Hương mật tựa khói sương – Chương 3.2


Đương nhiên đều là vì vẻ đẹp trai đứng đầu lục giới của Phượng Hoàng, làm say đắm nghìn vạn tiên cô tiên nga. Khi Phượng Hoàng xử lý công vụ trong Tẩy Trần điện, sẽ có tiên cô tiên nga hoặc nữ yêu đắc đạo nhân lúc ta nhàn rỗi ra khỏi Tẩy Trần điện hít thở không khí trong lành, đưa ra những bức thư thơm phức nhờ ta chuyển hộ.

Không chịu thiệt như ta, trước khi chuyển hộ sẽ thay mặt đọc trước. Thư tình trong truyền thuyết quả nhiên cực kì phong phú. Bút pháp tế nhị, khiến ta được mở mang kiến thức.

Nhưng Phượng Hoàng phàm là thấy những bức thư màu hồng ấy, lông mày đều nhíu lại, sau đó rủ ra khỏi bì thư bằng lụa, dùng ánh mắt như trông rau quả để đọc, sau đó vứt sang bên cạnh.

Nếu Phượng Hoàng rời khỏi Tẩy Trần điện đạp mây bay lên trời, thì nhất định chưa bay được mấy bước, liền có một hai mĩ nhân yếu ớt vô lực đứng trên mây không vững lảo đảo ngã xuống. Phượng Hoàng đương nhiên sẽ lễ nghĩa chu toàn dìu mĩ nhân đứng dậy, thuận tiện nở một nụ cười phong lưu, vô cùng quan tâm nói: “Hôm nay gió lớn, mĩ nhân phải chú ý dưới chân, nếu không đứng trên mây sẽ bị gió cuốn đi”.

Các tiên tử sẽ dùng khăn lụa che miệng, yêu kiều trả lời một câu: “Nhị điện hạ vất vả rồi, gió quá lớn, Nhị điện hạ sao lại ăn mặc phong phanh thế này, tiểu tiên vừa dệt một chiếc áo gấm, không bằng ngày mai đưa tới Tê Ngô cung được chứ?”

Phượng Hoàng nhất định sẽ lại cười tiêu sái: “Tiên tử nhọc lòng rồi”.

Ta nhìn đám mây không hề lay động và mặt trời ngoác miệng cười ngớ ngẩn, bĩu bĩu môi, gió đúng là lớn thật.

2
Khói lửa thế gian, âm điệu của diễn viên tuồng Côn Khúc uyển chuyển du dương: “Thời gian dễ dàng vứt bỏ người, hồng cánh anh đào, xanh lá chuối tiêu …”

Bên cạnh Quan Trần Kính, Hồ Ly tiên ôm cái đuôi mượt mà bóng loáng, híp mắt nhìn ngâm nga ư ử. Ta ngồi bên cạnh Quan Trần Kính, cằm gật gù ngủ lơ mơ.

Trong trăm năm này, ta vì tu luyện linh lực đi theo Phượng Hoàng làm một tiểu thư đồng thực rất lãng phí khí lực, thời gian nhàn rỗi thế này quả thực không nhiều, cho nên lần này ta ngủ rất là thoải mái.

Lúc nhàn rỗi thoải mái không khỏi sinh ra mộng mị. Trong giấc mộng, ta chân đạp mây lành, trên đầu hạc tiên bay lượn, cuối cùng công quả viên mãn phi thăng thành thượng tiên, các tiên trên trời đều tới chúc mừng, ngay cả Nhị Lang Chân Quân cũng dắt theo Thiên Cẩu tới tham dự, con Thiên Cẩu béo chắc nịch vừa vái chào vừa rớt nước miếng, khiến các thần tiên cười vui mãi không thôi.

Ta nhất thời cao hứng cũng thả sủng vật của mình ra, một con quạ đen to lớn toàn thân đen kịt.

Ta vuốt ve cái đuôi của nó, ra lệnh: “Tiểu Phượng, hát một khúc nhạc cho các thượng tiên nghe nào”. Tiểu Phượng cào cào chân, vênh váo lườm ta một cái, trầm mặc.

Ta cười gượng với các tiên một tiếng: “Con quạ đen này vừa bị nướng cháy, sợ là cổ họng đã bị nướng khô rồi”.

Lời còn chưa dứt, Tiểu Phượng vỗ cánh bay tới, móng vuốt sắc bén bấu vào búi tóc của ta, lớn tiếng niệm chú: “Mực mài xong chưa? Trà pha xong chưa? Thái Âm Kinh đã thuộc chưa? Không muốn linh lực nữa hay sao?”.

Ta giật mình mở mắt ra, thấy đối diện là một cặp mắt to sáng lấp lánh, lại giật mình tiếp.

Ta dựa vào phía sau, suýt nữa làm đổ Quan Trần Kính, kéo dài khoảng cách mới nhìn thấy rõ chủ nhân của đôi mắt to trong veo kia, một tiểu tiên cô má hồng đang luống cuống đứng trước mặt ta, đôi mắt không ngừng nhìn khuôn mặt ta. Ta cảm thấy rất kì lạ.
Động tác này tự nhiên làm kinh động Hồ Ly tiên đang nghe kịch, ông gấp lại Quan Trần Kính, khúc hát trong kính im bặt.

“Ha ha, Tử Khí tinh sứ tốt chứ, hôm nay sao lại nhàn rỗi tới thăm lão phu thế này?”, Hồ Ly tiên nhiệt tình tiến lại gần.

Sắc mặt của tiểu tiên cô đã hồng lại càng hồng, xoắn xoắn chiếc khăn lụa trong tay, chất giọng trong trẻo: “Tham kiến Nguyệt Hạ tiên nhân, tiểu tiên là Nguyệt Bột, Tử Khí là tỷ tỷ của tiểu tiên, tiểu tiên… tiểu tiên … tiểu tiên … ”

Ồ, tiểu tiên cô này nói chuyện sao lại có tiếng vọng nhỉ?

Nguyệt Hạ tiên nhân vỗ tay, cười ha ha nói: “Nguyệt Bột tinh sứ tới lấy tơ hồng phải không?”

Sắc mặt tiểu tiên cô lập tức có thêm một tầng màu hồng nữa, cô ấy gật đầu rất nhẹ, sau đó lại liếc ta một cái: “Đúng vậy, không biết vị thượng tiên này xưng hô thế nào?”
Trời ơi, trên trời dưới đất đây là lần đầu tiên có người gọi ta là “thượng tiên”, ta vô cùng cảm động, đang muốn mở miệng, lại bị Hồ Ly tiên vốn luôn nhiệt tình tranh trước: “Ha ha ha, đây là Cẩm Mịch, đứa bé này do Phượng Hoàng nuôi nấng, trông rất xinh xắn phải không?”.

Ta cam chịu thở dài, thấy việc lạ mà không lạ.

Hồ Ly tiên gặp người liền giới thiệu ta do Phượng Hoàng dẫn tới, ta chẳng qua chỉ ở trong Tê Ngô cung ngắn ngủi trăm năm, được hắn chỉ bảo phép tu luyện, linh lực và cơ thể đều lớn lên nhiều, sao lại thành do hắn nuôi lớn được …

Tiểu tiên cô lại khe khẽ gật gật đầu, sau đó liền hoàn toàn không ngẩng đầu lên nữa.
Hồ Ly tiên lấy sợi tơ hồng đưa cho cô bé, ta nghĩ tiểu tiên cô này tốt xấu gì cũng là người đầu tiên gọi ta là “thượng tiên”, thực sự không có gì để báo đáp, liền gom tơ hồng lại tết thành một đóa hoa đưa cho cô bé, còn dặn dò: “Nguyệt Bột tinh sứ chỉ cần thả bông hoa này vào trong mây, liền rơi xuống đất mọc rễ nở hoa ngay”.

Tiểu tiên cô lần này rút cục đã ngẩng đầu lên, nhận lấy đóa hoa, đuôi mày khóe mắt có vẻ rất hạnh phúc vui sướng, trước khi đi còn không quên nhìn ta một lần.

Ngày thứ hai, sắc trời còn chưa sáng hẳn, ta liền dậy đi ra vườn hoa phía sau Tê Ngô cung đả tọa, chỉ vì Phượng Hoàng đã từng nói: “Giờ Dần là lúc mặt trời mặt trăng đổi ngôi, là khi nguyên khí trong trời đất giao hòa, có thể đả thông trăm huyệt, tu luyện cực tốt”. Thế là, trăm năm ấy ta không được nếm tư vị ngủ nướng, không biết Thiên Giới có thể có mấy thần tiên dậy sớm hơn cả Mão Nhật tinh quân như ta.

Khi ta nhìn xa thì giống đang đả tọa, nhìn gần cũng giống đang đả tọa, kì thực là đang ngủ gà gật, tiểu tiên thị Phi Tự liền như một trận gió bay tới trước mặt của ta: “Cẩm Mịch, ngoài cửa có vị tiên nga tỷ tỷ ở Cửu Diệu tinh cung nhờ ta trao bức thư này cho ngươi”. Lời còn chưa dứt người đã chạy đi mấy bước rồi. Ta cầm bức thư suýt nữa rơi vào trán mình, cảm thán biết bao giờ Phi Tự mới có thể ổn trọng như ta? Biết bao giờ Phượng Hoàng mới có thể khiếm tốn không đào hoa nữa đây?

Giờ Mão, ta đưa bức thư tình màu hồng tới tay Phượng Hoàng, Phượng Hoàng mở ra theo lệ cũ, nhưng lần này vẻ mặt không giống như xem rau quả mọi khi, mà còn híp híp mắt, có vẻ cực kì thích thú, đọc xong còn có vẻ dư vị chưa tan cười lên một tiếng.

Ta không khỏi vô cùng hối hận sao không xem trước bức thư tình ảo diệu này. Xem ra trăm năm nay tài văn chương của các tiên tử lại tiến bộ rồi.

Ta đang buồn rầu, Phượng Hoàng lại nhướng cặp mắt dài hẹp kia, nhìn ta từ trên xuống dưới một lần, vẫy tay nói: “Ngươi lại đây”.

Đợi ta đến gần, hắn lại đưa bức thư thơm phức này cho ta: “Ngươi xem xem”.

Ha ha, thật hợp ý ta. Ta cầm lấy hai trang giấy thưởng thức kĩ lưỡng một hồi, Phượng Hoàng hỏi: “Thế nào?”

Ta suy nghĩ một lát, nhận xét rất thực lòng: “Hành văn lưu loát, ngôn từ tha thiết, nét chữ tươi đẹp, chỉ có một chỗ không hay là dấu chấm phẩy sử dụng quá nhiều, nên giảm bớt”.

Phượng Hoàng hiển nhiên không thích lời nhận xét vừa công bằng vừa sắc sảo của ta, ngón tay nhẹ nhàng chỉ vào mấy chữ ở đầu bức thư: “Đọc đi”.

“Cẩm Mịch thượng tiên, thấy chữ như thấy người”.

Ủa, bức thư tình này lại được viết cho ta! Sớm biết như vậy, ta liền ngấm ngầm cất đi.
“Ánh mắt của các tiên cô bây giờ càng ngày càng kém”. Phượng Hoàng vặn vẹo cổ tay nhìn ta một cái.

Giờ Ngọ buổi trưa, sau khi ta cơm no rượu say, Phi Tự vội vàng tới báo tin: “Cẩm Mịch, bên ngoài có người tìm”.

Ta liền vứt cái bộ dạng của một con sâu ngủ đi ra trước cửa, chỉ thấy một tiểu tiên cô mảnh mai yểu điệu đang thẹn thùng rụt rè đứng ngoài cửa, sau khi nhìn thấy ta khuôn mặt lại càng thêm đỏ hồng. Mặt cô ấy đỏ như vậy, ta nhớ ra rồi, chính là Nguyệt Bột tinh sứ đã gặp ở Nhân Duyên phủ hôm qua.

Chính là Nguyệt Bột tinh sứ đã gọi ta là “thượng tiên”!

Ta chạy tới trước mặt, nhiệt tình nói: “Xin chào tinh sứ”

“Xin chào … Cẩm Mịch … Cẩm Mịch … thượng tiên, cái đó … cái đó … không biết ngài có đồng ý hay không …? ”

Cô ấy hỏi như vậy, tức là hỏi ta, cái gì mà “có đồng ý hay không ?”

Thấy ta như vậy, đôi má hồng của tiểu tiên cô càng thêm đỏ rực, ấp úng nói: “Chính là … bức thư … đó …hôm nay … sáng sớm”.

Advertisements

8 comments on “Hương mật tựa khói sương – Chương 3.2

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s