Nhất đao khuynh thành – Chương 1.3


“Vẫn chưa chịu ra tay?” Mũi kiếm của Đường Mạc đã chĩa thẳng sống mũi của Thương Dung.

Đối phương cười và nói: “Hôm nay là một ngày tốt lành, sao Đường huynh lại khó chịu như thế này!”.

“Lẽ nào đấu võ lại phải chọn thời điểm tốt, mặc quần áo đẹp, xức dầu thơm hay sao?” Vẻ mặt Đường Mạc lạnh lùng, người ngoài nghe thấy sẽ cảm thấy rất hứng thú, nhưng trên mặt chàng chẳng tìm thấy một ấn tượng thú vị nào.

Biểu hiện bên ngoài của Thương Dung mặc dù rất thoải mái, nhưng tiếng bước chân lại không thoải mái như lúc mới bắt đầu, là do Đường Mạc trong lúc nói chuyện lại vung ra lục kiếm, vừa rồi cũng chỉ ép chàng ra tay, bây giờ lại giống như đánh nhau thật. Đường Mạc đã làm thật như vậy, Thương Dung cũng không thể đánh giá thấp, các thế di chuyển né tránh của chàng ngày càng linh hoạt, trên miệng lại nở một nụ cười: “Tắm xức nước thơm thì không cần thiết, nhưng ngày hôm nay là ngày đầy tháng tiểu đệ của huynh, múa đao tung kiếm thật không tốt chút nào! Hãy nói chuyện trước đã, dừng lại ở đây thôi!”.

Tỉ thí võ công chỉ để xem thắng thua, không nói đến sống chết. Nếu có thiên thời địa lợi nhân hòa, người đó có thể giành chiến thắng; tỉ thí võ công không chỉ là học hỏi võ công, so sánh sự khác nhau, câu nói này là của Thương Dung. Đường Mạc tự nhiên hiểu ra: “Được!”.

Ánh kiếm, tiếng gió của quạt, ánh sáng chạy qua chạy lại, không nghe thấy một tiếng binh đao giao nhau, nhưng lại là một trận chiến đấu mãnh liệt không một tiếng động.

Đường Mạc nhỏ tuổi mà đã thành danh. Kiếm pháp rất nhanh nhẹn vượt qua sức tưởng tưởng của người bình thường. Điểm then chốt là rất tuyệt tình. Thương Lục đứng bên cạnh thấy rất rõ, đường kiếm sắc nhọn ấy đã ba lần nhằm thẳng vào yết hầu của Thương Dung, nhưng đều bị Thương Dung dùng quạt xoay đi chuyển lại, ngăn cản được đường kiếm đó. Một công một thủ, những tinh túy trong võ công của hai người dần dần lộ ra.

Đường kiếm của Đường Mạc rất nhanh, chỉ tấn công không phòng thủ, lấy tấn công làm phòng thủ. Còn loại công phu Thương Dung luyện lại là tu thân dưỡng tính, không chủ động tấn công, nhưng có thể tích cực hóa giải khi mỗi lần nằm trong tình thế nguy hiểm. Tuổi tác của hai người là huynh đệ, đã giằng co rất lâu mà chưa thể phân cao thấp.

Thương Dung biết rõ trong chốc lát thật khó để phân cao thấp, nhưng xem ra tinh thần và hành động của chàng vẫn thoải mái, tự nhiên mà lịch sự, thậm chí nở một nụ cười: “Lai thời vô vật khứ diệc vô, thí tự phù vân qua thái hư”. Miệng chàng nở một nụ cười, kéo tay áo, bước thêm vài bước, thân thủ uyển chuyển, lách người tránh khỏi những đường kiếm sắc bén của Đường Mạc đang nhằm đâm vào yết hầu mình. Đợi cho hai người đứng vững, chàng đã ở sau lưng Đường Mạc.

Đường Mạc quay lưng lạnh lùng cười, ca lên một tiếng: “Bản vô sinh diệt, yên hữu khứ lai!” Khi vừa mở lời thì hai chân đá xuống dưới đất, xoay người chuyển sang tấn công phía bên phải của Thương Dung. Tốc độ tấn công rất nhanh, đường kiếm đi cũng rất lẹ, đẹp. Nhìn giống như đang tấn công phía bên phải của đối phương. Thực chất trong đó ẩn chứa nhiều sự biến hóa, bất luận là đối phương có né tránh như thế nào, cuối cùng cũng khó có thể toàn thây rút lui dưới đường kiếm đó.

Thương Dung không hề kinh ngạc, vai phải né tránh rất nhanh, chân tự động lùi về sau. Trong nháy mắt toàn thân đã lùi lại được hơn một thước, chỉ nghe thấy keng một tiếng. Lưỡi kiếm của Đường Mạc thu lại nhanh gọn, trên đỉnh cuốn một vật, kỳ lạ thay vung đi vung lại cũng không rơi. Chính là chiếc quạt. Đường Mạc nói: “Vũ khí này không cần nữa hay sao?”.

Thương Dung cười lớn: “Quăng xuống một chiếc da bọc xương, giống như cho tuyết sương vào nồi lẩu vậy”. Lúc chàng nói đến từ “xương”, chàng đã tiến lại gần đối phương từ lúc nào không biết, khi nhắc đến hai chữ “tuyết sương” một ngón tay đã điểm vào huyệt chính trên ngực Đường Mạc. Chiếc quạt đã bị thanh kiếm lấy đi, lại nhẹ nhàng trở về trong tay của chàng.

Chiếc quạt xoay tròn một vòng rất nhanh giống như chiếc nhẫn ngọc xoay quanh tay chàng. Chàng lại lịch thiệp, hòa nhã đứng trước mặt. Dáng người Thương Dung đẹp như ngọc, cầm chiếc quạt mà nói: “Đường huynh, còn đánh nữa sao?”.

Ánh mắt Đường Mạc rất lạnh lùng, miệng ca lên mấy câu: “Băng hà phát diệm, thiết thụ hóa khai!” nhưng không phải là câu thơ mà lại là đường kiếm. Nhìn thấy ánh sáng của thanh kiếm di chuyển, một đường ánh sáng như đã bị phân ra làm mười đường, một trăm đường, giống như băng hà mãn thiên, thiết thụ thịnh phương, làm cho người ta khi nhìn thấy sự phong tỏa của luồng ánh sáng này mà nghẹt thở.

Thương Lục thất thanh kêu lên: “Thiếu gia, cẩn thận!!”.

Thương Dung không hề nao núng, trong chốc lát đã xoay mình. Đột nhiên chiếc quạt khép lại, những cánh quạt đã bị kiếm làm rách, thân quạt lật ngược lại. Tất cả chỉ dựa vào những nan quạt rất mỏng manh. Sự biến hóa này càng nhìn càng thấy tuyệt diệu, thay đổi vị trí, thời khắc không thể tốt hơn. Thân thủ cũng quyết không né tránh như vậy. Bị lật ngược người, chàng dường như vẫn có tâm trạng để cười và nói rằng: “Táp thủ uy âm tiền, kim niễu giao thiên bích”.
Đường Mạc đương nhiên không chịu để chàng như vậy, giọng trầm trầm ca lên một tiếng: “Tiễn dĩ li huyền, hư không trụy địa!”. Thanh kiếm lật ngược, khiến cả người Thương Dung lẫn chiếc quạt bay lên, những gì mắt nhìn thấy cũng giống như chàng dự đoán sẽ có một việc kinh thiên động địa.

Thương Lục vẫn chưa kịp vỗ tay hoan hô để cổ vũ cậu chủ. Dường như đã quên đi lập trường của chính mình, làm việc này giống như đang chúc mừng Đường Mạc vậy!
Thương Dung làm sao có thể để mình làm văng chính mình ra. Chàng chỉ mượn lực để dậy thôi, người lật ngược lại, bay nhanh như chim hồng. Lại một lần nữa tránh được lưỡi kiếm, lần này là đứng một chân, mũi giầy nhẹ nhàng đặt trên mũi kiếm. Bất luận là Đường Mạc làm thế nào, nhất thời cũng không thể nào khiến chàng văng ra được. Toàn thân như một con diều bay lượn trên không trung. Chiếc quạt phật một cái rồi mở ra, Thương Dung tự tại nói: “Nếu hỏi nơi nào an toàn nhất, nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất”.

Nghe thấy câu nói của Thương Dung, trong ánh mắt Đường Mạc có chút lạnh lùng, sắc nhọn, nhưng cuối cùng cũng nở một nụ cười đầy hàm ý, đôi môi mỏng mím chặt, bình thường nó thể hiện sự kiên cường, lạnh lùng, nhưng hôm nay, nụ cười làm cho khuôn mặt u ám đó trở nên tuấn tú lạ thường, khiến người ta không dám nhìn trực diện, chỉ nghe chàng nói: “Ta không phải là cỏ non thì sẽ là núi đao.
Thương huynh, lần sau nên thay đổi một chút đi”. Lời vừa dứt thì chàng đã thu tay lại. Thu kiếm mở kiếm đều rất bất ngờ, khiến đối phương không kịp trở tay.
Thương Dung nhẹ nhàng tiếp đất. Từ từ đi lại bên cạnh Thương Lục, thở một tiếng, rồi nói với cậu ta rằng: “Tiểu tử, ta quên nói với ngươi một câu: Quan kỳ bất ngữ chân quân tử”. (Lúc người khác hạ cờ xuống, những người bên cạnh đứng xem không được nói gì, để cho người ta tự phát huy, đi theo con đường của chính mình, thì những người đó mới gọi là người quân tử – ND) Đầu Thương Lục lại phải ghi nhớ thêm một câu nữa!

Đột nhiên nghe thấy tiếng vỗ tay, giọng nói lanh lảnh vang lên: “Thật lợi hại, thật lợi hại! Sao lại không đánh nữa?”. Tiếng nói như tiếng chim oanh, ba người đồng loạt quay lại nhìn. Hóa ra đó là Âu Dương Minh Châu, một cô nàng rất ngây thơ. Cô nương này chắc khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, nước da trắng như tuyết, lông mày đẹp tựa vẽ, mặc một chiếc áo màu xanh nhạt, trên cổ đeo một chuỗi minh châu, dưới ánh sáng phát ra thứ hào quang rực rỡ, chắc chắn là một vật rất quý hiếm.

Nàng nhảy vài bước rồi đi tới, đôi mắt to long lanh nhìn Thương Dung mấy lần, rồi lại chuyển sang nhìn Đường Mạc, nói: “Kiếm pháp của chàng thật lợi hại!”. Ánh mắt ấy xoay một vòng, nói với Thương Dung rằng: “Chàng cũng rất lợi hại đó!”. Trong lời nói có chút tự hào, nàng biết rõ rằng thân pháp của hai người khác xa người thường. Nhưng miệng nàng nói chỉ là lời đánh giá “rất lợi hại”.
Thương Dung cười: “Nhận được lời khen ngợi, rất vinh hạnh”. Chàng nói hai chữ vinh hạnh, nhưng biểu hiện lại như bình thường, không cảm thấy chút vinh hạnh đặc biệt nào cả.

Minh Châu đương nhiên không nhận ra nhưng Thương Dung cũng rất chu đáo thể hiện phép lịch sự, làm nàng ấy hài lòng. Nàng đợi rất lâu cũng không thấy Đường Mạc có biểu hiện gì, liền hỏi: “Chàng tên gì vậy? Này, hỏi chàng đó!”. Nhìn vào đối phương, nhưng chỉ thấy khuôn mặt lạnh lùng mang nặng sát khí, không chút biểu cảm, lạnh lùng hắng giọng một tiếng: “Vừa rồi còn thấy chàng lợi hại, nghĩ kỹ lại cũng chỉ có thế thôi!”.

Đường Mạc cũng không thèm để ý, quay người định bỏ đi, đúng lúc đó, Thương Dung đột nhiên hỏi: “Cô nương, tên nàng là gì?”.

Âu Dương Minh Châu vốn cho rằng câu hỏi đó là dành cho nàng, đang định hất cằm lên trả lời: “Ta tên…” Hai chữ Minh Châu chưa kịp buột ra khỏi miệng, Đường quản gia đứng bên cạnh đã trả lời: “Cô ấy tên là Đường Duyệt”.

Đường Mạc chau mày, quay người lại nhìn, quả thật thấy Đường Duyệt sớm đã ngay ở bên, nhẹ nhàng đứng bên người quản gia. Xem ra không biết đã đến từ lúc nào, nhưng lại khônghề nhận ra. Sự chú ý của họ dồn hết vào cô nương mặc áo xanh kia, hoàn toàn không để ý tới sự có mặt của nàng.

Câu nói Âu Dương Minh Châu định nói đã bị ngắt quãng, ánh mắt dần tập trung vào cô nương đứng đằng sau người quản gia. Ánh mắt thi thoảng lại chú ý tới nàng, phát hiện ra cả người nàng ấy đang sợ hãi, liền ngoảnh đầu nhìn Đường Mạc, phát hiện ra ánh mắt của chàng cũng đang chú ý tới nàng ấy, trong lòng nàng gợn sóng, liền đi tới, nở một nụ cười nói với Đường Duyệt: “Cô nương hái hoa anh đào à, cho ta nếm thử được không?”. Nàng bình thường không bao giờ nói chuyện nhẹ nhàng với một cô nương xa lạ như vậy, hôm nay không biết tại sao, tất cả lời nói đều rất khách khí và hòa nhã.

Đường Duyệt nhìn nàng ấy, những bông hoa anh đào trong tay nàng đưa ra rất cẩn trọng.

Âu Dương Minh Châu vừa đưa bàn tay trắng như tuyết ra nhận, đột nhiên nhìn thấy tay của Đường Duyệt, lập tức lùi lại một bước: “Ây dà, tay cô nương thật bẩn quá, ta không ăn nữa…”.

Đường Duyệt đờ người ra một lúc, từ từ rút tay lại. Nàng trèo đi trèo lại trên cây, tay hẳn là đã bị bẩn.

Âu Dương Minh Châu vừa cười vừa đá mấy hòn đá, không quan tâm mà nói rằng: “Hay là như thế này, cô nương đi rửa tay cho sạch, rồi về lấy cho ta ăn!”.

Thương Dung đứng nhìn Đường Duyệt, phát hiện ra trong ánh mắt của nàng không buồn không vui, thậm chí cũng không có chút gì tức giận, dường như đã bị người khác từ chối, ức hiếp, bắt nạt nhiều lần. Trong lòng chàng cảm thấy có chút gì đó bất an, hay do tinh thần nàng ấy lúc đó rất bình tĩnh, bình tĩnh tới mức chàng không thể nào hiểu được.

Chàng bước lên trước một bước, nhận những bông hoa anh đào từ tay nàng: “Những bông hoa anh đào này rất ngon, cho ta hết nhé!”.

Đường Duyệt nhìn chàng, rồi lại nhìn lòng bàn tay trống rỗng của mình, ánh mắt đột nhiên có sự thay đổi. Đôi mắt của nàng vốn dĩ giống như một dòng nước chết rất yên tĩnh trầm lắng, ngay lập tức trở thành một dòng nước sống động rất đẹp, rất trong sáng nhưng rất khó hiểu, đôi mắt thâm trầm ấy nhìn Thương Dung, nở một nụ cười rất khẽ, mang đậm sự cảm kích.

Thương Dung nhất thời đứng ngây ra, đột nhiên lại cảm thấy Đường Duyệt rất giống một người, nhưng khi nhìn kỹ lại thì không còn tìm thấy bất cứ dấu vết nào, chợt nghĩ: “Sao lại như vậy? Có lẽ nào hoa mắt hay sao?”.

Mặt trời dần buông, sự yên lặng của Đường Duyệt là vàng. Thương Dung cười thầm. Âu Dương Minh Châu trong lòng không vui. Đường Mạc đứng bên cạnh với ánh mắt lạnh lùng. Quản gia Đường gia và Thương Lục nhìn nhau cười sầu não.

Từ nhỏ Âu Dương Minh Châu đã được bố mẹ nuông chiều, lớn lên trong sự cung phụng của nhiều người, khó tránh khỏi khi gặp sự lạnh lùng như thế này mà không làm cho nàng buồn. Cái miệng nhỏ cong lên, giậm chân, không thể khống chế nổi bản thân, liền ném ánh mắt sắc nhọn vào Đường Mạc, vốn muốn làm gì đó, không hiểu tại sao, mặt lại đỏ lên trước. “Bây giờ cô nương đi rửa đi, ta muốn ăn ngay bây giờ!” Nàng đột nhiên hắng giọng và nói.

Advertisements

4 comments on “Nhất đao khuynh thành – Chương 1.3

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s