Tôi không phải là công chúa – KAWI – Chương 2.2


Nó bàng hoàng hơn, nhìn chằm chằm vào mặt lớp trưởng:

– Nè! cậu bị khùng à???

– Cậu…cậu….

– Tôi sao?

– Thật là…cậu nhìn xuống váy đi!

Nó ngạc nhiên và nhìn xuống.

Và mặt nó đỏ bừng lên, hai tay bụm miệng lại để không phát ra tiếng “á” . Váy của nó… đã bị rách một đường dài phía bên trái!

Nó nhìn lên lớp trưởng rồi nhìn xuống cái váy của mình. Xong rồi…chạy thẳng!

Nó cảm thấy quá xấu hổ. Con gái mà để con trai thấy như thế thì… Nó chạy nhanh hơn vào phòng vệ sinh nữ rồi ngồi khóc trong đó. Lần đầu tiên trong đời nó cảm thấy xấu hổ như vậy, nó muốn độn thổ, muốn trở nên vô hình!

– Lam! Cậu có trong đó không???

Nó vừa nấc vừa ngẩng lên. Ai đó đang gọi nó….

– Ai đó? Hức hức….

– Bảo đây!

Nó nín khóc ngay lập tức. Bảo ư? Cái tên này…..Là cậu lớp trưởng???? Nhưng đây là phòng vệ sinh nữ mà???? Nó đứng dậy mở cửa phòng vệ sinh.

– Cậu…cậu sao lại ở đây??? Cậu là con trai cơ mà???

– Không nói nhiều nữa! Đây là cặp của cậu và áo khoác của mình, nó cũng khá dài nên cậu có thể mặc vào để che chỗ váy bị rách, mình sẽ nói với giáo viên bộ môn là cậu bị ốm phải xin về. Cầm lấy. Mình đi đây!

Nó ôm tất cả vào người với ánh mắt ngạc nhiên tột đỉnh. Đó là lớp trưởng của nó sao???
Một lúc sau nó phì cười, hoá ra anh bạn lớp trưởng Quý Bảo của nó lại có thể dễ thương đến thế. Nó chợt cảm thấy ấm ấm trong lòng.

Chiều.

Đang ngủ trưa ngon lành thì tiếng nhỏ Len dưới nhà vọng lên chan chát. Nó vùng dậy như người mộng du bước xuống cầu thang.

– Mày vẫn còn ngủ được à? – Len cất giọng hờn dỗi, không hiểu sao một đứa như nó lại có thể chơi thân với một nhóc có tính cách yểu điệu quá đáng như thế.

Nó mắt nhắm mắt mở nhìn con bạn và…..suýt té:

– Trời ơi, mắt mày sao sưng vù lên thế? Bộ mày không ăn không ngủ mà chỉ biết khóc thôi à???

– Nó bực mình nói lớn.

– Hix, tao …hức hức….

– Thôi thôi, tao lên thay áo quần đây, đừng có rơi mưa trước mặt tao nữa.

Nói xong nó bay vù lên cầu thang, nếu không nhanh chân có lẽ nó sẽ phải chứng kiến một cơn mưa nước mắt từ con bạn.

– Đi đâu đây?

– Quán cà phê! hức hức….

– Thì biết là quán cà phê nhưng là quán nào mới được! .

– Beta! hức hức…

– Rồi! ngồi yên đi và nín ngay lại!

Nó ngán ngẩm!

Dừng xe trước quán cà phê, nó bảo Len vào trước ngồi nói chuyện với tên khốn nạn, nó sẽ vào sau và ngồi bàn bên, dẫu sao cũng là chuyện riêng giữa hai người.

Nó bước vào nhìn chăm chú tìm con bạn thân, may mắn là bàn bên cạnh vẫn còn người ngồi. Nó lẳng lặng bước đến và ngồi xuống, lắng tai nghe cuộc đối thoại của một đôi “ đứt gánh giữa đường” .

– Sao tới muộn thế? – Tên sở khanh cất giọng.

– Tại…tại…xe hư! – Len có vẻ rất sợ tên này (nó bỗng thấy bực mình).

– Anh vào đề luôn, thực sự em rất dễ thương, rất hiền, rất biết nghe lời, tóm lại là hội đủ tiêu chuẩn. Anh cũng rất thích em nhưng đó đã là chuyện quá khứ, nói thật là em khiến anh thấy chán. Mình là người trẻ nên cần dứt khoát, để tránh đau khổ cho cả hai khi không còn tình cảm với nhau. Chúng ta chia tay, em đường em anh đường anh. Ok?

– Nhưng …nhưng….

– Có lẽ em sẽ buồn một vài hôm nhưng không sao, tất cả rồi cũng sẽ qua. Cứ bình tĩnh!- ( nó nổi điên trước cái giọng đểu giả phát ngấy của tên đó).

– Có phải…có phải anh đã có người khác??? – Len hỏi với giọng yếu ớt.

– Chuyện này thì cũng khó nói….cứ cho là vậy!

– Anh …anh thật là quá đáng, anh … hu hu…

Nó chợt cảm thấy xấu hổ thay cho con bạn, tự nhiên lại khóc trước một kẻ không ra gì. Nó không thể ngồi yên được nữa!

– Đứng dậy, đi về thôi! – Nó lôi con bạn đứng dậy với giọng ra lệnh.

– Ai thế này? – Tên khốn nạn tỏ vẻ ngạc nhiên.

Nó không trả lời mà chỉ nhìn tên đối diện bằng một ánh mắt coi thường và căm ghét.

– Tao đã bảo mày đừng đến vậy mà mày cứ không nghe, bây giờ thì thấm chưa? Thật không chịu nổi với mày, cái tên khốn nạn này có gì để mày phải lưu với luyến chứ? – nó nói to.

– Này này cô em! Nói năng đàng hoàng, ai là tên khốn nạn hả?

– Đứng dậy nhanh. Tao không muốn trông thấy bộ mặt bỉ ổi vô liêm sĩ này thêm một giây nào nữa. – Nó cứ quát và Len vẫn khóc um lên.

Cuối cùng nó cũng lôi được con bạn đứng dậy, đang định bỏ đi thì tên kia kéo tay nó lại:

– Này cô nhóc! Ăn nói kiểu gì thế? Không còn phép tắc gì nữa à?

Lần này thì nó nổi điên thật sự, nó quay lại dùng tay tát tên kia một phát “ không thấy bầu trời” rồi xả một tràng:

– Phép tắt à? Không có phép tắt với hạng người như anh. Tôi cảnh cáo anh lần cuối, anh không được sớ rớ gì đến bạn của tôi nữa, cho nó yên. Một kẻ như anh không đáng với tình yêu của nó.

Rồi nó quay đi, nhưng hình như vẫn cảm thấy chưa thoả, nó quay lại và hất nguyên ly nước cam vào mặt tên khốn nạn:

– Con gái không dễ ăn hiếp đâu!

Nó bỏ đi, để lại vô vàn ngạc nhiên cho tất cả khách trong quán. Tên kia thì đứng như trời trồng, sững sờ nhìn theo dáng kẻ vừa tát mình…

Advertisements

2 comments on “Tôi không phải là công chúa – KAWI – Chương 2.2

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s