Cám ơn anh, khiến em yêu Bắc Kinh mùa đông này! – Nhân Gian Tiểu Khả – C1.2


Nhưng đến ngày sinh nhật, khi Lâm Tiểu Niên đang ngập tràn niềm vui mang bánh sinh nhật tới phòng hát Phương Chinh, nơi đã hẹn trước để gặp Kiều Hoài Ninh thì cô mới biết, hóa ra anh không chỉ mời một mình cô.

Trong phòng KTV, mọi người đã có mặt đầy đủ, tất cả đều xa lạ, khiến cho Lâm Tiểu Niên hoa hết cả mắt. Cuối cùng, ánh mắt cô tập trung vào người ở gần Kiều Hoài Ninh nhất, Âu Dương Phi. Cô cất giọng buồn buồn: “Chào chị Âu Dương!”.
“Tiểu Niên sao vậy? Có điều gì không vui à?” Kiều Hoài Ninh phát hiện thấy tâm trạng Lâm Tiểu Niên không tốt, liền cười hỏi.

Thấy anh hỏi như vậy, Lâm Tiểu Niên bật cười, đơn thuần cô vì sinh nhật anh nên cảm thấy vui vẻ.

Bởi vì trước kia, khi đến sinh nhật cô, anh cũng vui vẻ như vậy. Lần ấy, anh mua tặng cô một món đồ chơi bằng bông mà cô thích từ lâu, xoa đầu cô và nói: “Ngày 23 tháng Chạp chính là sinh nhật của Tiểu Niên tiếng tăm lừng lẫy.”
Cô cãi lại: “Là Niên Niên chứ!”.

Anh cười, cũng không chú ý lắm: “Ừ, thì là Niên Niên, Niên Niên lớn hơn Tiểu Niên!”.

Cô nhớ lúc anh gọi cô là Niên Niên, âm cuối kéo dài ra giống như một nốt nhạc vang vọng.

Anh từng nói: “Niên Niên, em đến Bắc Kinh đi, đến Bắc Kinh anh sẽ tổ chức sinh nhật cho em, tổ chức sinh nhật vào mùa đông Bắc Kinh.”

Niềm mong ước của Lâm Tiểu Niên chính là được tổ chức sinh nhật tại Bắc Kinh cùng Kiều Hoài Ninh lúc này đã tan như bọt nước. Cô chợt nhận ra, anh không còn là người duy nhất của một mình cô nữa.

Kiều Hoài Ninh đứng trước mặt Lâm Tiểu Niên, ôm Âu Dương Phi thành thật tuyên bố: “Niên Niên, đây là bạn gái của anh, Âu Dương Phi! Xin lỗi đã không nói với em sớm hơn.”

“Không sao, bây giờ nói cũng chưa muộn mà.” Cô mỉm cười mà lòng đau như cắt, nhưng dù sao đi chăng nữa, tình yêu mà cô dành cho anh vẫn không hề thay đổi.
Trong phòng, mọi người uống rượu, ăn bánh ngọt nhưng đó không phải là chiếc bánh Lâm Tiểu Niên đã phải đạp xe đến quán Vị Đa Mỹ cách trường đại học Chiết Giang hơn sáu, bảy cây số đặt làm.

Lâm Tiểu Niên vốn không thích ăn bơ ngọt, nhưng tối hôm đó cô ăn hai miếng to, đang muốn ăn miếng thứ ba thì Kiều Hoài Ninh ngăn lại: “Niên Niên, con gái buổi tối nên ăn ít đồ ngọt thôi, nếu không sẽ phát phì ra đấy!”.

Lâm Tiểu Niên đặt chiếc dĩa trong tay xuống, tự rót cho mình một cốc rượu vang, hát cùng những sinh viên chưa quen của đại học Bắc Kinh.

Các sinh viên đại học Bắc Kinh đều hiếu kỳ, vây quanh cô hỏi: “Em có phải là em gái hàng xóm của Kiều Hoài Ninh không?”.

Lâm Tiểu Niên khẽ cười, tiếp tục hát cùng mọi người, trông như búp bê, vô cùng đáng yêu.

Ngoảnh đầu lại, Lâm Tiểu Niên thấy Kiều Hoài Ninh và Âu Dương Phi đang nhìn mình.

Cô nhìn họ, sau đó quay lại cười hì hì, vừa nghe hát, vừa uống rượu.

Âu Dương Phi chọn cho Kiều Hoài Ninh một bài hát sinh nhật, trước khi hát còn nói một câu đầy ẩn ý: “Hôm nay rất cám ơn mọi người đã tới góp vui, hy vọng học kỳ sau mọi người vẫn ủng hộ Kiều Hoài Ninh trong công việc ở hội sinh viên”. Cuộc vận động phiếu bầu này rất thiết thực.

Lâm Tiểu Niên nhìn Kiều Hoài Ninh bằng đôi mắt có hơi men, cô chỉ trộm ngước nhìn nhưng bị Kiều Hoài Ninh trông thấy.

Kiều Hoài Ninh lấy ra mấy lon nước ngọt từ trong góc phòng đưa cho Lâm Tiểu Niên: “Tiểu nha đầu, uống ít thôi!”.

Thì ra trong mắt Kiều Hoài Ninh, Lâm Tiểu Niên chỉ là một tiểu nha đầu.
Lâm Tiểu Niên không nói gì, mở chai nước uống mấy ngụm.

Cô dám khẳng định bài hát “Trong mắt anh chỉ có em” Kiều Hoài Ninh hát dành tặng cho Âu Dương Phi, bởi khi hát, giọng của anh trầm ấm, đầy mê hoặc, ánh mắt không lúc nào rời khỏi Âu Dương Phi.

Lâm Tiểu Niên hết nhìn Kiều Hoài Ninh rồi quay sang nhìn Âu Dương Phi, uống cạn một hơi. Vị mát lạnh của lon nước khiến cô cảm thấy toàn thân như bị bao phủ bởi một lớp băng.

Không khí trong phòng càng lúc càng náo nhiệt, có người dẫn đầu hò reo tán thưởng bài hát của Kiều Hoài Ninh, thế là mọi người hòa vào thành một đoàn náo nhiệt.

Lâm Tiểu Niên dựa vào ghế sofa, chăm chú quan sát mọi người. Cô cảm thấy dường như ở đây mình là người thừa. Cô thấy hơi khó thở liền đứng dậy bước ra khỏi phòng.

Lâm Tiểu Niên dựa vào bức tường ngoài hành lang, hít mấy hơi thật sâu. Cô buồn bã nghĩ, thì ra anh Hoài Ninh, người đã từng đưa cô đi khắp nơi, người hết lần này đến lần khác giúp cô giải những đề Số học phức tạp, người mà cô có thể thoải mái làm nũng, người cho cô kẹo để dỗ cô nín khóc, người đã từng nói sẽ cùng cô đi qua mùa đông ở Bắc Kinh bây giờ đã trưởng thành rồi. Kiều Hoài Ninh bây giờ đã không còn là anh Hoài Ninh của riêng cô nữa.

Cửa phòng hé mở rồi lại đóng vào, có người đi ra vỗ vai Lâm Tiểu Niên nói: “Sao em lại ra đây đứng một mình thế?”.

Lâm Tiểu Niên không quay đầu lại cũng biết là Kiều Hoài Ninh. Đôi tay gầy gầy của anh đặt lên mu bàn tay cô, phủ cả lên các đầu ngón tay, vô cùng ấm áp.
Trong lòng Lâm Tiểu Niên lóe lên một niềm hạnh phúc mong manh, hạnh phúc đến tuyệt vọng.

“Mau quay lại phòng đi em, nghe anh và Âu Dương Phi hát một bài.” Giọng của Kiều Hoài Ninh rất tha thiết.

Lâm Tiểu Niên vẫn đứng im, không nhúc nhích. Cô thận trọng rút bàn tay đang bị Kiều Hoài Ninh nắm, cúi đầu nói: “Đã muộn rồi, em muốn về trường trước!”.
Kiều Hoài Ninh cười, nhẹ nhàng nói: “Ở lại chơi thêm một chút nữa thôi, đợi lát nữa anh tiễn em về.”

Lâm Tiểu Niên lắc đầu: “Em đã hẹn trước với các bạn cùng phòng rồi, tối về đánh tá lả.”

“Em học được cách chơi tá lả từ khi nào thế?” Kiều Hoài Ninh nhìn cô lạ lùng. Khi cô còn bé, anh dẫn cô chơi tá lả cùng đám bạn, cô học mãi cũng không biết chơi, anh còn cười chê cô ngốc.

“Chỉ cần chú tâm vào học, chơi bài là một việc rất đơn giản!” Để đến được Bắc Kinh học đại học, ngay cả môn Số học khó hiểu nhất cô còn học được, trò tú lơ khơ nhỏ ấy sao có thể làm khó cô được? Hồi nhỏ học mãi không được chẳng qua vì đã có anh bên cạnh, cô không phải động não.

“Niên Niên, em lớn thật rồi!” Kiều Hoài Ninh vuốt mái tóc mềm mại của cô, cười ấm áp.

Cô gật đầu cười: “Chúng ta đều đã lớn rồi!”.

Vì đã lớn khôn cho nên họ tự quyết định con đường riêng cho mình.

Lâm Tiểu Niên vuốt ve chiếc khăn quàng cổ mềm mại trong tay, ngón tay dường như không còn chút lực nào nữa. Bởi vì lúc ra về quá vội nên ngay cả món quà cô đã chuẩn bị bấy lâu nay cũng không kịp tặng cho Hoài Ninh.

Nhưng dù có tặng, liệu anh có thích hay không? Nếu anh không thích, chẳng phải lãng phí bao tâm ý của cô gửi vào trong ấy hay sao?

Bao suy nghĩ phức tạp cứ bủa vây cô, đều chứng tỏ tình cảm Lâm Tiểu Niên dành cho Kiều Hoài Ninh, tuy khiến cô phiền não nhưng lúc nào cô cũng một lòng một dạ với anh.

Cô thường nghĩ, giá mà cô cố gắng hơn một chút, thi đỗ được vào trường đại học Bắc Kinh thì kết quả liệu có giống như thế này không? Cô cũng nghĩ, giá mà cô dũng cảm hơn một chút, thẳng thắn bày tỏ tình cảm của cô với anh, liệu anh có cảm động không?

Nhưng tất cả đều không có từ “giá mà”.

Kiều Hoài Ninh đã yêu Âu Dương Phi, một tình yêu đích thực, không dễ gì thay đổi.

Lâm Tiểu Niên khẽ than một tiếng, quay đầu ra ngoài cửa sổ. Ánh điện trong vườn trường lóe sáng trong bóng đêm. Cảnh đêm ở đại học Chiết Giang không đẹp mà mang một vẻ phồn hoa lạnh lẽo. Có lẽ đời người cũng giống như ánh điện trong đêm tối, xung quanh càng sáng lại càng thấy mình cô độc, lạnh lẽo.

2 comments on “Cám ơn anh, khiến em yêu Bắc Kinh mùa đông này! – Nhân Gian Tiểu Khả – C1.2

  1. truyen rat hay,tinh cam thoi thanh mai truc ma bao gio cung la 1 not nhac tram am ma nguoi ta luon hoai niem ve,cho du no van chi la not nhac tram am.thanks ban da post truyen nay

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s