có một hoàng tử cưỡi bạch mã đến đón em. Đúng thế, nhưng đó là câu chuyện của rất nhiều năm trước đây…

10 comments on “Anh chàng xấu tính – Chương 3.2

  1. có bạn nào giải thích giúp mình được không hình như truyện Anh chàng xấu tính còn thiếu khá nhiều mục ví dụ như mục 2.4…. đúng không vậy ?

  2. mình không hiểu kết thúc truyện lắm, cuối cùng thì 2 ng có đến dc với nhau k vậy?

  3. vậy cái hộp mà Hàn Tử Hiên nhờ Hàn ân châu đưa cho Hoa Lạc Lê là cái j vậy?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s