Sorry, sorry – Kim Quốc Đống ( Chương 1.2)


Hồi đó Aaron không hiểu lắm cái gọi là cô đơn, cậu chỉ cảm thấy rằng, nếu một ngày nào đó, cậu ngồi xổm ở góc tường bắt chước tiếng mèo kêu, kêu từng tiếng một, nhưng lại không thấy Ngải Mễ thò đầu ra, mỉm cười với cậu. Như thế có lẽ gọi là cô đơn chăng? Cậu không muốn Ngải Mễ cũng phải nếm mùi như thế.

Aaron cảm thấy tuổi thơ của mình khổ sở hơn Ngải Mễ nhiều, khổ sở là vì cậu có ba và mẹ. Mặc dù Ngải Mễ cũng có ông bà nội, nhưng họ không cãi nhau, không đánh nhau, họ đều là người lớn rất ngoan, còn ba mẹ cậu thì ngày nào cũng cãi nhau, tại sao họ lại không hiểu biết gì cả? Nếu đã biết sau khi cãi nhau sẽ phải khóc, sẽ phải tức giận, thì hà cớ gì ngày nào cũng cãi nhau?

Aaron chỉ có thể làm một khán giả im lặng, cậu bị trói trên chiếc ghế dành cho khán giả, lúc nào có kịch, kịch trình diễn trong bao lâu, cậu đều không thể kiểm soát. Nhân vật nam chính – ba cậu thường nói: “cô lại đi sống vất vưởng ở đâu hả?” Nhìn nét mặt của ông, cũng biết là ông chỉ nói một cách tùy ý như vậy, chẳng qua là muốn diễn qua loa vở kịch này. Nhưng nữ chính – mẹ cậu lại nhập vai rất sâu, nét mặt bà lúc nào cũng rất nghiêm túc, “nếu anh là người giỏi giang, thì có người đàn bà nào không muốn được sống yên ổn trong nhà mình?” Những lời thoại này, ngay cả Aaron cũng thuộc làu làu rồi, tiếp đó ba cậu sẽ nói: “tôi có lỗi với cô”. Lúc này đây mẹ sẽ ngắt lời ba, “anh đừng nói chuyện xin lỗi nữa, anh hãy mau làm những việc xứng đáng với tôi đi”. Và thế là ba liền tỏ vẻ lấy lòng, “chuyện ly hôn chúng ta tạm gác lại đã, con còn đang nhỏ”. Lúc này đây Aaron cũng đã biến thành nhân vật trong vở kịch.

Kịch diễn đến đây, mẹ Aaron bèn cúi chào khán giả và rời sân khấu, vầng trán trơn nhẵn khiến khuôn mặt tối sầm của bà trở nên ảm đạm. Tại mảnh đất này, bà là ánh sao trên trời, là tiên nữ giáng trần, chỉ có điều ánh sao thuộc về bầu trời, còn hiện tại bà buộc phải ngủ đông trong lòng đất.

Aaron hiểu, ba chưa bao giờ hận mẹ, ông cũng cảm thấy sự bất tài của mình đã khiến bà phải chịu nhiều nỗi ấm ức. Ông nhìn bà giễu cợt mình một cách thấp thỏm bất an nhưng lại đầy vẻ hài lòng, chỉ cần bà vẫn còn ở nhà, dù thế nào cũng vẫn là tốt, giới hạn là, bà vẫn còn ở nhà.

Mẹ Aaron không phải là người có vầng trán sáng duy nhất trong con ngõ này, trong mắt Ngải Mễ cũng có tia sáng đó. Một người lấy chồng về đây ở, một người là được nhặt về. Ngải Mễ biết thân thế của mình, ông bà nội đã từng nói với cô rằng, cô là cô bé không có ai nuôi, được ông bà nhặt về. Và thế là cô thầm nghĩ, khi nhặt chú chó về, cô đã nhìn thấy một ánh mắt quen thuộc trong mắt nó, có lẽ năm xưa khi ông bà nội nhìn thấy cô, cô cũng nhìn họ bằng ánh mắt đó chăng?

Chỉ có điều năm tháng trôi qua, chú chó đó vẫn gầy guộc, còn cô thì đã trở thành một thiếu nữ duyên dáng. Đương nhiên ông bà cũng hiểu, cũng giống như mẹ Aaron, sớm muộn gì cô bé này cũng rời xa mình, chính vì thế tình yêu mà họ dành cho cô sẽ không trở thành sự trói buộc, lúc cô bay đi, tình yêu nặng trịch này sẽ chỉ biến thành nhiên liệu.
Vì biết không giữ được cô nên họ càng đối xử tận tâm với cô hơn, mặc dù không mua cho cô búp bê, gấu bông, váy đẹp, nhưng họ đã gắng hết sức mình, một ngày ba bữa, chưa bao giờ đối xử tệ với cô. Ngải Mễ rất quý mẹ Aaron, và mẹ Aaron đối xử với cô còn tốt hơn cả con trai mình, hai người đó, một người dường như là lời mở đầu của người kia, một người dường như là hồi kết của người kia. Mẹ Aaron thường nhìn Ngải Mễ một cách thất thần, nụ cười của Ngải Mễ còn tươi tắn hơn cả bà, chỉ có điều bà không thể trang điểm cho ánh mắt của Ngải Mễ. Cô gái bé nhỏ, tại sao lại đầy tâm sự? Bà nhìn Ngải Mễ tựa như dòng nước suốt trong vắt, không kìm được bèn thở dài.

Ngải Mễ bèn hỏi: “sao cô lại thở dài ạ, tại cháu không ngoan ư?”

“Không”. Bà phải trả lời thế nào đây? Hoặc là nói, làm sao bà có thể nói được chứ? Con gái suốt đời sẽ được yêu thương, suốt đời làm nàng công chúa cho chàng hoàng tử của mình, tại sao vẫn phải tự mình nỗ lực, phấn đấu, đấu tranh? Chàng trai, chàng trai của riêng cô, rốt cục có tồn tại hay không? Số phận Ngải Mễ cũng là như vậy, sẽ phải chịu khổ, nhưng từ nhỏ chịu một chút khổ, cũng là điều hay, sau này sẽ biết, chỗ nào nên dằn mặt, chỗ nào nên bỏ qua. Vì hiểu nên từ bi, vì hiểu nên tàn nhẫn…

Hồi đó có một loại đường Fructoza, khi mua sẽ được tặng một chiếc nhẫn thủy tinh, Ngải Mễ cũng đeo chơi trên ngón tay, mẹ Aaron nhìn thấy vội tháo ra, nét mặt bà luôn luôn tỏ ra bình thản, nhưng lần này lại như mặt hồ lạnh giá, sầm xuống, bà ném chiếc nhẫn đó qua một bên.

Ngải Mễ nhìn người cô từ trước đến nay rất yêu quý mình bằng ánh mắt hoài nghi.

“Khi nào cháu lấy chồng mới được đeo nhẫn ở đây”.

Và thế là Ngải Mễ gật gật đầu nửa hiểu nửa không, chỉ có điều cô bé chưa bao giờ nhìn thấy trên tay mẹ Aaron đeo một chiếc nhẫn nào. Đương nhiên là cô bé hiểu chuyện của ba mẹ Aaron, nhưng cô bé không bao giờ đánh giá thấp mẹ Aaron vì chuyện đó, mặc dù bà là chủ đề vĩnh hằng trên bàn ăn của tất cả mọi người ở trong con ngõ, nhưng tự đáy lòng sâu thẳm, cô bé lại đứng về phía mẹ Aaron. Rất nhiều lần cô đã truyền tải ý này qua ánh mắt của mình, cô cảm thấy, mẹ Aaron cũng hiểu, giữa họ có một từ trường tương thông, chỉ có họ mới có thể cảm nhận được tín hiệu mạnh hay yếu.

Một mặt Aaron đã được kế thừa nét đẹp của mẹ, mặt khác, trong cơ thể cậu có cả bản tính hiền lành của cha. Những gen tốt của cha mẹ đều truyền cho cậu. Khi có kẹo, Aaron luôn chia cho Ngải Mễ ăn cùng, kẹo của cậu lúc nào cũng chỉ có một chiếc, và cậu luôn luôn nhìn Ngải Mễ một cách chăm chú, lặng lẽ, tuổi còn nhỏ mà như ông cụ, nhìn đôi tay trắng ngần của Ngải Mễ đón lấy chiếc kẹo, nhìn ánh mắt cảm kích của Ngải Mễ, nhìn thân hình yếu đuối của Ngải Mễ như một cành hoa phẫn nộ cuồng nhiệt dần dần căng đầy.

Có một lần Ngải Mễ tìm thấy một chiếc kẹo khác trong túi Aaron, cô đưa bàn tay cầm chiếc kẹo xuống dưới mũi Aaron, nói một cách rất tức giận: “tại sao lại có hai chiếc kẹo, chúng ta không thể mỗi người ăn một chiếc hay sao?”

Trước lời chất vấn của cô, Aaron có phần bối rối, cậu chỉ có thể giải thích rằng: “chiếc kẹo này là để giành đến mai cho cậu ăn”. Hơi thở của Aaron phả vào ngón tay Ngải Mễ, có hơi ấm và một chút cảm giác ướt át của cậu, giống như một đám mây bọc mưa vây quanh ngón tay cô.

“Thế thì cậu bỏ chiếc kẹo ngày mai ra đây”.

Và thế là Aaron liền lấy một chiếc kẹo khác đặt lên tay cô.

Cô lại ra lệnh rất dứt khoát, “nhắm mắt lại”.

Aaron thấy hơi lạ, nhưng bảo cậu nhắm mắt thì cậu nhắm mắt lại. Vì bị Ngải Mễ phát hiện ra chiếc kẹo khác nên cậu cảm thấy mình đã làm sai một chuyện.

Khi còn trẻ, trong đầu chúng ta luôn nảy ra một số suy nghĩ không đâu vào đâu đúng không? Những suy nghĩ này giống như chui từ trong đá mà ra, không có lí do, không có động cơ. Kể cả 20 năm sau hỏi Ngải Mễ, cô cũng không thể nói tại sao, tại sao trong thời khắc đó, cô lại đi hôn Aaron, hơn nữa lại bắt cậu nhắm mắt lại, giống như đã lên kế hoạch từ trước. Dường như cô là một kẻ mưu đồ, thực ra không phải như vậy, cùng lắm cô chỉ là một nhà nghệ thuật, chẳng qua là cô muốn hôn nhẹ chàng trai tuyệt vời này. Vì cậu ấy, thực sự cả trong và ngoài đều rất tuyệt.

Là bản năng của cơ thể mà thôi.

Đối với Aaron, hôn là một chuyện xa vời biết bao, nhưng đầu lưỡi Ngải Mễ tựa như một lưỡi dao, nhẹ nhàng phá vỡ phòng tuyến mỏng manh mà Aaron dựng lên. Sợi dây đó đã đứt, Aaron lắc người biến thành một khí cầu, bay lên, mơ màng… Các cơ quan của cậu đã hạ vũ khí đầu hàng, chỉ cảm thấy đầu lưỡi của Ngải Mễ rất ngọt, giống như đang tan trong miệng mình, bất giác cậu mút chặt, như mút kem vậy, nhỏ dần, nhỏ dần, sau đó không còn gì nữa.

Lưỡi cậu tìm lại trong miệng mình một lần nữa, không tìm thấy, vô cùng hẫng hụt. Thực sự không còn nữa, trong miệng đột nhiên trống trải.

Ngải Mễ nói một câu không đúng thời điểm cho lắm: “tớ sắp không thở được nữa rồi”.
Nói xong hai người đều cảm thấy ngại ngùng.

Lúc này đây Aaron mới hiểu ra rằng vừa nãy hai người hôn nhau, cậu đẩy Ngải Mễ ra, Ngải Mễ còn đang hồi tưởng lại mùi vị của Aaron trong miệng, bị đẩy bất thình lình như vậy, ngã phịch xuống đất. Chú chó của cô, mặc dù cô đối xử với nó không tốt, nhưng lúc này đây cũng vẫn chạy đến bảo vệ cô, sau đó sủa với Aaron một cách dữ tợn.

Thậm chí Aaron còn không tỏ thái độ biết sai sẽ sửa, cậu ngỗ ngược như một bạo quân nói với Ngải Mễ: “Từ sau không được như thế nữa!” Lúc này đây trình độ ngữ văn của Ngải Mễ chưa được tốt lắm, nếu không sẽ chửi cậu một câu: “Xí, được lời mà còn làm già!”

Nếu như bình thường chẳng may Aaron làm sai chuyện gì đó, chắc chắn Ngải Mễ sẽ đòi lại gấp nhiều lần, nhưng với chuyện này, Ngải Mễ không những không làm to chuyện mà còn giấu rất kín. Có lẽ những chuyện như vậy, sau khi nghĩ lại, con gái cũng thấy ngại chăng?

Ngải Mễ và Aaron thích sau khi tan học đến ngôi miếu cổ tồi tàn làm bài tập về nhà. Con ngõ nhỏ cái gì cũng thiếu, chỉ có điều không thiếu tiếng ồn, trong môi trường đó, thực sự rất khó tập trung để làm bài tập. May mà ngôi miếu cổ không xa, cũng không cao, nằm giữa lưng chừng núi, rất ít người đến. Trước đây nó là ngôi miếu cổ, hiện giờ lại biến thành khung trời nhỏ, thành lãnh địa riêng của hai đứa.

Sau khi tan học, hai đứa cùng làm bài tập trên chiếc bàn cũ trong ngôi miếu tồi tàn, trong mắt chúng, đám mạng nhện, chiếc bàn thờ cũ, đều rất thân thiết. Trong đó có một bức tượng thần rất giống thần Nhị Lang, không phải chỉ mỗi hai đứa nghĩ như vậy, mà ngay cả chú chó Aaron cũng rất thân mật với “ông”. Ngải Mễ liền mắng nó, “thật không biết xấu hổ, tưởng mình là con chó thần đó hả”. Aaron dọa cô, “cậu nói năng cẩn thận đấy, ngộ nhỡ đó là con chó thần thật thì bọn mình gay đấy”. Ngải Mễ vẫn không thèm để tâm, “ăn của tớ nhiều xương như vậy, nó còn dám cắn tớ nữa không?”

Nhưng sẽ đến cắn tớ mà, Aaron thầm nghĩ bụng. Nhưng xem ra, kể cả cậu bị chó đuổi chạy đi khắp thế giới, Ngải Mễ cũng sẽ không thèm để tâm.

Chú chó Aaron vẫn thích chạy lung tung trong miếu hơn, nó biết tự tìm niềm vui cho riêng mình, nếu như nó có nhân tính thật, biết Ngải Mễ và cậu cười nó vì nó cứ chạy qua chạy lại, chắc là cũng sẽ không vui.

Một lần chú chó Aaron đang chạy nhảy thì va vào một chiếc hòm gỗ cạnh thần Nhị Lang, cùng với tiếng vang bên tai, bên trong rơi ra một đống tiền xu, chất thành một ngọn núi nhỏ.
( Còn nữa…)

Advertisements

One comment on “Sorry, sorry – Kim Quốc Đống ( Chương 1.2)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s