A Mạch tòng quân – C2.1


Chương 2
Đồng hành Phó thác Ngã rẽ

Vùng đất núi đông thành Hán Bảo thuộc nhánh cuối trong dãy núi Ô Lan phía bắc Nam Hạ nằm ở giữa cao nguyên Vân Hồ và đồng bằng Giang Trung, đại để theo hướng tây bắc – đông nam. Phía bắc từ dãy Hán Lĩnh Nam gần với Uyển Giang, kéo dài tới hơn bảy trăm dặm, thế núi từ Bắc dần lắng dịu xuống Nam, tới ngoài thành Hán Bảo đã hình thành địa thế rừng núi bằng phẳng.

Đám A Mạch sau khi đi xuyên vào vùng rừng núi bao la này đều thở phào nhẹ nhõm, cảm giác thật may mắn sống sót. Nếu quân Bắc Mạc không nổi hứng săn bắn tiêu khiển thì tính mạng của ba người tạm thời có thể giữ được. Cũng may lúc này là đầu thu, trong rừng có rất nhiều hoa quả chín, ba người sốt sắng hái vài quả ăn. Từ Tú Nhi còn cẩn thận chọn vài quả ngọt mọng nước, nhai nhỏ rồi cho vào mồm đứa trẻ.

“Quân giặc người ngựa vướng víu như vậy sẽ không thể nào đi xuyên qua rừng rậm này được, chúng chỉ có thể đi men theo đường lớn, sau khi vòng qua rừng mới về thành Thái Hưng được. Nếu đi theo lộ trình trên ít nhất bọn giặc phải mất ba ngày.”

Đường Thiệu Nghĩa vừa nói vừa dùng cành cây vạch sơ sài trên đất. Chịu sự hạn chế về điều kiện thông tin trong thời đại này, hơn nữa lại chỉ là một hiệu úy đóng quân ở một thành nhỏ nên Đường Thiệu Nghĩa cơ bản không cách nào có được tin tức hoàn chỉnh về cục diện cuộc chiến giữa Nam Hạ và Bắc Mạc. Chàng chỉ dựa vào tuyến đường tấn công của đại quân Thường Ngọc Thanh để suy đoán mục tiêu tiếp theo của quân Bắc Mạc là thành Thái Hưng. Nhưng Đường Thiệu Nghĩa không hề hay biết tình hình gì về cánh quân khác của Bắc Mạc, và cũng không biết rằng thành Thái Hưng đã bị quân Bắc Mạc bao vây từ lâu, thậm chí còn trước cả thành Hán Bảo.

A Mạch ngồi im lặng một bên lắng nghe, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc xéo Đường Thiệu Nghĩa một cái, rồi cúi đầu tiếp tục gặm quả táo dại còn xanh. Nàng từng có ấn tượng sâu sắc về cái đói nên một khi có thứ gì có thể ăn được, nàng luôn không ghìm được nhu cầu ăn no hơn một chút.

Thái độ này của A Mạch rõ ràng chọc tức Đường Thiệu Nghĩa – người đang sốt sắng muốn được nghe ý kiến, chàng ta vứt mạnh cành cây trong tay xuống đất rồi xẵng giọng hỏi: “A Mạch, ngươi muốn thế nào hả?”.

“Hả?” A Mạch ngẩng đầu, trên khuôn mặt ngay lập tức nở nụ cười xun xoe: “Đường đại nhân, ngài đang hỏi tiểu nhân à?”.

Đường Thiệu Nghĩa sầm mặt gật đầu. Nụ cười trên khóe miệng A Mạch hơi mang vẻ giễu cợt nhưng khẩu khí vẫn cung kính: “Nhưng thưa Đường đại nhân, lời của tiểu nhân có tác dụng không vậy?”.
Theo ý của A Mạch, đương nhiên càng cách xa chiến trường càng tốt, không ngờ Đường Thiệu Nghĩa lại đang bàn với nàng về vấn đề làm thế nào để tiến gần tới chiến trường hơn. Trong lòng A Mạch thực sự muốn chửi rủa tên dở người này, nhưng do võ công của Đường Thiệu Nghĩa cao cường nên không dám biểu hiện ra.
Nàng thầm lên kế hoạch chớp thời cơ bỏ trốn tách khỏi Đường Thiệu Nghĩa.

Đường Thiệu Nghĩa tức nghẹn vì lời nói chẳng ra đâu vào đâu của A Mạch, thực ra chàng không nên trưng cầu ý kiến của A Mạch về vấn đề nên đi đâu. Không biết có phải do cả ngày chém giết, hao tổn quá nhiều tinh lực hay không mà vào lúc này trái tim vốn cứng rắn của chàng đã hơi mệt mỏi, chàng cũng muốn có được sự ủng hộ của người bên cạnh. Chàng nhìn chằm chằm vào A Mạch hồi lâu, vẻ giận dữ hiện rõ trên mặt cuối cùng chuyển thành vẻ thất vọng não nề. Chàng khẽ thở dài rồi nói: “Mỗi người có chí hướng riêng của mình, nếu ngươi muốn đi thì mau đi đi, nếu cô nương Từ Tú Nhi cũng cùng đi với ngươi, mong ngươi hãy chăm sóc cho cô ấy”.

Đường Thiệu Nghĩa nói xong liền đi tới bên Từ Tú Nhi bế đứa trẻ, nhận thấy A Mạch ngạc nhiên nhìn mình, bất giác cười khốn khổ nói: “Ngươi vốn không phải là quân nhân, làm sao ta có thể bắt ngươi cùng xông pha ra trận giết giặc, là ta nghĩ sai rồi, các ngươi mau đi đi. Từ chỗ này đi về hướng Đông bắc xuyên qua dãy núi này sẽ tới địa giới Dự châu, các ngươi…”.

Đường Thiệu Nghĩa còn chưa nói xong, từ mé rừng đột nhiên vọng tới tiếng người huyên náo, cả ba người đều kinh hãi nhận ra đó chính là đám quân Bắc Mạc truy đuổi theo. Đường Thiệu Nghĩa vừa nhìn bóng người mờ mờ ảo ảo đằng xa, vừa dúi đứa trẻ vào tay A Mạch nói nhỏ: “Ngươi đưa đứa trẻ cùng Từ Tú Nhi chạy trước đi, ta sẽ đánh lạc hướng bọn lính”.

Trong lúc hoảng hốt A Mạch cũng chẳng kịp nói gì thêm, vội vàng buộc đứa trẻ lên lưng, kéo tay Từ Tú Nhi rồi đi. Mới được mấy bước lại nghe thấy Đường Thiệu Nghĩa khẽ gọi nàng từ phía sau. A Mạch dừng lại, thấy Đường Thiệu Nghĩa đuổi theo rồi nhét vào tay A Mạch một thanh kiếm: “E trong rừng có dã thú, thanh kiếm này cho ngươi để phòng thân”. Đường Thiệu Nghĩa nói xong, lưu luyến nhìn đứa trẻ trên lưng A Mạch một lần nữa rồi nghẹn ngào nói: “Đứa trẻ này là Lưu Minh, đứa con côi cút của Lưu Cảnh đại nhân. Cả nhà Lưu đại nhân trung liệt, rất mong Mạch huynh có thể bảo toàn tính mạng cho nó, Thiệu Nghĩa xin thay mặt Lưu đại nhân tạ ơn Mạch huynh!”.

Vừa nói xong, Thiệu Nghĩa liền quỳ sụp xuống rồi cúi đầu lạy A Mạch một cái.

A Mạch nhất thời ngây người vì ngạc nhiên, vội vàng dìu Đường Thiệu Nghĩa đứng dậy: “Đường tướng quân mau đứng lên đi, xin tướng quân yên tâm, A Mạch thề chỉ cần A Mạch còn sống sẽ không vứt bỏ đứa trẻ này”.

Đường Thiệu Nghĩa cười thanh thản, điều chàng sợ chính là tới lúc nguy cấp nhất A Mạch sẽ ghét đứa trẻ này làm liên lụy mà vứt bỏ nó đi. Giờ nghe thấy A Mạch thề như vậy, chàng cũng cảm thấy yên tâm phần nào. Đường Thiệu Nghĩa đẩy A Mạch một cái rồi nói: “Mau đi đi!”.

A Mạch thấy Đường Thiệu Nghĩa đưa cả kiếm báu cho mình, biết chắc bản thân chàng đã mang trong lòng ý niệm quyết tử để đánh lạc hướng bọn lính truy sát, nên cũng bị nhiễm tinh thần quyết tử của chàng ta. Nhận thấy tiếng người bên ngoài rừng càng lúc càng gần, A Mạch cũng không nói nhiều nữa, nàng nhìn Đường Thiệu Nghĩa gật đầu rồi nghiến răng kéo Từ Tú Nhi chạy vào rừng sâu.

Bóng A Mạch và Từ Tú Nhi biến mất trong rừng không lâu thì một toán quân Bắc Mạc kéo tới, trông bộ dạng thì chúng hoàn toàn chưa phát hiện ra đám A Mạch. Chúng đứng lố nhố ở mé rừng, vừa chặt những cây cối cản đường vừa chia thành từng toán nhỏ đi vào rừng. Đường Thiệu Nghĩa nghĩ ngợi giây lát rồi leo lên một cây to, chờ cho toán quân truy sát Bắc Mạc tới gần sẽ trèo xuống giết vài thằng xong rồi sẽ dẫn chúng đi ngược với hướng của A Mạch.

Các toán quân Bắc Mạc không ngừng đổ vào rừng, Đường Thiệu Nghĩa ước tính ít nhất phải có mấy trăm tên. Tuy chàng vừa trải qua sự tàn sát trên chiến trường, hơn nữa đã quyết một trận sống mái, nhưng nhìn thấy nhiều lính như vậy cũng không tránh khỏi kinh hãi trong lòng. Nghĩ tới việc một hiệu úy nhỏ nhoi như mình rốt cuộc lại kéo theo nhiều lính Bắc Mạc tới truy sát như vậy, thì quả thật vẻ vang. Ý nghĩ sợ hãi mới xuất hiện ngay lập tức bị tinh thần hăng hái đè bẹp. Đường Thiệu Nghĩa nắm chặt nắm đấm có phần nhớp nháp của mình, hạ quyết tâm chờ bọn lính tới gần sẽ nhảy xuống tiêu diệt.

Không ngờ đám lính Bắc Mạc dừng lại khi còn cách Đường Thiệu Nghĩa mười mấy trượng, Đường Thiệu Nghĩa cảm thấy bồn chồn. Nhìn từ tán cây xuống, chỉ thấy bọn lính bắt đầu chặt cây, những cây chúng chặt đều là cây to và nhiều cành lá, chặt xong kéo luôn cả cây cả lá đi, trong giây lát Đường Thiệu Nghĩa không hiểu tại sao.

Lại nói về A Mạch chỉ cắm đầu cắm cổ lo kéo Từ Tú Nhi chạy vào rừng sâu. May mà tên tiểu tử Lưu Minh cũng nể mặt, trên đường im thin thít, thêm vào đó Từ Tú Nhi là con nhà nghèo tuy nhỏ người nhưng không thể coi thường khả năng đi bộ của cô ta. Mặc dù bị A Mạch kéo sềnh sệch nhưng không hề rơi lại phía sau. Cả hai chạy thục mạng khoảng nửa canh giờ, tới khi không còn sức chạy tiếp nữa, Từ Tú Nhi đổ vật người ra đất, A Mạch cúi người bám vào một cây to, miệng không ngừng thở phì phò. Chỉ duy nhất tiểu tử Lưu Minh trên lưng A Mạch dường như được A Mạch đung đưa thú vị lại phát ra tiếng cười khanh khách.

A Mạch quay đầu nhìn đứa trẻ, thấy nó ngoác miệng cười vui, bất lực lắc đầu, quay lại tiếp tục bám vào thân cây thở hồng hộc. Khi tiếng thở của cả A Mạch và Từ Tú Nhi còn chưa đều trở lại thì đã nghe thấy tiếng sột soạt vọng tới từ trong rừng cây. A Mạch hoảng hốt không hiểu đó là sự xuất hiện của thú dữ hay là quân Bắc Mạc đã đuổi kịp. Nàng nín thở nhìn Từ Tú Nhi, Từ Tú Nhi tái mặt khẽ lắc đầu, cô ta quả thực không thể chạy nổi nữa. A Mạch cắn chặt môi, hai tay nắm chặt thanh kiếm Đường Thiệu Nghĩa đưa cho, rồi chậm rãi đứng trước mặt Từ Tú Nhi.

Cành cây rậm rạp đột nhiên chẽ ra, một bóng người cao to lách qua, đầu óc A Mạch trong giây lát trống rỗng, thanh kiếm trong tay bỗng chốc rơi xuống đất.

Không ngờ người đuổi theo chính là người mà A Mạch và Từ Tú Nhi tin rằng đã chết chắc – Đường Thiệu Nghĩa.

Thần kinh bị kéo căng của A Mạch trong giây lát dãn ra, nàng có cảm giác chân mình nhũn ra sau khi căng thẳng cực độ, cả người khẽ rung lên rồi ngã vật ra đất. Từ Tú Nhi nhìn thấy Đường Thiệu Nghĩa vẫn còn sống thì vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, cô không kìm nén được bật khóc. Khóe mắt A Mạch nóng lên, nàng ngoác mồm về phía Đường Thiệu Nghĩa, lần đầu tiên nhoẻn cười thật lòng.

Đường Thiệu Nghĩa tiến lên phía trước đỡ A Mạch dậy, trong giây lát hai người đều trầm ngâm, chỉ có hai bàn tay nắm chặt vào nhau, cảm giác hành động đó còn hơn cả muôn vạn lời nói. Một lúc lâu sau Đường Thiệu Nghĩa mới buông tay, chàng nhìn A Mạch và Từ Tú Nhi mặt mũi lấm bẩn trông thật nhếch nhác, bất giác không nhịn được cười.

3 comments on “A Mạch tòng quân – C2.1

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s