Yêu anh là ước nguyện cả đời không hối tiếc – Trúc Tâm Túy – Chương 4.2


Lại một lần nữa phải tạm dừng, Ngô Trí Viễn đập quyển nhạc xuống bàn quát to.

“Rốt cuộc là có biết hát không? Bách Vũ Trạch, cậu cho rằng cậu đang hát một mình à?
Cậu có biết giọng của cậu phô quá không? Phí công cậu học nhạc, lẽ nào không biết thu kiếm lại sao?”

“Giang Hạo Vũ, mong cậu nhấn chữ rõ một chút, mặc dù tiếng Trung không phải tiếng mẹ đẻ của cậu, nhưng hy vọng cậu cố gắng khắc phục, một bài hát chỉ có vài câu, lẽ nào không có cách khắc phục?”

“Còn Liễu Vân Dật, cậu có thể không đem lời bài hát biến thành những chữ khắc trên bảng được không? Làm như thế cậu sao có thể lcảm nhận được tình cảm thể hiện trong ca từ, làm sao cậu có thể hát lên những tình cảm đó. Người ta cần các cậu là cần âm nhạc, không phải là để đọc kinh.”

Các nhân viên trong phòng thu âm che miệng cười, ba người Secret xấu hổ không biết phải làm gì, tình trạng này diễn ra trong phòng giống hệt một quả cầu tuyết đang lăn, càng ngày càng to khiến cho mọi người mất tự tin.

Lâm Mặc không thích đến phòng thu âm, trước đây khi làm cùng Tô Á Nam cũng vậy. Nhưng vì Secret cô vẫn phải đến, không khí trong phòng thu ngày càng nặng nề hơn.

“Tổng giám sát Ngô, hay là hôm nay dừng lại ở đây thôi!” Có tiếp tục cũng không giải quyết được gì, thậm chí sự việc có thể phát triển tồi tệ hơn.

Ngô Trí Viễn quay lại, nhìn thấy cô nên có vẻ hơi ngạc nhiên. Đột nhiên ông nghĩ ra điều gì đó, bước đến bên cô ra mệnh lệnh: “Cô vào hát một lượt.”

Không chỉ có Lâm Mặc, tất cả mọi người trong phòng đều lặng người vì ngạc nhiên, không hiểu ông có ý gì.

“Mau lên.’ Suy nghĩ của Ngô Trí Viễn rất đơn giản, ông biết vấn đề là ở đâu, chỉ giảng giải không thôi thì ba người họ sẽ không thể hiểu được, hát mẫu một lượt sẽ giải quyết được vấn đề. Chọn người nào hát mẫu? Rõ ràng Lâm Mặc là người thích hợp nhất.

“Không.” Đáng tiếc là Lâm Mặc không hề phối hợp với ông.

Ông hơi bị kích động nên không còn quan tâm đến điều gì nữa, hét lên với Lâm Mặc: “Đây là bài hát của cô, cô có trách nhiệm.”

“Bài hát của tôi?”

“Đúng, chính là bài “Quên lãng”, năm đó tôi viết bài hát này dành riêng cho cô.” Ngô Trí Viễn được tất cả các ca sỹ muốn ông viết lời bài hát cho riêng mình vì một bài hát ông viết đáng giá ngàn vàng.

Bài hát “Quên lãng” này ông vô tình có được ca từ, cảm thấy rất hay nên viết thành một bài dành riêng cho Lâm Mặc. Nhưng ai biết được rằng, mặc dù Lâm Mặc vào phòng thu âm nhưng chỉ tham gia cho vui mà thôi, không hề có ý định ký hợp đồng với Tranh Tinh, hơn nữa cô còn giới thiệu bạn thân, năm đó giành được vị trí thứ hai là Tô Á Nam vào công ty, cô cam tâm tình nguyện là trợ lý của bạn thân. Ngô Trí Viễn không ngờ Tô Á Nam không hề làm ông thất vọng, cô giành được nhiều thành tích rất tốt trong âm nhạc, nhưng ông vẫn cảm thấy tiếc tiếc thầm trong bụng vì Lâm Mặc bỏ phí mất tài năng của mình, giống như một viên ngọc dạ minh châu giấu mình trong cát sỏi giấu đi ánh hào quang của nó, điều này thực sự vô cùng đáng tiếc.

“Quên lãng?” Là bài hát tám năm về trước?”

Một giọng nói trong veo phá tan không khí kỳ lạ trong phòng, mọi người quay lại thấy Tô Á Nam đang đứng ở cửa, cô mặc quần bò, đội một chiếc mũ lưỡi trai màu trắng, trang điểm đơn giản nhưng không hề làm mất đi vẻ quý phái. Nét mặt cô rất lạ giống như đang hồi tưởng đến điều gì đó.

“Hóa ra cô vẫn nhớ. Đúng rồi, khi đó cô và Lâm Mặc cùng hát bài hát đó.” Ngô Trí Viễn bắt đầu nhớ lại, trong phòng này ngoài ông, Tô Á Nam và Lâm Mặc, tất cả mọi người đều mới đến vài năm gần đây đều không hiểu gì về xuất xứ của bài hát đó.

Tô Á Nam cười nhạt bước vào, cầm tai nghe nghe lại phần thu âm của Secret, không hề nhìn ba người bọn họ rồi quay sang nói với Lâm Mặc: “Hay là hát một lần nữa?”
Lần này Lâm Mặc không nói gì, không đồng ý cũng không từ chối, rõ ràng là đang hồi tưởng về quá khứ.

Tô Á Nam là mẫu người hành động, nói là làm, cô không đợi trả lời mà kéo Lâm Mặc vào trong phòng thu, không thấy cô phản ứng gì nên dứt khoát giúp cô đeo tai nghe rồi đứng trong bức tường bằng kính trong suốt ra hiệu cho Ngô Trí Viễn chuẩn bị bắt đầu.

Nhạc du dương vang lên, thời gian như quay về quá khứ, họ về thời điểm tám năm về trước lúc họ bắt đầu những giây phút huy hoàng…

“Gió nhè nhẹ, thổi bay những đám mây lưu lạc
Nước chảy lững lờ, tiễn đưa những chiếc lá không nỡ rời xa
Anh đứng ở nơi xa, ánh mắt mơ hồ, rất xa rất xa

Nếu em không thể lãng quên thì sẽ thế nào?”

Tháng chín của tám năm về trước, thời tiết rất mát mẻ. Cuộc thi kết thúc, Tô Á Nam thất vọng trốn trong ký túc khóc thầm, dồn tất cả nước mắt của mười chín năm đã qua, ngược lại, Lâm Mặc rất bình thản. Cô nói không muốn làm nghệ sỹ, không có lưu luyến gì với sân khấu, tham gia cuộc thi chỉ là vì muốn đi cùng Á Nam mà thôi.

Á Nam có chút tức giận, lần đầu tiên nói to với Lâm Mặc: “Cậu còn giả bộ gì nữa? Người đứng đầu là cậu, người lấy được cái hợp đồng đó là cậu, căn cứ vào đâu mà cậu nói muốn nhường là có thể nhường? Vì sao cậu tài năng như thế mà không quan tâm gì đến điều đó? Mình không cần cậu phải bố thí, cho dù Tô Á Nam không được làm ca sỹ cả đời này thì cũng không cần cậu phải bố thí.”

Lâm Mặc viết tên cô ấy vào hợp đồng rồi vứt lên bàn, yên lặng thu dọn đồ đạc chuẩn bị về Hàng Châu. Cô không giải thích với Á Nam, cũng không an ủi, tự làm mọi việc. Cô luôn luôn như vậy, lặng lẽ giống như một linh hồn không có thực, có thể bị người khác lãng quên bất cứ lúc nào.

Tranh Tinh gọi điện đến, nói với Tô Á Nam lý do sửa tên cô. Cô biết, đó là chủ ý của Lâm Mặc, trong lòng cô ấy không hề có ánh đèn sân khấu, trái tim cô ấy ở đâu không ai có thể biết được.

Tô Á Nam vẫn khóc, khóc vì thấy có lỗi, khóc để mong Lâm Mặc ở lại. Lâm Mặc không thể từ chối nguyện vọng đó, hứa sẽ luôn ở bên cô không rời xa. Cô tin rằng, vì Lâm Mặc là người đã nói là làm, cô ấy hứa như vậy nên chắc chắn sẽ làm được như vậy.

Nhưng hôm nay, sau tám năm, có phải cô ấy đang phản bội lời hứa của mình? Tô Á Nam nghĩ đến điều đó và cảm thấy buồn trong lòng.

Nhạc vẫn tiếp tục vang lên, mọi người đều đắm chìm trong giọng hát mê hồn của Tô Á Nam. Đã đến đoạn Lâm Mặc cần phải hát, nhưng cô vẫn nhìn ra bên ngoài phòng, ánh mắt như xuyên qua bức tường dõi về một nơi nào đó rất xa xăm.

Đột nhiên cô cất tiếng hát.
“……
Nếu em không thể lãng quên thì sẽ thế nào?”

Cô không biết vì sao lúc đó cô lại đồng ý hát cùng Tô Á Nam, có lẽ là vì ca từ và xuất xứ của bài hát. Cô chưa từng nói với ai, ca từ của bài hát này là do bố cô viết, cả nhà cô đều rất thích, lời bài hát tất nhiên không hoàn toàn giống như vậy nhưng cô không cảm thấy tức giận, ngược lại cô thấy sự phối hợp từ ngữ như bây giờ là tuyệt vời nhất. Cảm xúc trong lòng đã thay đổi, tất cả đều đã đổi thay, cô có thể hiểu điều này một cách vô cùng sâu sắc.

Rốt cuộc vì sao cô hát? Cô muốn lãng quên sao? Lãng quên quá khứ, lãng quên hiện tại, lãng quên tương lai, mặc dù đây là điều không thể nhưng cô vẫn muốn biểu đạt vì đó là tiếng nói của trái tim cô, là lý do vì sao cô luôn liều lĩnh. Nhưng đã tám năm rồi, cô vẫn không thể lãng quên, người mà cô muốn quên cuối cùng lại xuất hiện vào lúc bất ngờ nhất.

Ánh mắt của cô bất giác hướng về phía Giang Hạo Vũ, đau đớn và xa xăm. Cô phát hiện ra, anh cũng giống cô, hoàn toàn chìm đắm trong nội dung bài hát không sao thoát ra được.

Trong đầu cô đột nhiên có một sợi dây vô hình nào đó bị đứt nên bừng tỉnh, thấy mình đang đứng trong phòng thu và đang hát, cô dừng lại.

Cô bỏ tai nghe ra, không để ý đến lời trách móc của Tô Á Nam, thậm chí không bộc lộ một cảm xúc gì bước ra khỏi phòng thu.

Rốt cuộc cô đang làm gì? Vì sao cô lại sa vào tình huống này? Không phải cô đã quyết tâm rồi sao? Không phải cô luôn cố gắng quên sao? Đã cố gắng được lâu như vậy rồi, lẽ nào lại từ bỏ tất cả?

Vì sao? Vì sao? Vì sao?

Không ai cho cô câu trả lời, ngay cả chính bản thân cô cũng không thể.

Đột nhiên cô phát hiện ra, lãng quên là một điều rất khó. Trên đường ray của cuộc sống, cho dù có bị bánh xe nghiền nát, thời gian có lâu như thế nào, cát bụi phủ lên thì vẫn để lại dấu tích không sao có thể xóa nhòa được.

Tô Á Nam nở một nụ cười buồn rồi tiếp tục hát, đây là lần thứ hai cô và Lâm Mặc hát cùng nhau, cho dù người hát cùng cô đã bỏ đi, cô nghĩ mình vẫn phải tiếp tục hát.
Khi bài hát kết thúc, cô bước ra khỏi phòng thu âm, nói với ba người Secret: “Đã có cảm xúc chưa? Có lẽ, có điều cần phải lãng quên mới có thể cảm nhận sâu sắc!”
“Chị muốn quên điều gì?” Bách Vũ Trạch hỏi.

Không thể không nói rằng, vừa rồi cậu thấy tâm hồn mình rung động bởi giọng hát đầy cá tính của Tô Á Nam và Lâm Mặc, hơn nữa hai người họ còn kết hợp rất nhuần nhuyễn. Giọng hát của Lâm Mặc rất đặc biệt, có tâm trạng, có sức cuốn hút, có cảm giác như đã từng trải qua điều gì đó rất đau thương. Còn Tô Á Nam có âm vực rộng, giọng hát cao vút vẫn là phong cách của cô, khi hát một bài hát buồn như thế này cũng rất có hồn. Hai giọng hát với hai phong cách khác nhau nhưng lại phối hợp vô cùng hài hòa như hòa quyện vào nhau.

Nhưng cho dù kỹ thuật hát có cao siêu đến như thế nào cũng không thể khiến cho cậu có tâm trạng buồn bã như thế này. Lẽ nào thật sự có tình cảm trong đó? Vậy, họ muốn lãng quên điều gì?

Tô Á Nam yên lặng một lát rồi quay đầu nói với Ngô Trí Viễn, giả bộ như trách móc: “Đương nhiên là muốn quên đi những hành hạ của tổng giám sát Ngô của chúng ta. Các anh mới bắt đầu, có lẽ để bài hát này sang Album sau sẽ rất có cảm xúc đấy. Ha ha!”
Ngô Trí Viễn trừng mắt nhìn, lắc đầu. Ông đã đạt được mục đích của mình nhưng dường như lại đắc tội với hai người. Có thật sự là họ nhớ lại những khó khăn trong tám năm vừa qua? E rằng không chỉ đơn giản như vậy!

Advertisements

11 comments on “Yêu anh là ước nguyện cả đời không hối tiếc – Trúc Tâm Túy – Chương 4.2

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s