Lời thách đố tình yêu – Ni Xảo Nhi/ Chương 1.5


Kim Dục Duy vẫn cố tình bỏ thêm con tôm vào miệng, vừa nhai ngấu nghiến vừa nói: “Âu Dương Dị, bình thường cậu có bao giờ nhận cơm của cô gái nào đâu? Hộp cơm này cậu cho lại tôi là được rồi. Ôi, cô gái này thật là tỉ mỉ, con tôm nào cũng bóc vỏ cẩn thận, khi nào mình mới có người nấu cho mình bữa cơm ngon như thế này đây?”.

Câu nói của Kim Dục Duy làm Âu Dương Dị ngây người ra một lúc, đúng thật! Từ trước tới giờ chưa bao giờ cậu nhận cơm của một cô gái nào, vì sợ những phiền phức không đáng có, vậy thì tại sao cậu lại nhận cơm của cô ấy? Vì cô ấy không giống với các cô gái khác? Vì mục đích muốn tiếp xúc với cậu của cô ấy khác? Hay là vì ý‎ nghĩa của hộp cơm này cũng khác?

Âu Dương Dị đang chau mày suy nghĩ về vấn đề ở trong đầu, đột nhiên lại nghe thấy một âm thanh lạ ở bên cạnh. Âu Dương Dị nhíu mày nhìn lại một cách đầy nghi ngờ.

Chỉ nhìn thấy Kim Dục Duy mặt mũi nhăn nhó, khom khom lưng, hai tay ôm lấy bụng, hai chân khép lại, run bần bật, miệng kêu đau oai oái, trông có vẻ rất là đau đớn. Hộp cơm rơi xuống đất, vỡ làm mấy mảnh, cơm rau đổ đầy ra mặt đất.

Âu Dương Dị giật nảy mình vội chạy đến đỡ Kim Dục Duy dậy, đôi mắt tỏ vẻ rất lo lắng: “Dục Duy, cậu làm sao vậy?”.

Kim Dục Duy mặt nhăn nhăn nhó nhó ngẩng đầu lên, trán lấm tấm mồ hôi: “Tôi… tôi… tôi đau bụng”.

“Sao tự nhiên lại thế này? Hay cậu ăn phải cái gì đó mất vệ sinh?”

“Tôi… hộp cơm…” Kim Dục Duy đau quá đến nỗi nói không thành câu, bụng lại sôi ùng ục, vội vàng buông tay Âu Dương Dị ra, ôm bụng chạy như bay vào nhà vệ sinh.

Âu Dương Dị nhìn Kim Dục Duy đang chạy với ánh mắt đầy nghi hoặc, rồi hướng ánh mắt đó xuống đống cơm rau ở dưới đất. Chắc không phải trò quỷ của nữ nha đầu đó chứ?

Lúc này, tên tội phạm bị tình nghi số một của Âu Dương Dị đang nấp ở góc hành lang cạnh nhà vệ sinh nam, mắt chớp chớp nhìn chiếc đồng hồ trên tay, đang đếm thời gian.
Đã mười phút rồi, lẽ ra Âu Dương Dị phải ăn hộp cơm đó rồi chứ?

Để đề phòng sự cố, Thu Hạ Hạ đợi thêm ba phút nữa, sau đó xác nhận lại trong phòng vệ sinh nam ngoài “cậu ta” ra, sau khi không còn ai khác nữa, mới lẻn vào phòng vệ sinh nam. Để đề phòng trong khi thực hiện kế hoạch có người chạy vào, cô ấy còn chốt cửa của phòng vệ sinh, đồng thời còn treo tẩm biển ghi rõ: “Nhà vệ sinh đang quét dọn, tạm ngừng sử dụng”.

Lần này, ngoài cô ấy ra, chắc chắn không còn ai có thể cứu được Âu Dương Dị nữa rồi! Cô ấy không tin kế hoạch lần này lại thất bại! Ha ha!

Thu Hạ Hạ cười khẩy một cái rồi tiến đến cái nhà vệ sinh tách biệt kia, sau đó dừng lại trước cánh cửa đang đóng, nói một cách dương dương tự đắc: “Âu Dương Dị, bữa trưa tôi làm cho cậu rất ngon phải không? Tôi “đặc biệt” làm cho cậu đấy!”. Cái giọng lại còn kéo dài hai từ “đặc biệt” nữa chứ.

“Ai đấy?” Anh chàng Kim Dục Duy đang “dời non lấp bể” trong nhà vệ sinh đột nhiên nghe thấy tiếng con gái, sợ đến nỗi suýt nữa không nói lên lời. Con gái sao lại chui vào nhà vệ sinh nam? Chắc không phải là “Ma nữ nhà vệ sinh nam” trong truyền thuyết xuất hiện đấy chứ? Không phải như thế chứ?

“Âu Dương Dị, lần này không dễ chịu lắm phải không? Trong hộp cơm đó tôi đã cho thêm ba liều thuốc. Tôi nói cho cậu biết, tôi đã đóng chặt cửa nhà vệ sinh rồi, ngoài tôi ra, không ai có thể cứu cậu! Nếu không muốn kéo giãn ruột của mình ra thì hãy ngoan ngoãn đồng ‎ ý hẹn hò với tôi đi! Chỉ cần cậu đồng ‎ kết bạn với tôi, tôi sẽ lập tức đưa thuốc giải cho cậu!” Lần này cô ấy không tin là cậu ta sẽ không đồng ý! Trừ phi cậu ta không muốn cái mạng đó nữa.

Hả? Hộp cơm ư? Thuốc ư? Kim Dục Duy nghĩ đến hộp cơm ban nãy, trong chốc lát đã hiểu ra tất cả. “Cậu là cô gái tặng hộp cơm đó ư?”, hại cậu ta vừa nãy còn nghĩ là trong nhà vệ sinh có ma nữ. Lát nữa quay lại sẽ kêu Âu Dương Dị nhất định không được tiếp xúc với cô ta, cô ta đúng thật là khủng khiếp.

Thu Hạ Hạ cũng thấy lạ. Gì cơ? Cái giọng nói này nghe lạ lạ? Hình như không giống với giọng Âu Dương Dị cho lắm!

“Này, cho hỏi, cậu có phải là Âu Dương Dị không?”

“Không phải, tôi là Kim Dục Duy, bạn học của cậu ta.” Kim Dục Duy mặt nhăn như khỉ, bắt đầu cảm thấy hối hận khi cướp hộp cơm của Âu Dương Dục, đúng là mình không nên tham ăn quá.

“Gì cơ?”, thế còn tên Âu Dương Dị kia đâu? Cái người đang ngồi ở đây lúc này đáng lẽ ra phải là Âu Dương Dị mới phải chứ? Thu Hạ Hạ ngây người ra một lúc, sau đó cũng hiểu ra: “Là Kim… Kim… Dục Duy sao? Cậu đã ăn hộp cơm đó sao?”.

“Phải.” Kim Dục Duy mặt mày nhăn nhó, bụng lại đau một trận dữ dội.

Thu Hạ Hạ lập tức hiểu ra tất cả! Lần này lại để Âu Dương Dị thoát rồi! Thu Hạ Hạ tức đến nỗi tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, không thể tin cái sự thất rằng mình lại thua.
“Bạn gì ở ngoài cửa ơi…” Kim Dục Duy không nghe thấy âm thanh gì ở ngoài nữa, một chút lo sợ thoáng qua, “Bạn gì ơi, xin bạn hãy để lại thuốc giải rồi hãy đi! Tôi với bạn không thù không oán, cậu hãy tha cho tôi đi mà!”.

“Giúp tôi nói với bạn Âu Dương Dị của cậu, tôi sẽ không bỏ qua lần này đâu!” Thu Hạ Hạ nói một cách giận dữ, sau đó ném gói thuốc giải ở cửa nhà vệ sinh: “Thuốc giải tôi để ở cửa đó, cậu tự đi mà lấy! Tôi đi đây!”.

Thu Hạ Hạ tức giận bước ra.

Cửa vừa mở, Thu Hạ Hạ đen đủi phát hiện ra có mấy nam sinh đang đứng chờ ở cửa nhà vệ sinh nam, cô bỗng chốc ngây người ra một lát không biết nên làm thế nào. Mấy nam sinh đó nhìn thấy cô nữ sinh bước ra từ phòng vệ sinh nam, cũng ngớ người ra, sau đó nhìn cô với ánh mắt kỳ quái.

Thu Hạ Hạ sau khi lấy lại tinh thần lại cất cao giọng mắng mỏ: “Nhìn gì mà nhìn? Còn nhìn nữa là tôi bắt các cậu đến đồn cảnh sát đấy!”.

Người nên bị đưa đến đồn cảnh sát phải là cô mới đúng.

Tiết học thứ hai, tại phòng cắm hoa tập thể.

Căn phòng nằm ở phía bắc của tòa nhà hội đồng là phòng cắm hoa tập thể, nhưng trong phòng lại chẳng thấy có một bông hoa nào, mà toàn là đồ ăn vặt và một đống tạp chí bói toán, nếu gọi là phòng bói toán tập thế có lẽ mọi người còn tin hơn.

Thực ra đội cắm hoa này không phải là để học cắm hoa, trên danh nghĩa là một đội cắm hoa nhưng trên thực tế lại là một tổ chức nữ hào kiệt, chuyên bảo vệ chính nghĩa, ngầm giúp đỡ các học sinh dạy cho “bọn ác bá” ở trong trường một bài học. Đội cắm hoa gồm có bốn thành viên, lần lượt là Đoạn Khanh Nhi, Lạc Phán Phán, Trương Nhã Tuyên và Thu Hạ Hạ. Bốn người họ…mà không, ba nữ sinh không cùng tuổi nhau đều có một trái tim nghĩa hiệp, vì vậy đã tự phát thành lập nên một nhóm hào kiệt. Còn riêng Trương Nhã Tuyên, cô ta là do Thu Hạ Hạ lôi vào, tính cách khá là dịu dàng hòa nhã, vì thế bình thường chỉ là giúp đỡ các công việc của đội cắm hoa, còn nói chung là không có nhiệm vụ gì.

Lúc này, ở chính giữa căn phòng, một chiếc bàn màu đỏ son đầy đồ ăn vặt, bốn cô gái ngồi quanh bàn, ăn uống, cập nhật tin tức gần đây, nói chuyện thật rôm rả.

Thành viên đầu tiên của đội cắm hoa – Lạc Phán Phán tự tin đầy mình nói: “Nhiệm vụ sắp tới của mình là bắt cái tên Giản Liên Hạo phải cam tâm “nôn” ra hết số tiền đã lừa được.”

Thành viên thứ hai của đội – Trương Nhã Tuyên hỏi: “Chính là cái tên Giản Liên Hạo yêu tiền đến phát điên, người khác mà nhìn cậu ta một cái cũng phải trả tiền, tên tiếng Anh là money, bút danh là RMB đó à?”.

“Đúng!” Lạc Phán Phán gật đầu, ánh mắt đầy tự tin.

“Cool!” Thành viên thứ ba – Đoạn Liêu Nhi giơ ngón tay cái tỏ vẻ tán thành, sau đó nghĩ đến nhiệm vụ của mình, tự nhiên cũng cảm thấy tự đắc: “Còn nhiệm vụ của mình là cải tạo cái anh chàng Bạch Quân Hàn của trường Tri Hiền từ một cái xác ướp trăm năm lạnh giá trở thành một người bình thường có thân nhiệt 36,5o C”.

“Hay lắm, nhiệm vụ đầy thử thách, cẩn thận kẻo nhiệt độ lại cao quá đầu, đốt cháy thành một con ngốc thì lại thảm.” Lạc Phán Phán mỉa mai bạn tốt của mình. Trước khi Đoạn Liêu Nhi nhảy dựng lên, Trương Nhã Tuyên đã kịp nhanh mồm nhanh miệng nói: “Nhiệm vụ của mình chính là làm sao cho thành tích của con heo ngu ngốc Hướng Vũ Phàm đạt yêu cầu”.

“Bái phục! Cái tên đội sổ toàn trường Hướng Vũ Phàm mà cậu cũng dám vượt qua thử thách.” Lạc Phán Phán hướng ánh mắt đầy khâm phục sang cô, giọng còn pha chút nhạo báng: “Nếu cậu có thể khiến cho con heo đầu óc bã đậu Hướng Vũ Phàm đạt được yêu cầu, thì cậu có khả năng ghi được kỷ lục Guinness rồi”.

Ba thành viên đều đã nói xong dự định của mình, chỉ còn lại người cuối cùng. Thế là ánh mắt của ba người trước mặt lại hướng sang vật thể lạ giống như cái xác không hồn, bất động đang nằm dài trên một góc bàn.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào cái “xác chết” ấy, căn phòng lại rơi vào cái không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Ánh sáng mặt trời lan tỏa khắp phòng, thời khắc này thứ duy nhất hoạt động đó là những hạt bụi bay.

Một giây trôi đi…

Im lặng…

Mười giây qua đi…

Im lặng…

Ba mươi giây qua đi…

Vẫn im lặng…

Đến một phút trôi đi, cái “xác chết” ấy vẫn bất động.

Advertisements

3 comments on “Lời thách đố tình yêu – Ni Xảo Nhi/ Chương 1.5

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s