Người tình Bắc Hải – Chương 1.2


Một tuần trước,

Có một tác gia tên Trương Phan gọi điện cho cô, hỏi số lượng in ấn tác phẩm của mình. Khi biết chỉ có một vạn bản, ông ta gầm lên: “Có nhà xuất bản hứa in tám vạn bản tôi còn chưa duyệt, các người lại chỉ in có một vạn, coi thường tác phẩm của tôi đến thế là cùng!”

“Vậy sao ông không đưa cho họ in ?”

“Bởi vì tình bạn là trên hết, bạn bè giới thiệu tôi, họ nói các vị ít nhất cũng là hai mươi vạn bản cho lần in đầu tiên.”

“Vậy ông bảo bạn ông in giúp, nhà xuất bản chúng tôi không in được.” Mao Lệ nói xong cúp máy. Gã này đầu óc đúng là có vấn đề, thị trường sách bây giờ ảm đảm như vậy, tiêu thụ được ba vạn đã là nhờ Bồ Tát phù hộ rồi. Sau đó cô cũng quên mất, không ngờ Trương Phan gọi điện cho trưởng phòng biên tập, kể tội Mao Lệ, Dung Nhược Thành gọi cô đến văn phòng nghiêm khắc phê bình, yêu cầu cô xin lỗi tác giả Trương Phan, còn phải viết một bản kiểm điểm nộp cho ông.

Mao Lệ vốn không quen viết kiểu văn chính thống, đành nhờ cô nhân viên thử việc Vương Cẩn viết giúp. Con bé này người to béo, nói năng ỏn en, nhưng văn tài rất đáng nể, nghe nói ngay khi học đại học đã có tiểu thuyết đăng trên mạng, viết năm ngàn chữ đối với cô ta chỉ là chuyện vặt, bản kiểm điểm này cô chỉ phảy bút là xong. Mao Lệ nghe vậy tuyệt đối yên tâm.

Có điều không hiểu tại sao Bạch Hiền Đức lại biết, lúc đó đã cảnh báo cô, “Mao Lệ, cô to gan thật, nếu sếp Dung biết, là cô bị lột da.”

“Không sao đâu, Tiểu Vương viết xong in ra, em lén để lên bàn sếp là xong, ai biết!” Mao Lệ tuyệt nhiên không bận lòng chút việc cỏn con đó.

Bây giờ đột nhiên Dung Nhược Thành hỏi đến bản kiểm điểm, hay là ông ta đã phát hiện ra? Con bé Vương Cẩn tuy hơi điệu đà nhưng làm việc chắn chắc, không biết trong đó viết gì, dù sao cũng chỉ là bản kiểm điểm, đâu có thể xảy ra chuyện gì lớn. Mao Lệ tròn mắt, lưng toát mồ hôi.

Dung Nhược Thành chú ý đến sắc mặt của cô, hỏi: “Cô sao thế?”

Mao Lệ giật mình vội trở mặt làm tươi, mỉm cười: “Không có gì, tôi đang…đang nghĩ, trong bản kiểm điểm đó…”

“À,” Dung Nhược Thành hai tay đan vào nhau, trầm ngâm nói, “…Mấy ngày nay tôi cũng đang nghĩ đến bản kiểm điểm đó, viết rất…rất sâu sắc, cũng khiến tôi rất…rất bất ngờ, Mao Lệ, chuyện này…ờ,…chuyện này nói thế nào nhỉ, cô nói đi.”

“Ô? Tôi nói?” Mao Lệ hoàn toàn không hiểu.

“Cô viết, đương nhiên cô nói thì hơn.” Dung Nhược Thành ấp úng, mắt bối rối né tránh. Quái quỷ gì thế này? Mao Lệ cố nuốt nước bọt. Cha mẹ ơi, cô hoàn toàn không biết bản kiểm điểm đó viết gì, giờ lại bảo cô nói.

“Sao thế? Cứ nói tự nhiên…” Dung Nhược Thành cười, ông rất ít cười, nụ cười đó còn khiến người đối diện hoang mang hơn là vẻ nghiêm nghị cố hữu của ông.
Mao Lệ gãi tai, mân mê mấy sợi tóc, khó nhọc nói, “Trưởng phòng, ông có điều gì cứ nói thẳng, tôi… tôi xin nghe.”

Cuối cùng Dung Nhược Thành cũng nhìn thẳng cô, ngập ngừng giây lát, nói: “Mao Lệ, nếu đúng như cô viết, tôi không có ý kiến gì. Chúng ta cùng làm việc hai năm, thiết nghĩ đã hiểu nhau. Con người tôi…không biết nói năng, nhưng vẫn đầy nhiệt huyết với cuộc sống, tuy nhiên tôi có lập trường và nguyên tắc của mình, rất nhiều lúc không thể không…ồ, nói thế nào nhỉ? Mỗi chúng ta đều có những khó khăn riêng, từng bị tổn thương thành ra trở nên vô cùng nhạy cảm, rất sợ đi vào vết xe đổ ngày xưa, cho nên trong chuyện tình cảm, cho dù có ý nghĩ cũng giấu kỹ trong lòng. Không biết cô có hiểu ý tôi, ý tôi là, con người tôi không phải là lòng dạ sắt đá, tôi cũng nhận thấy, cô không như vẻ bề ngoài…chuyện này nói thế nào nhỉ, ý tôi là…ờ cho nên…chuyện đó…cô hiểu không?”

Mao Lệ nghẹo đầu, cô hiểu không? Ôi, No, cô chả hiểu gì hết! Mặc dù đã cố lắng nghe, nghe từng lời của Dung đại nhân, ngay tiếng thở rất nhẹ cũng không bỏ qua, nhưng cô vẫn mù tịt, từ đầu chí cuối không hiểu, rút cục ông đang nói gì. Nhìn ông ấp a ấp úng, hình như còn khẽ run, người run phải là cô, ông ra run gì chứ?

Ơn trời, lúc đó có tiếng gõ cửa, là Bạch Hiền Đức. Rõ ràng đến cứu nguy.
Dung Nhược Thành cũng như trút được gánh nặng, nói: “Mời vào”
Bạch Hiền Đức cười tủm tỉm cầm tờ hóa đơn đi vào, “Báo cáo sếp, đây là tiền nhuận bút của tác giả Lưu Ly, mời sếp ký giúp.” Lúc Dung Nhược Thành cúi đầu đọc hóa đơn, Bạch Hiền Đức đá vào chân cô, ý bảo chạy mau. Chuyện này còn gì để nói, Mao Lệ lập tức đứng lên, cung kính, “Nếu không có việc gì nữa, tôi xin phép đi.”

Dung Nhược Thành chỉ “ừ” một tiếng, không ngẩng đầu.

Mao Lệ chạy biến như bốc hơi, trở về phòng làm việc lập tức lao lên đi văng, thở dốc, lát sau dáo dác ngó quanh, “Này, Vương Cẩn chết tiệt chạy đâu rồi, tôi phải tìm nó…”

“Tôi bảo nó đến nhà kho lấy hàng rồi.” Bạch Hiền Đức bước vào nói, chưa được hai phút đã không nén nổi, ghé tai Mao Lệ khẽ hỏi: “Này, trong bản kiểm điểm cô viết gì thế, Dung đại nhân mấy hôm nay rất khác, mỗi ngày đều qua lại phòng chúng ta mấy lần, dường như muốn lột da cô…”

Mao Lệ là kiểu người điển hình sống ngày nào biết ngày đó, cho dù ngày mai tận thế, hôm nay cũng vui chơi đã, Dung Nhược Thành muốn lột da cô, ngày mai cùng lắm diễn vở một kịch thật mùi mẫn cho ông ta xem, cô chẳng bận tâm sếp sẽ làm gì mình, quay sang tán với Tùng Dung về kiểu tất lụa mới đang thịnh hành, rồi bắt đầu đọc bản thảo, đọc một lúc đã hoa mắt, không biết “bà già” Bạch lại chạy đi đâu, vậy là lên mạng ăn trộm rau. Gần đây Mao Lệ rất mê trò ăn trộm rau, vừa chơi đã nghiện, thường nửa đêm thức dậy mò vào vườn nhà người ăn trộm. Trình độ hiện nay của Mao Lệ đã ở mức rất cao, có thể trồng nhân sâm tuyết liên, cũng có thể nuôi gấu trúc, nhoáng cái cô đã ăn nẫng được hai con hươu sao non, một cây nhân sâm, bốn củ hà thủ ô. Lúc này đang phục kích ở vườn nhà đồng nghiệp Đường Khả Tâm chờ ăn trộm chuột túi, đột nhiên từ trong kênh đối thoại của MNS bắn ra một trái tim đỏ nhảy thình thịch, đó là “Cát Bụi” bạn chat của cô hơn một năm vừa rồi.

Trong những bạn mạng đông đảo của Mao Lệ, Cát Bụi có thể coi là một người trầm lặng, kiệm lời, rất lịch thiệp, Mao Lệ chỉ biết đó là một người đàn ông có tuổi, ngoài giới tính, các thông tin khác như nghề nghiệp, hôn nhân, địa chỉ cô đều không biết.

Cát Bụi có thể chat với Mao Lệ hơn một năm, nguyên nhân quan trọng là anh ta chưa bao giờ vặn hỏi cô, luôn lặng lẽ đến, lặng lẽ đi, không hề gây phiền phức cho cô. Mao Lệ sợ nhất phiền phức, có một số kẻ mới nói vài câu, là đã muốn biết hết tông tích mười tám đời nhà người ta, rồi lại yêu cầu gặp mặt, gặp những kẻ như thế cô thường đẩy ngay vào danh sách đen. Còn đại huynh Cát Bụi này chưa bao giờ hỏi thừa một câu, cũng không bao giờ đả động đến Sex. Có lúc chính Mao Lệ đùa trước, anh ta còn tránh. Nhưng ngày hôm sau gặp lại, anh ta vẫn chào hỏi bình thường, hỏi cô có bị muộn giờ làm không, đã ăn sáng chưa, tâm trạng có tốt không, giống như những câu cha thường hỏi qua điện thoại, thân thiết và ân cần khiến Mao Lệ không thể từ chối. Do từ nhỏ cha mẹ đã ly hôn, thiếu hụt tình cha con, khiến cô luôn có cảm tình với những người đàn ông có tuổi, cô cũng không e dè tuyên bố với cả phòng biên tâp, “Tôi thích những ông già”

“Cô đang làm gì?” Cát Bụi hỏi Mao Lệ trên MNS.

“Ăn trộm rau.”

“Trộm rau ?”

“Phải, một trò chơi, ông không biết đâu.”

“Biết làm thế nào, già rồi không theo kịp thời đại.”

“Thôi đi, đừng cố tình đóng giả người già với tôi.”

“Sếp của cô không quản lý cô sao?”

“Anh nói là bà già Bạch ư ? Ồ, bà ấy đi rồi…đáng tiếc, con chuột túi đó vốn dĩ tôi có thể kều được, tôi đã mai phục nửa ngày rồi.”Cô gõ chữ rất nhanh, “Anh biết không, sáng nay đi làm tôi suýt chết, bị sếp trưởng gọi và phòng làm việc của ông ta.”

“Chuyện đó có gì đáng sợ ? Sếp gọi nhân viên là chuyện thường.”

“Chuyện thường, nhưng vấn đề là tôi vô cùng căng thẳng.”

“Tại sao căng thẳng, làm chuyện gì xấu chăng ?”

“Không phải, mấy hôm trước ông ta bảo tôi viết bản kiểm điểm, tôi không có thời gian viết mới nhờ cô nhân viên thử việc viết giúp, không biết có phải ông ta đã phát hiện ra, hôm nay gọi tôi đến văn phòng hỏi chuyện đó.”

Cát Bụi im lặng một hồi, không trả lời.

Mao Lệ gõ chữ hỏi,” Sao thế?”

Vẫn im lặng.

“Này, không sao chứ?”

Cuối cùng Cát Bụi nói, “À, tôi có điện thoại, cô vừa nói gì ?”

“Không có gì, chỉ là nhờ người viết giúp bản kiểm điểm, có lẽ bị sếp phát hiện.”
“Muốn người ta không biết, trừ phi đừng làm, chuyện này cô làm thế là không được. Cho dù không có thời gian viết cũng nên nói rõ với sếp, sao có thể nhờ người viết thay? Như vậy là lừa dối!”

“Ôi, nghiêm trọng thế ư? “Mao Lệ sợ hãi.

“Có lẽ, nghiêm trọng hơn cô nghĩ.”

“Vậy tôi phải làm thế nào?”

“Tự nghĩ xem, tôi có việc, đi trước đây. Bai bai!”

“Này, này, nói cho tôi biết tôi nên làm gì!”

Tín hiệu tắt máy.

Tin đồn
Suốt cả buổi sáng Mao Lệ tâm thần bất an, vừa nghĩ tới những lời của Cát Bụi cô đã sởn gai ốc, lừa dối… nghiêm trọng thế sao? Đang ngồi ngây trước vi tính, Bách Hiền Đức đi vào, kéo tai cô nói: “Đi họp!”

Ngày mười lăm hàng tháng, phòng biên tập đều có cuộc họp đề xuất sách mới, ba đề xuất lần này của Mao Lệ đều bị gạt, có lẽ vẫn bị ảnh hưởng của không khí xui xẻo buổi sáng. Hơn nữa rất kỳ lạ, bình thường cuộc họp này trưởng phòng Dung bao giờ cũng tham dự nhưng hôm nay tuyệt nhiên không thấy bóng dáng, nói là có việc ra ngoài. Mao Lệ thấp thỏm không yên, cứ nghĩ đến sự việc bản kiểm điểm sáng nay, là người đã run lên như bị ma nhập.

Họp xong, cả phòng lại bàn luận một vấn đề rất thú vị: đàn ông càng già càng đáng tiền, tự nhiên lại lôi Mao Lệ vào cuộc. Bởi vì Mao Lệ công khai nói thích ông già, các cô bạn đồng nghiệp mới suy nghĩ lựa tìm cho cô một “đối tượng” phù hợp. Người đầu tiên là đại gia Hứa Mậu Thanh, Mao Lệ lắc đầu nguầy nguậy” “Đào hoa như thế, tôi không kham nổi.”

Cả phòng mỗi người một câu, tính đi tính lại, đều không phù hợp điều kiện của Mao Lệ, cuối cùng Bạch Hiền Đức phán, “Các cô đã bỏ sót một người.”

“Ai?” Tất cả đồng thanh.

Bạch Hiền Đức nháy mắt chỉ phòng bên, Đường Khả Tâm nhận ra sớm nhất, “A,
trưởng phòng Dung!”

Mọi người ồ lên.

Mao Lệ lẩm bẩm: “Thôi, đại tỷ, tha tôi đi, tôi sẽ độc thân suốt đời!”

Tùng Dung cười ranh mãnh, nói: “Phó phòng Dung điều kiện rất khả dĩ, ly hôn đã lâu, con cái theo mẹ ra nước ngoài, không có gánh nặng gì, không có thói quen xấu, tư cách đoan chính, một ứng viên sáng giá.”

“Vớ vẩn, vậy sao cô không lấy ông ta?” Mao Lệ nghiến răng.

“Tôi…tôi có người rồi.” Tùng Dung rụt đầu nói.

“Vậy đừng đẩy tôi vào lửa.”

“Sao lại nói thế, Mao Lệ!” Bạch Hiền Đức cau may, “Sếp Dung ít nói, nhưng con người thực ra rất được, sao lại là lửa? Tôi cùng làm việc nhiều năm ở đây, ông ta là người đứng đắn nhất mà tôi gặp, đặc biệt rất chân thành, không màu mè…”
Mọi người dồn mắt vào Bạch Hiền Đức, cô sầm mặt, “Thôi, tất cả về làm việc!”
“Tuân lệnh!” Các cô gái tản đi. Căn phòng yên tĩnh hẳn. Mao Lệ vừa rồi tức đầy bụng, chưa thể có tâm trạng làm việc, lúc này Vương Cẩn đẩy một xe sách uốn éo đi vào. Mao Lệ lập tức nghĩ đến bản kiểm điểm, vẫy cô ta: “Vương Cẩn, lại đây, tôi hỏi cô, bản kiểm điểm cô viết thế nào?”

“Chị muốn xem à, em vẫn còn một bản, vì nghĩ chị muốn xem nên em in hai bản!” Vương Cẩn hớn hở chạy đến cái bàn nhỏ của mình lấy trong ngăn kéo một tập mỏng giấy A4, Mao Lệ trố mắt, “Cô…cô viết nhiều vậy sao?”

“Hơn ba vạn chữ!” Vương Cẩn hãnh diện nói.

Mao Lệ thở hắt ra, run run đón lấy, còn chưa kịp xem đã bị Bạch Hiền Đức cướp mất, chị ta còn nôn nóng hơn cô, “Để tôi xem trước, khá lắm, con bé này, chỉ một bản kiểm điểm lại viết được dài như thế.”

“Thực ra em có thể viết dài hơn.”Giọng Vương Cẩn ỏn ẻn.

Bạch Hiền Đức nhìn lướt mười dòng một, mới xem được phần mở đầu, mắt trợn ngược nhìn Mao Lệ, như vừa gặp ma, khiến Mao Lệ hốt hoảng.

Cô lập tức linh cảm chuyện không hay, vội cướp lấy xem___

Phó tổng biên tập Dung!

Không, thực ra em muốn gọi ông là “Anh Nhược Thành”, có lẽ ông sẽ cảm thấy rất đường đột, nhưng em không nghĩ ra cách nào tốt hơn để thể hiện lòng mình, xin thứ lỗi…Ông có biết, viết ra những dòng này em đã phải dũng cảm thế nào, em chưa bao giờ hồi hộp đến thế. Lúc này, ngoài cửa sổ mưa rả rích, nghe tiếng mưa rơi, bộc bạch nỗi lòng, càng thấy buồn vô hạn. Bất chợt nghĩ đến câu thơ đã đọc hồi nhỏ, em không nhớ lắm đại ý là: Đêm thanh vắng, ngoài song tiếng mưa rơi, bên ngọn đèn lòng sầu vô hạn, ai biết tri âm có hay…gần đây em thường tự hỏi, rút cục tại sao lòng em cứ nặng chĩu ưu phiền, tưởng là cá tính như thế, đến bây giờ mới hiểu, thì ra là do quá nhớ nhung. Một người con gái, khi trong lòng có người để nhớ, thường trở nên tư lự đa sầu. Mặc dù mỗi ngày em đều nhìn thấy ông, ông chỉ cách một bức tường, em vẫn không sao kìm được nỗi nhớ. Dù ông nổi nóng, hay mỉm cười với em, đối với em đều là niềm vui và hạnh phúc vô bờ. Thực tình em cũng rất muốn xử lý tốt quan hệ với ông. Bởi vì mỗi lần nhìn mắt ông, hay bóng lưng ông, em mới thực cảm thấy, trong lòng có một người để nhớ kỳ diệu biết bao.. Em biết em rất bé nhỏ, em không có gì xuất sắc, nhưng ngay loài hoa dại cũng có quyền hướng về mùa xuân. Ông chính là mùa xuân xa vời nhất, mong manh nhất của em, giống như rừng rậm trong sương mù, có thể chạm vào nhưng không sao nhìn rõ…

“Ôi_____”

Mao Lệ kêu thét một tiếng.

Vương Cẩn giật nảy mình.

Bạch Hiền Đức hiểu ra, đẩy Vương Cẩn, “Chạy mau, đồ ngốc!”

Vương Cẩn lạch bạch chạy ra cửa.

Mao Lệ lao đến, nghiến răng, “Đợi xem tôi xé xác cô thế nào___”

Tạ ơn trời, suốt cả buổi sáng Dung Nhược Thành đi họp trên cục xuất bản, Mao Lệ có thời gian cùng Bạch Hiền Đức bàn bạc đối sách. Chuyện này rắc rối đây, Mao Lệ bồn chồn vò đầu bứt tai, chỉ muốn băm Vương Cẩn thành bảy mảnh, nhưng băm cô ta cũng chẳng ích gì, Dung Nhược Thành đã đọc “Bản kiểm điểm ”quái quỷ kia, tìm ra biện pháp đối phó mới là việc cấp bách. Bản kiểm điểm lại có thể viết thành ra như thế, ngoài cái đầu thần kinh của Vương Cẩn thật là vô tiền khoáng hậu. Khi Mao Lệ tóm được Vương Cẩn, hỏi cô ta sao lại viết như thế, Vương Cẩn tủi thân nói: “Chị Mao Mao, chẳng phải chị bảo em viết cảm nghĩ đối với trưởng phòng Dung sao?”

“Nhưng cũng không phải như vậy, cô đúng là óc lợn!”

“Nhưng mà chị….rõ ràng chị nói muốn xử lý tốt quan hệ với ông ấy, chị rất quan tâm ông ấy, lấy vinh hạnh được làm việc ở đây…” Vương Cẩn ấp úng, không hề có vẻ giả bộ, có lẽ cô ta hiểu nhầm ý Mao Lệ. Con bé này, đúng là óc lợn! Mao Lệ tức điên rên lên. Các đồng sự tò mò thò đầu ra hỏi: “Sao, chuyện gì thế? Mao Lệ lại bắt nạt cô bạn nhỏ phải không?”

“Cút!” Mao Lệ gục trên bàn không động đậy.

Trưa hôm đó, Bạch Hiền Đức kéo Mao Lệ đến quán cơm nhỏ cạnh nhà xuất bản, gọi cơm xong, mắng cô một trận, “Tôi phải gì với cô đây, Mao Mao cô gây họa lớn rồi! Thảo nào mấy hôm nay sếp Dung bồn chồn như muốn tóm cô ngay, thì ra là vì thế, Để xem cô thu xếp thế nào! Lần này cô đùa quá trớn! Bây giờ không hiểu ông ấy có biết không phải do cô viết.”Chợt hạ giọng, “Nếu không, liệu ông ấy có tưởng là…”

“Đừng dọa tôi, đại tỷ” Mao Lệ sợ rúm người.

“Vậy sáng nay ông ấy gọi cô đến văn phòng làm gì, ông ấy nói sao?”

Mao Lệ há mồm cứng lưỡi.

“Không…không nói gì, em cũng không biết ông ấy nói gì, ông ấy ấp a ấp úng, em nghe không hiểu.”

“Ấp úng ?”

“Đằng nào cũng…cũng không hiểu ông ta nói gì…”

“Hỏng rồi!” Bạch Hiền Đức gõ tay xuống bàn.

“Sao?” Mao Lệ lại sợ hết hồn. Bạch Hiền Đức chồm người về trước, ghé sát cô nói: “Chắc chắn ông ấy đang thăm dò cô, Dung Nhược Thành xưa nay là người nói năng làm việc dứt khoát. Nếu có lúc không dứt khoát, thì chứng tỏ….Ôi, chứng tỏ ông ta hoang mang, không biết biết làm thế nào.”

Mao Lệ cũng ghé lại gần, “Nghĩa là sao?”

Bạch Hiền Đức lườm cô, “Cô thông minh thế, sao chậm hiểu vậy. Chắc chắn ông ta không biết nói với cô thế nào, chắc chắc ông ta tưởng là cô viết, tưởng là cô thầm yêu ông ta thật.”

“Cha mẹ ơi, tôi thầm yêu ông ta? Tôi…tôi thầm yêu ông ta?” Mao Lệ múc canh vào bát, giọng tủi thân,“Tôi bằng này tuổi chưa bao giờ thầm yêu ai, chỉ có người ta thầm yêu tôi. Cho dù tôi có thầm yêu ai đó, cũng không phải la ông ta…sao có thế, ông ta như vậy, sao tôi có thể yêu?”

Bạch Hiền Đức nghe thế lại không vui, gõ đũa cành cạnh: “Cô nói gì vậy? Thế nào là ‘ông ta như vậy’? Sếp Dung rất tốt, chỉ có tính cách hơi kỳ một chút, cô không nên bóp méo người ta! Suy nghĩ cho kỹ, sáng mai giải thích với ông ấy. Theo tôi cứ nên nói thật, mặc dù tôi đã dặn Vương Cẩn không được tiết lộ chuyện này, nhưng cái mồm loa của cô ta chắc gì giữ được? Để bị phát hiện chi bằng chủ động nói thật. Sếp Dung không phải không biết điều, hơn nữa hình như cũng…rất cưng chiều cô, cô xin nghỉ liên tục ông ấy cũng chẳng nói gì. Này, có phải ông ấy thầm yêu cô?”

“Bà chị ___”

Mao Lệ thẫn thờ suốt buổi sáng, hoàn toàn không có tâm trạng đọc bản thảo, lại vào mạng thu hoạch rau, thu hoạch xong lại chạy đi hẹn hò. Đang chán ngán thì mẹ gọi điện, vừa “ a lô” đã bị bà mắng té tát. Mẹ cô là thế, cứ mở miệng là băm bổ. Mao Lệ từ nhỏ lớn lên trong tiếng la mắng của bà, vì thế cô cũng dạn dĩ hơn người khác, nhưng cũng giống mẹ rất yếu đuối, mỗi lần cô về nhà, mẹ luôn vừa chửi vừa xuống bếp nấu ăn cho cô.

Mao Lệ đã quen tính mẹ, nghe mãi, thì ra mẹ trách cô đã lâu không về nhà, bà nhớ con gái, lại không chịu nói ra. Mao Lệ đang bận làm mấy cuốn sách, không dứt ra được quả thực hai tháng không về Bắc Hải, vậy là cô hứa, cuối tuần này sẽ về.

“Tốt nhất cô đừng về! Chết ở đâu tôi cũng mặc xác!” Khi cúp máy mẹ vẫn còn chửi.
Mao Lệ thở dài, bà già bụng nhớ con mà miệng vẫn mắng mỏ.
Nhưng cú điện thoại tiếp theo, khiến cô không thể không về. Đầu dây bên kia là một giọng đàn ông lạ, trầm ấm và quyến rũ, “Chào cô, xin hỏi có phải cô Mao Lệ?”

“Vâng, tôi đây, anh là ai ?”

“Tôi là Triệu Thành Tuấn, muốn thuê căn nhà của cô, liệu có thể gặp cô không?”

Căn nhà của cô đã bỏ trống hai năm, địa thế tuyệt vời, nằm ngay trên con đường Hải Cảnh ven bờ Bắc Hải, ra khỏi cửa là bãi biển.

Advertisements

4 comments on “Người tình Bắc Hải – Chương 1.2

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s