Lời thách đố tình yêu – Ni Xảo Nhi/ Chương 1.2


Âu Dương Dị chen chúc hồi lâu, đến lúc cậu cảm thấy bản thân sắp “hy sinh” oanh liệt trong “đội quân quả hồng” này thì cuối cùng cũng lấy được cơm vào cái đĩa ở trong tay. Vẫn còn cảm thấy may mắn, cậu nắm chặt đĩa cơm vượt qua “đội quân tranh cơm”, định đến khu vực bàn ăn thì đột nhiên bị một cô gái vội vã đi qua va phải, lực va chạm lớn tới mức đĩa cơm cậu cầm trên tay rơi xuống.
Cùng với âm thanh lanh lảnh vang lên, Âu Dương Dị thấy thức ăn mà mình phải trải qua muôn vàn khổ cực mới mua được đều đã ở dưới mặt đất.

Trương Nhã Tuyên vẫn ngồi một chỗ, vô cùng kinh ngạc, sợ hãi. Trời ạ, Hạ Hạ đang làm cái trò gì thế không biết?

Âu Dương Dị không dám tin cơm mà mình cực khổ mới mua tự nhiên chưa được ăn mà đã không còn nữa, tình cờ bụng sôi ùng ục lên một chặp, giống như lửa được đổ thêm dầu khiến ngọn lửa nhỏ trong lòng cậu bỗng chốc hóa thành đống lửa lớn rừng rực. Cậu ngẩng đầu, muốn bóp chết người vừa va vào cậu, nhưng chợt nhìn thấy gương mặt trái xoan thanh tú và đôi mắt trong veo quá đỗi.

Thu Hạ Hạ thành khẩn nhìn Âu Dương Dị, đôi mắt to tròn, trong veo như thủy tinh chớp chớp, điệu bộ tinh khiết vô hại: “Va vào làm đổ cơm của cậu rồi, mình rất xin lỗi, nếu cậu không để bụng thì mình mời cậu ra nhà hàng Nhã Đằng Các ăn cơm có được không?”.
Một câu nói rất quen thuộc phải không? Không sai! Câu nói này là Thu Hạ Hạ học từ bộ phim nói về tình yêu nhiều tập chiếu lúc 8 giờ tối. Bạn đừng có nhìn bộ dạng thành khẩn lúc này của Thu Hạ Hạ, thực ra trong lòng cô ấy đang cười lăn cười lộn. Chắn chắn rồi! Cũng giống như con người cô lúc nào cũng cười toe cười toét, khiến cô ấy nói những lời nghiêm túc như thế thì thực sự rất buồn cười.

Âu Dương Dị nhìn chằm chằm vào Thu Hạ Hạ, trong lòng sớm đã cảm thấy nghi ngờ trong đôi mắt chứa đầy sự ăn năn kia có chút tương tự như… có ý cười cợt? Âu Dương Dị tự thấy cách nghĩ của mình đáng cười, nghi ngờ gì cô ấy chứ, đằng nào thì cũng chẳng liên quan đến cậu. Âu Dương Nghị mỉm cười, đang định từ chối Thu Hạ Hạ thì bụng lại phát ra những tiếng ùng ục ùng ục.

Thu Hạ Hạ mắt lấp lánh, ngay lập tức mỉm cười và nói: “Cậu đi ăn cùng mình là được rồi!” Sau đó nhanh nhảu kéo tay Âu Dương Dị đi ra khỏi nhà ăn. Trước khi bước ra khỏi cửa còn không quên nhìn “đá lông nheo” về phía Trương Nhã Tuyên mặt nghệt ra, vẫn ngồi im ở chỗ cũ.

Thế nên mới nói, con gái muốn “cưa đổ” con trai, còn cần một chút khôn ngoan thì mới được! Giống như cô, không phải đã nắm tay Âu Dương Dị giữa chốn đông người rồi đó sao?

Nhã Đằng Các cách trường Thanh Nhân không xa, trang trí mới lạ và thanh lịch, không gian yên tĩnh, rất thích hợp cho các cặp tình nhân hoặc những người yêu thích không gian tĩnh lặng dùng bữa. Thế nhưng giá đồ ăn ở đó thì “chém” rất “đẹp”! Một ly nước cam là 30 nhân dân tệ, khai vị, đồ ăn chính, tráng miệng, đồ uống tính sơ sơ cũng mấy trăm nhân dân tệ.

Thu Hạ Hạ và Âu Dương Dị ngồi ở chiếc bàn ăn sát cửa sổ, trên bàn bày la liệt đồ ăn ngon lành.

Âu Dương Dị chăm chú ăn, tóc trước trán thưa nhìn như một đoạn tơ lụa mềm mại rủ bên trên mắt. Ánh nắng mặt trời từ bên ngoài cửa sổ đong đầy trong đôi mắt tinh anh, trong trẻo, vầng sáng của những tia nắng mềm mại phác họa rõ hơn những đường nét trên khuôn mặt của cậu. Cậu ăn rất nhanh, nhìn là thấy thực sự rất đói, thế nhưng động tác thì nho nhã hệt như một hoàng tử thanh tao trong câu chuyện cổ tích.

Thực ra những con người u mê đó cũng có con mắt tinh tường đấy chứ! Cậu ta đích thực là rất đẹp trai! Đáng tiếc là có quá nhiều người thích, đây chẳng phải là việc tốt đẹp gì! Chí ít đối với bạn gái của cậu ta, điều này đích thực là không hay! Cũng là vì lý do này mà cô sợ nhất là rắc rối có sự liên quan của mối quan hệ nam nữ. Để có thể kết thúc vụ này, mọi người có thể cười một trận, cô nhất định phải lên kế hoạch thật là “cụ tỉ” mới được.
Thu Hạ Hạ tay cầm ống hút, hoàn toàn không để tâm đến ly sinh tố xoài thơm ngon, hai mắt chớp chớp nhìn Âu Dương Dị, trong đầu toan tính làm thế nào để có thể “cưa đổ” Âu Dương Dị một cách nhanh nhất. Làm được thế mới bắt được cô nàng hoa khôi lúc nào cũng cho mình là nhất xin lỗi Trương Nhã Tuyên, và không gây phiền nhiễu đến anh chàng Âu Dương Dị này.

Hay là cô cứ nói chuyện cá cược này cho cậu rồi nhờ cậu giúp đỡ? Chỉ cần cô có thể thuyết phục cậu đồng ý giả làm bạn trai cô trong một khoảng thời gian, chờ cho Chung Ngọc Thanh xin lỗi xong thì hai người có thể ai trở về cuộc sống của người nấy rồi. Hai bên cũng chẳng tổn hại gì, đây có lẽ là cách tốt nhất chăng?
Âu Dương Dị cảm thấy Thu Hạ Hạ không ngừng nhìn mình, sau đó ngẩng đầu lên khỏi bàn ăn và nhìn Thu Hạ Hạ: “Tại sao cậu không ăn, chỉ nhìn mình vậy? Có phải cứ nhìn mình ăn như thế, bụng cậu cũng tự nhiên thấy no rồi?”. Âu Dương Dị nhếch lông mày bên trái, điệu bộ như thể chọc cười Thu Hạ Hạ.

“À, chẳng có cách nào cả, tại cậu đẹp trai quá! Nhìn khuôn mặt đẹp trai của cậu, mình cũng chẳng cần ăn gì nữa!” Thu Hạ Hạ mỉm cười, buông tay khỏi ống hút, đẩy ly sinh tố về phía trước rồi ngồi dựa vào thành ghế: “Cậu ăn no rồi phải không?”.

Âu Dương Dị gật gật đầu, cầm cốc nước quả lên hút một hơi, sau đó ngồi dựa vào thành ghế, ánh mắt cười mang ý thăm dò, nhìn Thu Hạ Hạ: “Mình nhớ cậu nói cậu tên là Thu Hạ Hạ đúng không? Mình tên là Âu Dương Dị. Thu Hạ Hạ, cậu nói xem lý do cậu cố ý va vào làm đổ cơm của mình rồi mời mình tới đây ăn cơm là gì đi!”.

Thu Hạ Hạ chau mày, mắt vô cùng gian manh nhìn xéo Âu Dương Dị hỏi: “Cậu biết là mình cố ý?”.

Âu Dương Dị gật nhẹ, nụ cười hiện trên gương mặt: “Hành động của cậu quá lộ liễu rồi!”.

“Vậy thì lần sau mình thực sự cần cải tiến nhiều mới được!”, Thu Hạ Hạ hạ giọng lầm bầm, sau đó tiếp tục nhìn Âu Dương Dị: “Thế cậu có biết vì sao mình mời cậu ra ngoài này không?”.
“Không phải là cậu thích mình đấy chứ?” Âu Dương Dị hoàn toàn chỉ có ý trêu chọc, nhưng không ngờ Thu Hạ Hạ gật đầu rất trịnh trọng.

Nghĩ một lát, Thu Hạ Hạ lại lắc đầu nói: “Cũng không phải là thích cậu, mình chỉ muốn hẹn hò cùng cậu thôi.”

“Có gì khác nhau ở đây sao?”

“Đương nhiên rồi!”, Thu Hạ Hạ chăm chú giải thích: “Trước thì vì thích cậu nên muốn có thể hẹn hò với cậu. Sau thì muốn có thể hẹn hò với cậu nhưng không phải vì thích cậu.”

Âu Dương Dị nghe một hồi, lập tức nghiêng về phía trước rất hào hứng, đầu tiến sát Thu Hạ Hạ: “Cậu không thích mình?”.

Thu Hạ Hạ lắc đầu: “Đó không phải là điều quan trọng. Quan trọng là mình có một việc muốn nhờ cậu giúp”.

“Nào, đó là việc gì? Cậu nói mình nghe xem sao!”

Thế là Thu Hạ Hạ hoa chân múa tay kể lại đầu đuôi câu chuyện, nói một mạch đến lúc khô hết cả mồm, đau hết cả miệng, cốc sinh tố to đùng để trên bàn đều bị uống sạch bách mới kể hết được từ đầu chí cuối toàn bộ câu chuyện.

“Cậu muốn mình giúp cậu? Nếu như vậy thì mình được lợi gì chứ?” Âu Dương Dị nghe hết câu chuyện, lại tiếp tục ngồi dựa vào thành ghế.

Thu Hạ Hạ nghe xong, hơi cau mày: “Cậu muốn được lợi? Cậu muốn được lợi lộc gì cơ?”.

Âu Dương Dị nhìn Thu Hạ Hạ rồi cười, dùng giọng điệu nhẹ nhàng hỏi lại Thu Hạ Hạ: “Vậy cậu có thể đem đến cho mình điều gì có lợi?”.

Thu Hạ Hạ nghe câu hỏi với thái độ thản nhiên của cậu thì có thể thấy cậu không có hứng thú với chuyện này nên hỏi thẳng: “Có phải là cậu không muốn giúp mình?”.

Âu Dương Dị cười mà không nói gì.

“Cậu không đồng ý cũng chẳng có vấn đề gì.” Thu Hạ Hạ nghiêng người nhìn cậu, trên mặt nở một nụ cười tự tin: “Mình sẽ có cách khiến cậu phải hẹn hò với mình”.

“Ồ! Thế à? Vậy để mình chống mắt chờ xem.” Sự hứng thú hiện lên trong đôi mắt đen láy của Âu Dương Dị .

Thu Hạ Hạ nhún vai đứng dậy, cầm ba lô để trên ghế bước ra ngoài, tự nhiên như nhớ ra điều gì, quay đầu lại dặn Âu Dương Dị: “Một lát nữa nhớ thanh toán”.

“Không phải cậu nói cậu mời mình sao?” Tuy ngay từ đầu Âu Dương Dị không định để Thu Hạ Hạ thanh toán nhưng cậu vẫn muốn biết phản ứng của Thu Hạ Hạ sẽ như thế nào.

“Lúc ở cửa Nhã Đằng Các mình có chào mời cậu bước vào! Cậu thử nghĩ lại xem có đúng như vậy không. Thế nhé, mình phải đi rồi, cậu nhớ trả tiền đấy!” Thu Hạ Hạ hùng hồn nói, sau đó lại dũng mãnh bước đi.

Trong đầu Âu Dương Dị vụt qua hình ảnh lúc nãy ở cửa quán ăn, Thu Hạ Hạ cố ý đứng ở cửa “mời” cậu bước vào. Sau đó cậu khẽ cười thành tiếng, đôi mắt đen thoảng nụ cười xuất phát từ trong tim.

Advertisements

10 comments on “Lời thách đố tình yêu – Ni Xảo Nhi/ Chương 1.2

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s