A Mạch tòng quân – C1.5


Trời dần sáng, cuối cùng ba người đã ra khỏi ngõ nhỏ tới con đường rộng thông với cửa thành. Đây từng là con đường phồn hoa tấp nập nhất của thành Hán Bảo. Hai bên đường vốn có rất nhiều hàng quán, bây giờ chỉ còn sót lại vài bức vách điêu tàn, trên đường đâu đâu cũng là xác binh lính Nam Hạ, con đường đá dưới chân đã bị máu tươi nhuộm đỏ. A Mạch cảm thấy giẫm tới đâu cũng có cảm giác trơn trơn, nhờn nhờn.

Chân của Từ Tú Nhi đã mềm oặt ra rồi, cô ta bước đi nhưng dựa hoàn toàn vào lực xốc hai bên của A Mạch và Đường Thiệu Nghĩa. Nhìn thấy cổng thành càng lúc càng gần, A Mạch lại dần cảm thấy căng thẳng, chỉ cần ra khỏi cổng thành là có thể thoát khỏi địa ngục trần gian này. Ba người đang đi bỗng Đường Thiệu Nghĩa dừng bước, khẽ nói: “Bên ngoài thành có người tới!”.

A Mạch thầm lo lắng, tiếp đó liền nghe thấy tiếng tiếng vó ngựa phi hỗn loạn về hướng cửa thành. Nỗi sợ luôn dồn nén trong lòng nàng cuối cùng đã lên đến đỉnh điểm, nàng định quay người chạy trốn theo bản năng nhưng bị Đường Thiệu Nghĩa túm lại: “Chúng cưỡi ngựa, chạy cũng không lại đâu! Trước tiên hãy cứ nấp vào đâu đó rồi tính sau!”.

Nói rồi kéo A Mạch và Từ Tú Nhi nấp sau mảng tường đổ.

Họ vừa ngồi xuống, đám kỵ binh kia đã vào cửa thành, nghe tiếng vó ngựa có thể đoán được không dưới bốn, năm chục người. Đám người đó sau khi vào thành liền đi chậm lại, tuy số người không hề ít nhưng tuyệt đối không nhốn nháo. A Mạch cảm thấy cổ họng khô lại, tim đập thình thịch, Từ Tú Nhi ở bên cạnh run bần bật, nhắm nghiền mắt, cắn chặt môi chỉ sợ mình bật khóc. A Mạch quay đầu nhìn sang Đường Thiệu Nghĩa thấy chàng ta khẽ nheo mắt, tay nắm chặt chuôi kiếm, xem ra sẵn sàng giết giặc bất cứ lúc nào.

Ba người đang khốn đốn chợt nghe thấy tiếng khóc trẻ con vang lên A Mạch cúi đầu nhìn xuống, đứa trẻ không biết tỉnh dậy từ lúc nào, có lẽ do quá đói nên đã thức giấc. A Mạch thầm gào khóc thảm thiết, ông tổ nhỏ ơi, chẳng phải là ông muốn lấy mạng của mọi người sao? Tiếng vó ngựa trên đường quả nhiên dừng lại, tiếp đó nghe thấy chạy về hướng ba người. A Mạch trong lúc dầu sôi lửa bỏng lại nhanh trí vô cùng, một tay kéo Đường Thiệu Nghĩa đang muốn đứng dậy xông ra giết chóc, một tay bế đứa trẻ trong lòng Từ Tú Nhi để sang một nơi rồi khẽ nói: “Mau gào khóc đi!”.

Từ Tú Nhi đã sợ tới ngây dại từ lâu, may mà cô sớm đã hình thành phản xạ có điều kiện đối với mệnh lệnh của A Mạch, nghe thấy A Mạch dặn vậy, tâm trạng cũng không cần phải chuẩn bị nữa, ngoạc miệng khóc “òa” một tiếng. A Mạch cũng chẳng còn thời gian để ý tới sự kinh ngạc của Đường Thiệu Nghĩa, hung hãn đẩy Từ Tú Nhi xuống đất, một mặt cố ý xé rách quần áo của cô, mặt khác khàn giọng cười nham hiểm: “Tiểu mỹ nhân đừng khóc, ông đây yêu ngươi lắm!”.

Trong giây lát Từ Tú Nhi sợ tới lú lẫn trước hành động bất thường của A Mạch, cô mở to cặp mắt còn đẫm lệ sững sờ nhìn A Mạch, thậm chí còn quên cả nhiệm vụ khóc. A Mạch ngoài mặt tuy vẫn cười dâm loạn nhưng trong lòng ngầm kêu khổ tại sao con bé này lại chậm hiểu thế nhỉ, chẳng biết phối hợp chút nào. Ít ra thì cũng phải vừa kêu vừa khóc vừa giãy giụa mới phải chứ, lúc này lại chẳng giãy giụa chống cự, thì mình làm sao diễn tiếp được đây? Cũng không thể tụt quần cô ta xuống được? Mà nếu cô không phản ứng kịp thì chí ít Đường Thiệu Nghĩa cũng nên biết rằng mình đang diễn trò chứ, tại sao lại cũng không có phản ứng gì vậy? A Mạch quay đầu lại, vừa cười vừa chửi Đường Thiệu Nghĩa đang đứng ngây người: “Mẹ mày chứ, cái thằng này mày cũng không biết tới đây giúp tao à, lát nữa đứa khác ngửi thấy mùi tanh mò tới đây rồi, làm gì có phần cho tao với mày?”.

A Mạch vừa nói dứt lời, chỉ thấy lưng đau nhói, đau tới mức lăn lộn trên đất, cả người nàng thậm chí còn bay lên trên không trung rồi va vào bức tường đổ tiếp đó lăn xuống đất, trong giây lát nàng đau tới mức ngất đi.

Viên tướng Bắc Mạc kia thu roi lại, nét mặt lạnh lùng đáng sợ, nàng nhớ ra đó chính là viên phó tướng Khương Thành Dực của Bắc Mạc bị Thường Ngọc Thanh giữ lại ở đây. Sau khi phá thành xong mệnh lệnh bất luận kỷ cương quân đội là do Thường Ngọc Thanh ban ra, làm phó tướng Khương Thành Dực không có quyền thay đổi nhưng hắn quả thực không thể giương mắt đứng nhìn đám binh lính chém giết thiêu đốt dâm đãng cướp bóc trong thành. Trong thế bất lực hắn đành phải ở ngoài thành coi như khuất mắt trông coi, hắn vốn định sáng nay sau khi vào thành sẽ trực tiếp tập hợp các bộ lại, ai ngờ đúng lúc đó lại nhìn thấy cảnh tượng không đẹp mắt như vậy.

A Mạch giơ tay chống lưng rồi chậm rãi ngẩng đầu, vừa đúng lúc đối diện với khuôn mặt sắc lạnh của Khương Thành Dực, ánh mắt đầy sát khí của Khương Thành Dực khiến nàng sợ hết hồn. Theo ý nghĩ ban đầu của nàng, lũ người Bắc Mạc sẽ không để ý tới hành vi của họ, không những thế còn dung túng nữa, huống hồ việc này cũng không hiếm gặp ở khắp thành Hán Bảo. Nếu như không phải thượng cấp có ý dung túng thì quân lính sao lại bừa bãi tới mức này. Nhưng hôm nay sao vậy? Tại sao lại mọc ra tên tướng Bắc Mạc nhìn thấy bất bình trên đường liền rút đao ra thế này? Lẽ nào mệnh lệnh bất luận quân kỷ không phải là do các ngươi hạ lệnh ư? Đã từng thấy việc vừa ăn cướp lại vừa la làng chưa vậy?

Sau khi Khương Thành Dực nhìn rõ mặt A Mạch thoáng cảm thấy kinh ngạc, không ngờ tướng mạo của tên lính quèn này lại tuấn tú đến vậy. Mặc dù câu khẩu hiệu của Tịnh Quốc Công Nam Hạ: “Nhìn bên trong không nên nhìn bên ngoài” đã được mọi người lưu truyền đã hơn hai mươi năm, nhưng phần đông mọi người vẫn nhìn mặt đặt tên theo bản năng. Nếu hôm nay tên đang nằm dưới đất kia là một gã mặt mũi bặm trợn, chắc chắn Khương Thành Dực đã không do dự vung roi lần thứ hai rồi, nhưng hiện giờ Khương Thành Dực cảm thấy mình không ra tay nổi nữa.

A Mạch ngẩng đầu ngây người nhìn Khương Thành Dực đang ngồi trên ngựa trong giây lát, rồi kịp phản ứng lại. Nàng vội vàng vừa lăn vừa bò vài bước kéo Đường Thiệu Nghĩa đang quỳ ngã vật ra đất rồi run rẩy nài nỉ: “Xin tướng quân tha mạng! Tướng quân tha mạng!”.

Lúc này Khương Thành Dực đã định thần lại, trong lòng dâng lên nỗi tức giận kỳ lạ, hắn lạnh lùng liếc nhìn A Mạch một cái. Lúc cầm cương định đi thì nhìn thấy Từ Tú Nhi đang ngây người ra vì sợ, bất giác dừng lại, nhẹ nhàng nói: “Cô nương à, cô mau ra khỏi thành đi, đừng lưu lại ở đây nữa!”.

Từ Tú Nhi nghe lời, run rẩy bò dậy rồi vội vàng ôm đứa trẻ liêu xiêu đi về phía cửa thành. A Mạch nhận thấy tuy cô ta đã sợ tới mức vậy nhưng vẫn không quên đứa trẻ, bất giác thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần cô gái này bế được đứa trẻ ra khỏi thành, chuyện giữa cô ta và Đường Thiệu Nghĩa sẽ dễ dàng hơn.

Khương Thành Dực thôi không nhìn theo bóng nhỏ nhoi yếu đuối của Từ Tú Nhi, bất giác lắc đầu, trong lúc binh đao loạn lạc này một người phụ nữ yếu đuối lại ôm theo một đứa trẻ sơ sinh trong lòng tự nhủ như vậy làm thế nào mới có thể tồn tại được? Cho dù lần này mình cứu cô ta, nhưng lần sau thì sao? Khương Thành Dực vừa lạnh lùng đưa mắt nhìn A Mạch và Đường Thiệu Nghĩa đang nằm trên đất vừa cất giọng đanh thép: “Lần này tạm tha cho bọn ngươi, sau khi về đội phạt mỗi tên hai mươi quân trượng”.

Nói rồi “hừ” một tiếng dẫn đoàn kỵ binh phi vào thành.

A Mạch “vâng” to một tiếng. Chờ tới khi đoàn người ngựa kia đi mãi xa mới vội vàng bò dậy, tiếp đó nói với Đường Thiệu Nghĩa: “Nhân lúc chỗ này không có ai, chúng ta mau ra khỏi thành!”.

Đường Thiệu Nghĩa xì mặt không nói không rằng, giơ tay đánh mạnh về phía A Mạch, một đấm trúng vào má khiến A Mạch ngã lăn ra. Nàng còn chẳng kịp chùi máu tươi trào ra từ khóe miệng, chỉ ngẩng đầu sững sờ nhìn Đường Thiệu Nghĩa.
“Đường đường là đấng nam nhi, sao lại có thể sợ chết tới mức này hả?” Đường Thiệu Nghĩa tức giận mắng. “Trước mặt bọn giặc làm nhục phụ nữ Nam Hạ, làm việc xấu như vậy trước ngựa của kẻ thù, ngươi có còn là đàn ông không vậy?”
A Mạch im lặng nhìn Đường Thiệu Nghĩa, chờ chàng ta chửi xong mới gắng gượng bò dậy, dùng ống tay quệt vết máu bên khóe miệng, thậm chí còn chẳng thèm nhìn Đường Thiệu Nghĩa liền đi về hướng cửa thành. Lúc đi ngang qua Đường Thiệu Nghĩa thì bị chàng ta túm chặt lấy.

“Bỏ tay ra!” A Mạch lạnh nhạt nói.

Đôi lông mày rậm của Đường Thiệu Nghĩa dựng lên, nét mặt lộ rõ vẻ giận dữ: “Ngươi?”.

Advertisements

4 comments on “A Mạch tòng quân – C1.5

  1. VV à mình có 1 góp ý nho nhỏ vè cha của A Mạch nhé , danh hiệu của ông ý là “TĨNH QUỐC CÔNG” theo mình đoán k nhầm là vì ông ấy cso công dẹp yên giạc ngoại xâm mang lại bình yên cho đất nước nên mới đạt được danh hiệu đó, do đó nó là chữ “TĨNH – Yên lặng” còn chữ “TỊNH kia bạn thủ tra từ điển xem nó là gì nhé mình nghĩ là chả có vị lại thành QUỐC CÔNG vì “Tịnh- sạch sẽ :)) sạch sẽ quá nên được làm Quốc Công à” hay là ” Tịnh – ngang bằng” “Tịnh – đồ trang sức”
    hài hước quá đi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s