A Mạch tòng quân – C1.6


A Mạch cười trêu chọc: “Ngài mắng thật chẳng sai chút nào, tiểu nhân tôi đúng thật không phải là nam nhi, tiểu nhân chỉ muốn sống mà thôi. Ngài là đấng nam nhi đội trời đạp đất nhưng tại sao bây giờ ngài vẫn sống sờ sờ đấy sao?”.

Khuôn mặt Đường Thiệu Nghĩa phút chốc đỏ rần, chỉ biết trợn mắt nhìn A Mạch không nói được gì. A Mạch cười khẩy, gạt tay Đường Thiệu Nghĩa rồi rảo bước đi thẳng về phía cổng thành. Đúng vậy, nàng sợ chết, nàng muốn sống, để được sống, nàng đã từng làm những việc còn xấu xa hơn thế này, chỉ là quỳ trước mặt người Bắc Mạc có đáng gì chứ?

Ngày hôm đó, mẹ nói: “A Mạch à, con mau chạy đi, chạy vào trong núi, con phải tiếp tục sống, sống cho tốt con nhé!”.

Từ hôm đó nàng không còn là viên minh châu trong tay cha mẹ nữa, bắt đầu từ hôm đó biến thành một cô gái phải bó chặt ngực ăn mặc giả làm nam nhi. Một chàng trai không có bất kỳ nguyên tắc hay sự vô sỉ gì, một chàng trai để được sống có thể làm tất cả mọi việc!

Không thể khóc, cha đã từng nói, khóc là biểu hiện của người yếu đuối, cho nên nàng không thể khóc.

Đường Thiệu Nghĩa giận chính bản thân mình vô dụng mới trút giận sang A Mạch, sau đó bị A Mạch tỉa cho vài câu, ngọn lửa bức bối trong người tắt ngấm. Lúc này nhìn thấy bộ dạng A Mạch như vậy, trong lòng vô cùng hối hận đã quá xốc nổi. Mấy lần chàng định tiến lên phía trước nói mấy câu dàn hòa, nhưng không còn mặt mũi nào chỉ biết cúi đầu lặng lẽ theo sau A Mạch.

May mà quân Bắc Mạc sau khi công phá thành xong chỉ muốn cướp bóc, cũng không dự định chiếm giữ thành lâu, cho nên không cử người trông cửa thành. Từ Tú Nhi gắng gượng ôm đứa bé không ngừng gào khóc ra khỏi cửa thành, vừa định thở phào nhưng khi ngẩng đầu cảm thấy lạnh hết người. Cách cổng thành ba, bốn dặm chỉ cần nhìn qua cũng thấy chính là doanh trại của quân Bắc Mạc. Chạy? Còn có thể chạy đâu được?

A Mạch và Đường Thiệu Nghĩa một người trước một người sau ra khỏi cửa thành, A Mạch nhìn thấy Từ Tú Nhi đang ngồi thừ ra bên vệ đường bỗng do dự một lát, cuối cùng vẫn lấy hết can đảm đi ngang qua cô ta. Mới đi chưa được hai bước bị Đường Thiệu Nghĩa đang ở phía sau tóm chặt lấy cánh tay. Chàng ta vừa dùng sức kéo A Mạch quay người lại, vừa tức giận nói:

“Lòng dạ tên tiểu tử nhà ngươi sao lại hẹp hòi tới vậy? Cho dù là ta đánh sai ngươi, ngươi cũng không nên như vậy chứ? Ngươi lại còn khóc ư?”

Không ngờ mắt A Mạch đỏ lên, Đường Thiệu Nghĩa nhìn thấy vừa tức giận vừa buồn cười.

“Bảo ngươi không phải là đàn ông ngươi phát cáu, có loại đàn ông nào lại khóc chứ? Ta đánh sai ngươi, cùng lắm cho ngươi đánh lại, sao vẫn còn thút thít như đàn bà hả?”

A Mạch ngước cổ, hằn học nhìn Đường Thiệu Nghĩa không nói gì, Từ Tú Nhi ở bên cạnh cũng dần có tinh thần hơn. Nhìn thấy hai người đàn ông kẻ túm người kéo cũng chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào liền cất tiếng hỏi: “Mạch đại ca, hai người làm sao vậy? Sao khóe miệng huynh lại chảy máu?”.

A Mạch nghiêng đầu tránh bàn tay giơ tới của Từ Tú Nhi, rồi lạnh lùng liếc Đường Thiệu Nghĩa một cái. Đường Thiệu Nghĩa khó chịu nói:

“Ngươi có bực ta thì mau đánh trả đi, đừng có thút tha thút thít giống đàn bà nữa.”

A Mạch mím chặt khóe môi xanh tím rồi nhìn Đường Thiệu Nghĩa trong giây lát, đột nhiên nàng nhoẻn miệng cười. Đường Thiệu Nghĩa nhìn thấy sự thỏa hiệp thấp thoáng trong ánh mắt A Mạch, nụ cười của nàng rạng rỡ vô cùng, như bông sen trắng thấm đẫm nước sau cơn mưa sớm, chàng ngây người nhìn một lúc. A Mạch vẫn khẽ cười, giơ tay tháo chiếc mũ giáp trên đầu Đường Thiệu Nghĩa xuống rồi ôm trước ngực, tiếp đó nắm chặt tay phải thành quả đấm rồi đánh mạnh vào má Đường Thiệu Nghĩa.

Cú đánh này khiến Từ Tú Nhi ngỡ ngàng nhưng lại khiến Đường Thiệu Nghĩa tỉnh lại. Vừa rồi chàng chỉ định nói cho vui ai dè A Mạch lại đánh trả thật. Trong lúc bực bội chàng định giơ nắm tẩn cho A Mạch một cái, nhưng nhìn thấy dáng vẻ vênh cằm đe dọa của A Mạch, cùng với khóe miệng hơi nhếch lên khiêu chiến, Đường Thiệu Nghĩa liền cảm thấy nóng mặt, mặt chàng đỏ bừng, trợn mắt hồi lâu nhưng không tài nào vung nắm đấm được. Chàng đành hừ một tiếng, hục hặc quay đầu tự nhủ:

“Thật giống đàn bà, lại còn đánh trả không biết ngượng!”

A Mạch và Đường Thiệu Nghĩa vẫn tiếp tục như vậy khiến Từ Tú Nhi đứng đó vừa tức vừa lo, cô nghẹn ngào hỏi: “Hai người muốn làm gì vậy? Lát nữa nếu lại gặp bọn giặc Bắc Mạc thì làm thế nào? Phía trước đâu đâu cũng là doanh trại của bọn giặc, chúng ta nên đi về hướng nào đây?”.

Câu nói của Từ Tú Nhi khiến A Mạch và Đường Thiệu Nghĩa như bừng tỉnh nhìn về doanh trại quân Bắc Mạc ở phía xa, cả hai không hẹn mà gặp cùng nhíu mày.

Đường Thiệu Nghĩa lên tiếng trước: “Quân Bắc Mạc không dễ thương lượng, tốt nhất chúng ta nên tránh một chút chắc không có vấn đề gì lớn, điều đáng sợ nhất lúc này là bọn lính rải rác khắp nơi. Đông thành có một khu rừng bí mật kéo dài tới tận biên giới Túc Châu, chúng ta phải nghĩ cách tới khu rừng này trước, sau đó đi tới thành Thái Hưng trước bọn giặc Bắc Mạc”.

A Mạch hứ một tiếng, thầm nghĩ người này quả thật không coi mình là người ngoài, ba người hợp lại trốn thoát khỏi thành Hán Bảo đó là bất đắc dĩ, có ai nhận lời với chàng ta cùng đi tới thành Thái Hưng đâu? Hơn nữa, đi với người vui buồn khó đoán định này, lại còn thêm cả của nợ động một tí là khóc, liệu nàng có chịu nổi không? Nếu lúc đầu A Mạch không đi cùng Đường Thiệu Nghĩa, một mình tự giải thoát khỏi bộ quân phục trên người thì hay biết bao!

Đường Thiệu Nghĩa nhìn bộ dạng A Mạch lúc này không được vui, nhưng vẫn cố nhẫn nại hỏi lại: “Ngươi có dự định gì không?”.

“Dự định?” A Mạch liếc nhìn chàng ta nhởn nhơ đáp: “Chẳng có dự định gì, chỉ biết rằng nếu chúng ta vẫn mặc bộ quân phục này đứng ở cửa thành thảo luận về vấn đề dự định, sẽ bị một tên tướng nào đó nhìn thấy, cho dù tiểu nhân có ôm chân ngựa của người ta mà khóc lóc ỉ ôi, e rằng vấn đề không chỉ đơn giản là hai mươi quân trượng nữa đâu”.

Mặc dù Đường Thiệu Nghĩa tức nghẹn nhưng cũng không thể không thừa nhận A Mạch nói có lý. Chàng ta vội vàng bỏ bộ quân phục Bắc Mạc, lộ ra bộ chiến bào màu xanh bê bết máu. A Mạch cười nhạt hỏi:

“Không biết quân Bắc Mạc đối với kẻ đào ngũ tốt hơn một chút hay đối với quân địch tốt hơn nhỉ?”.

“Chẳng tốt với loại nào.” Đường Thiệu Nghĩa bực bội gầm lên: “Sao nhà ngươi lại hẹp hòi vậy? Đánh trả ngươi cũng đã đánh rồi, còn muốn gì nữa hả? Ta sẽ cõng cô nương này. Còn ngươi bế đứa trẻ, phải đi nhanh, tránh gặp lại bọn giặc Bắc Mạc rồi rước họa vào thân”.

A Mạch cười khẩy: “Ngài là nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, sao lại bắt tiểu nhân, một kẻ vô sỉ như thế này bế đứa trẻ thay ngài? Ngài bế tốt hơn đấy!”.
Nói rồi nàng quay người đi về hướng đông.

Đường Thiệu Nghĩa giận dữ hét lên: “Vậy phải làm sao với cô nương này hả?”.
A Mạch dừng lại, quay người nhìn Đường Thiệu Nghĩa cười đáp: “Có gì khó đâu, ngài ôm cô ta, cô ta bế đứa trẻ là xong. Ngài là đại trượng phu, lẽ nào lại không gánh vác được chút việc nhỏ này?”.

A Mạch cảm thấy khoan khoái trong lòng, cười to hai tiếng rồi quay người bước tiếp. Mới đi chưa được hai bước đã cảm thấy một thứ gì lành lạnh lướt qua mang tai, người nàng cứng đờ tại chỗ. Sắc mặt tái nhợt, một thanh kiếm cắm phập vào phần đất cách chỗ nàng đứng chưa tới năm thước, chuôi kiếm còn đang rung rung giữa không trung.

Đường Thiệu Nghĩa dúi đứa trẻ vào tay A Mạch.

“Bế cho tử tế vào!”

Nói xong liền tiến hai bước về phía trước rút thanh kiếm rồi tra vào bao, quay về chỗ cũ cõng Từ Tú Nhi đang ngây người vì sợ lên lưng, đi qua chỗ A Mạch lạnh lùng nói:

“Còn không mau đi đi!”

“Ừ.” A Mạch thật thà trả lời rồi đi theo sau.

Mạch đại soái được gả cho người họ Từ, là người Hán Bảo. Mùa thu năm Bính Ngọ, quân Bắc Mạc tấn công thành Hán Bảo, Mạch đại soái cầm sào gỗ trèo lên thành, giết được rất nhiều người, dũng cảm đứng đầu toàn quân, do vậy tướng giặc Thường Ngọc Thanh sợ hãi bắn đại soái. Mũi tên làm đứt tua mũ giáp. Lúc thành bị chiếm, trên người Mạch đại soái có mười mấy vết thương, sức cùng lực kiệt trốn trong nhà dân, may mắn gặp người họ Từ cứu Mạch đại soái trong loạn quân. Mạch đại soái cảm ơn ân tình hẹn kết tóc xe tơ…
(Sử Hạ – Mạch soái liệt truyện)

Advertisements

3 comments on “A Mạch tòng quân – C1.6

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s