Cô nàng hợp đồng – Chương 4.1


Chương 4
Thời kỳ hợp đồng đen đủi

Vừa ra khỏi nhà hàng, Hương Tranh liền thấy hối hận. Tại sao cô phải bỏ đi như vậy? Cho dù là dạy cho tên xấu xa Sở Trung Thiên ấy một bài học thì cũng nên đợi đến lúc anh ta đưa cô về đến nhà chứ, như vậy cô sẽ không phải trả tiền xe. Một khoản tiền không nhỏ chút nào, nó sẽ làm cho ví tiền của cô mỏng đi trông thấy. Tiếc đứt ruột… Đó thực sự là ba từ thích hợp cho tình cảnh này của cô. Vừa mất một vụ làm ăn, lại phải trả tiền taxi, thật là tiền mất tật mang. Với bộ mặt thiểu não như vậy, Hương Tranh mở cửa, bước ra nhà.

“Hương Tranh! Về rồi à?” Hương Đình đang ngồi trong phòng khách đan khăn choàng, nghe tiếng mở cửa, cô dừng tay quay ra hỏi: “Thương vụ đầu tiên của em thế nào rồi? Sở Trung Thiên đã chia tay bạn gái chưa?”.

Hương Tranh buồn bã ngồi xuống sofa.

“Chị, chị và anh ta quen nhau à?” Nói đến đây, Hương Tranh bỗng giật mình, dường như cô vừa phát hiện ra điều gì, hoảng hốt hỏi tiếp: “Hương Đình, không phải là chị thích tên xấu xa đó đấy chứ?”.

“Ăn nói hồ đồ. Chị làm sao lại thích Sở Trung Thiên được. Em thừa biết chị có người yêu rồi. Nhưng Sở Trung Thiên không phải người xấu, anh ta là một kẻ bị cắm sừng đáng thương.” Hương Đình miệng nói, tay vẫn thoăn thoắt đưa những mũi đan.

Hương Tranh mắt mở to đầy kinh ngạc. “Chị… chị nói anh ta là kẻ bị cắm sừng đáng thương, nghĩa là sao?”

Sở Trung Thiên rõ ràng là kẻ xấu. Sao chị ấy lại nói anh ta đáng thương. Hương Tranh lờ mờ nhận ra, trong chuyện này nhất định còn có uẩn khúc.

Hương Đình dừng tay, đem câu chuyện chia tay giữa Luyến Hoàn và Trung Thiên ở quán cà phê Dạ Lan mà cô được chứng kiến kể hết cho Hương Tranh nghe.

Nghe xong câu chuyện chị gái kể, Hương Tranh thất kinh. Sở Trung Thiên và Diệp Luyến Hoàn chia tay vì Luyến Hoàn bắt cá hai tay, chứ không phải vì chuyện cô ta có mang. Luyến Hoàn, cô ta là kẻ lừa đảo. Trời ơi! Như vậy lần này đâu chỉ là làm ăn thất bại, là đại họa rồi! Cô đã hất cà phê vào mặt Sở Trung Thiên trước sự chứng kiến của bao nhiêu người như thế. Một kẻ thù dai như Sở Trung Thiên liệu có tha cho cô không? Không cần hỏi ai, cô cũng biết câu trả lời là “KHÔNG”.

Không được, cô không thể nào ngồi yên ở đây đợi Sở Trung Thiên tìm đến báo thù được. Hương Tranh lập tức đứng lên, chạy vào phòng. Sau khi thay cái váy đang mặc, cô vội vã mở tủ nhét mấy bộ quần áo, đồ dùng cá nhân vào túi xách, lấy thêm ít tiền rồi vội vàng xách túi, bước ra khỏi phòng.

“Chị! Em phải đi xa mấy ngày.” Đi qua phòng khách, Hương Tranh cũng không dừng lại, chỉ nói với Hương Đình một câu như vậy rồi đi. Nhưng chưa đầy hai giây sau, cô quay trở lại, lấy từ túi xách ra cái gì đó, đặt vào tay Hương Đình nói: “Chị! Đây là gia hạn hợp đồng, thời hạn một năm, tiền bồi thường hợp đồng em đã chuẩn bị rồi, em cũng ký tên rồi, nếu người khách đó đến hỏi, chị đưa ra cho anh ta ký là xong. Vậy nhé, em đi đây!”.

Sauk hi nói mấy câu lộn xộn,Hương Tranh vội vã bỏ đi, để mặc Hương Đình đứng ở phòng khách, tay cầm đống giấy tờ mà vẫn ngơ ngác tự hỏi không biết chuyện này là thế nào.

Hương Tranh vừa đi khỏi đã thấy Sở Trung Thiên tìm tới trước cổng.

“Hương tiểu thư! Xin hỏi Hương Tranh về chưa?”

“Nó vừa đi khỏi, mang theo cả đồ đạc, chắc mấy ngày nữa mới về.”

“Có vẻ như cô ta đã biết sự thật”, Sở Trung Thiên suy đoán trong đầu, “nếu không đã không bỏ trốn như thế”. Sở Trung Thiên liếc nhanh tờ giấy Hương Đình mới đưa hỏi: “Cái gì vậy?”.

“Đây là Hương Tranh gửi lại. Cậu xem đi.” Hương Đình không biết em gái và Sở Trung Thiên thỏa thuận với nhau những gì, nhưng cô nghĩ, đây là thương vụ đầu tiên của Hương Tranh, mà Sở Trung Thiên xem chừng cũng không phải người xấu, để Hương Tranh làm bạn gái thuê của anh ta cũng yên tâm hơn người khác.

Sau khi cẩn thận xem xét hợp đồng Hương Tranh để lại, Sở Trung Thiên đặc biệt chú ý tới điều khoản: “Bên nào vi phạm hợp đồng phải chịu bồi thường ba triệu”, nhìn quanh nhà một lượt nữa, nhẩm tính trong đầu, sau đó trịnh trọng nói: “Được! Tôi ký!”.

“Như thế này thì cô ta không thể thoát khỏi tay mình.” Nụ cười đắc thẳng hiện lên trên khuôn mặt baby của Sở Trung Thiên.

Hương Tranh xách túi đồ, đảo mắt nhìn quanh sân bay. Người xếp hàng sao mà đông thế, phải đợi đến bao giờ đây? Hương Tranh căng thẳng nghĩ sao vận xấu cứ đeo bám cô mãi không chịu buông tha thế không biết. Lúc này cô chỉ muốn mình hóa thành gấu trúc, lúc đó cô thật sự có thể hét to: “Quốc bảo đây! Phiền mọi người tránh đường!” rồi nhanh chóng vào mua vé. Nhưng cô lại không phải là báu vật quốc gia, nếu cô muốn bay như gấu trúc Panda thì chẳng có cách nào khác là ngoan ngoãn xếp hàng mua vé.

Đột nhiên chuông điện thoại reo vang từ trong túi xách, Hương Tranh đưa mắt nhìn chiếc túi, do dự giây lát rồi quyết định không bắt máy. Bất kể là ai gọi, lúc này bản cô nương ta tâm trạng không vui, có là điện thoại của hoàng tử gọi đến, bản cô nương đây cũng không thèm nghe.

Một phút sau, điện thoại của cô lại đổ chuông, tiếng chuông làm nhiều người nhíu mày vẻ khó chịu, thậm chí vài người còn quay về phía cô chỉ trỏ, bàn tán.

“Cô gái này xinh đẹp như thế, chắc chắn là đã cướp bạn trai của người khác cho nên mới không dám nghe điện thoại. Loại người như cô ta thật sự không nên tồn tại trên thế giới này!” Đó chắc hẳn là lời của một bà cô già mới bị bạn trai bỏ rơi.

“Cũng có khi là bồ nhí, bị vợ cả đánh ghen.” Đó có vẻ là những lời cay độc của một cô vợ mới ly dị chồng.

“Tôi thấy cô ta giống kẻ lừa đảo đang ôm tiền chạy trốn. Chắc người ta gọi điện đòi tiền đấy mà.” Câu này nghe hả hê như câu của người có bạn bị lừa tiền.

Điện thoại vẫn đổ chuông, tiếng bàn luận càng to hơn, cuối cùng Hương Tranh không thể đứng yên làm “tâm điểm chú ý” được nữa, cô tức giận kéo dây khóa túi xách, lấy điện thoại ra, thẳng tay nhấn vào nút nhận cuộc gọi, tức giận mắng ngay: “Lộn số à? Mà cho dù là không lộn số, cũng dập máy cho tôi, bản cô nương đang khó chịu, không hơi đâu mà lải nhải cùng nhà ngươi”.

Người ở đầu dây bên kia im lặng một chút rồi nói mát: “Xin lỗi vì đã làm phiền cô! Tôi không lộn số mà chỉ muốn đòi tiền thôi”.

“Hả!” Hương Tranh trợn mắt, tiếng ai mà nghe quen quá. Nỗi lo sợ mơ hồ nhen lên trong tim cô.

“Hương Tranh, người bảo vệ công lý. Hôm qua cô còn thẳng tay tặng tôi cả tách cà phê vào người, bây giờ cô đang ở đâu thế? Không phải là cô sợ không có tiền bồi thường cho nên bỏ trốn đấy chứ?”

Nghe xong, Hương Tranh la to: “Sở Trung Thiên!!!”. Chết tiệt! Những lời bàn tán đã ứng nhiệm.

Ở đầu dây kia, Sở Trung Thiên cười lớn. “Tôi không điếc! Cô không cần hét to như vậy.”
“Sở Trung Thiên, anh tìm tôi có việc gì?” Hương Tranh vô tình cao giọng. Khi thấy đám người xung quanh lại tập trung chú ý vào mình, cô mới hạ giọng: “Tiền thì tôi đã bảo chị gái tôi gửi trả anh. Anh không cần mất công gọi cho tôi”. Cô hít thở thật sâu, định đưa tay tắt máy, thì dường như Sở Trung Thiên biết trước được ý định của cô, thong thả buông một câu, giọng điệu rất ôn hòa khiến Hương Tranh phải từ bỏ ý định cúp máy. “Nếu cô tắt máy, cô sẽ phải hối hận!”

Sở Trung Thiên tựa người, nhìn bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ, đôi mắt ánh lên vẻ đắc thắng.

“Anh nói thế là có ý gì?” Hương Tranh mở to mắt, tim lại nhói lên.

“Còn nhớ, tối qua, trước khi cô chạy trốn…”

Hương Tranh vội vàng cắt ngang: “Tôi không chạy trốn! Tôi đi nghỉ. Thư giãn. Tĩnh tâm. Đã hiểu chưa?”.

“… Đồng chí Hương Tranh, cô đi làm gì cũng được, chỉ cần cô nhớ cho tôi một chuyện…”
Lần này, Sở Trung Thiên thực sự biểu hiện rất tốt. Không những anh ta không mắng cô là “đồ con heo” mà ngay cả ngữ khí cũng rất nhẹ nhàng. “Được rồi. Hương tiểu thư, cô có nhớ, tối qua, trước khi cô rời nhà để đi nghỉ, cô có gửi lại chị gái một bản hợp đồng?”
Hợp đồng? Mặt Hương Tranh tái đi.

“Trời ơi! Không phải lại xảy ra chuyện gì đấy chứ? Cầu Trời khấn Phật cho con tai qua nạn khỏi. Sau này nhất định con sẽ ăn chay niệm Phật một năm, à không mười năm.”

Thật không may, đệ tử thành tâm trên đời này quá nhiều, những người cần cứu sự giúp đỡ như Hương Tranh không ít, Đức Phật làm sao kiểm soát được hết, cho nên…

“Hợp đồng trong tay tôi, cô đã ký, cột dành cho bên thuê tôi cũng ký rồi…”

… Đoán đúng đó!

Hương Tranh, mặt như sắp khóc, cố gắng kết thúc cuộc tranh luận một cách hòa hảo nhất.
“Sở Trung Thiên, anh thuê tôi giả làm bạn gái, mục đích là để cho Diệp Luyến Hoàn thấy khó mà lui. Tôi nghĩ chuyện này mất một đến hai tháng là giải quyết xong. Anh hà tất phải làm hợp đồng một năm. Chúng ta thanh lý hợp đồng, chuyện Diệp Luyến Hoàn anh tự lo, anh nghĩ sao?” Nói đến đây Hương Tranh cảm thấy hối tiếc vô cùng. Giá như cô đừng ngốc nghếch tin lời Diệp Luyến Hoàn, cũng đừng có hồ đồ mắng Sở Trung Thiên, thì giờ cô đã không phải khổ sở như thế này rồi.

“Không cần! Tôi không thiếu tiền.” Sở Trung Thiên phũ phàng dập tắt luôn hy vọng của cô.

“Sở Trung Thiên. Tôi muốn… muốn…”

“Chuyện này, tôi đã nghĩ kĩ rồi.” Sở Trung Thiên thô bạo cắt ngang lời cô. “Bây giờ tôi cần cô chuẩn bị một số thứ và mang tới đây.”

“Cái gì?” Hương Tranh hét lên. “Hợp đồng không quy định chúng ta phải ở với nhau. Bố mẹ, chị gái tôi sẽ không bao giờ cho phép.”

“Tôi không cần biết. Hoặc là cô tới đây hoặc là cô trả tiền bồi thường. Tôi nhớ trong hợp đồng có ghi rõ, bên nào vi phạm hợp đồng sẽ bị phạt ba triệu nhân dân tệ.”
Miệng Hương Tranh mấp máy, lắc lắc điện thoại, dường như không tin vào tai mình…
Đầu dây bên kia lại vang lên tiếng Sở Trung Thiên. “Nếu là chuyện nhỏ, tôi cũng sẽ bỏ qua. Nhưng là ba triệu nhân dân tệ, ba triệu tệ đấy, và tôi đang nghĩ cô có bán cả căn nhà cô đang ở cũng chưa đủ số đó.”

Cô phải làm sao đây? Lẽ nào cô phải nghe lời anh ta, lập tức quay lại? Hương Tranh nghe mà muốn khóc, thẫn thờ buông điện thoại.

Advertisements

22 comments on “Cô nàng hợp đồng – Chương 4.1

  1. up nữa đi vv……………………………………………………………………….

  2. Mjnh thjk doc tidj thuyet lm nhung mama of mjh laj k thjk cho mjh doc tjeu thyet ne huhu mama hay la mjh cug~ chj vi z uj huhj xao mama k hju? La k dc doc tieu tkuyet doj’ vs mjh kho? The nao k huhu pun wa mjh chj? Mun chja se? Vs aj do cho do~ pun uj

    • Đề nghị các bạn tuổi teen viết cho đúng tiếng việt chút. Đọc comment của các bạn rầu thúi ruột luôn, ngán ngẩm cho văn hóa viết. Tiết kiệm thời gian thì chưa chắc, nhưng tổn não thì có. Chắc taị mình già, nên đọc chả hiểu nói gì.

  3. Viet van oj sao cac a giảm giá tiểu thuyết đi hnj e mua được cuốn tjểu thuyết nj xong e cũg hết sạch cả tiền gjàh gjụm uj huhu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s