Hãy để anh ở bên em – Chương 4.6


Công ty A nằm ở khu trung tâm khá tấp nập. Vân Vy đi xuống khỏi tàu điện ngầm, đứng ngây ra ở ngã rẽ, tìm kiếm lối đi dẫn đến công ty A. Mặc dù sống độc thân đã mấy năm rồi nhưng khả năng phân biệt phương hướng của cô vẫn chẳng có gì tiến bộ. Sau khi hỏi thăm mấy người, cuối cùng cô cũng tìm được đường đến công ty A.

Công ty hàng đầu, nơi tụ hội của các nhân tài trong giới quả nhiên không đi làm và ra về đúng giờ như những công ty khác. Cô đứng một lúc ngoài cửa đã nhìn thấy có mấy người từ trong công ty đi ra.

Cô vội vàng chạy đến hỏi thăm: -Chào anh, làm phiền anh một chút, tôi cần tìm Giang Nhan của tổ Maketing, xin hỏi anh ấy còn ở trong phòng làm việc không ạ?

Người được hỏi nghe xong liền cười đáp: -Cô tìm Giang Nhan à, hình như anh ấy không có ở trong văn phòng. Cô có thể đến phòng trực ban nhờ người ta tìm giúp xem sao!

Cô khẽ nói cám ơn.

Chế độ quản lí của công ty A vô cùng nghiêm ngặt. Cho dù là đến thăm hỏi cũng phải liên hệ với đối phương trước mới được vào công ty, huống hồ giờ đã là giờ tan ca rồi.

-Trong phòng làm việc không có ai nghe máy, chắc là đã về hết rồi. Cô gọi di động của anh ta xem sao?

-Di động của anh ấy tắt máy rồi- cô giải thích.

-Thế thì hết cách rồi! Cho dù có cho cô vào thì cô cũng không thể đi từng phòng mà tìm được!

-Thế thì tôi đứng ở đây đợi có được không?- cô vẫn không nản lòng.

-Cô muốn đợi thì cứ ở đây mà đợi!

Cô ngồi bên trong phòng trực ban nhìn ra ngoài, cánh cửa sổ rất to có thể giúp cho cô nhìn rõ mọi thứ bên ngoài. Vân Vy nhìn thấy có rất nhiều xe từ trong công ty đi ra nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng của anh đâu cả.

-Này cô ơi, đã muộn lắm rồi, có lẽ Giang Nhan đã về rồi!

Vân Vy đứng dậy nói:-Vậy thì cháu về đây, xin lỗi đã làm phiền chú ạ!- cô cúi đầu lí nhí cám ơn rồi đẩy cửa bước ra.

Trên đường phố người qua lại rất đông đúc.Cô vốn tưởng rằng khoảng cách giữa anh và cô đã được thu hẹp lại, ai mà ngờ được vẫn chỉ là tưởng bở.

Lúc Giang Nhan còn học đại học, những việc anh phải làm ngoài giờ học tương đối nhiều. Mỗi lần hẹn hò cô đều phải đứng đợi anh rất lâu ngoài cổng trường mới thấy anh vội vã chạy ra.

Có một lần, đợi đến hơn hai tiếng đồng hồ mà không thấy bóng dáng Giang Nhan đâu, cô liền tức giận bỏ về. Cuối cùng Giang Nhan lại chạy đi tìm cô giải thích.

Cô nói: -Anh bận như thế, em làm sao biết được có thể đợi được hay không?

Giang Nhan kéo tay cô, không muốn để cô đi: -Chỉ cần em chịu đợi thì nhất định anh sẽ đến, thật đấy!

Nhìn bộ dạng cuống quýt đến toát mồ hôi hột của Giang Nhan, cô lại cảm thấy xót xa, cơn giận dữ dường như đã bị cuốn trôi.

Vân Vy mơ mơ màng màng bước đi, đột nhiên có một bóng đèn xe lóe sáng trước mặt cô. Cô nheo nheo mắt, chẳng kịp tránh sang một bên. Tiếng phanh chói tai vang lên từ chiếc xe ấy rồi nhanh chóng đỗ khựng lại trước mặt cô.

-Này, cô đi đứng kiểu gì thế hả?- người lái xe cáu kỉnh gắt ầm lên.

Chẳng biết cô đã đứng chặn ở công công ty A từ lúc nào.

-Xin lỗi!- cô vội vàng xin lỗi.

-Đây là cửa công ty, cô không nhìn thấy à? Chẳng may tôi không kịp nhấn manh là đâm phải cô rồi đấy! Lúc ấy lỗi lầm ai chịu đây?- trước khi đi người đó còn bồi thêm: -Đúng là dân mình chẳng biết tự trọng gì cả!

Vân Vy không ngờ người ấy lại ăn nói ghê gớm đến thế.

Cô không nhịn được nữa liền mở miệng phản bác: -Thế cô không phải là người Trung Quốc chắc? Mắt đen, da vàng, nói tiếng Hoa lưu loát, cô đi đâu mà người ta lại không nhận ra anh là người Hoa chứ hả?

Người đó ngẩn ra: -Cái gì?- cô gái trông có vẻ mong manh trước mặt lại đột nhiên ăn nói rất sắc sảo.

-Khinh thị đồng bào của mình có lợi gì cho cô chứ hả?

Người lái xe nghẹn họng không nói được gì thêm.

-Sao cô lại ở đây?

Vân Vy ngoảnh đầu lại nhìn, không biết Giang Nhan đã đứng bên cạnh cô từ lúc nào. Vẻ mặt Giang Nhan vẫn rất bình thản, đôi lông mày hơi nhíu lại. Cô đến tìm Giang Nhan để giải thích, thế mà lại cãi cọ với đồng nghiệp của anh ấy ngay ở cổng công ty. Có lẽ cảnh tượng lúc nãy đã bị anh ấy nhìn thấy hết rồi. Chính bản thân cô cũng cảm thấy mình đã gây ra thêm phiền phức cho anh.

-Tôi….- cô ấp úng.

Người kia ban nãy còn lớn tiếng chỉ trích Vân Vy bỗng nhiên đổi giọng: -Giang Nhan, anh quen cô ấy à? Thật là ngại quá. Suýt chút nữa thì tôi đâm phải cô ấy rồi!- nói rồi cô ta quay sang Vân Vy, hỏi bằng giọng điệu vô cùng quan tâm: -Cô không sao chứ?

Vân Vy đã tận mắt chứng kiến sự trở mặt nhanh hơn trở bàn tay của người phụ nữ này, cô chán nản lắc đầu:-Tôi không sao!

-Thế thì tốt, cô nhìn tôi đang cuống quýt chân tay lên đây này! Thật sự xin lỗi cô nhé!

Sau khi giả vờ quan tâm đến Vân Vy, cô ta liền quay sang giả lả với Giang Nhan: – Giang Nhan à, hôm nay tôi đợi anh suốt nửa ngày là để hỏi anh chuyện bên tập đoàn E, không biết anh có thể để bộ phận tôi với các anh….

-Rất xin lỗi!- Giang Nhan nói không nóng cũng chẳng lạnh: -Chuyện này tôi không có quyền quyết định!

-Đâu có, ai chẳng biết Boss đã giao toàn quyền phụ trách việc này cho anh rồi!- trước đó cô ta đã bóng gió với Giang Nhan về chuyện này, nhưng lúc ấy Giang Nhan vẫn không từ chối cô ta một cách rõ ràng.

-Lần này chúng ta sẽ đưa ra một phần mềm mới chủ yếu nhằm vào các công ty có quy mô lớn và vừa ở trong nước. Nếu cô có ý kiến mới mẻ gì thì cứ báo cáo lên trên!

-Anh Giang Nhan à…- khuôn mặt cô ta hiện lên vẻ kiêu ngạo: -Anh thừa biết là tôi mới ở nước ngoài về, không hiểu gì về tình hình các doanh nghiệp trong nước. Hơn nữa có ý kiến mới gì hay không cũng đâu có quan trọng. Rất nhiều công ty thực ra chỉ có cái mác bề ngoài, muốn bịt mắt họ cũng đâu phải là….

Giang Nhan nhướn mày, khóe môi khẽ nhếch lên: -Cô Nghiêm nói như vậy là không đúng rồi. Nói đúng ra thì công ty ta cũng là một doanh nghiệp trong nước, hơn nữa những phần mềm mà chúng ta đưa ra không phải là để lừa gạt người khác. Lẽ nào cô Nghiêm lại không có niềm tin vào thực lực của công ty ta?

Cô gái đó cứng lưỡi không nói được gì.

Vân Vy ngồi vào trong xe của Giang Nhan, len lén liếc nhìn anh.

Mặc dù vẻ bề ngoài của anh giống hệt như trong kí ức của cô, thế nhưng Giang Nhan của hiện tại chẳng giống với Giang Nhan trong quá khứ chút nào. Giang Nhan trước đây rất đơn giản, qua loa, là một chàng trai vô cùng rạng rỡ. Thế nhưng Giang Nhan hiện nay ăn nói rất sắc sảo, tư duy nhanh nhạy, khiến cho người khác khó nắm bắt. Giang Nhan từ trước đến nay luôn đối xử với cô rất dịu dàng, chỉ có điều không biết là sau chuyện ngày hôm nay anh ấy có thay đổi thái độ với cô không.

-Muộn thế này rồi sao anh vẫn còn ở đây? Nếu như nhiều việc quá sao anh không để đến mai đến sớm mà làm?

-Không phải là chuyện công việc.

Vân Vy lén nhìn đôi lông mày hơi nhíu lại của Giang Nhan, thầm nhủ không biết là do cách diễn đạt của cô không đúng hay là anh không hiểu ý của cô. Theo lí mà nói thì có lẽ một người thông minh như anh nhìn thấy cô ở đây giờ này là biết ngay cô đang đứng chờ anh. Cũng tại cô, vì nóng lòng muốn được gặp anh nên đầu óc cô mới không tỉnh táo như vậy, thế nên mới không nói được cho rõ ràng.

-Em nhắn tin cho anh không thấy anh nhắn lại, gọi điện không thấy anh bắt máy!

Nói rồi cô len lén ngoảnh sang nhìn anh. Anh hơi sững người, hình như không ngờ cô sẽ nói thế. Đôi lông mày của anh lại nhăn tít lại: -Em đến đây để tìm anh à?

-Nếu không em đến đây làm gì?

Anh mím chặt môi, ngoảnh mặt về phía khác. Nhìn thấy vẻ mặt ấy của anh, Vân Vy chỉ cảm thấy thái độ của anh hình như không đến mức quá tồi tệ như cô từng tưởng tượng.

Đôi lông mi dài của anh khẽ chớp chớp, tự nhiên trống ngực cô lại đập thình thịch.

-Anh không nhận điện thoại nên em tưởng anh giận em! Vì vậy em mới….sao anh không nhận điện thoại thế?

Công ty A có nguyên tắc là trong khi họp không được mang điện thoại vào, mà sau khi họp xong anh lại bị gọi lên phòng sếp bàn việc. Lúc từ phòng sếp đi ra, nhìn đến điện thoại thì pin đã hết sạch rồi.

Câu trả lời của anh nằm ngoài tưởng tượng của Vân Vy.

-Đâu có? Máy anh hết pin rồi.

Cô ngẩng phắt đầu lên, mắt mở to, miệng há hốc, vẻ mặt kinh ngạc. Giang Nhan thấy vậy cảm thấy rất buồn cười, chẳng nhẽ điện thoại của anh lại không được phép hết pin?

Hôm nay lúc ra khỏi nhà, anh quên mất không mang theo bộ sạc. Anh là một người luôn tỉnh táo, suy nghĩ rất nhanh nhẹn. Trong cuộc sống hàng ngày, cho dù là việc gì anh cũng giải quyết rất gãy gọn và trình tự. Những chuyện như thế này chưa bao giờ xảy ra với anh.

-Hôm nay em gửi tin nhắn gì cho anh thế?

Nói đến đây đột nhiên cô lại cảm thấy ngại ngùng. Cô lí nhí nói: -Em sợ anh hiểu nhầm, bó hoa đó….

-Thực ra em và Triệu Dương chẳng có gì cả. Lần trước ở quán cà phê là do chị Đường tác hợp bọn em mà thôi! Về sau em phát hiện ra là anh ta không phù hợp với mình. Mà cũng thật trùng hợp, người nhà Triệu Dương cũng làm việc trong công ty em, vì vậy chuyện này mới ầm ĩ hết cả lên. Bọn họ chỉ là hiểu nhầm thôi!- nói rồi Vân Vy khẽ thở phào.

Giang Nhan nhoẻn miệng cười, nụ cười đẹp mê hồn. Chắc chắn anh sẽ nghĩ rằng những lời giải thích của cô thật ấu trĩ, thế nên mới cảm thấy buồn cười. Từ trước đến giờ cô chưa từng nhìn thấy anh cười quyến rũ đến thế. Nhưng nụ cười của anh nhanh chóng thu lại.

Vân Vy thấp thỏm hỏi: -Có phải anh đang giận không? Nếu là vì Triệu Dương….

-Cái gì?- khuôn mặt Triệu Dương lúc ẩn lúc hiện dưới ánh đèn, khiến cho cô nhìn không rõ.

Giang Nhan nheo nheo mắt, có thể anh với Triệu Dương đều cần cùng một đáp án, thế nên những gì mà cô giải thích anh không hề nghĩ đến.

Cô cuống quýt chạy đến cổng công ty đợi anh, điều đó chứng minh được rằng trong lòng cô có sự tồn tại của anh.

-Em chỉ sợ anh hiểu nhầm.

Sợ một người chẳng có liên quan gì đến mình hiểu nhầm về đời sống tình cảm của mình? Chỉ vì một chút hiểu nhầm nhỏ xíu ấy mà chạy đến trước cổng công ty người ta chờ mấy tiếng đồng hồ? Anh phải nói thế nào đây, nói rằng cô quá ngốc, hay là nói rằng cô quá tự đề cao mình?
Rõ ràng là giải thích rất tồi, thế mà cứ tự cho rằng mình đã giải quyết xong mọi việc. Đúng là ngốc nghếch tới mức yếu đuối, nhưng cũng hiền lành tới mức nhu nhược.

Chỉ đáng tiếc là những niềm vui, nỗi buồn của cô đều không phải là vì anh.

Mà là vì người có tên là Giang Nhan mà cô yêu thương.

Đây là một cuộc đối đau không công bằng,ngay từ đầu anh đã đứng ở vị trí bất lợi.

Vân Vy lặng thinh nhìn đôi lông mày đang nhăn lại của Giang Nhan. Lúc này cô mới nhận ra là hành động của mình quả là quá mạo muội: -Anh cho em xuống đây là được rồi, em có thể tự về nhà được!- cô nhìn đồng hồ trên tay, miễn cưỡng nở một nụ cười. Cô thật sự đã quên mất rằng giữa hai người họ không còn là quan hệ như trước đây nữa, cô lúc nào cũng không nhận thức được rõ ràng vị trí của mình hiện tại.

Giang Nhan ngoảnh đầu lại, chăm chú nhìn Vân Vy: -Tối nay em muốn ăn gì?

-Em về nhà ăn qua loa cái gì đó là được rồi!

-Anh biết một chỗ rất được, chúng ta tới đó đi!

-Ok!- nói xong rồi cô mới sực nghĩ ra, lẽ nào Giang Nhan muốn mời cô ăn cơm?

Nhìn vẻ mặt mơ hồ của Vân Vy, Giang Nhan liền ngắn gọn giải thích: -Chẳng phải em còn thời gian mấy ngày để cân nhắc hay sao? Trong mấy ngày này chúng ta sẽ cư xử hòa thuận với nhau.
-Giang Nhan….- cô có thể hiểu rằng ý anh là muốn cùng với cô….

Làm gì có chuyện đó!

-Bảo em đưa ra một lời giải thích với cái tin nhắn mà em đã gửi đi lại khó đến thế sao?

-Nhưng mà, em không hiểu…- cô ấp úng: -Rốt cuộc anh có ý gì? Em có hơi ngốc, không hiểu rõ lắm!

Cô đâu chỉ có ngốc?

Giang Nhan nói: -Nếu như em muốn ở bên cạnh anh, hãy cho anh một lí do!- ánh mắt của anh như sầm xuống, trống ngực cô lại bắt đầu đập thình thịch.

Nhìn bộ dạng khó xử và lo lắng của cô, anh đột nhiên bật cười, ánh mắt thâm trầm đột nhiên rạng rỡ hơn hẳn. Rốt cuộc anh muốn có đáp án ra sao? Rõ ràng anh thừa biết rằng cô không thể nói cho anh biết cái đáp án mà anh muốn. Tình cảm mà cô dành cho anh lúc này là xuất phát từ kí ức của cô hay là từ chính con người anh? Cái mà anh cần chẳng qua chỉ là những câu nói của những cô gái trước đây đã chạy đến trước mặt anh tỏ tình.

-Em thật sự thích anh….- bọn họ thường xuyên liệt kê đủ các ưu điểm của anh trước mặt anh, thế nhưng những điều đó chẳng bao giờ anh để tâm đến.

Thế mà bây giờ, những điều anh muốn được nghe từ chính miệng cô lại trở nên quá khó khăn. Có lẽ anh đang phải chịu trừng phạt cho sự kiêu ngạo của anh bao nhiêu năm nay.

-Thôi bỏ đi, dù sao em cũng vẫn còn thời gian để suy nghĩ!- nếu như chẳng phải không đành lòng ép buộc cô thì anh đã chẳng để cho cô mười ngày suy nghĩ.

Vân Vy túm chặt lấy vạt áo, ánh mắt thẫn thờ nhìn vào cằm Giang Nhan, lấy hết dũng khí để nói: -Nếu như em nói rằng em thích anh thì sao? Có thể coi đó là một lí do không?- mặc kệ anh có tin hay không, cuối cùng cô cũng nói được ra miệng. Giang Nhan mãi mãi không bao giờ biết được rằng cô đã yêu anh biết bao nhiêu năm rồi.

Advertisements

16 comments on “Hãy để anh ở bên em – Chương 4.6

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s