Người tình Bắc Hải – Chương 1.4


Ra khỏi Hải Thiên uyển trời đã tối.

Mao Lệ nghĩ, lần này lại mất công rồi, anh chàng chắc chắn không thích căn nhà sặc mùi cá khô. Không ngờ, mới ra khỏi vạt rừng Triệu Thành Tuấn vừa bấm điều khiển mở cửa xe, vừa nói, “Mao tiểu thư, chuyện căn nhà cứ thế nhé.”

“Ô, anh quyết định rồi?” Mao Lệ quá bất ngờ. Triệu Thành Tuấn mỉm cười gật đầu, vẫn giọng thấp trầm dễ nghe, “Tôi rất thích căn nhà, không biết ai thiết kế, rất hợp ý tôi.”

Mao Lệ gãi đầu, “Chuyện đó tôi cũng không biết, nếu Triệu tiên sinh thích, tôi cũng rất vui.”

“Đương nhiên, ngày mai tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản của cô, cô còn yêu cầu gì xin cứ nói.”

Mao Lệ nheo mắt nhìn anh, trong bóng tối, mắt anh ta lóng lánh như ánh sao, cả người anh ta cơ hồ cũng tỏa sáng. Mao Lệ lại ngỡ ngàng, nhưng lập tức kiềm chế, vội nói, “Không có yêu cầu gì khác, chỉ cần anh không có tiền án, không bạo hành, không nghiện hút, không mãi dâm, không đồng tính…”

Triệu Thành Tuấn mỉm cười, “Tôi không có tiền án, không nghiện hút, không mãi dâm, khuynh hướng giới tính cũng bình thường.”

“Thế thì được!” Mao Lệ ngắt lời anh ta, “Tôi thấy anh cũng không giống những kẻ đó.”Ra khỏi phòng, gió mạnh khiến cô bình tĩnh lại, bóng tối giúp người ta cởi bỏ ngụy trang, cô bình tĩnh nói, “Tiền thuê trả hết một lần, tôi sẽ nhắn cho anh số tài khoản, những gì cần nói đã nói hết, xin hãy tuân thủ. Tôi đi đây, bai bai!”

Nói liền một hơi, cô không ngoái đầu, chui vào chiếc Lexus màu trắng của mình.

Triệu Thành Tuấn lại vẫn đứng yên, dường như đắn đo giây lát, cuối cùng nói:
“Mao tiểu thư, có thể mời cô ăn bữa cơm không? Xin lỗi, đã quấy rầy…”

“Ăn cơm ?” Mao Lệ thò đầu ra khỏi xe.

“Đúng, tôi ở đây không có bạn bè.” Triệu Thành Tuấn đứng chơi vơi trong màn đêm, ánh đèn xe quá mạnh, chiếu lên người anh ta tạo ra phản quang kỳ diệu, nguy hiểm, vẫn thứ ánh sáng lóa mắt đó…Mao Lệ một lần nữa giật mình, mấy năm trước, trước cửa trường đại F Thượng Hải một người nào đó cũng đứng trước ánh đèn xe như vậy, gió đêm thổi một bên vạt áo bay bay, không biết người đó đứng bao lâu, người đã hơi cứng, mắt đăm đăm nhìn cô ra khỏi cổng trường, rất sợ cô từ chối, dụt dè hỏi: “Mao Lệ, có thể mời em ăn cơm không.”

“Được, tôi đưa anh đến chỗ này.” Nói xong, Mao Lệ cũng giật mình, lẽ ra phải từ chối, tại sao mình lại nhận lời? Triệu Thành Tuấn rất vui, gật đầu, chui vào chiếc xe đua màu đen, với dáng điệu cực kỳ tao nhã.

Mao Lệ ngây người, thầm nghĩ sao mình lại thế này?

Hai chiếc xe một trước một sau lần lượt quay đầu, lập tức rời khỏi con đường đất, hòa vào dòng xe nườm nượp như một dòng sông ánh sáng trên đường Hải Cảnh. Trên bầu trời ven biển một vầng trăng lơ lửng, mặt biển có sương mù, vậy là vầng trăng đó biến thành một đám trắng lờ mờ xa lắc. Gió đêm quá đỗi dịu dàng, sóng nhẹ dập dềnh trên mặt biển, lấp lánh ánh bạc, lớp lớp nối nhau xô bờ, hôn lên bờ cát. Nhẫn nại và lưu luyến, giống như tình yêu chung thủy nhất thế gian.

Còn vầng trăng trên biển, giống như đôi mắt của người yêu, lạnh lùng, u uẩn đăm đắm nhìn theo bóng người yêu đi xa, không thể níu kéo, cũng không thể ở bên nhau. Dường như đang hỏi: “Em vẫn không nghe thấy tiếng anh gọi hay sao? Rốt cuộc tình cảm phải bao nhiêu mới khiến em tin, mọi buồn đau và bất hạnh trên thế gian đều bắt nguồn từ chỗ em không hiểu tình yêu của anh, và đó chính là nỗi đau sâu thẳm nhất trong anh…

Biển dưới trời sao

Mao Lệ đưa Triệu Thành Tuấn đến một khách sạn bên cạnh quảng trường Vịnh Bắc Bộ, Bắc Hải là thành phố nhỏ, mặc dù kinh tế không phát triển như Nam Ninh, nhưng yên tĩnh, trên đường phố tuyệt nhiên không có cảnh chen chúc ồn ào. Khách sạn Mao Lệ lựa chọn rất tuyệt vời, qua lớp cửa kính rộng, có thể nhìn thấy cảnh náo nhiệt trên sân khấu ngoài trời giữa quảng trường, người ta đang quảng cáo tiếp thị một sản phẩm nào đó nhân dịp tung ra thị trường, có cả biểu diễn ca nhạc.

Thực khách lúc này không đông lắm, Mao Lệ chọn toàn những món hải sản đặc biệt của địa phương, và mấy món đặc sắc của Quảng Tây, vì dụ món gà bạch thiết mà thực khách ngoại tỉnh nhất định nên thưởng thức, gà tơ vàng suộm chặt từng miếng xếp ngay ngắn trên đĩa, dùng với loại nước chấm đặc trưng rất ngon. Mao Lệ hỏi Triệu Thánh Tuấn có ăn ớt không, anh mỉm cười lắc đầu, “Một chút.”

Lúc đó anh đã cởi áo ngoài, bên trong là chiếc sơ mi trắng, càng nổi bật ngũ quan như ngọc tạc. Mao Lệ nhận ra anh ta rất trắng, làn da trắng càng tôn vẻ sạch sẽ nho nhã. Anh ta rất lịch thiệp, cử chỉ từ tốn nhã nhẵn. Dường như ăn rất ngon lành, nhưng thần thái có phần lơ đãng, trong vẻ lịch thiệp tao nhã toát ra nét lạnh nhạt xa cách. Bởi vì Mao Lệ nói gì, anh ta cũng trả lời rất chừng mực, không thừa một câu. Xong bữa ăn, hiểu biết của Mao Lệ về anh ta chỉ hạn chế ở chỗ anh làm kinh doanh, quê gốc Thượng Hải, mặc dù sinh ra ở Ma lai, nhưng sang Anh quốc du học từ sớm, lần này về nước là vì cả việc công lẫn việc tư. Còn việc công là gì, việc tư là gì, Mao Lệ không hỏi, thậm chí anh ta kinh doanh gì, ở Bắc Hải lâu dài hay thỉnh thoảng ghé qua, cô đều không biết, cũng không tiện hỏi. Trong đầu cô chỉ quanh quẩn ý nghĩ về đất nước xa xôi đó, anh ta là người Ma lai ?

Hai người lịch sự chia tay ở bên đường.

Mao Lệ hỏi Triệu Thành Tuấn: “Bây giờ anh sống ở đâu?”

“Khách sạn Shong ri la.” Anh ta cười trả lời.

“Vậy anh về sớm nghỉ đi.” Mao Lệ nói xong, chui vào xe của mình. Triệu Thành Tuân cũng mở cửa chiếc xe đua màu đen, đột nhiên nghĩ ra điều gì hỏi cô: “Tiểu thư Mao Lệ, sau này chúng ta có thể gặp nhau không? Ý tôi nói, nếu cô có thời gian…”

Mao Lệ nói ngay: “Rất xin lỗi, tôi hầu như không có thời gian.”

Cái trò này của đàn ông, cô không lạ gì.

Triệu Thành Tuấn lại khéo léo dùng nụ cười che giấu vẻ bối rối, “Ngoài giờ làm việc, cũng bận sao ?”

“Phải, rất bận.”

“Bận gì vậy ?”

“Bận hẹn hò.”

Mao Lệ cười, quặt vô lăng, chiếc xe vẽ một đường cánh cung duyên dáng nhanh chóng lướt đi. Ngay câu tạm biệt cô cũng không buồn nói, không biết tại sao, cô cảm thấy con người này có gì rất ngạo mạn, hỏi gì anh ta cũng trả lời, nhưng với một giọng uể oải, như đối phó cho xong, Cô ghét nhất kiểu người đó, cứ tưởng xiêm áo súng sính, phong độ lịch duyệt ga lăng là có thể mê hoặc phụ nữ.
Mao Lệ tự cho mình lưu lạc giang hồ nhiều năm, cả quỷ lẫn người đều không lạ, thần thánh kiểu gì cô cũng bắt mạch ra ngay, cô không phải loại nữ sinh thơ ngây chưa biết vị đời. Không hiểu tại sao bây giờ cô rất sợ tiếp xúc với những người có vẻ ngoài lạnh lùng, nội tâm bí hiểm. Loại người đó mới đáng sợ, rất kìm chế, rất khó động lòng, tựa như trời sập mặt cũng không biến sắc, nhưng chỉ cần lơ đãng một chút là bị họ lôi vào vực xoáy, chết thế nào cũng không biết.

Chương Kiến Phi không phải kiểu người đó. Mặc dù anh cũng điềm tĩnh, lịch duyệt, nhưng tinh tế, dường như làm bất cứ việc gì cũng đều để nói rõ suy nghĩ trong lòng. Nhưng anh luôn u uẩn, phiền muộn, đều bởi vì người anh yêu không hiểu anh, cô không nhìn thấy tấm lòng anh, hoặc coi nhẹ tấm lòng anh, đó là nguồn gốc nỗi khổ của anh. Nhưng Triệu Thành Tuấn này cơ hồ quá thận trọng, như sợ người khác biết suy nghĩ của mình. Mao Lệ thầm nghĩ, dù anh có là ông hoàng châu Âu, tôi cũng không màng.

Nghĩ đến ngày xưa, mỗi lần cô buồn bực, không vui Chương Kiến Phi đều lặng lẽ lùi sang một bên, chỉ cần cô không nói, anh có thể ngồi ở phòng khách đến sáng. Ngày hôm sau ngủ dậy, trên bàn đã có bữa sáng anh chuẩn bị sẵn, đầu giường còn có bó hoa tươi vừa hái trong vườn, vẫn còn hơi sương, trên đó gài mẩu giấy viết: Em yêu, tâm trạng khá hơn chưa?

Cô thường uể oải ươn vai, coi như không có chuyện gì xảy ra. Những ngày như thế, những gì đã có, tưởng là đương nhiên, khi mất đi mới biết, thì ra mình chẳng có gì, không còn gì hết. Chắc chắn bị tổn thương cùng cực, anh mới kiên quyết ra đi, không cần cô, mặc cô khóc lóc cầu xin, anh cũng không chút động lòng. Bây giờ nghĩ lại, những vấp váp, yêu hận buồn đau, lưu luyến vẫn còn đó, vẫn hiện hình, vang vọng, nhưng tất cả đã không thuộc về cô nữa. Còn nhớ sau lễ cưới không lâu là sinh nhật anh, tiệc mừng vô cùng náo nhiệt đông vui, mọi người thi nhau đốt nến, giục anh cầu nguyện. Anh cầu nguyện gì? Lúc đầu anh không chịu nói, về sau nói riêng với cô, Mao Mao, anh cầu mong chúng ta mãi mãi bên nhau.

Thật dại khờ, ở đời làm gì có mãi mãi, hạnh phúc chỉ là ánh pháo hoa trên không, tan biến trong chớp mắt, vừa rực rỡ chói lòa đã lập tức tiêu tan vô hình vô ảnh.

Đúng vậy, vô hình vô ảnh.

Hai ngày sau, Triệu Thành Tuấn gửi tin nhắn, tiền đã chuyển vào tài khoản của cô, bảo cô kiểm tra.

Mao Lệ chẳng buồn hồi âm, đến tối, anh lại nhắn: “Tôi đã chuyển đến Hải Thiên uyển, biển rất đẹp, bầu trời sao rất đẹp, cô có nhìn thấy biển dưới trời sao?”

“Anh có nhìn thấy biển dưới trời sao?”

Như một hồi âm…

Chuyện cũ ập về như bão tố. Mao Lệ nằm trên chiếc giường êm ái, nhắm mắt, cảm giác toàn thân mỗi lúc một nhẹ, tiếng sóng từ vùng quê xa xăm dần dần lan đến tai cô, có cả tiếng chim hải âu, quen thuộc vô chừng. Cô thấy mình bập bềnh trên mặt biển, bầu trời xa thẳm, sao chưa mọc, ráng chiều đỏ thẫm như màu hoa hồng rực cháy nửa bầu trời…lần đầu tiên nằm trên chiếc giường rộng thênh thang trong Hải Thiên uyển, Mao Lệ hỏi Chương Kiến Phi: “Sao anh biết em thích ngắm sao?”

Chương Kiến Phi mỉm cười, “Em không nhớ ư? Có lần em hỏi, anh có nhìn thấy biển dưới trời sao, lúc đó anh nghĩ, nhất định em rất thích ngắm sao.”

Lâu như vậy, anh vẫn nhớ câu đó.

Mao Lệ chỉ thấy bàng hoàng…

Từ lúc quen đến lễ cưới chưa quá nửa năm, nhưng nghĩ lại vẫn thấy mơ hồ, rõ ràng đã xảy ra rất chân thực, nhưng lại cảm giác như một giấc mơ. Hồi đó Mao Lệ thường giật mình tỉnh giấc trong đêm, nhìn người bên gối, luôn phải mất một lúc mới nhận ra mình đã kết hôn, đúng, đã kết hôn…có lúc ăn cơm hoặc đang làm việc gì, cô luôn ngây người nhìn Chương Kiến Phi, tự nói với mình, người này là chồng mình, mình đã lấy anh, phải sống suốt đời với anh, suốt đời, rất dài…

Khi cha biết cô sẽ kết hôn, hỏi cô: “Con có chắc sẽ không hối hận?”

Mao Lệ trả lời dứt khoát: “Vâng, không hối hận.”

Nhưng hôm tổ chức hôn lễ, khi chiếc nhẫn kim cương từ từ luồn vào ngón tay, xung quanh là hoa tươi, và vụn giấy màu rắc như mưa, cô đã hối hận, bởi vì cô không thể xác định mình có yêu người đàn ông đó hay không, cô lấy anh giống như “trả nợ”. Còn anh xúc động ôm chặt cô nghẹn ngào, “Mao Mao, cuối cùng anh đã làm được một việc hài lòng nhất trong đời.”

6 comments on “Người tình Bắc Hải – Chương 1.4

  1. “…không biết người đó đứng bao lâu, người đã hơi cứng, mắt đăm đăm nhìn cô ra khỏi cổng trường, rất sợ cô từ chối, dụt dè hỏi”.
    Dụt dè => rụt rè nhé.

  2. Minh vua doc cuon nay xong. Noi chung la mot tac pham hay, de la nhieu cam xuc cho doc gia. Mot tac pham dang dong tien bat gao day cac ban a.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s