Mảnh ghép hôn nhân – Chương 13.2


-Hả?- Tử Duệ kinh ngạc: -Với một người đàn ông á?

-Lí Tử Duệ, anh đang ghen đấy à?- Hi Hiểu bất mãn lao đến bẹo má Tử Duệ: -Chuyện này thì có gì ghê gớm chứ. Nếu em là cô ta, em cũng không để người yêu cũ của mình giới thiệu bạn trai mới cho đâu!

Nhìn thấy Tử Duệ đau đến mức mặt méo xệch đi, Hi Hiểu vênh mặt nói: -Vì vậy, chi bằng cứ âm thầm tìm kiếm một người khác còn hơn. Đến khi ván đã đóng thuyền sẽ mặt mày rạng rỡ xuất hiện trước bạn trai cũ, cho anh ta thấy rằng: Lúc đó anh bỏ tôi chẳng thương tiếc, không có anh tôi không những vẫn sống được mà còn sống rất tốt nữa là khác!
-Đàn bà đều có tâm lí này sao?

Hi Hiểu gật đầu: -Đúng vậy, đâu chỉ có đàn bà, thực ra con người ai chẳng thích sĩ diện. Nói đi nói lại, chỉ có lúc về nhà nằm ngủ đó mới là không gian riêng tư của chính mình, chứ còn hàng ngày ai chả sống để cho người khác nhìn vào?

-Ừ, Nhiễm Nhược San luôn coi sắc đẹp là vũ khí- Lí Tử Duệ không hề phủ định: -Rất nhiều đàn ông đều bị sắc đẹp của phụ nữ làm cho mờ mắt. Nhiễm Nhược San được như vậy cũng coi như là một việc tốt, hi vọng sau này không xảy ra chuyện gì nữa!

-Tại sao giờ anh lại quan tâm đến Nhiễm Nhược San thế?- Hi Hiểu cuối cùng không chịu được cái bộ dạng nghiêm túc khi nói về người yêu cũ của Tử Duệ nữa, cô cao giọng: -Tử Duệ, anh nói hết chưa hả?

Tử Duệ bật cười, dang tay ra ôm chặt lấy bờ vai đang tức run lên của Hi Hiểu: -Em còn nhớ chuyện xảy ra ở bữa tiệc đầy tháng con à?

-Đương nhên là nhớ- Hi Hiểu nghiến răng:-Nếu quên thì thật có lỗi với anh!
-Ha ha…- Lí Tử Duệ cười khanh khách, đột nhiên cảm thấy bộ dạng ghen tuông của Hi Hiểu thật đáng yêu: -Anh biết tâm trạng của em lúc đó. Có phải em cảm thấy chuyện này xảy ra quá trùng hợp không?

-Vốn dĩ là như vậy còn gì?

-Anh cũng thấy thế- Tử Duệ gật đầu: -Thế nhưng lúc đó biết bao nhiêu là người, lẽ nào lại vạch rõ chân tướng sự thật chẳng cho người ta chút thể diện nào?Mặc dù Nhiễm Nhược San là tự tạo ra nghiệp chướng nên mới lâm vào hoàn cảnh như ngày hôm nay, thế nhưng dù sao cũng phải bớt lại chút thể diện cho cô ta, cho cô ta một con đường trở lại cuộc sống bình thường. Thế nên anh mới nghĩ ra giải pháp đích thân đưa cô ta đến bệnh viện. Đợi sau khi bác sĩ đi ra mới vạch trần chân tướng sự việc!

Nhược San nói, không vừa mắt khi nhìn thấy chúng ta ngày càng thân mật…- Tử Duệ nheo nheo mắt: -Anh nói với cô ta, ai cũng phải sống tiếp, khuyên nhủ cô ta cả một đêm, cuối cùng cô ta cũng đành phải hiểu ra. Sở dĩ về sau anh tích cực giới thiệu bạn trai cho cô ta là bởi vì anh sợ cuộc sống của Nhược San lại xảy ra vấn đề gì đó, như vậy sẽ khó tránh khỏi những đố kị mà tiếp tục làm ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng ta!

Hi Hiểu không ngờ sự việc hóa ra là như vậy, cô kinh ngạc tới mức mắt như lồi ra đến nơi.

-Anh bắt đầu cảm thấy Nhiễm Nhược San là một người tốt, chỉ có điều bị lợi ích làm cho mờ mắt, thế nên mới đánh mất phương hướng của cuộc sống…- Lí Tử Duệ thở dài: -Thế nên chúng ta có thể đi đến ngày hôm nay có thể nói là một đặc ân của thượng đế!

-Anh không nói cho cô ta biết chuyện của hai ta chứ?

-Anh nói rồi- Tử Duệ cười thản nhiên: -Anh nói chúng ta đi đến ngày hôm nay cũng là một sự trùng hợp, là một mối lương duyên. Anh nói với cô ta rằng anh gặp được em là một phúc phận mà cô ta đã mang lại cho anh trong sự tuyệt vọng. Nhược San cũng kinh ngạc lắm, về sau chỉ biết thở dài, quả nhiên trên đời này mỗi người đều có một số phận riêng!
-Lí Tử Duệ, anh điên rồi à?- mặc dù rất cảm động trước những lời lẽ ngọt ngào của Tử Duệ nhưng Hi Hiểu lại cảm thấy việc anh nói ra mục đích kết hôn của hai người lúc ban đầu thật là quá hồ đồ và lỗ mãng: -Anh không sợ cô ta sẽ nói ra ngoài sao? Hơn nữa chuyện này còn dính dáng đến Đồng Đồng, anh không sợ cô ta sẽ làm ầm lên à?

-Hi Hiểu- Tử Duệ vỗ vỗ vào vai Hi Hiểu: -Lúc đó sợ mọi người biết được là do nó có ảnh hưởng đến chuyện riêng tư, chỉ sợ chúng ta không thể đi tiếp quãng đường còn lại, sau ba năm chúng ta chẳng ai còn dính líu tới ai, thế nên mới cần phải giả bộ này nọ. Nhưng giờ chúng ta yêu thương nhau thật lòng, đâu cần phải sợ lời ong tiếng ve của thiên hạ?
-Còn nữa, Nhiễm Nhược San cũng sẽ không nói lộ chuyện này ra ngoài đâu. Em quên rồi à, cô ta cũng bị chúng ta nắm được điểm yếu trong tay đấy thôi. Cứ người nọ nói xấu người kia thì càng thêm khó sống mà thôi!

Nghe Tử Duệ giải thích như vậy, Hi Hiểu cũng tạm yên tâm: -Hi vọng là thế!

-Chỉ có điều dạo này tình hình của Đường Đô có vẻ rất tốt…-Tử Duệ đột nhiên đổi chủ đề: -Mấy cái cao ốc trước đây từng tạm thời bị dừng thi công vì thiếu vốn đầu tư nay bắt đầu được thi công trở lại, thêm nữa phòng tư vấn tiêu thụ lại tuyển thêm rất nhiều trợ thủ đắc lực. Hiện giờ, tất cả các công ty đại lí quảng cáo đều bắt đầu chú ý đến miếng mồi béo bở này rồi!

-Tử Duệ, anh đừng nghĩ đến chuyện Đường Đô- mặt Hi Hiểu chợt nghiêm mặt: -Chúng ta không quan tâm đến những chuyện có liên quan đến Lục Kỳ Thần. Chúng ta chỉ cần sống vui vẻ mỗi ngày là được rồi!

-Tại sao?

-Chẳng tại sao cả- Hi Hiểu cúi đầu nhìn Đồng Đồng: -Dù sao em cũng không muốn có chút dính líu gì đến Lục Kỳ Thần. Những chuyện quá khứ cứ để nó qua đi, tốt nhất đừng có dính dáng gì cả!

-Nhưng đây là hai chuyện khác nhau mà?- Tử Duệ chăm chú nhìn cô: -Chuyện công là chuyện công, chuyện tư là chuyện tư. Tôn Bồi Đông đã ra lệnh cho anh phải giành lấy miếng mồi này. Hi Hiểu, nếu anh muốn chắc chân ở đây thì nhất định phải giành được dự án tiếp theo.

-Nhưng cũng không có nghĩa dự án tiếp theo nhất định phải là Đường Đô!

-Thế em bảo anh phải tìm đối tượng nào khác đây?- Tử Duệ nhíu mày: -Anh sợ em lo lắng nên không nói cho em biết, về chuyện anh làm mất hợp đồng với bên Thiên Trì lần trước, tổng công ty cho rằng nguyên nhân là do bộ phận thị trường của công ty ở thành phố J kém cỏi, thế nên đã cử một giám đốc Dương quái lạ nào đó đến chỉ đạo tạm thời. Mọi người ai cũng có thể đoán ra, nói là chỉ đạo chứ thực ra hắn chính là kẻ ra quyết định ở đây. Hơn nữa con người này rất nham hiểm, trước đây là từng làm tổng giám chế thị trường của công ty Leo 4A lớn nhất trong nước, là một nhân vật tiếng tăm mà Trụ Dương phải khó khăn lắm mới mời về được. Em nghĩ xem, một người như vậy có cam tâm chịu làm cấp dưới cho người khác chỉ đạo không?

-Tử Duệ, em không muốn nghe chuyện cạnh tranh trong nội bộ của anh. Cái em muốn chỉ là một cuộc sống yên bình.

-Không còn dây dưa đến Lục Kỳ Thần là có thể sống yên bình được hay sao?- cứ tưởng rằng Hi Hiểu sẽ chẳng chút do dự mà đứng về phía anh, giương cao ngọn cờ cổ vũ cho anh, nào ngờ cô lại hắt cho anh một gáo nước lạnh, Tử Duệ chợt cảm thấy vô cùng khó chịu: -Hơn nữa, đây là chuyện công, nó lại không liên quan đến Gia Thái, mà là Đường Đô. Mọi người đều mở to mắt để hành động, có gì mà không ổn cơ chứ?

-Thôi được rồi, anh thích làm thế nào thì làm!- Hi Hiểu nổi cáu: -Tử Duệ, em mong là anh không hối hận!

-Chuyện này thì có gì mà phải hối hận?- Tử Duệ càng lúc càng không hiểu nổi hành vi của Hi Hiểu. Chỉ một cái hợp đồng với Đường Đô lại khiến cho cô nhạy cảm thế sao? Suốt ngày chỉ mải lo âu chuyện quá khứ mà chẳng quan tâm gì đến tiền đồ của chồng. Nghĩ đến đây, Tử Duệ lại cảm thấy bức xúc trong lòng: -Lẽ nào em cảm thấy Lục Kỳ Thần sẽ giở trò gì trong chuyện này phải không? Nếu như hắn ta là một kẻ không phân biệt rõ công tư thì thật chẳng đáng để em yêu lâu đến thế!

Hi Hiểu ngoảnh đầu lại, tức tối gắt lên: -Tử Duệ, anh nói vậy là ý gì? Lục Kỳ Thần trong kí ức của em đương nhiên là một người tốt biết phân biệt công tư rõ ràng. Lúc em yêu anh ta cũng nghĩ như vậy, thế nhưng bây giờ thì không. Mối quan hệ này có thể bình luận như khi còn ở bên cạnh anh ta sao?- cô hít một hơi thật sâu: -Cũng giống như anh và Nhiễm Nhược San, lúc đầu anh yêu cô ta lẽ nào anh đã biết trước sau này cô ta sẽ sống chung với một người đàn ông khác để rồi rơi vào cảnh sống dở chết dở ngày hôm nay chắc?

Lí Tử Duệ phẫn nộ đứng bật dậy: -Nhan Hi Hiểu, nói Lục Kỳ Thần là Lục Kỳ Thần, sao em lại lôi cả Nhiễm Nhược San vào đây?

-Cả hai người chẳng phải đều như nhau sao?

-Không như nhau được!- Cô ấy….- Tử Duệ nhíu mày gắt lên, những lời sau đó còn chưa kịp ra đến miệng đã nghe thấy tiếng Hi Hiểu đạp cửa lao ra ngoài rồi.

Kể từ sau khi kết hôn, hai người dường như đã có không ít lần chiến tranh lạnh, thế nhưng chưa có lần nào lại chiến tranh lạnh lâu như lần này, hơn nữa tình hình chiến tranh lần này lại không giống những lần trước. Trong những lần trước, Tử Duệ đều chủ động làm lành với Hi Hiểu với phương châm: “Đàn ông tốt không đôi co với đàn bà”. Cứ như vậy hai người lại làm lành với nhau. Thế nhưng lần này, Tử Duệ càng nghĩ càng ấm ức. Anh cảm thấy Hi Hiểu không muốn cho anh nhúng tay vào công việc với Đường Đô là bởi vì những khúc mắc tâm lí, là bởi vì hai người đó đã có một quá khứ không mấy tốt đẹp nên thà chết cũng không muốn dính líu gì đến nhau nữa. Thế nhưng chỉ vì chuyện này mà cản trở con đường thăng tiến công danh của anh thì thật chẳng hay ho chút nào.

Thương trường còn khốc liệt hơn chiến trường, chỉ được phép tiến lên, không được phép rút lui. Lần trước đã vô duyên vô cớ mất đi hợp đồng với Thiên Trì, đương nhiên Lí Tử Duệ trở thành “tội đồ” của Trụ Dương. Bây giờ cho dù có nói thế nào cũng phải cố gắng lấy được một dự án lớn để “lập công chuộc tội”. Lẽ nào chỉ vì những uẩn khúc trong quá khứ mà đánh mất cơ hội lập công lớn này hay sao?

Càng nghĩ Tử Duệ càng cảm thấy Hi Hiểu quá khinh thường bản thân. Những người vợ khác thấy chồng gặp được thời cơ thăng quan tiến chức đều hết lời động viên, cổ vũ. Về chuyện của Lục Kỳ Thần, anh tuyệt nhiên không bao giờ nghĩ sẽ mang Hi Hiểu ra để giành cái lợi cho mình.

Cô không biết rằng anh đã phải khó nhọc thế nào mới có được như ngày hôm nay, trông thì tưởng là vinh quang rạng ngời nhưng thật ra đằng sau thứ vinh quang ấy là cả quá trình bán mạng làm việc. Cái xã hội này trông thì tưởng là công bằng nhưng thực chất lại luôn đòi hỏi những giá trị đi kèm. Ở thành phố J này, những kẻ có quyền lực hơn anh nhiều như sao xa, những kẻ có tiền hơn anh cũng đông như kiến cỏ…vì vậy có thể ngoi lên được cái chức vụ giám đốc thị trường như hiện nay mà không bị “thương tật” đã là một kì tích rồi!

Chính bởi vì vậy, anh luôn coi trọng từng cơ hội đến với mình.

Cuối cùng sau N ngày chiến tranh lạnh, Lí Tử Duệ đã đặt tấm thiếp mời xuống trước mặt Hi Hiểu lúc đó đang mải bón bột cho con, phá vỡ cục diện im lặng suốt bao ngày qua: -Em xem đi!

Hi Hiểu liếc Tử Duệ một cái rồi mở tấm thiếp mời ra.

Mặt cô bất giác biến sắc.

Ngày 6 tháng 6, Lục Kỳ Thần và Kiều Việt sẽ tổ chức hôn lễ ở nhà hàng Thụy Cẩn, kính mời giám đốc Lí bộ phận thị trường Trụ Dương và phu nhân Nhan Hi Hiểu đến tham dự.
Cuối cùng cũng làm đám cưới rồi. Cô nhếch môi cười chua xót, chỉ là phản ứng trong một vài giây ngắn ngủi nhưng lại bị Tử Duệ nhìn thấy hết. Anh sa sầm mặt mày: -Anh hi vọng em sẽ vì đại cục…Nói thế nào đi nữa thì lần trước đầy tháng Đồng Đồng, người ta cũng đi có đôi có cặp!

Hi Hiểu ngây người, tấm thiệp mời nhẹ nhàng rơi xuống đất. Cô ngẩng đầu nhìn anh, cười tươi như hoa: -Đương nhiên phải đi rồi, sao có thể không đi cơ chứ?

Advertisements

9 comments on “Mảnh ghép hôn nhân – Chương 13.2

  1. chẳng hiểu ra làm sao?
    chuyện j đang đok cũng hết giữa chừng.nếu đủ chuyện hãy post,k thì thui.cứ đang hay lại đứt dây đàn.hix

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s