Cám ơn anh, khiến em yêu Bắc Kinh mùa đông này! – Nhân Gian Tiểu Khả. C1.1


Chương 1: Chúng ta đều lớn khôn rồi

Lâm Tiểu Niên ngồi trong phòng tự học, lấy bút chì viết đầy một trang giấy cái tên “Kiều Hoài Ninh. ”

Cô khẽ chau mày, chống cằm, ngây người ra trước trang giấy đã viết đầy cái tên ấy. Cô nghĩ mãi không thông, tại sao Kiều Hoài Ninh không giống anh trai Hoài Ninh ngày xưa của cô? Lẽ nào giống như một số người đã nói, khi thanh mai trúc mã dần lớn lên thì thế giới giữa hai người cũng ngày càng xa cách, không có cách nào quay lại như xưa được nữa?

Mỗi khi nhớ tới Kiều Hoài Ninh, Lâm Tiểu Niên đều thích thú nở một nụ cười, giọng nói ấm áp của anh.
“Niên Niên… Niên Niên…”

Cô bắt chước dáng điệu của Kiều Hoài Ninh, thì thầm với chính mình. Dường như anh đang đứng trước mặt cô, mỉm cười với cô, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Nghĩ thế, cô cũng khẽ mỉm cười. Khi Lâm Tiểu Niên cười, hai hàng lông mi dày và dài phủ lên đôi mắt trong sáng, đen láy, đôi môi hồng hơi cong lên, trên má thấp thoáng hai lúm đồng tiền.

“Kiều Hoài Ninh, em đến rồi!” Cuối cùng, cô cũng rất thoải mái nói ra một tràng: “Kiều Hoài Ninh, em đến Bắc Kinh rồi!”.

Lâm Tiểu Niên một thân một mình lặn lội từ quê đến thành phố xa lạ này theo học vì cô muốn được gặp Kiều Hoài Ninh. Lần đầu tiên đặt chân lên thành phố, mang theo bao nhiêu hành lý, túi lớn túi bé, nhưng Kiều Hoài Ninh không đến đón cô.

Nhớ lại khi đăng ký nguyện vọng học, trái tim Lâm Tiểu Niên vẫn đập rộn ràng. Anh Hoài Ninh học ở trường đại học Bắc Kinh, nếu xét về thành tích học tập, cô còn lâu mới có thể thi đỗ. Nếu vào trường đại học Chiết Giang, một trường gần đại học Bắc Kinh nhất thì có thể cô còn có cơ hội. Nhưng liệu cổng trường đại học có quá cao so với tầm tay cô không? Cô có thể bước chân vào đó không? Xét cho cùng, đại học Chiết Giang chỉ tuyển bốn sinh viên có hộ khẩu quê cô mà thôi. Với thành tích đứng trong top 10 của tỉnh, Lâm Tiểu Niên đánh liều một phen. Dĩ nhiên, khi điền nguyện vọng 2, nguyện vọng 3, cô cũng để cho mình một con đường lui. Nếu không đỗ đại học Chiết Giang, vẫn còn có đại học Liêu Ninh và đại học Công Nghiệp Cáp Nhĩ Tân. Dù thế nào chăng nữa, Lâm Tiểu Niên nhất định phải đến Bắc Kinh.

Vì ở đó có Kiều Hoài Ninh!

Lúc sắp lên đường, Lâm Tiểu Niên đã gọi điện thông báo cho Kiều Hoài Ninh biết chuyến xe và thời gian đến. Anh cũng hứa sẽ cố gắng đến đón cô. Vì vậy, Lâm Tiểu Niên sống chết nhất định không cho bố mẹ đưa đi. Cô mơ màng, sau khi từ cổng bến xe ra, cô sẽ mang theo một nụ cười tặng cho anh, sau đó anh sẽ đưa cô tới trường nhập học.

Thế nhưng Lâm Tiểu Niên ngồi đợi gần một tiếng đồng hồ mà anh vẫn chưa tới.

Cô lẩm bẩm: “Anh Hoài Ninh có thể, có lẽ anh ấy thực sự rất bận!”.

Sau khi đến đại học Chiết Giang, việc đầu tiên của Lâm Tiểu Niên là mua thẻ điện thoại gọi cho Kiều Hoài Ninh. Cô cầm ống nghe thô kệch của chiếc điện thoại công cộng, lòng bàn tay đã hơi ướt mồ hôi. Bắc Kinh tháng 9 vẫn khô nóng càng khiến cho cô nóng lòng hơn. Điện thoại kêu lên mấy hồi sau đó mới kết nối được. Đầu máy bên Kiều Hoài Ninh rất ồn ào. Anh nhấc máy nói lớn: “Ai đó? Alo! Hãy nói đi!”.

Lâm Tiểu Niên cười ngốc nghếch rồi nói: “Em là… Tiểu Niên.”

Cuối cùng Kiều Hoài Ninh cũng đã nghe rõ tiếng của cô: “Ồ, Niên Niên, hôm nay em lên làm thủ tục nhập học phải không?”.

Lâm Tiểu Niên nín cười, hít một hơi dài nói: “Mọi thủ tục em đều làm xong rồi.”

Tiếng ồn ào bên phía Kiều Hoài Ninh cuối cùng cũng nhỏ đi một chút: “Xin lỗi em, hôm nay anh có việc bận, không thể đi đón em được.”

Lâm Tiểu Niên cầm ống nghe một cách vô thức, ấp úng nói: “Không sao đâu anh ạ, hội sinh viên trường đại học Chiết Giang đã cử người ra bến xe đón em rồi.”

Ba ngày sau khi Lâm Tiểu Niên đến đại học Chiết Giang, Kiều Hoài Ninh mới xuất hiện. Lâm Tiểu Niên rất phấn chấn, kéo anh đi dạo khắp nơi trong vườn trường đại học Chiết Giang, vừa đi dạo vừa hỏi: “Anh Hoài Ninh, em muốn mua một chiếc xe đạp cũ. Sau này em đến trường tìm anh sẽ thuận tiện hơn. Không biết anh có hoan nghênh em không?”.

Kiều Hoài Ninh học tại trường đại học Bắc Kinh, cách trường Chiết Giang khoảng ba, bốn cây số.
“Được chứ, đương nhiên anh sẽ hoan nghênh chứ. Vậy anh sẽ giúp em mua xe đạp cũ nhé!”

Lâm Tiểu Niên duyên dáng gật đầu và nói thêm yêu cầu: “Anh nhất định phải giúp em mua loại xe đạp có thể chở được người khác ở đằng sau đấy!”.

“Tại sao?” Kiều Hoài Ninh thuận miệng hỏi.

“Như vậy, mới có người có thể chở em đi dạo quanh Bắc Kinh chứ.” Lâm Tiểu Niên cười ngây thơ, trong lòng tràn đầy ước vọng về tương lai.

Nhìn cô cười, Kiều Hoài Ninh thất thần, nhưng ngay lập tức anh trở lại với vẻ măt lịch sự nhã nhặn: “Được!”.

Đúng là Kiều Hoài Ninh đã thực hiện lời hứa của mình, giúp Lâm Tiểu Niên mua một chiếc xe đạp cũ. Anh tự mình đạp xe tới đưa cho Lâm Tiểu Niên. Chiếc xe có gióng màu hồng, giỏ màu xanh xám, dường như tất cả đều mới. Phía sau xe quả nhiên có thể chở người ngồi, chỉ có điều ngồi sau xe là một cô gái mà Lâm Tiểu Niên không hề quen biết.

“Đây là Âu Dương Phi, bạn học của anh. Cô ấy tới đại học Chiết Giang để tiện mua mấy cuốn sách tham khảo.” Kiều Hoài Ninh tươi cười giới thiệu với Lâm Tiểu Niên.

Lâm Tiểu Niên lúc này không còn phấn chấn nữa, giọng không vui: “Chào chị Âu Dương.”

Đến bữa tối, Kiều Hoài Ninh mời cơm. Địa điểm được chọn là nhà hàng cao cấp duy nhất gần cổng trường đại học Chiết Giang.

May mà bàn ăn là bàn tròn, nếu là bàn vuông, Lâm Tiểu Niên không biết nên ngồi cùng phía với ai.
Âu Dương Phi rất dễ gần, luôn muốn ngồi gần Lâm Tiểu Niên. Lâm Tiểu Niên đáp lại một cách gượng gạo, suốt bữa ăn, cô ngồi ăn rất lặng lẽ.

Kiều Hoài Ninh chốc chốc lại gắp thức ăn cho Âu Dương Phi và cũng không quên quan tâm hỏi han Tiểu Niên: “Niên Niên đến đây mấy hôm rồi, em đã quen ăn đồ ăn Bắc Kinh chưa?”.

“Có một số thứ quen rồi sẽ ổn thôi.” Lâm Tiểu Niên vừa uống bia hoa quả mát lạnh vừa quan sát Âu Dương Phi đang ngồi bên cạnh. Cô không phân biệt nổi rốt cuộc giữa Kiều Hoài Ninh và Âu Dương Phi có quan hệ gì. Lâm Tiểu Niên nghĩ, nếu họ là người yêu, có vẻ chưa đủ thân mật, còn nếu họ chỉ là bạn học bình thường thì đáng để người khác phải suy nghĩ.

Đương nhiên cô không thể hỏi trực tiếp mà chỉ có thể thầm cầu nguyện. Cầu cho anh Hoài Ninh dù thế nào cũng không yêu Âu Dương Phi.

Ngày sinh nhật của Kiều Hoài Ninh sắp tới. Món quà sinh nhật Lâm Tiểu Niên chuẩn bị cho anh là một chiếc khăn quàng cổ ấm áp, do tự tay cô đan. Cô vuốt ve những sợi len mềm mại, hùng hồn tuyên bố: “Đây sẽ là món quà độc nhất vô nhị mình tặng cho anh Hoài Ninh!”.
( Còn nữa…)

2 comments on “Cám ơn anh, khiến em yêu Bắc Kinh mùa đông này! – Nhân Gian Tiểu Khả. C1.1

  1. truyen thanh mai truc ma luon la nhung moi tinh chung thuy,thanh thuan va cung day gian nan moi den duoc voi nhau,boi vi qua quen thuoc thanh ra o tho,cam on ban da post truyen nay

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s