Nhất đao khuynh thành – Chương3.2


Chàng bỗng bật cười rồi nói: “Điều khiến ta khó chịu hơn là việc bị người ta đánh vào đầu rồi đem chôn sống”.

Đường Duyệt không nói gì. Bây giờ thì nàng có thể khẳng định rằng chàng không phải đang cố tình đùa mình, vì tối hôm qua chính mắt nàng cũng đã nhìn thấy chàng bị người ta bó xác rồi đem chôn.

“Nếu nàng đi từ đây hướng về phía Đông thì sẽ tìm thấy một khuôn viên rộng và lộng lẫy nhất, nàng hãy nói với người sống trong đó rằng nàng đã phát hiện được cái người chạy ra từ ngôi làng bị dịch bệnh, nàng có thể được lĩnh… ” Chàng do dự một lúc, dường như đang suy nghĩ về một việc rất thú vị nào đó: “Một con gà, hai cái bánh”.

Đường Duyệt tuy rất đói nhưng không thể hiện ra, nhưng lúc này, nghe đến đây nét mặt nàng hiện lên vẻ khổ não, chỉ là nàng không biết mình phải đáp lại lời chàng thiếu niên ấy như thế nào. Nàng nghĩ một hồi lâu rồi mới trả lời: “Vậy họ sẽ làm gì với chàng?”.

Vẻ mặt chàng càng tỏ ra nhẹ nhõm: “Thì lúc đó bọn họ sẽ phải cố gắng đào một cái hố sâu hơn, đợi ta tắt thở hoàn toàn rồi lại ném ta vào đó”.

Đường Duyệt vốn không phải ngốc nghếch nhưng lúc này nàng cảm thấy rất khó hiểu. Quả thực nàng nghĩ mãi không hiểu tại sao người ta lại có thể bình tĩnh mà nói được những lời như vậy. Lẽ nào chàng đã bị người khác bán đứng không chỉ một lần? Lẽ nào những người đó đã từng trao đổi món tiền thưởng ngay trước mặt chàng? Hay là thần kinh chàng đã tê dại, mụ mị đến mức một chút đau khổ cũng không còn cảm nhận được? Tại sao một con người lại có thể dùng cái giọng điệu bình tĩnh đến thế này để nói ra chuyện đáng sợ như vậy.

“Ta không đi đâu.” Đường Duyệt chậm rãi nói, nhưng cũng tỏ ra rất kiên quyết. Nói xong nàng đưa cho chàng miếng đậu phụ, rồi chăm chú ăn nốt miếng còn lại.
Lúc nhỏ, phụ thân nàng thường mua đậu phụ rán cho nàng ăn, mẫu thân thì cười cười nói rằng ăn ngấy tới mức buồn nôn, phụ thân thì cười một cách đau khổ.
Đường Duyệt cũng cười cùng hai người, trong ba người thì chỉ có nàng là thực sự cười vui vẻ nhất vì nàng cảm thấy rất ngon, miếng đậu trôi vào miệng rất mịn và mềm.

Chàng thiếu niên dường như có chút ngạc nhiên, tay không buồn động đậy gì, cũng đưa miếng đậu lên miệng.

“Ta ăn no rồi phải lên đường ngay. Chàng muốn đi đâu?” Đường Duyệt ăn được nửa miếng đậu mới sực nhớ ra hỏi.

Chàng lắc lắc đầu, không nói gì. Đường Duyệt không hề nhìn thấy tay trái chàng vẫn đang nắm chặt một cái búa sắt hỏng. Khi Đường Duyệt rời đi chàng đã sớm chuẩn bị xong mọi thứ, lặng lẽ chờ nàng quay về, chờ đợi nàng đem lại cho chàng một câu trả lời đúng như những gì chàng dự tính, nhưng đáng tiếc là không. Tuy không hề nhận được điều đó nhưng chàng lại không hề thất vọng mà trái lại trong lòng lại có một niềm thích thú không nói lên lời. Chàng cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, phần nào bớt đi ý nghĩ sợ hãi trong lòng. Thế là chàng khẽ nói: “Rời xa nơi đây”.

Đường Duyệt hoang mang gật đầu. Chàng thiếu niên mỉm cười, gương mặt lạnh lùng cuối cùng cũng lộ ra nét cười: “Nàng chỉ có một mình mà lại muốn đi thật xa sao?”.

Đường Duyệt gật đầu, nói: “Ta muốn đi về hướng Bắc, tới Đường Gia Bảo”.

Chàng thiếu niên không biết Đường Gia Bảo mà cô nương này nói là chỗ nào, nhưng chàng thấy được trong mắt nàng ngời lên niềm hy vọng và tin tưởng. Lúc này chàng bỗng hiểu ra rằng, bất luận đó là nơi như thế nào đi chăng nữa thì nơi đó có người vô cùng quan trọng đối với nàng.

Nơi sâu thẳm trong trái tim chàng có chút xao động. Dường như sự kiên định của nàng có một thứ ánh sáng nào đó chiếu tới tận cùng nơi sâu nhất và tối nhất trong trái tim chàng: “Vậy… có lẽ ta sẽ đi cùng cô nương một đoạn đường đấy”.
“Tốt quá.” Đường Duyệt nhận lời, vô tình đưa mắt nhìn ra phía ngoài.

“Có chuyện gì vậy?” Chàng hỏi, để ý tới vẻ bối rối hiện lên trong đôi mắt đen láy của nàng.

“Không có gì.” Đường Duyệt nhanh chóng cất tiếng trả lời. Điều nàng không nói ra đó là, trong ngõ xuất hiện một người lạ, cứ nhìn hướng vào trong này. Quần người đó xắn cao, trên vai đeo quang gánh, dáng vẻ vất vả. Khi hắn ta bị Đường Duyệt nhìn chiếu tướng đã vội vã rời đi. Đường Duyệt cũng không để ý nhiều, lúc này trong đầu nàng chỉ có một ý nghĩ là tìm đường về Đường Gia Bảo.

Chàng yên tâm gật đầu, bàn tay nắm chiếc búa sắt cũng từ từ nới lỏng. Chàng cảm thấy tay mình rát bỏng.

“Chàng nghỉ ngơi chút đi, ta đi ra ngoài hỏi xem đến Đường Gia Bảo đi đường nào, lát nữa sẽ quay lại rồi chúng ta cùng lên đường!” Đường Duyệt nói rành rọt từng từ như sợ chàng nghe không hiểu. Chàng nhìn thái độ của nàng rồi lại bật cười thêm lần nữa. Nàng ấy còn kém cả tuổi chàng, thế mà bây giờ lại quan tâm, dặn dò như một người chị gái vậy. Điều này khiến lòng chàng vô cùng ấm áp. Người con gái gầy guộc mong manh ấy, một mình phiêu bạt bên ngoài, luôn mong muốn tự tìm được đường về nhà. Việc này khiến chàng cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng biểu hiện lúc này của nàng lại hết sức bình thường. Thật là mâu thuẫn.

Đường Duyệt bước ra khỏi con ngõ nhỏ, đi chưa được bao xa đã bị chặn lại. Người chặn nàng lại không phải ai khác mà chính là Đường Mạc. Nàng kinh ngạc nhìn đại ca của mình, miệng không thốt lên lời.

“Đi thôi, về nhà.” Đường Mạc chỉ thốt ra được mấy từ ngắn ngủi như vậy. Thái độ của chàng không thể nói là lạnh lùng được mà giống như là đang tức giận, nhưng mà là tức giận với ai kia chứ? Đường Duyệt đứng yên, không nhúc nhích.

“Nghe thấy không?”

“Nghe… nghe thấy rồi!” Đường Duyệt suýt chút nữa thì bị chàng quát cho giật nảy mình. Mặt nàng trắng bệch, nàng vẫn còn cảm thấy khá xa lạ với người huynh trưởng dù đã sống cùng nhà một năm rồi. Điều này khiến nàng luôn có cảm giác thấp thỏm không yên. Nhưng nàng vẫn đứng nguyên, chịu đựng ánh mắt lạnh lùng, nàng cắn chặt răng nói: “Muội… muội còn… còn một người bạn nữa…”.

Đường Mạc nhíu mày, chàng đứng im không nói, nhưng thái độ của chàng rõ ràng như muốn nói: “Muội thì có thể kết giao được với loại bạn nào cơ chứ?”.

Điệu bộ ấp úng của Đường Duyệt khiến Đường Mạc cảm thấy khó chịu, chàng chỉ cảm thấy rằng đứa trẻ này đang gây rắc rối, làm chàng cực khổ, vất vả mấy ngày, khó khăn lắm mới tìm được. Lẽ nào nàng lại nói rằng, nàng không phải bị bắt cóc mà là đi lang thang với một đứa bạn? Hay là nàng không còn muốn về Đường Gia Bảo nữa? Chàng dứt khoát nắm lấy cổ tay Đường Duyệt kéo đi, không hề cho nàng bất cứ cơ hội nào để nói.

Trong con ngõ nhỏ, chàng thiếu niên vẫn giữ nụ cười trên nét mặt, lặng lẽ chờ đợi, trong lòng chàng ngập tràn hy vọng.

Một chút nước ngọt chảy xuống họng cũng có thể làm cái họng khát khô rát bỏng thấy dễ chịu lên rất nhiều, cái vị ngọt ngào mát lạnh ấy truyền đến tận trong tim. Đường Duyệt mở mắt ra thấy Thương Dung đã ngồi cạnh nàng từ bao giờ. Vừa trông thấy nàng tỉnh lại, nét mặt chàng vội giãn ra, nở một nụ cười vui vẻ. Chàng đặt cái thìa trong tay xuống, nhẹ nhàng hỏi: “Có còn khó chịu lắm không?”.
Đường Duyệt cảm thấy hơi bức bối, đầu óc cứ quay cuồng. Nàng nhất thời vẫn không biết mình đang đâu, nhưng rồi cũng nhanh chóng hiểu ra khi nghe thấy tiếng vó ngựa – nàng đang ở trong xe ngựa!

Nàng bất ngờ bị Đường Mạc đánh ngất đi rồi đưa lên xe ngựa! Bây giờ họ đang trên đường về Đường Gia Bảo, về nhà! Đường Duyệt đột nhiên nhảy dựng lên, không nói lời nào mà vén màn xe ngựa nhảy xuống đất. Thương Dung không thể nghĩ được rằng nàng lại dám hành động như vậy nên thấy rất bất ngờ, cứ đờ người ra. Thương Lục cũng bất ngờ không thắng kịp, thiếu gia nhà họ Đường cũng nhanh chóng nhảy xuống đuổi theo.

“Đường Duyệt, muội quay lại đây ngay cho huynh!”

Thương Lục và Thương Dung ngồi trong xe đều bối rối không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhìn nhau không biết nên làm thế nào. Trên đời này lại tồn tại một cặp huynh muội kì lạ đến vậy! Thương Lục lẩm bẩm: “Tiểu thư nhà họ Đường này hình như đầu óc có vấn đề, nhảy như vậy xuống đất không gãy chân mới lạ, làm con sợ hết hồn!”

Thương Dung gật đầu như có vẻ có cùng suy nghĩ nhưng lại thốt ra một câu chẳng ăn nhập gì: “Chắc trong lòng nàng ấy hẳn có sự tình quan trọng”.

Đường Mạc thở hổn hển, đã rất lâu rồi chàng không cảm thấy tức giận như thế này. Chàng hận một nỗi không thể dùng tay bóp chết Đường Duyệt, đứa con gái này sao mà chẳng giống với tiểu muội trong tưởng tượng của chàng chút nào. Chàng mong đợi một tiểu muội ngoan ngoãn, hiền dịu, ngọt ngào, biết làm nũng, giống như những muội muội khác của mọi người, và giống như những người con gái bình thường khác chứ không phải cái kiểu trầm mặc, lặng lẽ, khó đoán, cổ quái như Đường Duyệt!

Đường Duyệt cắm đầu chạy thục mạng nhưng dù có cố chạy thế nào đi nữa cũng vẫn nhanh chóng bị Đường Mạc bắt lại. Đôi mắt đẹp của chàng tức giận tới mức vằn đỏ lên, như thể sắp sửa cho nàng một cái bạt tai thổi bay trở lại xe ngựa luôn, nhưng nàng bướng bỉnh nắm lấy tay chàng năn nỉ: “Muội muốn quay lại, có người đang đợi muội! Muội đã hứa với chàng ấy rồi. Muội còn chưa kịp nói lời chia tay! Để muội quay lại, để muội quay lại đi mà! Gặp chàng ấy xong muội sẽ cùng huynh quay lại Đường Gia Bảo! Có được không, có được không, có được không…?”. Nàng hỏi liền mấy câu “có được không”, mắt ngân ngấn lệ, giọng nói bắt đầu chuyển sang van nài, nhưng Đường Mạc biết đó không phải là van nài, cái đứa nhóc bướng bỉnh này chỉ là đang cố gắng thực hiện bằng được ý định của mình mà thôi.

7 comments on “Nhất đao khuynh thành – Chương3.2

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s