Lời thách đố tình yêu – Ni Xảo Nhi/ Chương 2.7


Thu Hạ Hạ nhìn theo cậu từng bước, từng bước biến mất về phía cầu thang, không nén nổi chau mày lại. Làm thế nào bây giờ? Nếu Âu Dương Dị chuyển nhà rồi chuyển trường thật thì còn điều tra cái gì cơ chứ? Cô không thể nào cũng chuyển trường theo được! Bố cô không vặn cổ cô mới là lạ!

Suy đi nghĩ lại, Thu Hạ Hạ vẫn không nghĩ ra cách gì. Chớp mắt một cái, 10 phút đã trôi qua, cô chẳng còn cách nào khác đành phải đứng lên, đi xuống dưới nhà thỏa hiệp.

Ngay lập tức không thể nghĩ ra chiến lược gì, vậy thì cô tạm thời đồng ý với cậu là được rồi. Đằng nào thì cũng sẽ nghĩ ra cách, chỉ cần cho cô một chút thời gian, cô sẽ nghĩ ra biện pháp. Chỉ cần cậu ta không đi, chẳng lẽ cô không đối phó nổi sao?

Nghĩ như vậy, Thu Hạ Hạ lại không giấu nổi nụ cười dương dương đắc ý.

Thu Hạ Hạ đi xuống dưới nhà, lúc đi qua phòng khách nhìn thấy Âu Dương Dị đang ngồi trong bếp được thiết kế theo phong cách mở, ăn cơm tối. Cô vô thức nhìn xuống, xoa xoa bụng. Bụng dường như có phản ứng, phát ra tiếng ục ục, Thu Hạ Hạ lúc này mới biết là mình đói.

Cô chuyển hướng, đi vào bếp.

“Âu Dương Dị, cậu đang ăn cái gì vậy?”

Âu Dương Dị ngẩng đầu lên nhìn cô, không trả lời câu hỏi của cô, chỉ nhìn vào đồng hồ treo trên tường phòng khách, rồi đột nhiên ánh mắt chuyển sang cô, nhắc nhở: “Đã qua 10 phút rồi, cậu vẫn còn ở đây là sao?”.

Tên tiểu tử thối này làm việc cũng đâu ra đó đấy chứ? Thu Hạ Hạ liếc cậu, nói giọng không được dễ nghe cho lắm: “Bụng mình đói rồi! Mình ăn rồi sẽ về có được không? Cậu không nhỏ nhen tới mức một bữa cơm cũng không mời nổi mình chứ hả?”.

Rõ ràng là cô đang thỏa hiệp. Tâm trạng của Âu Dương Dị không thể không tốt lên, trên môi nở nụ cười. Thế nhưng, bỗng nhiên cậu lại nghĩ đến điều gì đó, sau khi nhìn vào đồ ăn trong bát cơm, lắc đầu khó xử nói: “Nhưng mình chỉ làm đủ cho một mình mình ăn thôi.”

Thu Hạ Hạ đứng bên cạnh bàn ăn, không để ý đến lời nói của cậu, ghé đầu tới nhìn vào bát cơm trước mặt cậu: “Cậu đang ăn món gì … Trời ạ!” Cô vẫn chưa hỏi xong thì đột nhiên, hét lên với âm lượng vút cao.

Âu Dương Dị bị tiếng hét của cô làm cho giật mình, vẫn còn chưa kịp phản ứng lại thì bát cơm trong tay đã bị Thu Hạ Hạ giằng lấy. Cậu nhìn cô đổ đồ ăn trong bát vào một góc thùng rác mà chẳng hiểu gì. Cho rằng cô phản ứng lại việc cậu ăn một mình, cậu liền bật dậy như bị kim châm vào mông, nói lý với cô: “Cậu đang làm cái gì thế hả? Đây là bữa tối của mình!”.

Thu Hạ Hạ bỏ chiếc bát không vào trong bồn rửa chén, quay đầu hùng dũng “lên lớp”: “Cậu vẫn còn có ý tốt nói đây là bữa tối cơ đấy! Kẻ ngốc cũng biết ăn thịt bò trộn lẫn hạt dẻ có thể dẫn tới nôn mửa, vậy mà cậu vẫn phạm phải lỗi này! Cậu có hiểu biết thông thường không thế hả? Vậy mà mấy đứa con gái xinh đẹp, ngốc nghếch kia còn nói cậu thông minh kinh khủng, mình thì thấy cậu rõ ràng là đồ ngốc!”.

“Ơ! Thật không?” Bị Thu Hạ Hạ mắng sa sả một hồi, Âu Dương Dị cũng không bực tức mà còn chăm chú nghe rồi thật thà hỏi, “Thế còn đậu phụ trộn mật ong thì sao?”.

“Cái đó mà ăn nhiều thì sẽ bị điếc!” Thu Hạ Hạ đột nhiên nhớ ra tối qua trong lúc cậu ta đi dạo, cô có nhìn thấy túi đậu phụ và hũ mật ong trong thùng rác, trong lòng ngay lập tức có dự cảm không tốt lành, “Không phải cậu cũng ăn rồi chứ?”.

“À! À! …” Âu Dương Dị vò đầu, cười như thằng ngốc.

Nhìn biểu hiện đó, cậu không nói thì cô cũng đã biết câu trả lời rồi. Thu Hạ Hạ đảo mắt, giọng bẳn gắt nói với cậu: “Cậu là đồ ngốc đúng không? Trong siêu thị có nhiều đồ ăn như thế, tại sao cậu lại chỉ mua mấy loại này? Lại còn trộn lẫn vào nhau để ăn nữa! Thật không ra làm sao cả!”.

“Mình thích ăn thịt bò, hạt dẻ và đậu phụ mà!” Âu Dương Dị giống như đứa trẻ mắc lỗi, khe khẽ lẩm bẩm.

Thu Hạ Hạ đã nghe thấy, vui vẻ vừa cười vừa nói: “Cậu không thể tách ra rồi nấu sao? Nếu cậu thích ăn thịt bò thì có thể làm sốt thịt bò với khoai tây nghiền nhỏ. Nếu cậu thích ăn hạt dẻ thì có thể chế biến món hạt dẻ với thịt gà thái miếng. Món này cũng rất ngon đấy! Còn đậu phụ, cậu không biết làm món thịt cuốn đậu phụ chiên sao? Còn cả món đậu phụ tam giác lên men cũng rất tuyệt nữa! Nhiều cách chế biến như vậy, tại sao cứ phải trộn lẫn với mật ong để ăn chứ?”.

Những câu “lên lớp” của Thu Hạ Hạ đều bị Âu Dương Dị bỏ ngoài tai, đổi lại tên của những món ăn đó khiến cho nước miếng của cậu rớt ròng ròng, gương mặt thèm thuồng nhìn chăm chăm Thu Hạ Hạ rồi hỏi: “Những món này cậu đều biết làm có phải không?”.

Thu Hạ Hạ kiêu ngạo gật đầu: “Đương nhiên! Trước khi kết hôn, mẹ mình là bếp trưởng của khách sạn năm sao đấy! Tay nghề của mình được chính tay bà truyền dạy! Mặc dù mình không lợi hại như mẹ, các kiểu hấp, xào, hầm, luộc, chiên, quay đều vô cùng tinh thông. Nhưng “mưa dầm thấm lâu”, mình cũng học được chút ít. Ngoài những lúc bình thường mẹ nấu ra, đều một tay mình nấu cho bố mình ăn chứ bộ!”.

“Thật không?” Âu Dương Dị hồi hộp, nước miếng đầy miệng nói: “Vậy cậu mau mau đi nấu đi, đồ ăn trong tủ lạnh món nào cần thì đều có đủ cả!”.

Lần này, Thu Hạ Hạ có thể ra oai, nhìn nghiêng cậu, kéo dài giọng hỏi ngược: “Tại sao mình lại phải nấu cho cậu ăn?”.

“Nếu không thì… sau này mình để cậu thoải mái theo dõi là được chứ gì.” Âu Dương Dị không còn chí khí, bỏ cuộc sự kiên trì lúc trước. Xem ra không chỉ có loài chim vì tham ăn mà bỏ mạng, loài người cũng chẳng khác gì!

Sự đồng ý của Âu Dương Dị ngoài sự mong đợi, Thu Hạ Hạ sợ cậu hối hận, liền đồng ý ngay: “Được! Cậu nói đấy nhé! Mình đi làm đồ ăn ngay đây!”.

Thế là hai người di chuyển từ chiếc bàn ăn tới chỗ để bếp nấu. Thu Hạ Hạ đảm nhận việc chọn đồ ăn từ trong tủ lạnh, Âu Dương Dị phụ trách rửa rau. Lúc Thu Hạ Hạ nấu ăn thì Âu Dương Dị bóc vỏ hạt dẻ. Mặc dù là lần đầu tiên hai người cùng nấu cơm nhưng phối hợp rất nhuần nhuyễn. Trong mắt người bên cạnh thì họ chính là một cặp vợ chồng nhỏ gắn bó khăng khít.
Hơn một tiếng sau, đồ ăn đã nấu xong, hai người hồ hởi bê thức ăn để lên bàn ăn uống rất vui vẻ. Thu Hạ Hạ phấn khích còn lấy từ tủ lạnh ra mấy lon bia để tăng thêm sự phấn chấn. Sau khi cơm no rượu say, Thu Hạ Hạ phải về nhà, Âu Dương Dị tiễn cô ra đến tận ngoài cửa.

“Ngoài trời tối như vậy, hay là mình đưa cậu về?” Âu Dương Dị đề nghị.

“Không cần đâu! Mấy ngày nay mình rất thạo con đường này rồi, không sao đâu! Cậu vào nhà đi!” Thu Hạ Hạ vẫy vẫy tay, đi về phía chiếc xe đạp bị khóa bên đường. Bước được mấy bước, cô lại quay đầu lại, hai má đỏ hồng vì bia. Cô nháy mắt, cười hi hi nói với cậu: “Âu Dương Dị, tự nhiên mình thấy cậu cũng đẹp trai đấy chứ!”.

Giọng nói trong trẻo vang lên trong sự tĩnh lặng của bóng tối, bay vào tai cậu. Dưới ánh trăng mờ tỏ, má cậu tự nhiên còn đỏ hơn má cô, giống như hoa đào tháng ba nở rộ.

“Thu Hạ Hạ, cậu đừng có nói linh tinh nữa! Mau mau về nhà đi! Muộn quá rồi! Về đến nhà rồi, nhớ gọi điện cho mình. Số di động của mình cậu có rồi chứ hả!” Cậu cố ý sẵng giọng nói to, nhưng vẫn không giấu nổi vẻ ngượng ngùng cứ lộ ra.

“Âu Dương Dị, cậu nhiều chuyện quá! Còn nhiều chuyện hơn cả bố mình!” Cô cười vui vẻ, nói xong, quay người tiếp tục đi về phía chiếc xe đạp.

Âu Dương Dị nhìn theo cô, đôi mắt long lanh sáng tựa sao trời, ánh mắt bất giác biến thành tia dịu dàng. Cậu nhìn cô mở khóa xe, nhảy lên xe, chầm chậm đạp về phía trước, gió đêm nhẹ nhàng nâng váy cô bay bay, màn đêm đen dần dần che mất bóng cô.

Cho đến khi bóng cô biến mất hoàn toàn, không nhìn thấy gì nữa, cậu vẫn lặng lẽ, đứng yên tại chỗ, mắt hướng về phía cô biến mất, lòng vẫn còn để ở bữa tối trước đó không lâu. Không ngờ cô ấy nấu ăn ngon như vậy, kể từ sau khi xa nhà, đã rất lâu rồi cậu không ăn cơm với tâm trạng vui như thế này. Nếu không vì chuyện đó, nói không chừng cậu sẽ thích cô thật cũng nên.
Nghĩ đến việc mà cậu cố gắng chôn sâu tận trong đáy lòng đó, ánh sáng trong mắt cậu mờ đi, cậu lặng lẽ quay người đi vào nhà.

Bất luận như thế nào thì cậu đều không thể giúp Thu Hạ Hạ được, nếu không sự việc một năm trước nhất định sẽ lại tái diễn không chừng!

Âu Dương Dị lặng lẽ suy nghĩ, lại tuyệt đối không thể nghĩ tới Thu Hạ Hạ quấn lấy người này kể từ ngày mai sẽ không bám lấy cậu nữa.

Advertisements

6 comments on “Lời thách đố tình yêu – Ni Xảo Nhi/ Chương 2.7

  1. Sao mãi mà ko có ra ” gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất” vậy vv??

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s