Sorry, sorry – Kim Quốc Đống ( Chương 1.3)


Điều này khiến Ngải Mễ và hai Aaron trợn tròn mắt.

Chú chó lấy mũi ngửi ngửi, nó không có hứng thú lắm với mùi đồng, chắc là nó chỉ cảm thấy nét mặt của cô chủ và cậu chủ nhỏ vô cùng kỳ quái, nó khẽ sủa một tiếng, quay sang làm những việc mà nó cho là có ý nghĩa hơn.

Mặc dù đều là tiền xu có mệnh giá thấp, nhưng bao nhiêu cái “thấp” đó gộp lại, nhìn rất hoành tráng, Ngải Mễ và Aaron đều cảm thấy vừa là dưới chỗ thần ngồi, vừa là một con chó thần, số tiền này vì thế mang nhiều màu sắc thần thánh hơn.

Trẻ con vẫn còn ham chơi, hai đứa bắt đầu nghiên cứu số tiền này ở đâu ra, đoán rất nhiều, cuối cùng rút ra kết luận là, số tiền này là do đám trẻ hư trong con ngõ nhỏ cầm đầu là Lý Tuấn Ninh lấy trộm, ăn cướp mang đến, tạm thời đặt ở đây, chúng cần phải tịch thu số tiền này.

Giấu đi đâu thì ổn nhỉ? Hai đứa nhìn sang bốn xung quanh, ánh mắt liền dừng lại trên người Quan Âm nương nương.

Ngải Mễ rụt rè hỏi: “cậu bảo chúng ta lấy tiền của thần Nhị Lang đi, đặt ở chỗ Quan Âm nương nương, liệu ông ấy có giận hay không?”

Rõ ràng Aaron không suy nghĩ thấu đáo như Ngải Mễ, cậu không nghĩ đến điều này.

Hai đứa đứng trước tượng Quan Âm nương nương bám đầy bụi, và thần Nhị Lang đứng uy nghiêm cách đó không xa, Aaron bê chiếc hòm gỗ, cũng giống như Ngải Mễ, không chú ý gì cả, và lúc này đây, chú chó Aaron ngồi ở đó, nhìn chúng với ánh mắt đầy ẩn ý.

Aaron nghĩ nát cả óc, cuối cùng nói: “Kể cả thần Nhị Lang tức giận, Quan Âm nương nương cũng sẽ bảo vệ bọn mình, cậu xem trong Tây Du Ký đó, Quan Âm nương nương rất giỏi”.

Và thế là chúng liền khấn lạy trước Quan Âm nương nương, cuối cùng còn đến trước mặt tượng thần Nhị Lang cúi lạy một cái.

Sau một hồi bận rộn, tiền được giấu dưới chỗ Quan Âm nương nương ngồi, Aaron mồ hôi nhễ nhại nhìn Ngải Mễ cũng đang ướt sũng mồ hôi nói: “cậu không lấy trộm chúng đi chứ?”

Ngải Mễ lườm Aaron một cái, cô nghiêng đầu, đưa tay ra, “cược nào, ai lấy trộm, ai mang đi người đó là chó”.

“Được”. Aaron khịt khịt mũi với vẻ bất lực, “thế, nếu nó lấy trộm thì thế nào, nó vốn là chó mà”. Cậu chỉ vào chú chó Aaron.

Tự nhiên bị chỉ, chú chó dường như không chịu, ánh mắt cũng lộ rõ vẻ dữ tợn.

“Cũng coi là lỗi của cậu”. Ngải Mễ nói một cách bướng bỉnh.

“Ừ”. Aaron luống cuống đưa tay lên lau mồ hôi trên mặt, lập tức khuôn mặt cậu liền biến thành mặt hề, điều này khiến Ngải Mễ cười ngặt nghẽo. Đúng vậy, nhìn thấy Aaron từ trước đến nay luôn sạch sẽ, giờ lại ôm bộ mặt hề, thực sự là rất hiếm gặp.

Sau đó mấy lần đến, cả hai đứa đều không có tâm trạng nào để làm bài tập. Lần nào hai đứa cũng vái lạy Quan Âm nương nương, thỉnh thoảng còn gỡ mạng nhện cho bà. Còn về tiền, bao giờ cũng phải nghiệm thu, kiểm tra một lần, bình thường khi đi trong ngõ, hai đứa cũng dỏng tai lên lắng nghe đám lưu manh đó nói chuyện, nhưng không thấy ai đả động đến chuyện hòm tiền đó.
Hiện giờ Lý Tuấn Ninh không còn có hứng thú đi bắt nạt Aaron nữa, kể từ hôm ba cậu ta tặng cậu ta một quả bóng trong một dịp sinh nhật nọ, suốt ngày cậu ta dẫn bạn bè đi đá bóng. Hiện giờ cậu ta cũng không cho người khác gọi cậu ta là Lý Tuấn Ninh nữa, “hãy gọi tớ là Lý Pele!” Cậu ta luôn huơ huơ nắm đấm và nói chuyện với bạn bè như vậy.

Chỉ có điều gần đó chỗ chơi cũng chật, những lúc không đến chỗ ngôi miếu cũ, Aaron và Ngải Mễ thường đến khu đất trống đang thi công dở gần nhà, hiện tại khu này đã biến thành sân bóng đá của đám Lý Tuấn Ninh, hai đứa chỉ có thể ngồi ngoài nhìn bọn họ thi đấu.

Kể cả như vậy, cũng không được yên thân, Lý Tuấn Ninh dẫn đám thuộc hạ của cậu ta đến. Ngải Mễ vẫn ngồi ở đó, Aaron đã đứng dậy.

Lý Tuấn Ninh đưa tay ra, “Mễ Mễ, muốn xem bọn này thi đấu thì phải mua vé đấy”. Tay cậu ta lấm lem, vừa nhìn là biết tay Lý Tuấn Ninh! Ngải Mễ nhìn thấy rất khó chịu, thắc mắc tại sao cậu ta còn dám đưa ra cho người khác nhìn.

Aaron nghiêm túc tranh luận với cậu ta: “Đây là khu công cộng, tại sao phải đưa tiền cho cậu?”

Dường như Lý Tuấn Ninh cũng lường trước được Aaron sẽ nói như vậy, “vì bọn tớ đá bóng cho các cậu xem mà”.

“Tụi tớ không xem các cậu đá đâu”.

“Nói vớ vẩn, lẽ nào cú vào bóng tuyệt vời ban nãy cậu không xem hay sao?”

Aaron lắc đầu.

Ngải Mễ đứng sau nói xen vào một câu, “quả đó mà cũng gọi là tuyệt vời hả?”

Lý Tuấn Ninh hậm hực, “không tuyệt vời hay sao?”

Ngải Mễ hứ một tiếng, “các cậu đều không biết độ khéo léo của bàn chân Aaron, cậu ấy có thể đứng cách trăm mét mà đá vẫn trúng!”

Aaron đứng bên cạnh cũng gật gật đầu, tất cả những lúc Ngải Mễ nói bằng giọng điệu như vậy, cậu đều gật gù tán thưởng, nhưng lần này mới gật được một nửa, cậu mới bừng tỉnh, Aaron mà Ngải Mễ nói ở đây chính là mình! Aaron quay đầu nhìn Ngải Mễ, nói một câu với vẻ bất lực: “cậu đang nói gì vậy?!”

Ngải Mễ không đếm xỉa gì đến Aaron, đang ngồi trên ống nước bằng xi măng, cô liền phủi mông đứng dậy, mặt mày hớn hở nói: “Các cậu đá một quả bóng to như vậy, Aaron chỉ đá một viên đá rất nhỏ, lần trước tớ đi cùng cậu ấy về nhà, cậu ấy nhìn thấy một chiếc hộp cách đó mấy trăm mét, cậu ấy liền vận công đá một cái, viên đá liền bay thẳng vào chiếc hộp”.

Bài thuyết trình hào hứng của Ngải Mễ khiến Lý Tuấn Ninh và đám bạn sợ dúm người, nhưng Lý Tuấn Ninh vẫn là người phản ứng đầu tiên, cậu ta hỏi Aaron: “có thật vậy không?”

Aaron nhìn Ngải Mễ, cậu không biết phải trả lời thế nào.

Lý Tuấn Ninh vẫy tay, cho người đem quả bóng đến, cậu ta giẫm bóng xuống dưới chân, nhìn Aaron một cách uy phong, “bọn mình đọ xem sao”.

“Hả?” Aaron lại quay sang nhìn Ngải Mễ.

Dường như Ngải Mễ không nhìn thấy Aaron đang nhìn mình, cô chỉ quay sang hỏi Lý Tuấn Ninh: “Nếu cậu thua thì thế nào?”

“Tớ thua?” Lý Tuấn Ninh nhắc lại một câu bằng giọng rất kỳ quặc, cậu ta và đám bạn cùng cười lớn, Lý Tuấn Ninh suýt nữa thì cười ra nước mắt, “xem ra cậu không nhìn kỹ tớ đá bóng rồi. Mễ Mễ ạ, nếu như tớ thua trước Aaron thì sau này tớ sẽ cho Aaron cùng đá bóng với bọn tớ! Bọn tớ sẽ không bắt nạt cậu ta nữa”.

“Được!” Ngải Mễ đồng ý ngay.

Lý Tuấn Ninh liền cười bằng một nụ cười xảo quyệt, “nếu tớ thắng thì sao?”

Ngải Mễ nói: “cậu nói đi, cậu thích thế nào?”

Lý Tuấn Ninh nói, “tớ thắng rồi tính sau, cậu không được cù nhầy đâu đấy”.

Ngải Mễ nghĩ một lát, bèn gật đầu, “được, nói một là một!”

Lúc này đây Aaron mới có cơ hội nói xen vào, “Ngải Mễ, cậu không hỏi ngộ nhỡ tớ thua thì thế nào…”

Ngải Mễ trợn mắt nhìn Aaron một cái, “cậu dám không?”

Nội dung thi tài của hai người rất đơn giản, đặt một chai cocacola ở đầu sân, sau đó Lý Tuấn Ninh và Aaron đứng ở đầu sân bên kia đá bóng, mỗi người đá năm quả, xem ai đá trúng chai cocacola nhiều hơn là thắng.

Đây là lần thi đấu bóng đá đầu tiên giữa Aaron và Lý Tuấn Ninh.

Kết quả thi đấu khiến mọi người vô cùng sửng sốt, Lý Tuấn Ninh chỉ đá trúng một quả, và điều khiến người ta cảm thấy nực cười hơn cả là Aaron, không đá trúng quả nào! 1:0, Lý Tuấn Ninh thắng cuộc.

Aaron cúi đầu, không dám nhìn Ngải Mễ. Cậu cũng không hiểu tại sao, tựa như bàn chân không phải của cậu. Mỗi lần chuẩn bị sút bóng, cậu đã biết không còn hy vọng gì nữa rồi. Thôi, giờ đã thua rồi, cậu cũng không biết Lý Tuấn Ninh sẽ nghĩ ra trò quỷ quái gì.

Lý Tuấn Ninh vẫn còn chưa hết sợ, cậu không thể ngờ rằng mình chỉ đá trúng một lần, và điều cậu càng không thể ngờ là Aaron – người được Ngải Mễ ca ngợi hết lời không đá trúng lần nào, trận thắng này diễn ra quá nguy hiểm.

Lý Tuấn Ninh đã bình tĩnh trở lại, lại biến thành con người Lý Tuấn Ninh như trước, cậu ta nheo mắt lại nhìn Ngải Mễ, “Mễ Mễ, cậu không cù nhầy đó chứ?”

Ngải Mễ ưỡn ngực lên, cô nhớ đến một câu mà người nữ anh hùng trong ti vi thường nói đến, lúc này đây mang ra dùng, “cậu muốn gì thì nói đi, cần đầu có đầu, cần mạng sống có mạng sống!”

Lý Tuấn Ninh giật mình, “những cái đó tớ không cần, tớ chỉ cần một thứ, đối với cậu cũng không tổn thất gì nhiều”.

“Cái gì?”

“Tớ muốn cậu hôn một cái”. Lý Tuấn Ninh không hề tỏ ra xấu hổ, đám bạn Lý Tuấn Ninh cười ồ lên.

Lúc này đây Aaron liền chạy đến, mặt cậu đỏ tía tai, “Lý Tuấn Ninh, tớ muốn thi lần nữa với cậu”.

Lý Tuấn Ninh lắc đầu, “No!”

Ngải Mễ quát một tiếng, “Aaron, cậu tránh ra!”

Lý Tuấn Ninh lại bắt đầu nói bằng giọng quỷ quái, “Ngải Mễ, lại đây nào, cậu đã hôn Aaron, hôn tớ một cái có sao đâu?”

Ngải Mễ quay sang hỏi Aaron, “cậu nói ra chuyện đó à?”


Aaron lắc đầu, điều này Ngải Mễ tin, Aaron không bao giờ lừa cô.

Lý Tuấn Ninh đứng bên cạnh nói, “cái này cậu đừng có đổ oan cho Aaron, chính tớ đã nhìn
thấy, nhưng tớ không nói cho ai biết đâu”.

Lý Tuấn Ninh vẫn đang nói lảm nhảm, Ngải Mễ đã bước đến trước mặt cậu ta, cô không thấp hơn nhiều so với Lý Tuấn Ninh, Lý Tuấn Ninh đứng sững ở đó, nói chính xác hơn là tất cả mọi người đều sững lại, mọi người đều sững sờ nhìn Ngải Mễ ghé sát mặt vào hôn Lý Tuấn Ninh một cái. Chính vì thế khi Aaron như con dã thú điên cuồng lao đến, không ai kịp phản ứng gì. Từ trước đến nay mọi người đều coi Aaron là kẻ dễ bắt nạt, không ngờ khi cậu nổi cơn điên, nhìn lại dễ sợ như vậy. Lý Tuấn Ninh không kịp đỡ, bị Aaron xông vào ngã xuống đất, hai đứa vật nhau dưới đất, Aaron ra sức đưa tay túm chặt Lý Tuấn Ninh, đây là một trận đấu hoàn toàn không có lý do, Aaron túm mấy lần, mới hét ra được một câu: “mày trả lại đi, mày trả lại đi”. Cậu đòi Lý Tuấn Ninh phải trả lại Ngải Mê cái hôn đó, chỉ có điều Lý Tuấn Ninh không kịp phản ứng gì, cậu ta đưa tay cào Aaron, Aaron cũng không đề phòng, cậu chỉ chăm chăm túm miệng Lý Tuấn Ninh.

Sau đó mấy người liền xúm đến, mới kéo được Aaron ra, còn miệng Lý Tuấn Ninh thì rớm máu.
“Đồ thần kinh”. Lý Tuấn Ninh còn đang run rẩy, cậu ta thực sự sợ hãi trước cơn thịnh nộ của Aaron, sau đó được bạn bè dìu về nhà.

Aaron ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển.

Ngải Mễ chỉ chửi Aaron, “sao mà cậu không chịu thua được nhỉ? Thật là mất mặt!”

Aaron tưởng rằng lần này Ngải Mễ sẽ không chịu nói chuyện với mình một thời gian dài, nhưng lúc đó Ngải Mễ chửi một lần, sau đó lại coi như chuyện này chưa từng xảy ra, chúng vẫn đi học cùng nhau, vẫn đến ngôi miếu cũ làm bài tập, vẫn cách một thời gian lại đi đếm số tiền trong chiếc thùng cũ đó.

Advertisements

4 comments on “Sorry, sorry – Kim Quốc Đống ( Chương 1.3)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s