Sorry, sorry – Kim Quốc Đống ( Chương 1.4)


Lúc đếm tiền là lúc hai đứa cảm thấy hạnh phúc nhất.

Trước đây khi tán phét với nhau, hai đứa thường nói, đợi tớ có tiền sẽ thế này thế kia. Ngải Mễ nói: “Tớ mà có tiền, tớ sẽ dùng nó để chữa bệnh cho ba cậu”. Ngải Mễ nói: “Tớ mà có tiền, tớ sẽ tu sửa lại ngôi miếu này”. Ngải Mễ hỏi, “Aaron, đến khi có tiền, cậu sẽ làm gì?”

Aaron trả lời: “Tớ mà có tiền, tớ sẽ cho Ngải Mễ, để Ngải Mễ thực hiện ước mơ của mình”.
Nhưng cái có tiền đó, dường như là chuyện rất xa vời, hiện giờ chúng cũng có tiền, một số tiền rất nhỏ, chỉ có điều đều không thể làm được những chuyện này. Cảm giác này, cũng không dễ chịu gì, thà là nghèo rớt mồng tơi còn hơn.

Tuy nhiên, chưa đợi được đến lúc hai đứa quyết định sẽ dùng số tiền này để làm việc gì thì chú chó Aaron đã chết. Chú chó Aaron chết vì ăn nhầm phải thuốc chuột, thuốc chuột của nhà Aaron.

Lâu lắm rồi mẹ Aaron không về nhà, lần này về nhà, bà lại mang về một gói thuốc diệt chuột, đem xuống bếp, nhét vào bánh mì, lẩm bẩm rằng: “nhà nhiều chuột quá, phải diệt mới được”.
Ba Aaron nằm trên giường nghe thấy câu này, liền nói với Aaron đang bón thuốc cho ông: “đấy là do mẹ mày muốn ép ba mày phải chết”.

Aaron giật mình vì mình đã liên hệ với điều này từ lâu, cậu không kịp để lộ vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt, bèn nói với ba: “ba cả nghĩ quá”. Thậm chí cậu còn cười, nhưng mặt vẫn đang bị thương, trông cũng rất gớm ghiếc.

Aaron bưng bát thuốc của ba, xuống bếp rửa, mẹ đứng ở cửa nhìn, bà không thể ngờ rằng con trai mình lại thạo việc đến vậy, một sự thành thạo khiến người ta thấy thương.

Bà gọi một tiếng, nhưng cậu coi như không nghe thấy, bà cũng biết, chính vì thế vẫn hỏi tiếp: “tiền còn đủ tiêu không?”

Cậu con trai dừng tay lại, nhìn mẹ, gật gật đầu. Hỏi một câu hỏi vô nghĩa, câu trả lời lại có ý riêng, dù con có chết đói, cũng không cần tiền của mẹ. Nhưng người mẹ không hiểu suy nghĩ của cậu con, vẫn tiếp tục nói theo suy nghĩ của mình.

“Hay là con đi theo mẹ nhé?”

“Mẹ lấy tiền ở đâu vậy?”

Trước lời chất vấn này của cậu con trai, bà cũng không giận, bà giảng giải lý lẽ cho cậu, “ông ấy không chăm sóc được bản thân mình, cũng không có tiền nuôi con, làm sao tốt với con được?”

Aaron cũng không giận, cậu kiên nhẫn nói với mẹ: “ba không có tiền nuôi con, con nuôi; Ba không thể tốt với con, con sẽ tốt với ba”.

Nói xong câu này, Aaron không đếm xỉa gì đến mẹ nữa, chỉ chuyên tâm vào việc rửa bát đũa. Bà mẹ chỉ có thể nhìn thấy phần sau gáy bướng bỉnh của cậu, bà không nhìn thấy hàng nước mắt của Aaron lăn xuống chậu rửa bát.

Bà mẹ không buồn, bà thích nhìn cậu con như vậy.

“Dạo này Ngải Mễ vẫn khỏe chứ?”

Aaron gật đầu.

“Con bé cũng khổ, con phải quan tâm nhiều đến nó”.

Aaron vẫn gật đầu, điều này không cần bà phải nói.

Rửa bát xong xuôi, Aaron ném đám bánh mỳ đó ra ngoài cửa.

Tối hôm đó, Ngải Mễ sầm mặt xuống đến tìm Aaron. Nhìn thấy Aaron, cô mới khóc ra thành tiếng, hai tay đấm Aaron, Aaron không tránh, để mặc Ngải Mễ trút giận, sau đó mới hỏi: “sao vậy?”

Ngải Mễ chỉ khóc, không nói ra được thành lời.

“Tiền bị móc trộm à?” Cậu quá coi thường Ngải Mễ.

Ngải Mễ lắc đầu, cuối cùng nói ra một câu khiến Aaron lạnh cả sống lưng, cô nói: “Con Aaron chết rồi”.

Cậu đã kịp hiểu ra vấn đề, vội chạy ra xem, chú chó miệng phì ra toàn bọt trắng và chết, nhìn rất thảm thương, nhưng điều khiến Aaron lạnh người, vẫn là những mẩu vụn bánh mì nằm rải rác bên cạnh, rất chói mắt. Đột nhiên cậu ý thức ra được rằng, chính mình đã giết chết nó, chính Aaron đã giết chết Aaron; Chính Aaron đã tiêu diệt loại bảo hiểm mà Ngải Mễ đã mua; Chính Aaron đã dồn Aaron vào đường cùng. Từ đó trở đi, thế gian chỉ còn lại một mình Aaron, và Aaron này phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ Ngải Mễ mà không bao giờ hối tiếc.

Ngải Mễ khóc càng thảm thiết hơn, cô túm chặt cánh tay Aaron. Không biết sức lực từ đâu mà ra, tinh thần uể oải của Aaron dần dần tập trung vào điểm cô túm, cậu cảm thấy đau, cảm giác đó dần dần lan tỏa. Hóa ra sinh ly tử biệt không phải là chuyện dễ dàng mà đạt được, hơn nữa mình cũng lại đóng vai vị đạo diễn lạnh lùng một cách vô tình, cậu hận sự giả dối sắp rơi nước mắt của mình.

Nếu ba ăn miếng bánh mì đó, hiện giờ mình sẽ như thế nào? Trí tưởng tượng của cậu trở nên cằn cỗi.

Cuối cùng Ngải Mễ nói: “Cậu đừng rời xa tớ”. Đây là yêu cầu vô lí, cũng là lời khẩn cầu khiến người ta xót thương nhất.

Aaron không nói gì, cậu ra sức gật đầu.

Lời khẩn cầu của Ngải Mễ đầy vẻ triết lý, đối với những cái đã mất, cô đã để lộ ra vẻ buồn thương cần phải có, nhưng không quá mức, đối với những cái vẫn đang ở bên cạnh, cô liền túm chặt không chịu buông ra.

Vì cậu, đã nhặt nó, cũng là vì cậu, đã để mất nó.

Cuối cùng thì số tiền đó cũng đã được dùng đến, chỉ có điều trước đó chúng không thể ngờ được rằng, số tiền này đã được sử dụng như vậy. Hai đứa vô cùng hối hận, dường như có được số tiền này, mới khiến chú chó Aaron gặp điều bất hạnh.

“Thần Nhị Lang nhớ nó, mới gọi nó về đấy”. Ngải Mễ nói.

“Thế thì bọn mình gọi nó về”. Aaron ngờ nghệch nói một câu.

Sau đó, Aaron giơ tay lên làm một cái loa rồi đưa lên miệng, cậu hét lớn lên trời, “Aaron – mày mau về đi – Ngải Mễ nhớ – mày rồi”.

Gọi xong, cậu lại đưa tay lên tai, chăm chú lắng nghe một lát, sau đó lại nói với Ngải Mễ bằng giọng nghiêm túc: “Vừa nãy con Aaron nói với tớ rằng, mọi tình yêu mà nó chưa thể hiện được hết, sẽ để tớ bù đắp cho cậu”.

Ngải Mễ sợ quá sững người, lúc đầu cô định hỏi một câu, sau cậu lại nghe hiểu tiếng chó, nhưng không hỏi ra thành lời, chỉ thẫn thờ nhìn Aaron, gật đầu.

Hai đứa đã dùng số tiền đó mua một hộp gỗ lớn để chôn cất chú chó.

Đây là lần đầu tiên chúng đối mặt một cách chân thực như vậy với cái chết, bất ngờ như vậy, cái chết diễn ra chỉ trong tích tắc. Giống như tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, giống như download những thứ 1 KB bằng tốc độ cáp quang, keng một tiếng, nhanh chóng diễn ra, không có hoãn xung, từ đó muôn đời muôn kiếp không bao giờ trở lại được.

Ngải Mễ và Aaron cũng có khi cãi nhau, thậm chí có lúc còn cảm thấy kiếp này sẽ không bao giờ nói chuyện với đối phương nữa, nhưng sau khi nghĩ lại, bất luận ai xuống nước, chủ động bắt chuyện, hai đứa vẫn có thể làm lành ngay với nhau, thậm chí còn thân hơn. Nhưng cái chết không phải là trò chơi như vậy, chắc chắn không phải, nó không cần bạn nữa, nó sẽ bỏ đi một cách kiên quyết, triệt để.

Chôn xác con Aaron xuống, lấp đầy đất vào mộ, nhưng trong lòng tự nhiên lại cảm thấy trống vắng, không gì có thể đổi lại sự trọn vẹn như trước kia. Hóa ra sự tiến bước của sinh mệnh, lại tàn nhẫn như vậy, có một bàn tay không ngừng thò vào, xé nát trái tim bạn, cho dù bạn cứng rắn đến đâu, cuối cùng sẽ đến một ngày chẳng còn lại bao nhiêu.

Sự ra đi đột ngột của chú chó Aaron, dường như đã dạy cho hai đứa trẻ một đạo lý dễ hiểu nhất nhưng đồng thời cũng là sâu sắc nhất, đó cũng là một điều rất tốt mà thôi, đạo lý này chính là: cần phải trân trọng những người còn ở bên cạnh mình.

Sau đó trong một dịp sinh nhật nào đó của Aaron, Ngải Mễ tặng cho cậu một đôi giày đá bóng, Aaron nửa đùa nửa thật nói cho cô biết tại sao trong đám tang của chú chó Aaron, mình lại khóc thảm thiết như vậy.

“Lúc đầu tớ muốn dùng số tiền này để mua một đôi giày đá bóng”.

Cậu đã nói như vậy, mang theo vẻ ngang ngược và vô tâm của chàng trai trẻ. Nhưng cậu nói như vậy, Ngải Mễ vẫn thấy thương cho sự gian khổ ở thuở niên thiếu của cậu và không trách sự thờ ơ mà cậu dành cho chú chó Aaron, nỗi buồn thời niên thiếu rồi cũng trôi qua, cô cũng đã nhanh chóng quên đi câu chuyện về chú chó Aaron.

Ngay từ khi còn rất nhỏ Ngải Mễ đã cảnh báo mình rằng, không được để ký ức trói buộc mình, con người phải tiến bước.

Đám con trai thực sự là kỳ quặc, đúng là có đánh nhau mới quen nhau, sau vụ đó, Aaron lại đi đá bóng cùng đám Lý Tuấn Ninh. Dần dần, Ngải Mễ cũng đã quen với việc ngồi trên ống nước xi măng vỡ, chăm chú nhìn theo chiếc bóng gày guộc, dong dỏng của cậu chạy trên sân, thẫn thờ nhìn khuôn mặt trắng trẻo non nớt của cậu chạy đến khi phờ phạc, ngờ nghệch nhìn đôi mắt màu hạt dẻ của cậu chạy đến khi sâu thẳm như màn đêm.

Có lúc thói quen thực sự có thể dần dần biến thành sở thích. Hoặc giả là cuộc sống đơn điệu, thực sự cần có một niềm tin chăng? Và thế là bóng đá đã trở thành niềm đam mê chung của Ngải Mễ và Aaron. Giữa chúng dường như luôn phải có mối liên hệ với nhau mới có thể có cảm giác cân bằng. Trước đây là chú chó Aaron, sau đó là bóng đá. Chó sẽ phải chết, còn bóng đá thì không.

Yêu nhau yêu cả đường đi, người có tình yêu đó luôn phải hy sinh mà không hề nuối tiếc. Bởi cậu thích bóng đá, nên Ngải Mễ cũng thích theo. Thân nhau đến mức yêu ghét giống nhau, chính là đạo lý này chăng?

Chỉ có điều Ngải Mễ không thể ngờ được rằng, đối tượng xen vào hệ thống cân bằng của chúng sau này, là một người, và kể từ khi người đó xuất hiện, thế giới của chúng bắt đầu lang bạt kỳ hồ. Trò chơi giữa con người với con người, luôn luôn kỳ diệu như vậy, mỗi người, trong vũ trụ, đều nhỏ bé như vậy, nhưng một người đối với một người khác, có lúc lại có thể dễ dàng hủy diệt thế giới của một người khác dễ như trở lòng bàn tay.

Aaron tiếp nhận một cách khá thản nhiên việc Ngải Mễ thích bóng đá, cậu nói với Ngải Mễ rằng: “Tớ thích đội Đức”.

“Tại sao lại thích đội Đức? Vì đám Lý Tuấn Ninh thích ư?”

“Không phải. Vì tớ thích một thành phố của bọn họ”.

“Một thành phố ư?”

“Ừ, tớ thích Munich”.

“Munich? Tại sao lại thích Munich?”

“Vì tớ rất thích cái tên này, giống như cảm giác cậu thích cái tên Aaron vậy”.

“Đồ thần kinh”.

Ngải Mễ cùng Aaron xem bóng đá, cô thích nét mặt chăm chú của cậu, cô luôn tưởng rằng Aaron sẽ mãi mãi bình tĩnh. Nhưng trước mặt bóng đá, Aaron đã thể hiện ra một diện mạo hoàn toàn khác, cậu nhiệt tình, phóng khoáng, thậm chí có thể mừng quá phát khóc, múa may quay cuồng.

Hóa ra bóng đá lại có ma lực như vậy, Ngải Mễ không biết, trong cuộc sống của Aaron, có quá nhiều điều bất lực, chán chường, bóng đá và Ngải Mễ là niềm an ủi cuối cùng và tốt nhất đối với cậu.

“Ấy, lần đó tại sao cậu lại thua Lý Tuấn Ninh?” Sự việc đã xảy ra rất lâu rồi, Ngải Mễ mới hỏi cậu.

“Vì tớ rất muốn thắng”.

“Vì thế đã thua ư?”

“Đúng vậy, nhiều lúc có những việc mình rất muốn làm, nhưng chưa chắc đã làm được”.

Nhưng Ngải Mễ không hỏi cậu, tại sao lại rất muốn thắng.

Advertisements

One comment on “Sorry, sorry – Kim Quốc Đống ( Chương 1.4)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s