Cô nàng hợp đồng – Chương 3.4


“Hương tiểu thư, đó không phải là lỗi của Sở Trung Thiên. Là tôi, tôi đã không chịu phá thai nên anh ấy không vui.” Luyến Hoàn lại quay mặt đi lau nước mắt.

“Này,cô gái ngốc nghếch! Cô phải tìm Sở Trung Thiên đòi lại công bằng còn hơn là ở đây mà tự dằn vặt mình. Thế kỷ XXI rồi, phụ nữ chúng ta phải tự chủ, mạnh mẽ. Hiểu chứ?”
Hương Tranh nghĩ đến chuyện đứa trẻ trong bụng Luyến Hoàn là con của Sở Trung Thiên, cô vừa thấy giận dữ vừa khó chịu. Chính cô cũng không hiểu vì đâu mà cô lại có những cảm giác ấy.

“Nhưng còn…”

Hương Tranh cắt ngang lời Luyến Hoàn. “Còn gì nữa. Cô hãy nghe tôi. Diệp tiểu thư, cô đừng đau lòng nữa. Mọi chuyện không như cô nghĩ đâu.”

Hương Tranh quyết định nói rõ mọi chuyện với Luyến Hoàn để cô ấy yên tâm, kẻo cô ấy suy nghĩ tiêu cực sẽ ảnh hưởng tới đứa bé trong bụng, như thế thì thật không ổn.
Lúc đầu, Diệp Luyến Hoàn giả vờ mang thai là vì ghen, muốn làm cho Hương Tranh hiểu lầm Sở Trung Thiên mà thôi. Bây giờ trực giác mách bảo cô rằng cô sẽ tìm ra manh mối về mối quan hệ của bọn họ. Không thể bỏ qua cơ hội này. Luyến Hoàn vội vã hỏi lại: “Hương tiểu thư, cô nói thế là có ý gì?”.

Hương Tranh, sắc mặt khó coi, khó nhọc nói: “Thật ra tôi và Sở Trung Thiên không có quan hệ tình cảm gì”.

Luyến Hoàn bị sốc trước tin này, tròn mắt ngạc nhiên nhìn Hương Tranh.

“Tôi… Sự thật là anh ta thuê tôi giả làm bạn gái để đối phó với cô. Tôi không phải người yêu của anh ta.”

Do cảm thấy đôi chút mất mát nên giọng nói của Hương Tranh nghe có vẻ bực bội. Diệp Luyến Hoàn càng nghe càng kinh ngạc. Dù sắc sảo nhưng cô cũng không ngờ câu chuyện lại là như vậy. Cô thấy vui vì nếu Hương Tranh không phải bạn gái mới của Sở Trung Thiên thì hẳn nhiên cô vẫn còn cơ hội. Lần này nhất định cô không dễ dàng bỏ cuộc.

Diệp Luyến Hoàn quay lại nắm lấy bàn tay Hương Tranh, đôi mắt đầy vẻ hàm ơn. “Cảm ơn cô!”

Đến lượt Hương Tranh bị Luyến Hoàn làm cho ngạc nhiên. Rõ ràng vừa rồi cô ta còn khóc lóc vì bị bỏ rơi, vậy mà bây giờ cô ta lại bình thường như không. Hương Tranh đang nghi ngờ liệu cô ta có lừa cô không, trông bộ dạng cô ta lúc này sao không có vẻ gì là đang mang thai hay bị bỏ rơi cả.

Diệp Luyến Hoàn cũng thấy hành động bắt tay Hương Tranh của mình dường như không thích hợp trong hoàn cảnh này nên vội vàng thu tay lại, làm bộ lau nước mắt. “Hương tiểu thư, tôi xin lỗi! Thật là mất mặt. Chì là vì tôi quá xúc động…” Diệp Luyến Hoàn thêm một lần rơi lệ nhưng lần này là những giọt nước mắt mừng vui. “Tôi thật là có phúc mới gặp được cô. Hôm nay nếu là người khác, chắc chắn tôi đã không may mắn như này. Tôi cảm ơn cô, mẹ con tôi biết ơn cô.”

“Không có gì đâu. Sở Trung Thiên bất lương như vậy, thiếu chút nữa thì tôi bị anh ta lợi dụng để làm chuyện xấu. Anh ta không đáng được tha thứ.”

“Hương tiểu thư, cô thật tốt!”

“Luyến Hoàn, cô đừng sợ. Tôi sẽ giúp cô dạy cho Sở Trung Thiên biết cách cư xử.”
Hương Tranh nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Diệp Luyến Hoàn trước khi bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Trong nhà hàng, Sở Trung Thiên lơ đãng khuấy tách cà phê trước mặt, ánh mắt không rời khỏi hướng nhà vệ sinh. Tại sao lâu như vậy mà hai người bọn họ vẫn chưa thấy ra? Hẹn hò với Diệp Luyến Hoàn trong sáu tháng, Sở Trung Thiên ít nhiều biết được Luyến Hoàn là cô gái lắm chiêu. Cô ta đột nhiên kéo Hương Tranh đi theo như vậy, chắc chắn không đơn giản là chuyện đi vệ sinh.

Anh đang do dự không biết có nên nhờ cô phục vụ bàn vào đó xem giúp hay không thì đã thấy Hương Tranh đi ra, theo sau cô là Diệp Luyến Hoàn.

Sở Trung Thiên vui mừng đứng dậy, định đi đến hỏi xem cô ấy và Diệp Luyến Hoàn đã xảy ra chuyện gì, thì anh vội dừng lại. Sao mặt Hương Tranh lúc này trông thật khó coi, dáng đi cũng thật lạ, cứ như cô ta đang gấp rút tiến đến để lấy mạng anh vậy.

Anh còn đang nghi hoặc tự hỏi thì Hương Tranh đã đến đứng trước mặt anh.

“Sở Trung Thiên!” Cô ta trợn mắt, nhíu mày nhìn anh, lớn giọng như quát làm tất cả khách hàng và nhân viên phục vụ đều phải quay sang nhìn hai người.

“Hương Tranh! Em làm sao thế?”

Sở Trung Thiên bối rối nhìn cô. Lúc trước cô ta còn bình thường, sao bây giờ lại thành ra thế này? Lẽ nào Diệp Luyến Hoàn đã giở trò gì? Sở Trung Thiên đưa ánh mắt dò xét về phía Diệp Luyến Hoàn. Nhưng anh còn chưa kịp nói gì, Hương Tranh đã tiếp tục.

“Sở Trung Thiên! Anh đúng là đồ xấu xa. Anh làm cho cô ấy có bầu rồi lại bỏ rơi cô ấy. Nói cho anh rõ, tôi không thèm làm ăn với một kẻ xấu xa như anh. Tôi sẽ mượn tiền chị Hương Đình trả đủ cho anh!”

Hương Tranh tức giận tuôn ra một tràng. Nói xong, dường như còn chưa thỏa, tiện tay cô cầm luôn ly cà phê Sở Trung Thiên đang uống dở, hất thẳng vào mặt anh một cách không thương tiếc.

“Tôi không bao giờ muốn nhìn thấy mặt anh nữa, hy vọng sau này chúng ta sẽ không phải gặp lại nhau.”

Đám đông xì xào, Hương Tranh đặt cái ly xuống bàn, quay lại nhìn khuôn mặt dính đầy cà phê của Trung Thiên một lần nữa, rồi tự hào đi ra giữa ánh mắt thán phục của đám người trong nhà hàng đang theo dõi câu chuyện của bọn họ.

Sở Trung Thiên đưa khăn lau cà phê trên mặt, nhìn lại đám đông đang tò mò xung quanh tỏ vẻ khó chịu. Đám nhân viên phục vụ nhanh chóng hiểu ý, giả bộ chạy đi chỗ khác làm việc, những vị khách thấy vậy cũng quay đi. Tất cả đều ra vẻ bộ bận rộn, không quan tâm nhưng anh biết tất cả bọn họ đều đang dỏng tai nghe ngóng động tĩnh bên bàn của anh.

“Vì sao phải nói dối? Vì sao lừa Hương Tranh là cô có thai?” Sở Trung Thiên nhìn chằm chằm vào Diệp Luyến Hoàn, khuôn mặt đẹp trai cau lại, giọng nói hết sức gay gắt.
“Là anh lừa em trước. Hương Tranh cũng đâu phải bạn gái anh.” Diệp Luyến Hoàn nhẹ nhàng nói, đôi mắt đẹp nhìn như xoáy vào Sở Trung Thiên. “Trung Thiên. Em nhất định không rời xa anh.”

“Cô thật đáng sợ.” Sở Trung Thiên giận tím mặt.

“Bất luận anh định nói gì, em chỉ có thể trả lời, tuyệt đối em sẽ không chia tay anh.” Nói xong, Diệp Luyến Hoàn cúi người cầm chiếc túi xách hàng hiệu lên, chầm chậm quay bước.

Sở Trung Thiên vẫn đứng như trời trồng. Anh dường như quên mất Diệp Luyến Hoàn, chỉ rủa thầm Hương Tranh: “Nha đầu! Dám phản bội tôi à? Rồi cô sẽ biết tay tôi!”.

Advertisements

12 comments on “Cô nàng hợp đồng – Chương 3.4

  1. văn việt ơi, lâu rồi k thấy post truyện này vậy. em ngóng dài cổ rồi 😦

  2. Sao mình lên tràng tiền vào hàng sách văn học trung quốc tìm lại k thấy 😦

  3. Sao chỉ có đến chương 3.4 vậy? Mình muốn đọc tiếp thì vào đâu đọc vậy? chỉ giúp mình với

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s