Người tình Bắc Hải – Chương 1.3


Quảng cáo đăng nửa năm, người hỏi thuê không ít, nhưng không mấy ai thuê nổi, một ngôi biệt thự độc lập, trang trí cực kỳ tao nhã, có đầy đủ trang thiết bị nội thất, trước sau đều có vườn hoa, phòng ngủ và phòng khách hướng ra biển. Mấy tháng trước có người muốn thuê, Mao Lệ đã phải về Bắc Hải một chuyến, đó là một người Đài Loan, đến Bắc Hải kinh doanh, mang theo vợ con. Mao Lệ vốn cũng hài lòng, nhưng khi dẫn đi xem nhà, hai đứa con của họ nhảy lên bộ đi văng bọc gấm trang trí rất nghệ thuật ở phòng khách đùa nghịch, Mao Lệ lập tức mời cả nhà đi ra. Khách thuê như vậy e là chưa được một tháng căn nhà của cô chỉ còn bộ khung. Lại quảng cáo cho thuê, Mao Lệ thêm điều kiện: khách phải là người độc thân. Nhưng vấn đề là, làm gì có người độc thân nào cần căn nhà lớn như thế? Kết quả, nửa năm, không có ai hỏi han.

Mao Lệ nhờ công ty môi giới, cũng đăng quảng cáo ở blog và MSN. Cũng chưa hẳn do cần số tiền thuê đó, mà do căn nhà không thể bỏ không mãi, thỉnh thoảng có người ở, ít nhất cũng có hơi người. Lần này lại có người hỏi thuê, đương nhiên cô rất phấn khởi, vậy là bám lấy Bạch Hiền Đức, “Người yêu à, cho nghỉ hai ngày nhé, em phải về Bắc Hải có việc gấp.”

“Đừng hỏi tôi, đi gặp người phòng bên.” Bạch Hiền Đức hất tay cô.

“Tại sao?” Mao Lệ ngạc nhiên.

“Lại còn hỏi tại sao, thử nghĩ xem tháng này cô xin nghỉ mấy lần? Lần nào sếp Dung hỏi sao cô không đi làm tôi đều phải nói dối cho cô. Bây giờ sếp không tin nữa, sếp đã dặn, sau này cô muốn nghỉ phải xin phép ông ấy…”

Tùng Dung cười khúc khích, xen vào: “Ai bảo cô sáng chói như thế? Không có cô là cả ban biên tập mờ hẳn, sếp Dung lần nào đến cũng tìm cô đầu tiên.”

Bạch Hiền Đức lắc đầu rên rẩm, “Mao Lệ, tôi gánh đủ họa vì cô rồi, chịu trận đủ rồi. Đại tiểu thư, tha cho tôi đi, bây giờ cô là người của sếp Dung, tôi không quản được cô.”

“Sao…sao lại nói thế, sao tôi có thể là người của ông ấy. Tôi là người của Hiền Đức đại tỷ mà___” Mao Lệ lại giở giọng nũng nịu, níu vai Bạch Hiền Đức, “Tôi sống là người của mình, chết là ma của mình. Mình không thể bỏ tôi, Hiền Đức, tôi thà làm vợ bé của mình cũng không làm vợ cả của sếp Dung, tôi thật lòng hướng về mình…”

Bạch Hiền Đức ngại nhất chiêu này của Mao Lệ, khiến cô không thể từ chối, cô lại bật cười. Mọi người xunh quanh cũng cười ngặt nghẽo.

Cười mãi, bỗng thấy sống lưng lành lạnh? Bạch Hiền Đức ngoái đầu, tái mặt, đá chân Mao Lệ. Mao Lệ ngoảnh nhìn, xuýt ngã nhào.

Dung Nhược Thành đang đứng ở cửa!

Mao Lệ trở về Bắc Hải ngay chiều hôm đó, nói là trốn về cũng đúng. Dung Nhược Thành thấy bộ dạng của cô như sắp bị giết sống, cũng may ông bận rộn, đi họp cả ngày, cho nên lúc đó chỉ đứng ở cửa nhìn hai người rồi bỏ đi. Mặc dù hiện vẫn chưa dám khẳng định liệu ông có biết chuyện Vương Cẩn viết thay cô, nhưng ánh mắt ông nhìn cô lúc đó đầy hàm ý, dường như muốn nói, trở về tôi sẽ tính sổ với cô. Mao Lệ người lạnh toát, dứt khoát thu xếp đồ đạc trở về Bắc Hải.
Nhưng cô cảm thấy trở về Bắc Hải cũng chẳng an toàn. Lúc này mẹ đang làm cá, tay cầm con dao sáng loáng vừa chặt vừa chửi, chửi cô vong ân bội nghĩa hám tiền chạy theo ông bố giàu, không đoái hoài đến mẹ.

“Mẹ à, con đã về rồi thôi.” Mao Lệ không thể nhẫn nhịn được nữa. Mẹ nâng cái tạp dề bản thỉu lau nước mắt, Mao Lệ rất muốn bước đến ôm mẹ, an ủi mấy câu, nhưng nhìn thấy con dao đầy máu cá trong tay bà đã mất hứng. Tính mẹ là thế, nghĩ thế nào là cứ khăng khăng như vậy, năm xưa cha cô cũng bị mẹ dùng dao “đuổi” đến Thượng Hải. “Mẹ à, con hứa, từ nay sẽ thường xuyên về nhà được không?” Mao Lệ cười nịnh, dùng đủ mọi chiêu, mẹ vẫn không lay chuyển.

Mao Lệ biết không thể nào thuyết phục được mẹ, dứt khoát đóng cửa lên giường ngủ. Mẹ càng giận, chửi càng to. Cô không chịu nổi, ngồi dậy nhòm qua cửa sổ, căn nhà ba tầng này cha cô xây cho mẹ coi như bù đắp lúc ly hôn. Mao Lệ ở tầng hai, cửa sổ ngay cạnh cột điện, cô bước qua cửa sổ, bám vào cột điện thoăn thoắt trèo xuống, chui vào chiếc Lexus của mình. Một làn khói trắng phụt về sau, chuồn thẳng, mẹ nghe tiếng động cơ thò đầu khỏi phòng Mao Lệ chửi theo:
“Cút! Cút càng xa càng tốt, từ nay đừng về nữa!…”

Mỗi lần mẹ mắng không đối lại được, cô đều chạy trốn.

Tất cả vẫn như cũ, sao không thay đổi chút nào? Nhưng tại sao cô vẫn không thể nào trở lại ngày xưa? Lúc đó có Chương Kiến Phi luôn cưng chiểu cô hết mực. Lúc đó cô muốn gì được nấy, Chương Kiến Phi có thể đem tất cả những gì tốt nhất trên đời để dưới chân cô. Lúc đó cô quá dại khờ, cứ nghĩ tình cảm của mình là vô giá, coi thường tình cảm của người khác, vậy là bị báo ứng. Chương Kiến Phi không cần cô nữa…thật ngốc…lòng ngổn ngang, phiền muội, Mao Lệ phóng xe vượt đèn đỏ mấy lần, đang lao đi thì điện thoại đổ chuông. Vẫn may, còn mang theo điện thoại. Cắm ống nghe vào máy, giọng đàn ông vừa lạ vừa quen:

“Chào cô, tiểu thư Mao Lệ phải không?”

“Vâng, ai thế ?”

“Tôi là Triệu Thành Tuấn, tôi đang ở Bắc Hải, bây giờ có thể xem nhà được không?”

“Đã hẹn sáng mai cơ mà?”

“Vâng, nhưng tôi muốn xem mặt trời lặn trên biển, nếu có thể…”

“Không, không sao, bây giờ cũng được, tôi sẽ đến ngay, anh đợi tôi trước nhà, địa chỉ anh biết chứ?”

“Biết, mười phút nữa tôi đến.”

“OK, lát nữa gặp.”

“Hải Thiên uyển”, là tên do Chương Kiến Phi đặt, một ngôi lầu nhỏ độc lập bằng gạch và gỗ, tường ngoài màu xanh nhạt, cửa sổ màu trắng, ở trong vạt rừng cây xanh tốt trên đường Hải Cảnh, tầng một có hành lang bao quanh, tầng hai có một ban công rộng lộ thiên, đứng trên đó nhìn ra biển, hoàn toàn có thể trải nghiệm thế nào là cảnh trời biển một màu.

Thực ra ban đầu lúc Chương Kiến Phi mua vạt rừng này cũng không tốn mấy tiền, lúc đó xung quanh chưa phát triển, gần như là vùng ngoại ô. Nhưng cùng với quá trình mở cửa du lịch của các khu vực phụ cận, giá đất tăng vọt, chỉ riêng Hải Thiên uyển giá đã tăng gần mười lần.

Trong rừng nhiều nhất là cây tràm, là loài cây đặc trưng của các vùng nhiệt đới ven biển, loại cây này thường mọc thành cụm, tán lá xum xuê, rễ ngang dọc đan xen, chằng chịt như bầy rắn, ôm chặt bờ biển. Bắc Hải đặc biệt nhiều tràm, dọc đường lớn Hải Cảnh càng chi chít dày đặc. Hải Thiên uyển ẩn trong rừng tràm, chỉ thấp thoáng lộ ra đỉnh mái nghiêng nghiêng, sân rất rộng, trước sau nhà đều có vườn hoa, còn có một hồ bơi nước ngọt. Trang trí toàn cảnh khu vườn hồi đó đều do Chương Kiến Phi chính tay thiết kế, vốn dĩ có cây xanh, bãi cỏ, có đình hóng mát, các loài hoa, đài phun nước, vô cùng hoàn hảo.

Nhưng mẹ Mao Lệ, thật thú vị tất cả những nơi vốn trồng hoa và cỏ trong vườn đều bị bà nhổ đi trồng rau, dưa. Dưa chuột, ớt xanh, cà chua, rau cải…mùa nào thức nấy. Mao Lệ cũng chẳng buồn nói lại, dù sao trồng rau cũng tốt hơn để bỏ hoang, mẹ lại có việc làm, đỡ suốt ngày cằn nhằn soi mói cô. Vả lại những vạt rau đó xanh tốt, tràn trề sức sống, cũng khiến ngôi nhà tăng thêm sinh khí. Cũng may mẹ còn chưa nuôi vịt trong bể bơi, nếu không khu vườn thật sự trở thành một nông trại nhỏ. Nhưng nói với khách thế nào đây, vườn rau làm sao sánh được với vườn hoa…

Từ đường Hải Cảnh, đến rừng tràm, phải qua một con đường đất khoảng vài trăm mét, hai bên đường không chỉ có tràm, còn có thu gia, mộc lãm, hoa đồng, các loại thực vật họ tràm khác nhau, xum xuê, rợp bóng che cả ánh mặt trời, mặt biển buổi chiều tà dập dềnh những con sóng dịu dàng, ráng chiều đỏ sẫm như màu hoa hồng, sáng rực nửa chân trời, hải âu nhởn nhơ chao liệng trên không, một bức tranh đẹp đến hư ảo.

Mao Lệ chợt nhìn thấy một chiếc xe đỗ ở cuối con đường đất, đó là kiểu xe đua loại nhỏ màu đen nội địa hiện có, liệu có phải là của vị khách thuê nhà? Mao Lệ xuống xe, ngó nhìn chiếc xe đua màu đen, bên trong không có người, vậy là đi bộ vào rừng.

Lúc này thủy triều đang lên, bãi biển ngoài khu rừng có tiếng ầm ì cực nhẹ, lại có tiếng cò kêu lanh lảnh, trong rừng tràm có rất nhiều chim, có một số thuộc loài cơ hồ sắp tuyệt chủng, chim biển đi bắt cá trở về, thường đậu trên cây tràm, kêu đến lúc mặt trời lặn. Mao Lệ thích nhất là rễ cây tràm, cả một vồng rễ to chằng chịt như vô số những bàn tay nắm chặt, vai sánh vai, bền bỉ ngoan cường trụ vững ở ven biển, chống lại sự tàn phá của gió bão. Đời đời sinh sôi!
Hải Thiên uyển được thiết kế theo kiểu mặt hướng ra biển, lưng quay vào con đường đất, có tường bao, nhưng cổng lớn lại thiết kế ở phía sân sau, vì vậy muốn vào nhà phải đi qua vườn hoa phía sau rồi vòng đến sân phía trước. Từ xa đã nhìn thấy lầu hoa cửa sắt sang trọng lộ ra dưới tán cây tum tùm, cửa ngách bên cổng sắt khép hờ, rõ ràng người đó đã vào trong.Chẳng lẽ mẹ đưa chìa khóa? Mẹ thật lẩm cẩm, không cảnh giác tý nào, nhỡ kẻ gian thì sao.

Đi vào vườn hoa phía sau, tràn ngập mùi rau quả tươi. Mướp xanh, cà chua, ớt đỏ.. Mao Lệ rất bực, nhưng không biết làm sao.

Nhanh chóng đi vòng ra sân trước, Mao Lệ bỗng thấy lóa mắt, bởi vì ở đó, trong sắc ráng chiều chói lọi, có một người đứng cạnh hàng lan can xây lưng lại, vốn đang lặng nhìn mặt trời lặn trên biển, nghe tiếng bước chân vội vã ngoái đầu. Một người còn trẻ, tuổi chừng ba mươi, bộ Âu phục màu xám vừa khít, đường may thẳng tắp, do ngược chiều ánh sáng không nhìn rõ, chỉ loáng thoáng cảm thấy một khuôn mặt vô cùng tuấn lãng, như chạm khắc, một vẻ rạng ngời rờ rỡ đến lóa mắt.
Tim Mao Lệ bất chợt như ngừng đập, có phải cô từng gặp người này? Không, không, ngoài Chương Kiến Phi, trong những người quen của cô không ai có khí chất như vậy, anh ta yên lặng, bình thản nhìn cô, trong cảnh vầng mặt trời đỏ rực đang từ từ chìm xuống biển, muôn ngàn ánh hào quang chói lọi nhuộm hồng những con sóng nhấp nhô, cả một vùng trời biển như cháy rực sáng lòa, vẻ trầm tĩnh hướng nội đầy uy lực đó khiến người ta không thể dời mắt.

Cô nhanh chóng trấn tĩnh, thong thả bước đến mỉm cười tự giới thiệu, “Chắc đây là Triệu tiên sinh, xin chào, tôi là Mao Lệ.”

Anh ta lịch lãm bắt tay cô, giọng thấp trầm, rất cuốn hút, “Mao tiểu thư, hân hạnh, tôi là Triệu Thành Tuấn. Xin lỗi, chưa được phép đã tự tiện vào.”

“Không đâu, tôi nên xin lỗi mới đúng, để anh phải đợi.” Mao Lệ ra dáng một thục nữ, nếu Bạch Hiền Đức có mặt ở đây, nhất định lại châm chọc cô. Bây giờ cô đã nhìn rõ, người này hoàn toàn có dáng “minh tinh” ngũ quan rõ nét, như chạm khắc, nhưng vẫn mềm mại, vầng trán trong sáng toát lên vẻ trí tuệ, tuấn nhã thư sinh. Ánh mắt tư lự nhìn cô, miệng thoáng nụ cười bí hiểm .

Đàn ông đẹp như thế chắc chắn là mối họa, điều này khiến Mao Lệ vốn cũng là kiểu người tương tự, cảm thấy hơi căng thẳng, trực cảm thấy người đàn ông này quá đỗi bí hiểm, Bởi vì một doanh nhân bình thường rất ít có vẻ hướng nội như vậy, đây mới là vẻ tinh anh đích thực! Trong phút chốc, đầu óc cô bấn loạn, có thể là do ngón tay anh ta hơi lạnh, tê tê như có dòng điện vô hình cực nhẹ, khiến tim cô bỗng đập nhanh, cảm giác này rất lâu chưa từng có…

Cô do dự ngước nhìn anh, vẫn cảm thấy chói mắt, có lẽ là do anh ta đứng ngược chiều ánh sáng, dường như mọi ánh sáng đất trời đều tụ lên người anh ta, lóa mắt, khiến cô cảm giác ngột thở.

Khi anh ta lại ngoảnh đi, hít thật sâu bầu không khí trong lành, thốt lên, “Đẹp quá!”

Cô bỗng thấy hiếu kỳ, “Triệu tiên sinh lần đầu đến Hắc Hải?”

Anh ta ngoái lại, mỉm cười, “Cũng không hẳn, trước đây có đến một lần cùng với người bạn.”

Mao Lệ khẽ “à” một tiếng, mắt nhìn anh ta không chớp, trong ánh chiều, mắt anh ta sáng như sao, cô có thể nhìn rõ bóng mình trong đáy mắt đó, bất chợt cảm thấy một chút bàng hoàng, một chút xáo động. Cô không biết mình tại sao bàng hoàng, tại sao xáo động, chỉ cảm thấy có một hơi hướng quen thuộc nào đó ập đến. Chợt nghe thấy anh ta nói: “Chúng ta vào xem bên trong thôi, sắp tối rồi.”
Hai người một trước một sau, đi qua vườn hoa, không, là vườn…rau, Mao Lệ dừng lại bên bể bơi…xuýt ngất. Trong bể có cá, bể bơi đã trở thành bể cá! Có lẽ là cá nước ngọt, bên trong có mấy đám rong lớn không biết có phải tự mọc, ánh hoàng hôn tàn dư hắt xuống mặt nước, lóng lánh như vụn vàng, khiến những con cá cũng nhuộm được nhuộm vàng, chúng vô tư nhởn nhơ du chơi trong lạc viên tạm thời này cơ hồ không hề biết bên ngoài chỉ cách mấy trăm thước là đường phố ồn ào.

Triệu Thành Tuấn sải bước đến cạnh bể bơi, không, bể cá, hiếu kỳ ngắm ngía những con cá. Mao Lệ dù tức cũng không tiện bộ lộ trước vị khách hào hoa, chỉ gượng cười: “Chuyện này… thật rất xin lỗi, đều do mẹ tôi…” Nói xong chỉ bậc thềm không xa, “Chúng ta vào nhà thôi, trời sắp tối rồi.”

Triệu Thành Tuấn gật đầu, rời khỏi bể cá theo cô vào nhà. Mao Lệ vừa đi vừa nghĩ, không biết mẹ có trồng thứ quỷ quái gì trong nhà không. Cuối cùng đúng như cô lo ngại, đi qua khung cửa màu đen tiến vào phòng khách, trên sàn gỗ bóng loáng tuy không trồng gì, nhưng trên hành lang phơi đầy ớt! Mẹ cô rất thích làm các món dầm, món muối, ớt dầm là sở trường của bà. Đúng là bà già…thôi cũng không sao, lên tầng, vào phòng ngủ, Mao Lệ phấn khỏi giới thiệu với Triệu Thành Tuấn cái trần nhà di động, “Anh xem, đây là trần nhà, có thể di động kéo vào mở ra, buổi tối ngắm sao rất tuyệt…” Lời chưa nói hết đã ngửi thấy mùi mằn mặn tanh tanh, Mao Lệ nhìn ra ban công lộ thiên, cảm giác mắt tối sầm, choáng váng, trên nền phơi một đống cá khô…

3 comments on “Người tình Bắc Hải – Chương 1.3

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s