A Mạch tòng quân – C2.2


Chờ A Mạch mở miệng hỏi, Đường Thiệu Nghĩa đã kể hết những hành động kỳ quặc của lính Bắc Mạc, A Mạch cũng cảm thấy kỳ quặc bởi nếu quân Bắc Mạc muốn tạo vũ khí tấn công thành thì tại sao không chặt những cây to, ngược lại chỉ chặt những cây nhiều cành lá? Hơn nữa, bên ngoài thành Thái Hưng cũng có rất nhiều cây, hà cớ gì phải ra ngoài thành Thái Hưng làm vũ khí tấn công thành chứ? Tạo vũ khí tấn công thành Thái Hưng ở đây liệu có phải hơi sớm không?

“Chỗ này rất gần bìa rừng, chúng ta tiếp tục đi lên trên, tới đỉnh núi tiếp tục quan sát hành động của bọn chúng.” A Mạch nói.

Đường Thiệu Nghĩa gật đầu rồi đi tới chỗ Từ Tú Nhi đang ngồi xổm đề nghị: “Từ cô nương, để ta cõng cô!”.

Từ Tú Nhi ngượng đỏ mặt, cô liếc trộm A Mạch một cái, tâm tư của cô có chút xáo trộn sau hành động A Mạch cầm kiếm đứng ngay trước cô để bảo vệ. Cô gắng gượng đứng dậy nói: “Không làm liên lụy Đường tướng quân, dân nữ tự đi được”.

Nói rồi cô cố đi về phía trước, nhưng chưa được mấy bước thì chân đã mềm oặt đành ngồi bệt xuống đất.

Từ Tú Nhi rưng rưng nước mắt nhìn A Mạch, nhưng A Mạch nào hiểu tâm tư của cô gái trẻ, nàng cho rằng Từ Tú Nhi ngại lễ giáo mới không chịu để Đường Thiệu Nghĩa cõng liền bức xúc khẽ nhíu mày nói:

“Bây giờ là lúc chạy trốn để bảo toàn tính mạng, đâu cần phải nghĩ ngợi nhiều, ta ngược lại chỉ mong sao có ai đó cõng mình đây.”

Đường Thiệu Nghĩa tiến lên phía trước Từ Tú Nhi rồi ngồi xuống giục: “Mau lên đi!”.

Lần này Từ Tú Nhi ngoan ngoãn ngồi trên lưng Đường Thiệu Nghĩa, A Mạch lại buộc chặt Lưu Minh sau lưng. Bốn người cả lớn lẫn nhỏ trèo lên đỉnh núi. Tuy núi không cao nhưng do cây rừng nhiều nên khó đi, hơn một canh giờ sau mới leo được đến đỉnh. Đám binh lính Bắc Mạc ở bìa rừng dưới chân núi đã chặt cây xong và ra khỏi rừng. Nhìn ra xa hơn, doanh trại quân Bắc Mạc dường như đã nhổ trại, người ngựa của đại đội rầm rập qua thành Hán Bảo đi về phía Nam. Vó ngựa của đội kỵ binh làm bụi mù tung cao khiến đoàn quân giống như một con rồng vàng to lớn, uốn lượn không biết dài bao xa.

A Mạch và Đường Thiệu Nghĩa đưa mắt nhìn nhau, họ thoáng nhận thấy vẻ hoảng hốt trong mắt đối phương. Từ Tú Nhi sợ tới mức há hốc miệng, hồi lâu sau mới lẩm bẩm một mình: “Trời ơi, không hiểu có bao nhiêu quân Bắc Mạc tới đây?”.

Câu nói này khiến Đường Thiệu Nghĩa dần lấy lại bình tĩnh sau phút hoảng hốt ban đầu, chàng lạnh lùng hừ một tiếng rồi nói: “Cho dù bọn giặc thực sự có mười vạn đại quân, nhưng nếu muốn phá thành Thái Hưng cũng đừng mơ tưởng hão. Thành Thái Hưng của ta thành cao hồ sâu, thành Hán Bảo còn lâu mới có thể so sánh được. Chỉ có mười vạn quân mà muốn bao vây thành Thái Hưng của ta. Hừ! Đúng là chẳng biết trời cao đất dày!”.

Trông Đường Thiệu Nghĩa vô cùng oai phong, khẩu khí hiên ngang, duy chỉ có khóe miệng mím chặt vô tình lộ ra đôi chút căng thẳng trong lòng chàng. A Mạch nhìn chàng, tuy trên nét mặt không hề có bất cứ biểu hiện gì, nhưng trong lòng biết rõ không đúng như vậy. Mặc dù tiếng lòng mách bảo thành Thái Hưng kiên cố không thể công phá, chàng có báo tin hay không cũng chẳng có can hệ gì. Chàng vội gì mà phải làm thay sai dịch vậy? Vừa nghĩ tới đây, đầu óc A Mạch bỗng sực tỉnh, vội vàng quay người lại nhìn kỹ con rồng uốn lượn dưới chân núi kia, nàng nhìn mãi nhìn mãi, đôi lông mày bắt đầu nhíu lại.

Nam Hạ không có chiến mã, do vậy phần lớn ngựa chiến đều được mua về từ thảo nguyên Tây Hồ, mấy doanh trại kỵ binh lèo tèo dường như đều được bố trí ở dải đất tuyến Bắc sóng đôi với Bắc Mạc. Một vài kỵ binh được bố trí trong thành, thị trấn phần đông làm do thám, cũng chính là lính xích hầu được nhắc tới trong quân, hầu như không có trận kỵ binh bao vây quy mô lớn. A Mạch đã từng lên thành Hán Bảo, từng chứng kiến sự uy phong của kỵ binh Bắc Mạc, lúc đó chỉ biết lo sợ, không hề nghĩ thấu đáo tại sao lần này xâm lược Nam Hạ quân Bắc Mạc lại cử nhiều kỵ binh tới vậy, nếu biết kỵ binh ưu việt hơn ở tính cơ động, trong dã chiến mới có thể phát huy được uy lực của nó, còn chưa từng nhìn thấy dùng kỵ binh để phá thành bao giờ. Suy cho cùng phía dưới vó ngựa không có giác mút, chẳng thể trèo lên tường thành được! Nay nhìn thấy đại đội kỵ binh của quân Bắc Mạc đi tới đâu long trời lở đất, lại nghĩ tới hành động trong rừng của quân Bắc Mạc lúc sáng, một suy đoán mạnh dạn dần hình thành trong đầu A Mạch: Quân Bắc Mạc đang bày trận giả! Mục tiêu của đợt hành quân này tuyệt đối không phải là thành Thái Hưng tường cao hồ sâu. “Mười vạn đại quân” tấn công Thái Hưng chẳng qua là để che mắt người ta mà thôi, còn đại đội kỵ binh thực sự không biết đã đi hướng nào mất rồi!

Đường Thiệu Nghĩa thấy vừa rồi A Mạch chỉ thờ ơ nhìn mình một cái, chẳng phụ họa gì thêm, trong lòng cơ hồ đã có sự bất mãn, lúc này lại nhìn thấy A Mạch nhíu chặt mày, khiến chàng không kìm nổi sự tò mò, đành nén cơn giận hỏi: “Sao thế?”.

A Mạch khẽ dãn mày, quay lại nhìn Đường Thiệu Nghĩa. Một ý nghĩ thoáng hiện trong đầu, A Mạch do dự không biết có nên nói cho chàng ta nghe sự suy đoán của mình không. Đường Thiệu Nghĩa ở trong quân đã lâu, đã hình thành tính cách thẳng thắn có gì nói nấy, bình thường chướng mắt nhất là bộ dạng muốn nói lại thôi như thế này. Giờ thấy A Mạch với bộ dạng này khiến chàng ghét vô cùng nên xẵng giọng hỏi: “Có lời cứ nói, một thằng đàn ông tại sao lại học cái thói đàn bà đó chứ?”.

A Mạch vốn thấy vẫn còn mâu thuẫn lại nghe Đường Thiệu Nghĩa nói vậy liền cố gắng nén sự nhiệt huyết trong đầu, trên nét mặt nàng lộ vẻ thành khẩn, cố tỏ vẻ lo lắng hỏi: “Đường tướng quân à, quân giặc hành quân nhanh như vậy, liệu chúng ta có thể tới thành Thái Hưng trước chúng không?”.

Đường Thiệu Nghĩa nhận thấy điều A Mạch lo lắng chỉ thế, bất giác cảm thấy buồn cười, sự bất mãn trong lòng nhanh chóng tan biến, chàng giơ tay đập vào vai A Mạch cười nói: “Đương nhiên không có vấn đề”.

Ngừng một chút, nghĩ tới việc A Mạch vốn không muốn cùng đi tới Thái Hưng nên chàng ta hỏi lại: “A Mạch, ngươi muốn đi cùng ta tới Thái Hưng không?”.

A Mạch lộ rõ vẻ trung nghĩa, trợn mắt nói: “Điều này là đương nhiên rồi, A Mạch tuy quê mùa cục mịch, không biết đạo lý lớn là gì, nhưng tiểu nhân vô cùng khâm phục lòng can đảm của Đường tướng quân. Đường tướng quân mang theo giọt máu côi cút của Lưu đại nhân phá vỡ vòng vây của giặc, trong đám loạn quân vẫn giơ cao kiếm mà đi, quả thực khiến A Mạch vô cùng xấu hổ. Nay quốc gia gặp nạn, tiểu dân vốn là một trai tráng Nam Hạ, sao lại chỉ lo nghĩ tới sự an nguy của bản thân, không hề lo lắng tới đại nghĩa của quốc gia chứ? Lần này đến thành Thái Hưng, cho dù A Mạch không thể ra trận giết giặc, thì chí ít cũng có cây đao nhỏ này để góp phần giữ thành!”.

Những lời hoành tráng này của A Mạch vừa dứt, không những khiến Từ Tú Nhi cảm động rưng rưng nước mắt, mà còn khiến cô nhìn A Mạch bằng ánh mắt ngưỡng mộ đối với người anh hùng. Đến cả Đường Thiệu Nghĩa cũng vỗ vai A Mạch, mím chặt môi gật đầu tán đồng.
A Mạch lại buộc Lưu Minh lên lưng rồi nói: “Đường tướng quân, chúng ta đi thôi, nhất định phải tới thành Thái Hưng trước bọn giặc, để thông báo cho họ phòng vệ! Chúng ta hãy đứng trên thành chờ bọn giặc, xem xem mười vạn đại quân bọn chúng có thể làm gì được chúng ta!”.

Vừa nói xong, A Mạch lại cảm thấy mình thật vô sỉ, đặc biệt là khi nhìn thấy ánh mắt sùng bái ngượng ngùng của người thiếu nữ càng cảm thấy xấu hổ hơn. Nàng suy đoán người Bắc Mạc giả công phá thành Thái Hưng, vậy thì tới thành Thái Hưng trước bọn giặc ngược lại chính là sự lựa chọn an toàn nhất. Thành Hán Bảo không thể về được nữa, hơn nữa xác chết ngập thành, chỉ riêng tai họa cướp bóc hoành hành sau cuộc chiến cũng đã là vấn đề nghiêm trọng. Bây giờ xem ra tới thành Thái Hưng, rồi trước khi chiến loạn xảy ra vượt qua sông Uyển xuôi về phía Nam mới là chính đạo. Sông Uyển không nguy hiểm, cho dù quân Bắc Mạc có đánh tới toàn mạn phía bắc sông, thì nhất thời sẽ không đánh qua sông Uyển, do vậy Giang Nam sẽ là lựa chọn tránh chiến loạn tốt nhất.

Đường Thiệu Nghĩa và Từ Tú Nhi đâu có ngờ A Mạch có nhiều dự định đến vậy, Từ Tú Nhi luôn coi A Mạch là chàng trai đầy nhiệt huyết đội trời đạp đất, Đường Thiệu Nghĩa cũng có cái nhìn khác về A Mạch. Chàng coi những hành động sợ chết trước đây của A Mạch chỉ là sự sợ hãi nhất thời, bây giờ đã hiểu ra, nhiệt huyết trào dâng, đúng là đấng nam nhi Nam Hạ tốt.

Ba người bọn họ lập tức men theo đường núi ngoằn nghèo xuôi xuống phía đông nam, bằng mọi giá tới thành Thái Hưng nhanh nhất. Từ Tú Nhi không chịu để Đường Thiệu Nghĩa cõng nữa, kiên quyết đòi tự mình đi. Đường Thiệu Nghĩa nhìn thấy cô đã vững vàng hơn sau nỗi sợ hãi nên cũng không ép nữa. Trên cả đoạn đường A Mạch cõng Lưu Minh, tuy rằng đứa trẻ này không nặng nhưng đường xa, lưng áo A Mạch đã ướt đầm mồ hôi, thấy vậy Đường Thiệu Nghĩa cõng thay A Mạch. Tốc độ di chuyển của ba người nhanh lên rất nhiều.

Tầm trưa, ba người đã vượt qua ngọn núi, Đường Thiệu Nghĩa nhận thấy cả A Mạch và Từ Tú Nhi đã mệt lử, thêm vào đó Lưu Minh trên vai bắt đầu khóc quấy, liền chọn một khe suối gần đó nghỉ chân. Lúc này vừa đúng đầu thu, nước suối trong vắt, róc rách chảy từ trên núi xuống, gặp đá núi liền nổi bọt nước khiến ai nhìn thấy cũng sảng khoái.

Từ Tú Nhi đứng bên suối rửa mặt mũi tay chân cẩn thận, tiếp đó đỡ lấy đứa trẻ trên vai Đường Thiệu Nghĩa tận tình chăm sóc. Đường Thiệu Nghĩa dang tay rồi nằm bò xuống suối, cúi đầu vừa rửa mặt vừa uống nước. A Mạch rửa sạch tay trong làn nước suối, nàng vốn định vốc nước rửa mặt, lúc cúi đầu nhìn thấy bóng mình trong nước, nghĩ một hồi rồi thôi, chỉ uống mấy ngụm nước suối mát ngọt.

A Mạch vẫn còn giữ một vài quả dại hái lúc vào rừng, nàng lấy ra chia cho Đường Thiệu Nghĩa và Từ Tú Nhi cùng ăn. Từ Tú Nhi chọn ra những quả ngon nhất cho Lưu Minh, A Mạch vừa cầm phần quả của mình ăn một mình bên bờ suối vừa chốc chốc đưa mắt ngắm nhìn đàn cá nhỏ bơi lội trong làn nước. Nàng chỉ nghĩ tới việc làm sao để bắt được một hai con cho đỡ thèm, đã lâu lắm rồi nàng không được ăn đồ mặn, bụng vốn đã đói tới mức hoa mắt rồi.

Đường Thiệu Nghĩa cúi nhìn hai quả trám trong tay, nhưng đầu vẫn đang nghĩ về hành động kỳ quặc của quân Bắc Mạc lúc mới vào rừng, không hiểu bọn chúng chặt nhiều cây như vậy để làm gì. Nghĩ mãi, nghĩ mãi, cuối cùng Đường Thiệu Nghĩa đột ngột thay đổi sắc mặt.

Advertisements

3 comments on “A Mạch tòng quân – C2.2

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s