A Mạch tòng quân – C2.3


Lúc A Mạch vẫn đang ngây người ngắm đàn cá dưới suối thì chợt nghe thấy một tiếng “Trời ơi!” của Đường Thiệu Nghĩa, nàng giật mình vội vàng nhìn về phía ấy. Chỉ thấy chàng vo chặt nắm đấm đứng dậy, sau khi quay hai vòng tại chỗ xong hậm hực nói với A Mạch:

“Trúng gian kế của bọn giặc rồi! Những cành cây đó được buộc sau đuôi ngựa nhằm che mắt chúng ta, chúng chỉ giả tấn công thành Thái Hưng mà thôi, e rằng còn có dụng tâm khác!”.

Đường Thiệu Nghĩa vừa nói xong, A Mạch suýt cũng la “Trời ơi” theo, có điều tiếng kêu này của nàng lại xuất phát từ nguyên nhân tại sao Đường Thiệu Nghĩa lại nhanh chóng nhìn thấu được mọi chuyện như vậy? Nàng nên làm gì đây? Vừa nãy nói khoác hoành tránh như vậy, lúc này làm sao thu lại được? Trong lòng thầm nghĩ họ Đường kia cũng không phải là kẻ hữu dũng vô mưu.

A Mạch nhìn bộ dạng Đường Thiệu Nghĩa, cũng không nói phá, chỉ muốn thăm dò rốt cuộc chàng ta nhìn được tới đâu, liền giả bộ khó hiểu thắc mắc: “Đường tướng quân à, tướng quân nói thế là sao? Bọn giặc có gian kế gì?”.

Đường Thiệu Nghĩa im lặng, nhíu mày đi đi lại lại, trong đầu thầm nghĩ bọn giặc giả tấn công thành Thái Hưng, vậy rốt cuộc chúng muốn làm gì? Quân Bắc Mạc đi xuyên qua Tây Hồ biên giới phía đông tới, phía đông thành Hán Bảo chính là khu rừng hiện giờ chúng đang đóng, đại đội kỵ binh không thể vượt qua bao đường núi để tới đây được, con đường hướng về phía Nam thông với thành Thái Hưng, lẽ nào chúng lại đi về hướng bắc? Nhưng phía bắc là trấn nào nhỉ? Không có trấn trọng yếu về quân sự nào sao? Tại sao bọn giặc Bắc Mạc lại bỏ qua thành Thái Hưng, đi về hướng Bắc nhỉ? Không lẽ nào!

“Dự Châu! Đúng là Dự Châu!”

Đường Thiệu Nghĩa đột nhiên lắng giọng nói.

“Từ đây đi về hướng Đông Bắc sẽ là Dự Châu, nơi đó là cửa ngõ của đồng bằng Giang Trung, chỉ cần đoạt được Dự Châu, đội kỵ binh sắt của Bắc Mạc có thể bóp chẹn được mảnh đất yết hầu Giang Bắc Nam Hạ, đi xuống hướng Nam có thể tấn công Thái Hưng, đi lên hướng Bắc lại có thể tạo thành thế gọng kìm Nam Bắc đối với quân đội dải đất Tịnh Dương, Lật Thủy của chúng ta. Bọn giặc Bắc Mạc giỏi thật! Suy tính thật là thâm độc!”

Đường Thiệu Nghĩa ngẩng đầu nhìn A Mạch, ánh mắt tinh anh, không che giấu được vẻ phấn khích. Chàng đã nhìn ra âm mưu của kẻ địch, trong lòng vừa tức giận vừa xúc động, giận vì không ngờ bọn Bắc Mạc lại giảo trá như vậy, xúc động là vì cuối cùng mình đã nhìn rõ được gian kế của chúng. Nam tử tòng quân, đặc biệt là những người giữ chức tước nhỏ như chàng, không bao giờ dám ôm mộng mình sẽ nổi danh sau một trận chiến, bước vào hàng ngũ danh tướng, nhưng giờ đây, cơ hội dường như đang bày ra trước mắt, khiến chàng sao không xúc động chứ!

A Mạch nhìn Đường Thiệu Nghĩa không nói năng gì, tuy nàng đã đoán ra quân Bắc Mạc chỉ giả tấn công thành Thái Hưng, nhưng do nàng không hiểu gì về tình hình chiến sự nên cũng không tìm hiểu sâu rốt cuộc mục tiêu của quân Bắc Mạc là gì. Hiện giờ Đường Thiệu Nghĩa suy đoán nơi quân Bắc Mạc muốn tấn công là Dự Châu, vậy thì sống chết gì cũng không thể đi Dự Châu được, nếu không lại chẳng phải tiến gần tới chiến trường hay sao? Một thành Hán Bảo nhỏ bé là vậy thế mà cuộc chiến phòng thủ tấn công đã vô cùng khốc liệt, Dự Châu lớn đến vậy, không hiểu còn phải bao nhiêu người chết nữa đây!

A Mạch đã hạ quyết tâm cho dù chết cũng không thể đi Dự Châu, nàng có thể sống được từ trên thành Hán Bảo đã là may phúc lắm rồi, bản thân nàng cũng không cho rằng mình sẽ may mắn sống sót ở thành Dự Châu. Mẹ nàng từng nói, con người không nên đi khiêu chiến với ông trời làm gì.

Thế nhưng khi nghe Đường Thiệu Nghĩa nói quân Bắc Mạc gian trá như vậy, trong lòng A Mạch lại cảm thấy có gì không đúng. Dự Châu, xét cho cùng cũng chỉ là một thành trì mà thôi, bỏ Thái Hưng mà đi Dự Châu, nàng chưa nhìn ra được lợi lộc gì lớn. Nếu là nàng, ngược lại sẽ chọn chiến thuật vây thành dài ngày, cũng giống như cha nàng từng nhắc qua, sức mạnh tiêu diệt kẻ thù mới là thứ quan trọng nhất, còn việc được hay mất của một thành trì, xét từ góc độ lâu dài cũng chỉ là chuyện nhỏ không đáng kể!

“A Mạch, chúng ta sẽ đi Dự Châu!”

Đường Thiệu Nghĩa buộc đứa trẻ trên lưng, vừa nói xong đã chuẩn bị đi.

Từ Tú Nhi không hiểu những điều hai người vừa nói, cô ta cũng chẳng để ý, đứng dậy chuẩn bị đi theo. A Mạch vội vàng ngăn lại: “Chờ một chút đi! Đường tướng quân, tướng quân nói bọn giặc sắp tấn công thành Dự Châu, nhưng từ thành Hán Bảo tới Dự Châu phải đi qua khu rừng này mà, chẳng phải tướng quân nói đội kỵ binh của Bắc Mạc không thể đi qua được khu rừng này hay sao? Thế chúng qua rừng bằng cách nào đây?”.

Từ lâu Đường Thiệu Nghĩa đã nghĩ tới vấn đề này, nghe A Mạch hỏi liền giải thích: “Cách khu rừng này hơn ba trăm mét về hướng bắc có một đoạn đường địa thế vô cùng bằng phẳng, nếu quân giặc muốn tấn công thành Dự Châu, tất phải đi qua đây, tuy tốc độ của kỵ binh nhanh, nhưng lại phải đi mất một đoạn đường vòng. Nếu chúng ta đi nhanh, không những có thể kịp thời tới Dự Châu cảnh báo, mà còn có thể bố trí quân mai phục ở hang núi, tới lúc đó việc giết bọn giặc dễ như trở bàn tay”.

Tuy ngoài mặt A Mạch tỏ ra rất tập trung vào sự phán đoán cục diện cuộc chiến của Đường Thiệu Nghĩa nhưng trong đầu lại đang suy tính phải làm thế nào mới có thể thoát khỏi số phận gắn với chiến trường. Đường Thiệu Nghĩa nói về chiến tranh đơn giản như vậy, nhưng A Mạch biết rõ lần này đi Dự Châu sẽ vô cùng nguy hiểm, đặc biệt đối với những người như nàng. Quá lắm nàng cũng chỉ trở thành một tên lính quèn, chắc chắn khi ra trận sẽ bị đẩy lên phía trước. Nếu như ra chiến trường thực sự, cho dù muốn giả chết cũng khó, bởi bọn giặc Bắc Mạc đều là kỵ binh, nếu không cẩn thận sẽ bị vó ngựa giẫm thành bánh nhân thịt.

“Đường tướng quân, A Mạch có điều muốn nói nhưng không biết có nên nói hay không.” A Mạch đột nhiên cất tiếng.

Đường Thiệu Nghĩa đang mải đi về hướng Dự Châu, bởi họ đã đi về hướng đông nam hơn nửa ngày, bây giờ lại quay ngược về hướng Dự Châu phải thêm đoạn đường dài. Thời gian vốn đã rất gấp, không ngờ A Mạch lại hỏi hết câu này tới câu khác khiến Đường Thiệu Nghĩa phát cáu liền đáp: “Có lời muốn nói thì mau nói đi! Đừng quanh co như vậy, lính tráng cần phải nói như sấm rền ăn như gió cuốn, còn những lễ nghi vớ vẩn kia là thứ bọn tú tài vô dụng coi trọng mà thôi! Binh lính không cần thứ này đâu!”.
A Mạch nói: “A Mạch không hiểu việc quân, tuy ban nãy Đường tướng quân nói đều có lý, nhưng A Mạch cảm thấy chúng ta không thể không đi thành Thái Hưng, tuy bọn giặc chia quân tới Dự Châu, nhưng chúng ta cũng nhìn thấy rất nhiều quân Bắc Mạc tiến tới thành Thái Hưng. Bọn giặc đã gian trá thế, vậy thì bên thành Thái Hưng cũng không thể không phòng bị. Báo tin chỉ cần một người là được rồi, Đường tướng quân cứ đi Dự Châu, còn tiểu nhân đi Thái Hưng, làm như vậy cho dù bọn giặc có quỷ kế gì đi nữa, chúng ta cũng đều có chuẩn bị. Như vậy há chẳng phải ổn hơn sao?”.

Đường Thiệu Nghĩa không ngờ được mưu tính riêng của A Mạch, nghe A Mạch nói hợp tình hợp lý như vậy, còn cho rằng nàng toàn tâm vì quốc gia. Chàng đắn đo suy nghĩ giây lát rồi nói: “Như vậy cũng được, vậy thì chúng ta chia nhau tới Dự Châu và Thái Hưng, cần phải báo tin trước khi bọn giặc đến”. Nói rồi chàng rút lệnh bài hiệu úy bằng đồng của mình đưa cho A Mạch: “Ngươi đi Thái Hưng, cầm cái này coi như vật làm tin tới gặp đại nhân giữ thành Vạn Lương, nếu có thể yêu cầu Vạn đại nhân xuất quân khỏi thành tấn công bọn giặc Bắc Mạc, tiếp đó viện binh cứu trợ Dự Châu!”.

Đường Thiệu Nghĩa nghĩ một hồi tự cảm thấy cấp bậc của mình kém hơn nhiều so với Vạn đại nhân, khẩu khí như vậy e rằng không ổn, liền đổi giọng dặn: “Thôi được, ngươi chỉ cần nói rõ tình hình với Vạn đại nhân là được, đại nhân tự biết sắp xếp”.

A Mạch gật đầu rồi trịnh trọng giắt lệnh bài vào người. Lúc này Từ Tú Nhi đi tới, nhìn thấy Đường Thiệu Nghĩa và A Mạch đều không nói tới việc mình sẽ đi đâu, khóe mắt đã hơi đỏ, cô nghi ngờ khẽ hỏi: “Vậy dân nữ nên làm gì?”.

Lúc này A Mạch và Đường Thiệu Nghĩa mới nhớ ra bên mình còn có một cô gái nữa, hai người quay lại nhìn Từ Tú Nhi rồi không hẹn mà cùng nhíu mày.

Từ Tú Nhi từ lúc ở Hán Bảo đã nảy sinh tình cảm khác thường với A Mạch, trong lòng đương nhiên muốn đi cùng đường với A Mạch. Câu nói ban nãy tuy hỏi cả A Mạch lẫn Đường Thiệu Nghĩa, nhưng cô vẫn trộm nhìn phản ứng của A Mạch. Nhìn thấy A Mạch nhíu mày, Từ Tú Nhi cảm thấy lòng trĩu nặng, chua xót.

Hành động nhíu mày của A Mạch ngay lập tức khơi gợi sự quật cường trong con người Từ Tú Nhi, cô cắn răng, không chờ A Mạch và Đường Thiệu Nghĩa phản ứng gì đã nói ngay: “Dân nữ và Đường Thiệu Nghĩa đi Dự Châu! Đường tướng quân yên tâm, dân nữ là con nhà nghèo nên đi đường núi cũng không nề hà, chắc chắn sẽ không liên lụy tới tướng quân, hơn nữa tiểu công tử này cũng cần có người chăm sóc. Tướng quân là nam nhi, e rằng không biết chăm sóc trẻ con, thôi cứ để dân nữ đi theo tướng quân”.

Mặc dù Từ Tú Nhi nói với Đường Thiệu Nghĩa, nhưng ánh mắt lại không rời A Mạch, cô không hề nhìn thấy hành động nhíu mày lần thứ hai của Đường Thiệu Nghĩa. Thực ra rất dễ nhận thấy vẻ giận dỗi trong giọng điệu cô gái nhỏ này, trong lòng cô vẫn mong mỏi A Mạch giữ mình lại, nhưng không ngờ A Mạch chỉ cúi đầu suy ngẫm. Lát sau nàng ngẩng đầu lên nói: “Thế cũng được! Cô nương hãy đi cùng Đường tướng quân tới Dự Châu!”.

Đến tự bảo vệ mình, nàng đã cảm thấy rất khó khăn rồi, nếu đem theo Từ Tú Nhi quả thực vô cùng bất tiện. Hơn nữa nàng cũng đã quen đi một mình. Lòng hiệp nghĩa không thể khiến nàng mắc câu được, tuy cô gái này đã cho nàng mấy chiếc bánh màn thầu, nhưng nàng cũng không muốn cõng theo một tay nải lớn tới vậy. Thôi thì cứ đẩy cho Đường Thiệu Nghĩa, chàng ta chẳng phải đấng nam nhi đó sao? Vậy thì hãy gánh vác thêm chút đi! A Mạch thầm nghĩ.

Đường Thiệu Nghĩa nghe vậy chỉ còn biết gật đầu, bản thân chàng cũng biết nếu mang theo Từ Tú Nhi sẽ vô cùng bất tiện, nhưng sự giáo dục chàng được tiếp nhận từ bé khiến chàng không có cách nào mở miệng nói lời “không” với một cô gái yếu đuối, bèn đáp: “Vậy Đồ cô nương hãy đi theo ta!”.

Từ Tú Nhi cắn môi liếc trộm A Mạch một cái, thấy A Mạch lại gật đầu theo, trái tim non nớt của cô gái trẻ tê tái tột cùng.

Ba người chỉnh đốn một lát rồi chia tay, lúc sắp đi Đường Thiệu Nghĩa đột nhiên gọi A Mạch lại. Chàng nhìn thân hình mỏng manh của A Mạch rồi nói: “A Mạch, ngươi biết võ công không?”.

A Mạch lắc đầu, võ công nàng không biết nhưng sức lực thì cũng khá, hơn nữa tay chân cũng thuộc loại nhanh nhẹn, chạy cũng khá nhanh. Về điểm này nàng hoàn toàn tin tưởng vào bản thân.

Đường Thiệu Nghĩa mím chặt môi, tiếp đó rút kiếm báu ra đưa cho A Mạch.

“Thanh kiếm này ngươi hãy cầm lấy, sợ trong rừng có thú dữ, ngươi hãy mang theo để phòng thân!”

Lúc này A Mạch thực sự cảm động, nàng nhìn Đường Thiệu Nghĩa, quả thực không biết nên nói gì.

“Không cần đâu, không cần đâu Đường tướng quân, tướng quân đem theo cả Từ cô nương và đứa trẻ, càng cần thứ này để phòng thân hơn.”

“Cầm lấy đi!”

Đường Thiệu Nghĩa không nói nhiều liền giắt thanh kiếm vào hông A Mạch, tiếp đó đặt tay lên vai nàng rồi ngây người nhìn nàng trong giây lát, cuối cùng bóp mạnh vai A Mạch khẽ nói: “A Mạch, bảo trọng!”.

Nói xong không chờ A Mạch kịp phản ứng gì chàng đã buông tay, quay người sải bước về phía tây. Đường Thiệu Nghĩa không dám quay đầu lại, chàng cảm thấy trong lòng có cảm giác rất lạ, không thể nói rõ mà trước đây chưa từng xuất hiện. Cảm giác đó giống như sự quyến luyến không nỡ rời người thiếu niên có nụ cười thánh thiện như hoa sen trắng kia.

Từ Tú Nhi nhìn A Mạch một lần nữa rồi vội vàng chạy theo Đường Thiệu Nghĩa.

8 comments on “A Mạch tòng quân – C2.3

  1. Văn Việt ơi….
    Cho tớ hỏi nếu đến nhà sách của VVB mua trọn bộ 2 tập A Mạch tòng quân thì tớ sẽ được giảm bao nhiêu phần trăm giá bìa????????????

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s