Sorry,sorry – Kim Quốc Đống ( Chương 1.1)


Tâm sự của Ngải Mễ

“Ngải Mễ, cháu ăn no chưa?” Nhìn thấy Ngải Mễ buông chiếc bát nhựa có in hình chú thỏ trắng xuống – đây là bát cơm thứ hai mà cô ăn trong bữa này, bà nội liền hỏi cô như vậy.

Lúc này đây, đúng lúc radio đang phát chương trình giới thiệu bạn đời, giọng một chàng trai vọng ra, hơi ngang ngược: “người bạn gái mà em tìm, khi ăn cơm chắc chắn không được xới bát thứ hai…”

Nghe thấy thế Ngải Mễ suýt thì sặc, bình thường cô đều ăn ba bát. Ông nội ngồi bên cạnh đùa: “Ái chà, Ngải Mễ nhà ta không lấy được chồng rồi”.

Ngải Mễ lau mép, bất chợt nảy ra một ý, “cháu không cần xới bát thứ hai, cháu mua một cái bát to một chút là được!”

Lúc này đây ngoài cửa sổ có một tiếng mèo kêu kỳ quặc vọng vào, ông bà nội đều bật cười. Ngải Mễ nhếch miệng lên, thầm nghĩ, anh chàng ngốc thật, bắt mèo học tiếng người còn dễ hơn là anh ta học tiếng mèo kêu. Ngải Mễ buông bát đũa xuống, nói: “cháu đi chơi đây”.

Bà nội đang xới cơm cho cô, đặt bát xuống hỏi: “Ơ, thế cháu không ăn nữa à?”

Ngải Mễ lắc đầu, bím tóc đó lắc la lắc lư, “cháu không ăn nữa, cháu sợ không lấy được chồng!”

“Ha ha”. Ông nội quay sang gạt hạt cơm trên mép cô xuống, “cháu không lấy được chồng thì lấy con mèo đó là được rồi”.

Ngải Mễ giả vờ giận dữ, làm nũng với bà đang cười, “bà ơi, bà coi ông nội lại nói cháu linh tinh rồi kìa!”

Nhưng lúc quay người chạy ra cửa, cô lại cười rất rạng rỡ.

Ra cổng, rẽ, Ngải Mễ chạy đi. Lúc đầu cô định dọa cho “con mèo ngốc nghếch” đó một trận giật mình, nhưng nét mặt quái đản mà cô đã chuẩn bị lại tắt ngấm, vì người đứng ở góc tường không phải là con “mèo” mà cô chờ đợi, mà là một kẻ cô vô cùng ghét.

Ngải Mễ xị mặt xuống, “Lý Tuấn Ninh, cậu làm gì vậy?”

Lý Tuấn Ninh trông rất trơ tráo, lưu manh, “sợ quá, sợ quá, tại sao cậu lại hung hăng với tớ như vậy? Tớ chỉ bắt chước mèo kêu một tiếng thôi mà”.

Ngải Mễ không muốn nói chuyện lý lẽ với cậu ta, cô nhìn sang bốn xung quanh, không thấy “con mèo” đó có ý định đến, cô cũng không có bụng dạ nào để đấu khẩu với Lý Tuấn Ninh. Nhưng Lý Tuấn Ninh lại gọi giật cô lại trong lúc cô quay người chuẩn bị bỏ đi, “Ngải Mễ, hôm nay cậu ta không đến được đâu”.

Ngải Mễ bất giác bước lên trước một bước, cô tức đến nỗi không nói được một câu đầy đủ, “Lý Tuấn Ninh, cậu…”

Lý Tuấn Ninh bắt đầu cười ha ha, “Mễ Mễ cậu đừng khóc nhé, vì Aaron bị bắt nạt rồi, Mễ Mễ sẽ không vui đâu, vì sao nhỉ? Vì Mễ Mễ thích Aaron, xấu hổ quá, xấu hổ quá…”

Ngải Mễ tức nổ đom đóm mắt, cúi người xuống nhặt một hòn đá, hiện giờ cô chỉ muốn đập nát thằng Lý Tuấn Ninh đáng chết này thôi. “Ngải Mễ”. Lúc này đây cô nghe thấy giọng bà nội gọi khẽ sau lưng, giọng nói của bà đã đuổi con quỷ nhỏ đó trong lòng cô đi, cô sững người, Lý Tuấn Ninh thừa cơ chạy mất, còn ngoái đầu ném lại một câu, “bà ơi, lần sau uống nước ngọt cháu sẽ đưa cho bà chai nhé”.

Ngải Mễ ngẩng đầu lên nhìn bà, bà lại đáp một câu rất ngọt ngào: “ừ, Lý Tuấn Ninh ngoan quá”.

“Bà!” Ngải Mễ tức lên rồi, “bọn họ đều bắt nạt Aaron đấy!”

Bà nội bước đến bỏ hòn đá trong tay Ngải Mễ ra. “Hòn đá này đẹp đấy”. Bà dùng tạp dề lau sạch, “ông nội luyện thư pháp đang thiếu một hòn đá chặn giấy, cháu mang cái này về cho ông đi”.

“Bà ơi, cháu sang nhà Aaron đây, chắc chắn bọn họ sẽ nói với Aaron rằng, nếu như cậu ấy dám đi ra, sẽ dùng đá đập kính cửa sổ nhà cậu ấy”.

Bà vẫn giữ nụ cười đó trên môi, “Ừ, Ngải Mễ, cháu mang mấy quả táo của nhà mình đi, cho bà gửi lời hỏi thăm ba mẹ Aaron nhé”.

Có thể con gái sẽ lẻ loi, nhưng ít cô đơn, bởi từ lúc chào đời con gái đã có một khả năng đặc biệt, họ có thể nói chuyện với búp bê, làm nũng với gấu bông, trút giận lên chú lợn bông ngốc nghếch… Chỉ có điều, những cái này Ngải Mễ không có, và chiếc váy đáng yêu, chiếc cặp tóc đẹp, chiếc vòng tay xinh xắn, cô cũng không có, cô chỉ có một cái tên dễ thương, đương nhiên, là bản thân cô cảm thấy rất dễ thương, sau đó, cô không có thêm gì nữa, nhưng phải trừ cậu ấy – con “mèo” mỗi lần kêu nghe như gà mái mẹ, con “mèo” nhút nhát phải trốn ở trong nhà không dám chui ra vì những trò đùa xấu của các cậu bạn mà.

Ngải Mễ gọi cậu ấy là Aaron. Đương nhiên Aaron cũng có tên của mình, nhưng Ngải Mễ gọi cậu là Aaron, cậu chính là Aaron. Còn việc tại sao lại đặt cái tên này, thực ra cũng không để tân nhiều lắm, một hôm Ngải Mễ tra từ điển tiếng Anh, trong số các tên con trai bắt đầu bằng chữ A, vừa nhìn là cô chấm ngay cái tên này, cô cảm thấy cái tên này rất đẹp, cô còn cảm thấy, bên cạnh cần phải có một người mà khi cô gọi là Aaron, người đó có thể bình thản đáp một câu “ơi, tớ đây”, và thế là sứ mệnh này được trao cho Aaron.

Ngải Mễ còn nhớ ngày hôm đó, cô chạy sồng sộc đến trước mặt Aaron. Lúc đó chúng mới bắt đầu được tiếp xúc với tiếng Anh, học sinh bình thường chỉ biết táo gọi là “Apple”. Cô nói với Aaron rằng: “Tớ muốn đặt cho cậu một cái tên tiếng Anh”.

Aaron giật mình, “gì cơ?”

“Tớ muốn đặt cho cậu một cái tên tiếng Anh”! Giọng cất cao hơn rất nhiều.

“Ừ”. Cậu lại dồn sự chú ý vào hòn đá dưới chân, cậu luôn thích vừa đá một hòn đá nhỏ vừa đi học, sau đó lại đá một hòn đá nhỏ về nhà.

“Này”. Ngải Mễ đưa mẩu giấy đã viết sẵn tên cho cậu, bên trên là mấy chữ cái tiếng Anh viết ngả ngả nghiêng nghiêng.
Aaron đón lấy, nét mặt tỏ vẻ khó xử: “cái này, đọc như thế nào?”

Thực ra Ngải Mễ cũng không biết, hai đứa liền xúm vào cùng suy nghĩ, “cái này chính là “Apple” mà cô giáo nói trong giờ học đúng không nhỉ?”

“Thật à?”

“Không phải thế ư?”

“Hoặc là cái này có nghĩa là táo xanh, thôi thì cứ gọi cậu là “E Pồ” trước, ngày mai sẽ hỏi cô giáo”.

Chúng đều mặc bộ đồng phục rộng thùng thình, nét mặt kể cả có vẻ u buồn cũng chỉ hiện thoáng qua, trời rất xanh, mặt trời rất rộng, tương lai rất xa. Ngày hôm nay, chuyện quan trọng nhất là, Ngải Mễ đặt cho cậu bạn trai quan trọng trong cuộc đời cô một cái tên là “E Pồ”.

Cũng trong ngày này, chúng đã nhặt được chú chó của chúng. Chú chó nhỏ đáng thương bị đặt trong một hộp giấy bên vệ đường, có lẽ là do nhìn không xinh xắn, mọi người qua lại không ai chú ý đến nó.

Do Aaron không khống chế được lực của chân, đá hòn đá vào chiếc hộp đó.

Sau đó Aaron và Ngải Mễ nghe thấy chiếc hộp đó kêu lên một tiếng yếu ớt nhưng dễ thương, Aaron và Ngải Mễ đưa mắt nhìn nhau, ở tuổi chúng bây giờ, nửa tin nửa ngờ truyện cổ tích, nhưng rõ ràng là chúng nghe thấy chiếc hộp kêu lên một tiếng!

Lúc này đây chiếc hộp lại phát ra tiếng như tiếng khóc của em bé mới chào đời, lần này thì nghe đã rõ hơn. Aaron và Ngải Mễ rụt rè bước đến, nhìn thấy một cục thịt tròn tròn, hai đứa cùng hét lên một tiếng rồi chạy vội.

“Đồ nhát gan”. Rõ ràng mình cũng là đồ nhát gan, nhưng Ngải Mễ lại mắng Aaron như vậy.

Aaron không chỉ trích Ngải Mễ lươn ngắn lại chê trạch dài, trước những lời trách móc của Ngải Mễ, cậu bao giờ cũng cúi đầu cam chịu.

“Đó là cái gì ấy nhỉ?” Ngải Mễ dũng cảm đặt tay lên ngực, nhìn thấy chàng Đông Gioăng, tim cô cũng chưa bao giờ đập mạnh như vậy.

Aaron nghĩ một lát, “hình như là một con chó”.

Một con chó? Nghe Aaron nói như vậy, hình như đúng là một con chó thật.

Hai đứa cùng nắm tay nhau, lại bước đến, nhìn thật kỹ, rõ ràng là một chú chó nhỏ, thật không thể hiểu tại sao vừa nãy lại sợ như vậy, hơn nữa lại là một chú chó nhỏ vô cùng dễ thương.

Hai đứa lại đưa mắt nhìn nhau, sau đó cùng cất giọng hỏi: “Làm thế nào bây giờ nhỉ?”

Ngải Mễ nói một cách rầu rĩ: “Nếu như bọn mình mặc kệ nó, tớ nghĩ, chẳng mấy chốc mà nó sẽ đói và chết, hoặc là bị những đứa trẻ xấu khác bắt nạt, xem ra không phải nó bỏ nhà đi mà bị bỏ rơi…” Ngải Mễ nói rất nhiều, nhưng câu quan trọng nhất cô lại đợi Aaron nói, như thế, đến khi bị người lớn trách, có thể đổ trách nhiệm sang Aaron.

Cuối cùng “E Pồ” đáng thương đành phải nói: “Thế thì bọn mình nuôi nó vậy”.

Vì là Aaron đưa ra lời đề nghị nuôi nó, chính vì thế cậu là người phải bê hộp giấy, nhưng dưới sự chỉ huy của Ngải Mễ, cậu lại đưa chú chó nhỏ về nhà Ngải Mễ. Ngải Mễ nói với bà nội rằng, Aaron cứ đòi nuôi chú chó này, chính vì thế… bà nội liền xoa đầu cô, gật đầu.

Ngải Mễ cũng đặt tên cho chú chó này là Aaron.

Đây có phải là một trò chơi khăm hay không? Bởi vì chỉ có như vậy, Ngải Mễ mới cảm thấy luôn luôn có một Aaron ở bên cạnh mình. Cô không yêu cầu Aaron này cũng phải đáp một tiếng “ơi” mỗi khi cô gọi nó, chỉ cần nó kêu một tiếng “gâu gâu” là được rồi. Từ khi còn rất nhỏ cô đã biết, thế giới này có quá ít thứ thực sự là của riêng mình, Aaron được coi là một trong số đó, nhưng cô không yên tâm, cô muốn mua bảo hiểm cho món quà hiếm có này, và thế là chú chó đáng thương gầy như Aaron đó cũng bị gọi là Aaron.
Thực ra sau đó không lâu Aaron đã biết được trò chơi khăm của cô, cũng vô tình mà cậu phát hiện ra. Một lần cậu đến tìm Ngải Mễ để chơi, cúi người đang định bắt chước tiếng mèo kêu ở trước cổng nhà cô, thì nghe thấy Ngải Mễ gọi một tiếng “Aaron”. Cậu đang định đáp lại thì lại nghe Ngải Mễ nói một câu: “cho mày miếng xương này, phải ngoan đó nhé”. Sau đó vang lên tiếng chó gậm xương.
Một hôm Ngải Mễ nói với Aaron rằng: “cậu là chó bố, tớ là chó mẹ”.

Nét mặt Aaron lộ ra vẻ khó xử: “nói thế có nghĩa rằng bọn mình là… đôi trai gái chó à?”

Ngải Mễ nghĩ một lát, tán đồng quan điểm của Aaron.

Aaron bèn nói: “Tớ là chó anh, cậu là chó chị”.

“Như thế sẽ không phải là đôi trai gái chó ư?”

“…”

Aaron cũng không phản đối việc chú chó xấu xí này mang cái tên này, bởi cậu cảm thấy mình xuất sắc hơn nó trên mọi phương diện, chó Aaron hoàn toàn không có sức cạnh tranh. Cậu thường nhìn thấy Aaron đuổi theo một con mèo, lần nào cũng bị ngã dúi dụi, nên cậu càng khinh thường nó, cùng mang tên là Aaron, tại sao lại có sự khác biệt lớn như vậy?

Nói thẳng ra, những điều Aaron nghĩ không khác gì những điều Ngải Mễ mong mỏi, những lúc không được ở bên Ngải Mễ, có nó ở bên cạnh, để Ngải Mễ được gọi một tiếng Aaron cũng là cái hay, Ngải Mễ không muốn bị cô đơn, Aaron cũng không muốn để Ngải Mễ phải cô đơn.
( Còn nữa…)

Advertisements

5 comments on “Sorry,sorry – Kim Quốc Đống ( Chương 1.1)

  1. Aaron, tên này kì ghê :))
    không biết tên thật của cậu Aaron này là gì nhỉ????

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s