Nhất đao khuynh thành – Chương 1.2


Phía đằng sau càng làm cho Đường Duyệt thấy bất ngờ, rèm xe nhẹ nhàng mở ra, bước ra là một chàng trai tuấn tú, miệng nở một nụ cười.

“Cô nương ở trên cây kia, nàng trèo cao như thế để làm gì vậy?”

Đường Duyệt ngần ngại nhìn người thanh niên đang đứng dưới gốc cây. Đương nhiên nàng không dám nói rằng mình đang chuẩn bị nhảy xuống, đành nói: “Ta chỉ là… ngắm phong cảnh mà thôi”.

Chàng trai cười và nói rằng: “Nàng có nhìn thấy quanh mình có rất nhiều hoa anh đào không?”.

Đường Duyệt nhìn xung quanh, quả nhiên trên cây có rất nhiều hoa anh đào. Từng chùm nho nhỏ, màu hồng, phát ra ánh sáng như màu hồng mã não. Khi gió thổi, có thể ngửi thấy mùi hương hoa anh đào phảng phất.

“Nàng hãy rung cây đi, hái hộ ta một ít hoa anh đào có được không?” Người dưới gốc cây tiếp tục nói, Đường Duyệt có chút băn khoăn.

Người thanh niên đó thấy nàng im lặng, vẻ mặt sầu não, kiên trì nói: “Nàng rung nhè nhẹ thôi, cẩn thận đừng để bị rơi xuống đất”.

Đường Duyệt không còn cách nào khác, đành phải rung mấy cái. Trên cây rơi xuống vài bông hoa anh đào. Chàng nhẹ nhàng cười một cái, cúi xuống nhặt lên, sau đó quay trở lại xe ngựa của mình. Một lúc sau, vén tấm rèm che cửa lên và nói với nàng: “Hoa anh đào rất ngọt, nàng đừng quên nếm thử nhé!”.

Đường Duyệt ngẩn ra một lúc, nhìn theo chiếc xe chạy về hướng Đường Gia Bảo. Nàng vô tình ngắt một bông hoa anh đào, cũng không lau liền bỏ luôn vào miệng. Trong miệng toàn là một vị chua chua, chát chát. Tuy cũng có vị ngòn ngọt nhưng cũng không giống như lời người thanh niên kia nói “rất ngọt”. Đường Duyệt nghĩ, hay ngắt một bông nữa nếm lại xem, vẫn là vị chua chua, chát chát. Nàng nhìn theo chiếc xe đã đi xa, lại ngây ra một lúc, có gì đó khó hiểu, ý định nhảy xuống đã trôi mất quá nửa. Dường như việc nhẹ nhàng rung cây, nếm vài bông hoa anh đào chua chua, chát chát, đã làm nàng mất đi dũng khí để nhảy xuống.

Chiếc xe đã đến trước cổng Đường Gia Bảo. Một người đàn ông trung niên gầy gầy, trên mặt luôn nở một nụ cười, đang đứng trước cửa Đường Gia Bảo đợi khách. Nhìn thấy chiếc xe đến, nụ cười trên mặt lập tức có chút lặng lẽ, ngoảnh đầu nói với đám người dưới: “Thương thiếu gia đến rồi, còn không mau đến mời thiếu gia xuống xe!”, sau đó mới bước lên chào đón.

Lạ một điều, câu nói ấy vừa dứt, Đường quản gia liền nhìn thấy đại thiếu gia họ Đường đi tới với khuôn mặt u ám. Vẻ mặt này, có chỗ nào không ổn ư? Trong lòng Đường quản gia thắc mắc, vẻ mặt vẫn tươi cười, nhưng lại đủ thông minh đứng cách xa ba bước. Lúc đại thiếu gia Đường gia vui vẻ, cậu ấy là một chủ nhân nhân từ nhất, nhưng nếu như gặp phải lúc cậu không vui thì hãy tránh xa cậu ấy ra một chút.

Thương Dung nhìn Đường thiếu gia, cười và nói: “Một ngày tốt lành như thế này, sao Đường huynh lại không vui?”.

Đường Mạc lạnh lùng đáp: “Thực ra ta rất vui, nhưng nhìn thấy huynh, ta thấy không vui chút nào”.

Thương Dung tò mò hỏi: “Ta có mang bất hạnh gì tới đâu? Vừa mới tới Đường Gia Bảo, huynh đã có khuôn mặt này, chắc hẳn có ý không muốn chào đón ta?”.

Đường quản gia vội lau những giọt mồ hôi trên mặt, vừa cười vừa đáp: “Thương thiếu gia hiểu lầm rồi, đại thiếu gia nhà chúng tôi không có ý đó”.

Khuôn mặt không lộ chút biểu cảm của Đường Mạc, làm cho những lời nói của Đường quản gia không có chút thuyết phục nào cả. Thương Dung cũng không tức giận.
Chàng dường như không bao giờ bị người khác làm cho phẫn nộ, luôn luôn nở một nụ cười hiền từ.

Đường Mạc hắng giọng nói: “Vừa rồi huynh hơi nhiều chuyện rồi đó”.

Thương Dung không nói gì.

Đường Mạc nhíu mày: “Huynh im lặng là ngầm thừa nhận hay sao?”.

Thương Dung vẫn giữ nguyên nụ cười, không để ý đến những hành động bất lịch sự của Đường Mạc: “Đường huynh đã nhìn thấy tất cả, còn cần ta nói gì nữa…”.

Giọng điệu Đường Mạc vẫn lạnh lùng: “Không thể nhận ra Đại thiếu gia nhà họ Thương lại đối đãi với một người con gái xa lạ thân thiết đến như vậy!”.

Thương Dung cố tình làm ra vẻ ngạc nhiên: “Nếu như ta nhớ không nhầm thì “người con gái xa lạ ấy” chính là tiểu muội của Đường huynh?”.

Ánh mắt Đường Mạc sắc như dao, nhìn Thương Dung: “Nhưng, đó chính là “muội muội rẻ tiền” của ta”.

Thương Dung dường như không hiểu gì, còn cười với Đường quản gia đang đứng rất nghiêm trang bên cạnh, nói: “Ta nghe nói rằng phu nhân mới có một người con gái, không ngờ lại dễ thương như vậy!”.

“Dễ thương? Hứ!” Đường Mạc hắng giọng, chàng không thấy Đường Duyệt dễ thương ở điểm nào.

Thương Dung thấy được giọng điệu bình thường của chàng, làm sao lại không nhận ra Đường Mạc không thích muội muội mới có này, liền khuyên: “Nàng ấy tuổi còn nhỏ, Đường huynh nên yêu thương muội ấy nhiều hơn mới đúng.”

Đường Mạc cười lạnh lùng, đáp: “Nó cả ngày ngơ ngơ ngẩn ngẩn, ta thấy cần phải quản chặt nó mới đúng”.

“Nó đâu rồi? Nhà nhiều khách như vậy, nó tránh không gặp khách, có phải là muốn nói với mọi người rằng người Đường gia ức hiếp nó chăng?” Đường Mạc đột nhiên nói, tính cách lạnh lùng giống y như phụ thân Đường Mẫn, hét một tiếng đã làm cho Đường quản gia vội vàng xin cáo lui với Thương Dung.

Thương Dung thở dài, nói: “Đường huynh à Đường huynh, huynh hà tất phải như vậy?”.

Đường Mạc không thèm để ý tới chàng, bỏ đi mặc khách đứng đó.

Người đánh xe đã thu dọn xong, nhảy xuống xe và khẽ nói với Thương Dung: “Đường gia có việc gì vậy ạ, đối đãi với khách quý kiểu gì vậy? Thiếu gia, cậu không ngại vượt đường xa tới đây chúc mừng, vậy mà họ lại…”.

“Thương Lục! Không được nhiều lời!” Thương Dung khua tay không cho cậu ta nói tiếp: “Đây là việc nhà của người ta, chúng ta vốn không nên xen vào”.

“Vâng, thưa thiếu gia”.

Lời vừa dứt, người đầy tớ của Đường gia đã đi đến, rất cung kính mời Thương Dung vào nhà.

Người đầy tớ Đường Gia đã đi cách xa được một đoạn, Thương Lục mới nghe thấy tiếng thiếu gia nhà cậu khẽ nói: “Thương Lục, những người không may mắn trong thiên hạ có rất nhiều. Khi ngươi động lòng trắc ẩn, không nên gây thêm phiền phức cho họ…”.

Thương Lục ngây người ra một lúc, nghĩ rất lâu nhưng vẫn không hiểu câu nói đó có ý gì.

Thương Dung quay người bước đi, nụ cười ẩn chứa nhiều điều khó hiểu. Chàng nói: “Đường thiếu gia đã có cái nhìn phiến diện như vậy, nói thêm cũng vô ích. Chúng ta đến đây làm khách, chỉ ở mấy hôm rồi đi. Cô nương ấy còn phải sống ở đây rất lâu”.

Thương Lục gãi gãi đầu, khuôn mặt non nớt ấy như đã nhận ra điều gì đó: “Con hiểu rồi! Con hiểu rồi ạ!”.

“Đây không phải chính là điều mà thiếu gia vẫn thường nói hay sao: Phật môn quảng đại, nan độ bất tín chi nhân; Thiên vũ tuy khoan, bất nhuận… bất nhuận gì nhỉ, à! Thiên vũ tuy khoan, bất nhuận vô căn chi thảo! (Câu này vốn là Thiên vũ tuy khoan, bất nhuận vô căn chi thảo. Phật môn quảng đại, nan độ bất tín chi nhân. Có nghĩ là: trời mưa rưới nước khắp nơi, song khó tươi nhuận cây cỏ không gốc. Cửa Phật tuy rộng thênh thang mà vẫn khó độ kẻ chẳng lòng tin – ND). Nói như vậy, Đường thiếu gia không phải là cây cỏ không có huệ căn đó hay sao?” Thương Dung chỉ nhìn Thương Lục lắc đầu, cười mà như không.

“Ồ, Thì ra ta là như vậy, một cây cỏ không có huệ căn phải không? Thương huynh, người đầy tớ này được huynh dạy dỗ khá tốt đấy…”. Một câu nói lạnh lùng làm cho nụ cười trên khuôn mặt của Thương Lục ngay lập tức biến mất!

Thương Dung không lấy làm ngạc nhiên, sớm đã nhận ra Đường Mạc định đánh, bèn lấy chiếc quạt màu đen tiện tay gõ nhẹ lên trên vai Thương Lục, cười và nói: “Tên ngốc này, nên nhớ kỹ câu sau mới đúng, mạc tại nhân hậu luận thị phi!”.
(Những người đứng xem mà bàn luận thì không phải là quân tử).

Có điều, trong nháy mắt, một cái gõ nhẹ đã đưa Thương Lục thoát khỏi miếng đánh đó, thủ pháp kỳ diệu khiến đôi mắt của Đường Mạc sáng lên. Ánh sáng lóe qua như tia chớp, thanh trường kiếm của chàng đã tiến đến trước mắt của Thương Dung.
Thương Dung thấy tình hình như vậy, bàn tay biến hóa rất linh hoạt. Chiếc quạt vừa di chuyển đã tránh được những thế kiếm sắc nhọn, hiểm ác. Đường Mạc cười lạnh lùng, ánh sáng mà thanh kiếm phát ra như đang nhảy múa. Chỉ nghe thấy những âm thanh của thanh kiếm đang chém xuống. Thương Dung liên tiếp đỡ được sáu đường kiếm. Sáu đường kiếm này vừa hiểm vừa nhanh, đâm thẳng vào tất cả các bộ phận, đều là những phần quan trọng trên cơ thể. Người Thương Dung chỉ cần di chuyển chậm một chút, chỉ sợ sẽ…

Advertisements

5 comments on “Nhất đao khuynh thành – Chương 1.2

  1. VV cố gắng ắp đều đều truyện này nhé! Mong chờ quyển này lắm lắm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s