Câu được con rùa vàng – Không Hữu Cố Sự – Chương 1.5


Lâm Diệu quỳ xuống trước mặt tôi, tôi đưa điện thoại cho anh ta:

– Nhân tiện cầm luôn cả điện thoại cho anh này!

– Tôi thật không biết nên nói gì với chị! – Lâm Diệu đón lấy điện thoại, ánh mắt vô cùng phức tạp, vừa vui mừng, vừa bất lực, vừa phẫn nộ… và có cả sự lo lắng.

– Thế thì anh im đi cho tôi nhờ!

– Nếu ban nãy chị mà không xuất hiện là tôi lao lên lầu đấy!

– Lo lắng cho tôi à? – Tôi nhếch môi cười, hóa ra anh ta cũng còn chút lương thiện. Trái tim tôi khẽ rung lên, có chút hoang mang xen lẫn cảm động.

– Sao có thể không lo lắng chứ? Dù gì chị cũng là con người mà! – Lâm Diệu nói đểu! Tôi tức khí trợn mắt lườm anh ta. Anh ta mỉm cười khẽ lắc đầu, vỗ vỗ vào vai tôi rồi ngồi bệt xuống cạnh tôi.

Giờ tôi xin giới thiệu một chút về công việc của mình.

Công việc thường ngày: gửi fax, nhận điện thoại, đặt hàng, thúc hàng và bị thúc hàng.

Trước khi Lâm Diệu đến, ngoài giám đốc bộ phận là đàn ông ra thì nhân viên toàn là nữ hết. Bởi vì tiêu chuẩn tuyển nhân viên theo dõi đơn hàng của công ty gồm: phụ nữ, chữ viết rõ ràng, giọng nói ngọt ngào. Cũng may là tôi có cả ba tiêu chuẩn này. Vì vậy tôi nghĩ cho dù không nhờ vào quan hệ của Mạc Lãnh thì việc vào làm ở công ty này với tôi chỉ là chuyện vặt.

Từ trước đến giờ tôi rất thích nam nữ phối hợp làm việc cho đỡ mệt nên việc công ty toàn là con gái, trong khi lãnh đạo chúng tôi lại là một người đàn ông khiến cho tôi luôn cảm thấy không hài lòng, cảm giác chuyện này như một sự phân biệt giới tính. Nhưng sếp tôi nói, khách hàng đa số là đàn ông, vì vậy người theo dõi đơn hàng bắt buộc phải là nữ. Tôi cảm thấy sếp nói vậy là có ẩn ý, nhưng càng nghĩ nhiều tôi càng cảm thấy đầu óc mình không được trong sáng.

Vì vậy ban đầu tôi không hài lòng lắm với công việc này. Tôi thầm mong sẽ tìm một mối tình nơi công sở, nhưng khi nhìn thấy cả phòng toàn là nữ, tôi thật sự thất vọng đến cùng cực.

Chỉ có điều tôi đã thất nghiệp đến n lần rồi, nói như lời mẹ tôi thì tôi chẳng làm được việc gì lâu dài cả, lúc nào cũng chỉ hết thời gian thử việc là nghỉ.
Tôi cũng muốn tìm được một công việc có thể làm lâu dài, nhưng lúc nào cũng gặp phải một nguyên nhân gì đó khiến tôi không thể làm tiếp tục. Mỗi lần nghỉ việc tôi đều về kể khổ với mẹ, nói rằng ông chủ đối xử với tôi thế nọ thế kia.

Mẹ tôi nghe đến nhàm cả tai rồi. Vào lần cuối cùng tôi nghỉ việc và kể khổ với mẹ, mẹ tôi mặt không chút cảm xúc, nói:

– Lúc đi học con nói thầy giáo không phải với con; đi làm con nói ông chủ không phải với con; thế đợi đến khi con nghĩ thông suốt rồi, con sẽ nói hai cái thân già này không phải với con chứ gì?

Tôi biết mẹ tôi nói vậy là vì lo lắng cho tôi, vì vậy tôi quyết định sẽ làm một công việc gì đó thật lâu dài cho mẹ tôi thấy. Thế nên mặc dù không hài lòng với công việc này nhưng tôi vẫn nghiến răng chịu đựng.

Ban đầu mới vào làm, tôi bị khách hàng nói cho cứng họng, tay cầm điện thoại mà miệng lắp bắp mãi không nói nên lời, bị khách hàng mắng cho tức phát điên lên nhưng lại cảm thấy không giao được hàng đúng hẹn là lỗi của chúng tôi. Về sau sếp bảo với tôi rằng, mặt phải dày lên một chút, nhất định phải dày, phải biết cách đối phó với khách hàng, dù gì bọn họ cũng chẳng biết mặt mình, không giao được hàng cho họ, họ cũng chẳng lao đến cắn xé mình được, cùng lắm chỉ chửi bới vài câu cho bõ tức, đặt điện thoại xuống là mình cũng có thể lớn tiếng chửi lại họ như thường.

Chiêu này của sếp quả là lợi hại, xem ra gừng càng già càng cay. Giờ thì tôi chẳng còn lo không tìm được chiêu nào để đối phó với khách hàng nữa.

Mong mỏi bấy lâu cuối cùng cũng chờ được đến ngày văn phòng có thêm một người đàn ông. Chuyện này khiến cho các cô gái còn độc thân ở trong phòng như mở cờ trong bụng, chỉ có điều chỉ có tôi mới biết, người đàn ông này là con riêng, là một cái gai có độc, không thể động vào.

Thực ra tôi cũng không hoàn toàn tin tưởng vào những gì sếp nói. Bất cứ chuyện gì nếu không có bằng chứng xác thực, tôi không bao giờ tin tưởng tuyệt đối, chỉ có điều chuyện này khiến tôi càng để ý đến anh ta nhiều hơn.

Anh chàng mỳ thường nói chuyện khá dịu dàng, trừ những lúc sầm mặt xuống thì về cơ bản cũng không giống như những thiếu gia con nhà giàu thích ra vẻ ta đây, nhưng cũng có thể đây chỉ là một cách giấu giếm thân phận của anh ta. Chỉ có điều anh ta ngày nào cũng lái xe Audi đi làm, tin tức này càng làm tăng thêm độ tin cậy cho thông tin của sếp. Thử nghĩ mà xem, một nhân viên theo dõi đơn hàng nhỏ nhoi, cần gì phải có xe đưa đón? Lại còn là loại xe đắt tiền như Audi. Tổng giám đốc Ngũ của chúng ta là con trai chính thất cũng vẫn đi một con xe Honda tầm thường, thế mà một đứa con riêng như Lâm Diệu lại đi xe Audi.

Sau một thời gian làm việc chung, tôi thấy Lâm Diệu rất biết nghe lời. Những công việc mà tôi giao anh ta đều làm rất cẩn thận, đã biết cách đối phó với những khách hàng nhẹ nhàng, tốc độ làm việc cũng nhanh đến mức đáng ngạc nhiên. Nhớ lại lúc đầu, một người thông minh như tôi mà còn phải ngồi bên cạnh đàn chị hơn một tuần mới bắt đầu biết làm. Nhưng với tốc độ của Lâm Diệu, chắc chỉ không quá một tuần là có thể độc lập làm việc rồi.

Nhìn thấy anh ta nhẹ nhàng đặt đơn hàng, chữ viết lại đẹp mê hồn, tôi lần nữa lại như bị điểm trúng tử huyệt. Từ nhỏ tôi đã mê những người đàn ông viết chữ đẹp, huống hồ anh ta không những chữ đẹp mà người cũng đẹp. Ấy vậy mà ngày nào anh ta cũng ngồi bên cạnh tôi, thế này chẳng khác gì cám dỗ tôi phạm tội cả!
Bầu Trời nhất định phải làm vậy sao? Tôi thầm chửi rủa trong lòng.

Chỉ có điều, Bầu Trời có biết Lâm Diệu là con trai của bố anh ta không nhỉ? Người giàu thường đa tình, thật không ngờ Chủ tịch Ngũ thời trai trẻ phong lưu như vậy, cũng thật chẳng ngờ những tình tiết tưởng rằng chỉ có ở trên phim giờ lại đang diễn ra rất sống động trước mắt tôi. Tôi không biết có nên nhắc nhở Mạc Lãnh rằng “anh mỳ” kia rất có thể sẽ trở thành vật cản trên con đường tranh giành tài sản sau này của họ hay không nữa?

Nghĩ đến đây tôi lại thấy khó xử. Nếu tôi nói ra, e rằng Lâm Diệu khó mà tiếp tục làm việc ở đây, biết đâu chừng sẽ có một trận chiến đẫm máu xảy ra. Thần tiên đánh nhau ai thắng ai thua còn chưa biết, nhưng ngộ ngỡ họa rơi vào mình thì chẳng phải tự chuốc vạ vào thân hay sao? Nhưng nếu như tôi không nói, sau này nếu Mạc Lãnh biết tôi đã biết rõ chân tướng từ lâu nhưng cứ ỉm đi, thế thì chẳng phải hai người bọn họ sẽ xé xác tôi ra hay sao?

Nhưng có nói hay không thì sớm muộn gì họ cũng biết, tôi cần gì phải ôm rơm nặng bụng? Khó khăn lắm văn phòng mới có một “đực rựa”, lại còn đẹp trai như vậy, để anh ta lại bổ mắt cũng tốt mà! (Cuối cùng thì vẫn là thói háo sắc của tôi chiến thắng!)

Lâm Diệu quả thật rất “ngon mắt”, ngay cả bộ dạng ngồi không của anh ta cũng rất “ngon mắt”. Không phải chứ? Anh ta dám ngồi rỗi việc à? Tôi đang chuẩn bị giao cho anh ta một đơn hàng thì điện thoại đổ chuông, tôi ra hiệu bảo Lâm Diệu nghe. Thường đều là như vậy, những việc anh ta có thể làm tôi sẽ giao cho anh ta làm, còn những việc anh ta chưa làm được tôi sẽ đích thân ra tay, song kiếm hợp bích…

Lâm Diệu: “Xin chào, công ty Dật Thiên xin nghe!”

Đối phương: “………….”

Lâm Diệu: “Ông Trần ạ, tôi đang định gọi cho ông đây ạ!”. Lại nói dối rồi! Vừa nghe thấy cái tên ông Trần là tôi có thể đoán ra là ai rồi, đã chậm giao hàng cho người ta đến ba ngày, anh dám chủ động gọi sang để ăn chửi sao? Đúng là nực cười.

Đối phương: “………”

Lâm Diệu: “Không phải như vậy đâu ạ! Chúng tôi không hề cố tình chậm giao hàng cho bên ông, sao chúng tôi dám làm vậy chứ?”. Lại là những lời lẽ mang tính xã giao đối phó. Tôi nhíu mày, sao mãi anh không học được phong cách của tôi chứ?
Đối phương: “……….”

Lâm Diệu đưa điện thoại cho tôi, vẻ mặt tức tối nói: “Bảo cô nghe điện thoại!”. Tôi cười thầm, chắc là bị ăn mắng rồi chứ gì!

– Vâng ạ, vâng thưa ông Trần, đây hoàn toàn là một sự cố ngoài ý muốn, ngài biết đấy, để kịp giao hàng cho ngài, bên tôi đã không được nghỉ mấy tuần rồi, nhưng chúng tôi đâu dám than khổ, bởi vì được giao hàng cho bên ngài là vinh dự và tự hào lớn của chúng tôi. Tôi vẫn đang đắm chìm trong ánh hào quang và niềm tự hào ấy mà không thể thoát ra được đây… – Tôi một tay cầm điện thoại, một tay gạt mồ hôi, cố gắng hết sức để nịnh nọt.

Nào ngờ ông Trần kia không hề mắc bẫy, nói bằng giọng hậm hực:

– Không cần phải khách sáo, cô nói xem hôm nay mấy giờ sẽ có hàng?

Tôi nhắm mắt tưởng tượng ra bộ mặt của đối phương, chắc chắn ông ta mặt mày lúc này chẳng chút biểu cảm rồi.

– Ông Trần, chúng tôi sao có thể làm lỡ thời gian của ông? Hàng vừa đóng gói xong là chúng tôi lập tức chuyển lên xe chở đến chỗ ông! – Sao tôi có thể nói cho ông biết mấy giờ được chứ?

– Mấy giờ? – Lúc này tôi đoán mặt ông Trần đang sầm sì, hắc ám lắm rồi, nhưng sầm sì cũng chẳng sao, quan trọng là phải khiến cho mặt ông ta từ sầm sì chuyển sang sáng sủa.

– Ông Trần, hợp tác đã lâu như vậy rồi, chẳng nhẽ ông còn không tin chúng tôi sao? Tôi đã bao giờ chậm hàng cho ông đâu, không giao được hàng tôi sốt ruột thế nào ông có biết không? Nếu tôi có thể sản xuất được thì tôi đã sản xuất hàng cho ông ngay rồi! – Tôi nói bằng giọng thành khẩn.

– Thế thì rốt cuộc là khi nào đây? – Ông ta dịu giọng nói, chắc là mặt đã bớt hắc ám rồi.

Advertisements

4 comments on “Câu được con rùa vàng – Không Hữu Cố Sự – Chương 1.5

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s