Nhất đao khuynh thành – Chương3.1


Chương 3

Đường Duyệt nhớ lời Diệp Khô Mộc, cứ theo hướng Bắc mà đi. Nàng muốn đi về hướng Bắc nơi có Đường Gia Bảo. Nàng không biết nếu mẫu thân phát hiện ra sự mất tích của nàng thì có lo lắng mà đi tìm hay không.

Nàng đi mất một ngày trời mới đến được thị trấn nhỏ đó. Nhưng Diệp Khô Mộc đã không còn nữa. Lúc này, nàng không có nổi một xu trong túi, không biết làm thế nào để có thể tiếp tục quay trở lại Đường Gia Bảo. Quan trọng hơn là nàng đang rất đói bụng, đói tới run cả chân, không thể lê nổi bước nữa, có cảm giác như đôi chân này không còn là của mình.

Trời đã tối, mọi nhà đều đã đóng cửa lên đèn, nàng biết phải đi đâu để xin nhờ bữa cơm đây? Khi đi qua một căn nhà ở dọc đường, Đường Duyệt lấy hết dũng khí đến gõ cửa, không thấy tiếng người đáp lại, chỉ có tiếng chó gầm gừ hung dữ cất lên phía bên trong mà thôi.

Nàng không còn muốn bước tiếp, nhưng cứ nghĩ đến việc nếu phải bỏ xác nơi đây thì sẽ mãi mãi không còn được gặp lại mẫu thân là nàng lại cố tự động viên phải kiên trì, nhất định phải cố gắng cầm cự đến khi trời sáng. Đến nửa đêm, dường như không chịu nổi cơn đói nữa, đã một ngày một đêm nàng không có bất cứ thứ gì bỏ bụng rồi, nàng phát hiện ra có một rãnh nước ở trong con ngõ nhỏ phía sau một quán ăn. Nàng chăm chú nhìn, cẩn thận xắn tay áo lên và thò tay xuống mò tìm rất lâu, rốt cuộc cũng tìm được nửa cái bánh bao thiu bị vứt đi. Đường Duyệt vô cùng vui sướng, nàng phủi qua miếng bánh rồi ngấu nghiến ăn tới mức suýt thì bị nghẹn chết. Không có nước để uống mà nàng lại quá khát, nàng bèn tìm lấy một mảnh sứ vỡ múc thứ nước dưới rãnh kia mà uống, uống xong chỉ thấy trong cổ họng có một cảm giác gây gây đáng sợ của váng mỡ. Nàng lắc lắc đầu, đang định uống thêm một ngụm nữa thì bỗng nghe có tiếng người quát lớn: “Đồ thối tha kia, ngươi ở đâu dám đến ăn trộm mỡ của nhà ta!”, một cái muôi lớn ở đâu đập tới tấp vào mặt vào đầu nàng.

Nàng sợ hãi nhảy dựng lên, không biết lấy sức lực ở đâu ra, chỉ biết cắm cổ chạy thục mạng.

Đường Duyệt không hiểu, thứ nàng uống là nước trong rãnh, tại sao lại bị coi là đồ ăn trộm cơ chứ? May mà không để bị bắt, nàng thầm nghĩ, cố gắng bước thêm vài bước nhưng rồi dường như đã quá mệt, nàng dừng chân trú lại dưới mái hiên một căn nhà bên đường, cầu mong cho chóng qua cái đêm dài lạnh giá này.

Nàng chợt nhớ đến vật mà Diệp Khô Mộc đưa cho mình, nàng đưa tay lần tìm trong lớp lụa đỏ, cẩn thận mở ra để rồi vô cùng thất vọng khi nhìn thấy. Bên trong chẳng có thứ gì ăn được, một cái bánh bao cũng không, chỉ có một thanh đao khá lạ. Một thanh đao rất đẹp! Trong màn đêm, nó ánh lên thứ hào quang lấp lánh lóa mắt, tiếng ngân khẽ vang lên trong màn đêm tĩnh lặng làm lay động lòng người. Lưỡi đao mỏng như cánh ve, cán đao ửng đỏ, khi chém trong không khí thì ánh lên sắc đỏ. Thân đao có vẻ nhỏ hơn, lạ hơn, và tinh xảo hơn những thanh đao thông thường.

Thật đáng tiếc là thanh đao quý giá như thế này lại rơi vào tay của Đường Duyệt. Nàng thậm chí còn không có lòng dạ nào để xem xét kĩ thanh đao mà đã vội vã thu lại. Đúng lúc đó, một việc lạ lùng bỗng xảy ra. Trên con đường đá xanh phía trước xuất hiện bóng của mấy người đang bước tới. Đường Duyệt mở to mắt nhìn hướng về phía đó, thấy bốn người đàn ông mặc đồ màu tối, họ đang vác một tấm chiếu được bó lại và đi về phía nàng. Đường Duyệt vốn không còn lạ lẫm gì với cảnh này, khi người ta nghèo không mua nổi một cái quan tài thì chỉ còn cách là bó xác vào chiếu mà thôi. Nhưng từ trước đến nay nàng chưa từng nhìn thấy một đám đưa ma nào kì lạ như thế này, không hề có người đi trước dẫn đường rải tiền giấy hay vàng mã bằng giấy theo nghi lễ, thậm chí ngay cả họ hàng thân thích, thân bằng cố hữu cũng không có. Thêm vào đó có nhà ai lại đưa đi mai táng vào lúc nửa đêm như thế này cơ chứ? Thần sắc của mấy người vác chiếu này lại có vẻ rất lạ lùng, hai người đi trước thì luôn cúi gằm mặt, hai người đi sau thì lại cứ quay mặt đi chỗ khác, cố ý tránh nhìn vào cái chiếu, như thể nếu chỉ nhìn nó một cái thôi cũng sẽ xảy ra tai họa vậy. Trước đây, Đường Duyệt đã từng nghe phụ thân của nàng dặn, nếu gặp chuyện kì lạ như như thế này nhất định không nên nhiều chuyện xen vào làm gì, tốt nhất là cứ giả vờ như không nhìn thấy. Nhưng cái bộ dạng lén lén lút lút của mấy người này thực sự rất kì lạ.
Đường Duyệt lén để mắt, thử xem rốt cuộc bọn họ muốn làm gì.

“Mày xem nên vứt ở đâu thì được?”

“Suỵt, nói nhỏ thôi chứ!”

“Sợ cái quái gì cơ chứ, đem Lý Tử đi chôn thôi mà. Tên tiểu tử này gần như là chết rồi, nói thật ra thì tao cũng thấy hơi rờn rợn. Ngay từ đầu thím Lâm không nên thu nhận đứa trẻ này làm gì. Chẳng biết nó từ cái chỗ quái quỷ nào chui ra, ngộ nhỡ cũng…”

“Đừng nhắc đến nữa! Tao thấy sợ lắm rồi!” Một tên nhỏ con trong bọn đột nhiên lên tiếng cắt ngang, khiến hai tên kia cười phá lên giễu cợt: “Sợ cái con khỉ, mày đúng là không phải đấng nam nhi, sợ thì thôi đừng làm nữa!”.

“Ôi dào, thím Lâm chẳng qua là nhất thời tốt bụng, nào biết được rằng thằng bé đó lại từ trong cái làng đấy mà ra!”

“Không phải là đã mời đại phu đến xem bệnh hay sao, nó giống như là… như là…”, tên nhỏ con không dám nói hết câu, bỗng một cơn gió lạnh thổi tới khiến hắn ta run lên một chặp.

“Đại phu thì biết cái chó gì!” Tên đi trước lạnh lùng nói. “May mà thím Lâm nói với chúng ta, nếu không chúng ta lại dễ dàng bỏ qua nó thì gay to! Được rồi, tìm một chỗ nào đó sau làng mà chôn đi, đừng phí lời nữa, nhanh chân nhanh tay lên một chút! Tao còn phải về đi ngủ đây!”

Bốn tên đó tìm một cái hố, đào lấp vội vã chôn cái xác rồi quay lưng đi thẳng không thèm quay đầu nhìn lại. Đường Duyệt đứng cách đó hơi xa nên không nghe rõ bọn họ nói gì. Đợi bọn họ đi thật xa nàng mới dám cẩn thận, nhẹ nhàng bước đến. Nàng ngồi xuống, lật mép chiếu nhìn vào bên trong, chỉ toàn là một màu tối. Có lẽ lúc nãy nàng nghe nhầm, đây chỉ là một xác chết, Đường Duyệt có chút thất vọng.

Đột nhiên, bên trong chiếu có tiếng động phát ra yếu ớt như tiếng thở rất khó nhọc vậy. Đường Duyệt lấy làm kinh ngạc, vội vàng bới lớp đất mỏng phủ trên tấm chiếu, rồi mở chiếu ra xem, bên trong quả đúng là có một người, là nam nhân, trông còn khá trẻ, xem ra còn gầy yếu hơn cả Đường Duyệt. Khắp mặt loang đầy vết máu. Đường Duyệt nghĩ một hồi rồi dùng ống tay áo lau lau lớp bùn đất và máu trên mặt người đó, kết quả là càng lau lại càng thêm bẩn hơn, chỉ còn mỗi cách là gắng sức mà lôi người đó ra ngoài, khó khăn lắm nàng mới kéo được lên khỏi miệng hố, làm xong thì người mệt nhoài không gượng dậy nổi. Nếu mà không có nửa cái bánh bao hồi nãy bỏ bụng thì e rằng lúc này nàng cũng đã chết vì đói bên cạnh cái hố này.

“Này, tỉnh lại đi!” Đường Duyệt khó khăn lắm mới lôi được người đó đến nấp tránh gió ở một góc trong con ngõ nhỏ. Nàng cẩn thận khẽ lay chàng ta một cái nhưng không thấy phản ứng. Nàng thử đưa ngón tay ra trước mũi người đó, cuối cùng cũng cảm thấy được tiếng thở nhẹ yếu ớt, thấy vậy nàng cũng thở phào nhẹ nhõm, người chưa chết là tốt rồi.

Trong tiết trời đêm giá lạnh như thế này, thêm một người cũng là thêm được một chút hơi ấm, nàng dựa vào bên cạnh chàng trai rồi cuộn tròn người lại, vừa đói vừa mệt, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Những người đang đói bụng tất ngủ sẽ không ngon giấc, ngay cả trong giấc mơ cũng vẫn nghe thấy cả tiếng bụng sôi réo ầm ĩ. Bây giờ Đường Duyệt đang ở trong tình trạng như vậy, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu ngay khi nàng tỉnh giấc lúc trời còn chưa sáng đó là: Tìm cái ăn.

Đứng trước quán đậu phụ, Đường Duyệt chăm chú dán mắt vào cái cối xay bằng đá trong nhà, nhìn từng dòng đậu tương trắng tinh khiết tuôn ra từ cối xay, từng giọt từng giọt rơi vào cái thùng đặt dưới mặt đất.

“Thím à, con giúp thím xay đậu có được không?” Đường Duyệt cất tiếng khàn khàn, giọng nói tỏ vẻ chân thành, người phụ nữ kia nhìn nàng một lát: “Đi đi, chỗ này không phải là trại tế bần, không có mà cho cô ăn đâu!”.

“Thím à, không phải là con muốn xin ăn. Con giúp thím làm, thím cho con một chút nước uống là được rồi”.

Cuối cùng, Đường Duyệt cũng nhận được một bát nước đậu, hai miếng đậu phụ, nhiều hơn so với những gì nàng mong đợi.

Người được Đường Duyệt bới trong đất cứu là một chàng thiếu niên, không hơn tuổi nàng là mấy. Chàng có đôi mắt nhỏ, cái miệng cũng nhỏ, sắc mặt thì trắng xanh trông rất yếu ớt. Đường Duyệt nghiêng đầu nhìn, cảm thấy chàng thiếu niên này xem ra còn có dáng vẻ nho nhã, thanh tú giống một cô nương hơn cả nàng.
Vừa nhìn thấy Đường Duyệt, chàng đã tỏ vẻ mặt lạnh lùng khiến nàng không dám tiếp cận. Đường Duyệt đưa bát nước đậu ra. Chàng thiếu niên kia ngay cả một câu cảm ơn cũng không có, cứ thế “ừng ực ừng ực” làm một hơi hết hơn nửa bát nước đậu, rồi tiếp tục đến khi không còn một giọt. Đường Duyệt thấy vậy chỉ biết nuốt nước bọt, nhưng tuyệt nhiên không lên tiếng.

“Tại sao chàng không ngồi xuống mà uống từ từ, uống như vậy dễ sặc lắm đấy.” Đường Duyệt nói.

Chàng nhìn Đường Duyệt với ánh mắt rất lạ, ánh mắt ấy khiến nàng cảm thấy sợ hãi. Nhìn một hồi rồi chàng chậm rãi nói: “Xương sườn của ta bị gãy rồi, không còn sức mà ngồi dậy”.

Giọng điệu hời hợt của chàng ta khiến Đường Duyệt cứ tròn mắt ngạc nhiên, hoài nghi không rõ mình có nghe lầm không.

“Chắc là chàng cảm thấy rất đau, rất khó chịu phải không?”

Chàng chậm rãi mở mắt nhìn Đường Duyệt rồi nói: “Nhưng vẫn có thứ còn đau đớn, khó chịu hơn cả việc này” .

“Còn thứ gì mà lại đau đớn hơn chứ?” Đường Duyệt vốn không phải là người nhiều chuyện, nhưng lúc này nàng thấy rất tò mò về chàng thiếu niên này.

6 comments on “Nhất đao khuynh thành – Chương3.1

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s