Anh chàng xấu tính – Chương 2.3


Thử thách ư? Oh, cho dù thử thách cũng được. Hoa Lạc Lê cười tươi như hoa. Hàn Tử Hiên lúc nào cũng lợi hại như thế.

“Thật sao? Cậu ta hẳn có rất nhiều cô gái theo đuổi?”

Trương Lộ Lộ lườm Hoa Lạc Lê một cái, dường như bất bình với câu nói của cô.

“Cậu không thấy à? Tất cả con gái trường chúng ta đều cắt tóc ngắn, chỉ bởi vì Hàn Tử Hiên, cậu ấy thích những cô gái thông minh, cao 1m68, tóc ngắn, mặt trái xoan, mắt một mí…”

Trương Lộ Lộ đưa mắt nhìn sang Hoa Lạc Lê, ánh mắt từ từ quét một lượt từ trên xuống dưới, từ phải sang trái.

“Trương Lộ Lộ, cậu đang làm cái gì thế? Sao lại nhìn tớ chằm chằm thế?” Hoa Lạc Lê bị Trương Lộ Lộ nhìn như săm soi một món hàng, sởn cả da gà, không chịu nổi, đành kêu lên.

“Cậu không đạt tiêu chuẩn, tất cả các chỉ số, cậu chẳng được cái nào. Nghe này, thứ nhất cậu cao có 1m65, thứ hai tóc phải dài đến eo, thứ ba mặt quả táo, thứ tư mắt hai mí… Mà bên cạnh Hàn Tử Hiên luôn có một cô gái, những tiêu chuẩn vừa kể trên là lấy từ hình mẫu của cô gái đó. Quan hệ giữa hai người bọn họ rất thân thiết, cô ấy tên là Kim Xảo Tuệ, là một cây dương cầm của trường y, mới chuyển từ Mỹ về.”

Lộ Lộ bẻ ngón tay kêu răng rắc, gật gù ra chiều đắc ý. Hoa Lạc Lê cúi mặt đau khổ, phải gian khổ thế nào để lọt vào học viện này, đến chết cô cũng không quên được. Thế mà cô bạn cùng bàn này lại không ngần ngại chọc vào nỗi đau của cô. Thật là nhẫn tâm quá đi!

“Được rồi, Lộ Lộ, cậu còn muốn sống không?”

Hoa Lạc Lê tức giận, mặt sưng lên. Nếu không phải anh lặn tăm mười năm qua, cô đã không phải bận tâm đến những tin đồn này.

Kim Xảo Tuệ là ai? Nghệ sĩ dương cầm à? Hoa Lạc Lê nhất định phải tìm ra.

Buổi chiều, không có tiết học, Hoa Lạc Lê đứng đợi trước giảng đường của khoa Âm nhạc, dường như ông trời cũng muốn thử thách lòng kiên nhẫn của cô, đứng đợi lâu như vậy mà tuyệt không nhìn thấy bóng dáng Hàn Tử Hiên đâu cả.

Mặt trời ngả dần về Tây, vòm trời nơi ấy trở nên rực rỡ ráng đỏ, chỗ Hoa Lạc Lê đứng đợi ngập tràn hương hoa nhưng dường như cô cũng không mấy bận tâm đến trời mây hoa cỏ.

Đương nhiên, vì không thấy Hàn Tử Hiên đi xuống, Hoa Lạc Lê đành lấy hết can đảm lên tìm. Haiz, cố lên! Hoa Lạc Lê dũng cảm!

Âm thầm quan sát nơi này cả tháng nay nhưng đây là lần đầu tiên Hoa Lạc Lê đặt chân tới khoa Âm nhạc. Cô vô thức bước đến phòng tập nhạc. Căn phòng rất rộng, chứa nhiều loại nhạc khí, chạy dọc căn phòng là hai hàng cửa sổ kiểu Pháp treo rèm cửa bằng ren trắng như tuyết, gió thổi khiến những tấm rèm bay phấp phới, nhìn vừa như sóng trên hồ vừa như hoa bung cánh.

Bốn phía không một bóng người, chỉ có hương hoa đưa lại, Hoa Lạc Lê cảm thấy vô cùng khoan khoái, vui đến nỗi không cất thành lời. Nếu hàng ngày Hàn Tử Hiên đều được bao bọc trong gió và hương hoa như thế này chẳng phải là rất tốt ư?
Đột nhiên từ xa vọng lại những tiếng “cộp, cộp, cộp, cộp…”, là tiếng giày cao gót nện trên nền đá hoa.

Oh, sao đột nhiên lại có người nào đi lên đây?

Hoa Lạc Lê có chút hốt hoảng, cô không phải là học viên khoa Âm nhạc mà lại tự ý đến đây, phải mau tránh đi trước khi bị bắt quả tang.

Nhìn trước ngó sau, Hoa Lạc Lê quyết định chui qua cửa sổ vào trong phòng tập, cô sẽ nấp sau rèm cửa chính màu be bằng lụa dày, đảm bảo không ai phát hiện được.

“Cộp, cộp…” rồi dừng lại, không phải chứ, giày cao gót dừng ngay chỗ Hoa Lạc Lê nấp.

Hoa Lạc Lê phấp phỏng lo sợ, không phải cô sẽ bị phát hiện chứ?

“Hàn… Tử… Hiên…” Giày cao gót đang nói. Thật ra là đang gọi Hàn Tử Hiên.

Hoa Lạc Lê mặt rịn mồ hôi, nhìn chằm chằm vào chủ nhân của đôi giày cao gót.

Đôi giày cao gót màu đỏ thật gợi cảm, trong khi loại cô thích là đôi giày sọc xanh trắng độc đáo, hai bên có trang trí những họa tiết nhỏ.

Lẽ nào chủ nhân của đôi giày cao gót đỏ này là Hàn Tử Hiên?

“Hàn Tử Hiên, hẹn hò với em nhé!” Giày cao gót đỏ duỗi thẳng hai chân, vừa tự tin vừa lo lắng.

Thời gian “tích tắc, tích tắc” trôi qua một cách vô tình, nhưng lâu thế mà chưa thấy Hàn Tử Hiên trả lời, cô gái bắt đầu mất kiên nhẫn, không ngừng di chuyển trong khi đợi câu trả lời của Hàn Tử Hiên.

“Vì sao anh không nói gì? Lẽ nào anh thích Kim Xảo Tuệ? Nói thật, anh cứ đưa ra tiêu chuẩn bạn gái xem, em nhất định sẽ thích hợp! Mà em thấy mình xinh đẹp và phù hợp hơn cô ta.”

Thật éo le, sao cô ta lại chọn đứng ngay trước mặt Hoa Lạc Lê mà nói những lời đó? Bởi vì vị trí này bị rèm cửa che kín, người ở ngoài sẽ không phát hiện được.
Lúc này Hoa Lạc Lê cảm thấy rất khổ sở, cô không biết phải coi mình là thông minh hay ngu ngốc nữa, bây giờ chỉ còn cách đứng yên, không dám động đậy.
Giày cao gót đỏ từ từ bước lại gần phía Hàn Tử Hiên, dường như muốn ép anh trả lời.

“Hàn Ân Châu, xin lỗi, tôi không hề có tiêu chuẩn bạn gái nào.”

Gió thổi qua trước mặt Hoa Lạc Lê, mang theo câu trả lời của Hàn Tử Hiên.

Hay thật, giọng Hàn Tử Hiên thật hay, nhẹ nhàng, êm ái như nước mùa xuân, giọng anh mà hát thì hẳn sẽ rất hay.

“Vậy anh sẽ hẹn hò với em chứ?” Giày cao gót vẫn không bỏ cuộc, truy hỏi đến cùng, chưa đi tới tận cùng quyết không từ bỏ. Giống như sắc đỏ của đôi giày, gặp ánh hoàng hôn càng thêm rực rỡ, nó khiến Hoa Lạc Lê nghĩ tới bãi chiến trường đỏ máu.

Một lúc lâu sau, Hàn Tử Hiên vẫn đứng yên như cũ. Có phải anh đang suy nghĩ lại, có phải vì Hàn Ân Châu rất đẹp không? Đẹp hơn cả Kim Xảo Tuệ? Anh đang thấy khó xử?

“Xin lỗi!” Hàn Tử Hiên khẽ nói.

Hai từ đó được nói với ngữ điệu rất nhẹ nhàng, nhưng với Hoa Lạc Lê, nó chẳng khác nào tiếng sét ngang tai, tim cô nhói lên cứ như thể cô mới chính người bị từ chối vậy.

Mười năm đã qua, không biết anh có còn nhớ cô không?

“Được! Em sẽ đến tìm Kim Xảo Tuệ, em thua kém gì cô ta, tại sao anh không chọn em? Em sẽ dẫn cô ta đến đây để anh lựa chọn”

“… Cô… cô đừng làm vậy… Hàn Ân Châu…”

Hàn Ân Châu từ từ đi khỏi, đến cuối hành lang, cô ta bỗng hét to: “Kim Xảo Tuệ, cậu ra đây, Hàn Tử Hiên đang ở đây, Kim Xảo Tuệ…”

Trời! Hàn Ân Châu thật kiên cường. Bị từ chối đến như thế mà cô ta vẫn còn dũng khí làm vậy. Nếu thế, chẳng phải Hoa Lạc Lê thành kẻ thứ tư hay sao? Chưa thấy mối quan hệ nào phức tạp đến vậy. Cho dù rất muốn tiếp cận Hàn Tử Hiên, nhưng cô chắc chắn không muốn thực hiện ước muốn đó ngay tại đây và trong lúc này.

Bốn người giáp mặt, chỉ nghĩ thôi đã thấy ớn lạnh.

Đột nhiên dòng suy nghĩ của Hoa Lạc Lê bị cắt đứt chỉ vì tấm rèm cửa màu be đột nhiên bị kéo ra, và một người bước vào trong đó.

Bị bất ngờ, Hoa Lạc Lê không khỏi giật nảy mình.

Người kia cũng chững lại.

Bốn mắt nhìn nhau.

“Ối!” Hoa Lạc Lê vừa kêu một tiếng, môi cô đã bị một ngón tay thanh tú chặn lên, ra dấu yên lặng. Đôi môi run run như dây đàn bị chạm, nhạy cảm vô cùng.
Hàn Tử Hiên có phải là ảo thuật gia không? Sao ngón tay anh như cây đũa thần vậy? Ngón tay ấy chỉ vào cái gì là cái đó lập tức mất tự chủ, chỉ còn biết tuân theo sắp xếp của anh.

“Suỵt!!!” Anh nói khẽ, Hoa Lạc Lê lập tức biết ý gật đầu.

Ánh hoàng hôn chênh chếch chiếu vào khiến cho khuôn mặt tuấn tú của Hàn Tử Hiên sáng bừng lên đầy mê hoặc, gió làm mái tóc dài của Hoa Lạc Lê bay bay, chạm nhẹ vào bàn tay thanh tú của anh. Hàn Tử Hiên đang đứng ngay trước mặt cô, khoảng cách rất gần, vẫn khuôn mặt đẹp như xưa, vẫn đôi môi anh đào, sống mũi cao thẳng tắp, đôi mắt sáng như sao, lông mày thanh tú.

Hương hoa thoang thoảng từ dưới lầu đưa lên, một con bướm màu nâu nhạt bay tới chỗ của hai người…

Hàn Tử Hiên hơi sốc, cô gái này chẳng phải là người mà anh đã gặp đêm qua hay sao, sao cô ấy lại ở đây? Mà sao anh lại có cảm giác thân thuộc với cô? Môi cô ấy mới mềm làm sao, tựa như cánh hoa ngậm sương sớm, vừa mỏng vừa thơm. Có cảm tưởng như đang trong mộng vậy, mọi thứ đều như hư như thực, như họa như thơ.
Một lúc sau Hoa Lạc Lê chợt hiểu ra, tại sao có con bướm bay qua chỗ họ, là vì nó cũng bị vẻ đẹp của anh mê hoặc.

2 comments on “Anh chàng xấu tính – Chương 2.3

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s