Hương mật tựa khói sương – Chương 3.1


Chương 3 Cầu vồng mới hiện

Tiên nga tỷ tỷ đứng ở đó sững sờ, Phi Tự ở bên cạnh ho dữ dội: “Cẩm Mịch, thiếu thông minh không phải lỗi của ngươi, chỉ là thiếu thông minh mà lại lớn lên xinh đẹp thế này, thực là thẹn với thân xác xinh đẹp của ngươi”.

1
Mão Nhật tinh quan vừa đem ông mặt trời nóng bỏng chìm vào biển, bóng tối đã như dơi rời khỏi tổ, trong khoảnh khắc bao trùm cả đất trời.

Ta ngửa mặt nằm trên một chạc cây hải đường, nhắm mắt dưỡng thần. Phía dưới cây là một vùng nước biếc mênh mông hòa quyện với ánh trăng. Cái đầm nước xanh mênh mông không bờ bến này gọi là “Lưu Tử trì”, được coi là nơi phong cảnh đẹp nhất Tê Ngô cung.
Lúc đang lim dim mơ màng, chợt nghe thấy dường như có tiếng nước lõm bõm, ta nhìn về phía có tiếng động, nhưng thấy bên bờ đầm nước lờ mờ có một bóng người, đang vốc nước tắm gội.

Mượn ánh trăng, ta chăm chú nhìn kĩ, à, là Phượng Hoàng.

Các tiên cô, tiên nga lúc riêng tư đều thích bàn luận về hắn, theo lời của họ, trong Lục giới này Phượng Hoàng chính là nam thần tiên đẹp trai nhất trong vòng một vạn năm nay. Ta trước nay chưa từng ngắm kĩ, lúc này liền đem tất cả các bộ phận lộ trên mặt nước nhìn ngắm kĩ càng, chẳng nhìn thấy gì đặc biệt cả. Ta đang muốn thi triển phép thuật để xem xem nửa người ngâm dưới nước kia có gì đặc biệt không, bất chợt cảm thấy thân hình nhẹ bỗng, bị người ta làm hiện nguyên hình rơi xuống nước.
Khi ta trèo từ dưới nước lên, chỉ thấy Phượng Hoàng đã mặc một chiếc áo màu xanh, tóc dùng một cây trâm ngọc bích cài lại, khoanh tay đứng bên bờ nhìn xuống chỗ ta.

“Ngươi không chịu đi tu luyện, ở trên chạc cây làm cái gì?”
“Ngộ thiền”. Ta niệm chú giũ sạch nước trên người, trả lời không hề hoang mang.

“Phạn Thiên chú dạy ngươi hôm nay đã nhớ hết chưa?”. Phượng Hoàng như cũ nghịch nghịch búi tóc của ta, ta như cũ không thể tránh né, liền không tình nguyện trả lời rằng: “Nhớ hết rồi”.
“Đọc lên cho ta nghe”. Phượng Hoàng chắp tay sau lưng, dẫm lên một đám mây đang bay là là trước mặt, ta vừa vụng về dẫm lên một đám mây đi theo sau, vừa ấp úng đọc thuộc bốn mươi chín câu Phạn Thiên chú.

Mắt thấy sắp tới cửa Tẩy Trần điện cũng coi như đọc xong, Phượng Hoàng đột nhiên quay người lại, ta suýt nữa va vào. Hắn bỗng cười một tiếng: “Phạn Thiên chú ngắn ngủn bảo ngươi đọc lại đọc thất điên bát đảo như vậy, bốn mươi chín câu chỉ đúng có năm câu, đúng là chẳng dễ nhỉ”.

Ta cười gượng nhìn đầu ngón chân mình.
“Trở về chép Vô Tướng tâm kinh cho thuộc, giờ Mão ngày mai tới đọc cho ta nghe”.

Ta cung kính nhìn hắn xoay người, sau đó cất bước dẫm lên cái bóng bị ánh trăng kéo dài sau lưng hắn.

Từ hơn một tháng trước, sau khi ăn trứng Chu Tước linh lực bị mất đi già nửa, ta liền ở trong Tê Ngô cung của Phượng Hoàng dưỡng thương. Ngày thường khi cùng các tiểu tiên nga nhàn rỗi tán chuyện, nghe nói Phượng Hoàng tuy tuổi mới có một vạn năm ngàn năm nhưng đã chưởng quản thiên tướng năm phương, là người có linh lực mạnh nhất trong các đời Hỏa Thần.

Ta tâm niệm vừa động, mặt dầy đi tìm tên Phượng Hoàng kia, cầu xin hắn cho ta một ít linh lực, hắn không đồng ý.

Hồ Ly tiên từng nói bí quyết số một để đối phó với đàn ông là không được tấn công mạnh mẽ, chỉ có thể nhu nhược thu lấy, tỏ ra mềm yếu là lấy lùi làm tiến vậy.

Ta cố nén nước mắt, giả vờ ngoan ngoãn trước mặt hắn hai ngày, lại thỉnh thoảng dùng cặp mắt trong veo u oán nhìn hắn. Quả nhiên cực kì hiệu quả, ngày thứ ba tên Phượng Hoàng kia liền hòa hoãn, tuy vẫn như cũ không chịu trực tiếp cho ta linh lực, nhưng đồng ý sẽ dạy cho ta vài pháp môn tu luyện.

Ta cực kì vui mừng ngày nào cũng tới trước mặt hắn trình diện, nhưng không thấy hắn truyền thụ cho ta tí bí quyết nào, chỉ một mình vùi đầu vào xử lý công văn, thỉnh thoảng sai ta mài mực pha trà. Ngay cả lên thao trường hắn cũng bảo ta đi theo, thế là ta thường đứng bên cạnh nhìn hắn thao luyện thiên binh, đứng coi khoảng bốn năm canh giờ.

Ba ngày như thế, ta đoán tỏ ra nhu nhược như vậy giống với quá nhu nhược, chúng ta làm hoa quả cũng rất có nguyên tắc, suy nghĩ một lúc, đang định tìm hắn lí luận, hắn lại viết hai trang giấy nhẹ nhàng đưa cho ta: “Đây là Sa Bà quyết, trở về chép lại, có chỗ nào không hiểu ngày mai tới đây ta sẽ dạy cho ngươi”.

Thực là chạm đúng tử huyệt của ta. Từ khi ta có trí nhớ tới giờ, việc ta ghét nhất chính là học thuộc, phàm là nhắc tới chuyện học thuộc ta đều bắt đầu thấp thỏm không yên.

Ta cầm lấy hai tờ giấy, cau mày rất là đau khổ.

Phượng Hoàng tay không rời sách, đầu cũng không ngẩng lên nói với ta: “Ta thấy ngươi tư chất rất tốt, linh lực không cao nhất định là vì không có căn bản tốt, tu luyện không đúng cách, hôm nay phải bắt đầu từ lí luận”.

“Nguyệt Hạ tiên nhân cũng nói như vậy”. Ta nhớ tới những lời tương tự Nguyệt Hạ tiên nhân cũng từng nói.

“Ồ? Thúc phụ cũng nói như vậy sao?”, Phượng Hoàng nhướng cặp lông mày dài rậm lên.

“Vâng, Nguyệt Hạ tiên nhân nói mở mang tình ái phải bắt đầu từ lí luận”. Ta thành thực trả lời.

Sắc mặt Phượng Hoàng xám ngoét.

Ta cố gắng cầm tờ giấy về học thuộc. Ngày thứ hai tới Tẩy Trần điện, Phượng Hoàng như cũ vùi đầu vào công vụ sai ta mài mực pha trà, thấy ta tức giận liền thản nhiên trả lời: “Tu luyện kị nhất là tránh hấp tấp vội vàng, bình tâm tĩnh khí mới là căn bản. Hai ngày thế này ngươi đã không chịu được, sao có thể vào hàng thượng tiên?”

Có câu việc công báo thù riêng chính là như vậy. Đại khái vì ta đã từng muốn lấy nội đan tinh nguyên của hắn khiến hắn ghi hận, tuy sau mấy ngày xem xuân cung đồ cuối cùng ta đã hiểu đó không phải là nội đan tinh nguyên, nhưng Hồ Ly tiên nói với ta, với nam tử thứ đó còn quan trọng hơn nội đan tinh nguyên nhiều, nếu mất đi quả là chuyện cực kì kinh khủng.

Nghĩ tới việc Sa Bà quyết hắn đưa ta hôm qua vẫn có chỗ hữu dụng, ta lại đuối lý trước mặt hắn, tạm không tính toán gì với hắn.

Thế là ta liền ngày ngày ngồi trong Tẩy Trần điện với Phượng Hoàng, trừ những lúc hắn kiểm tra ta học thuộc, kinh, quyết, tụng, chú hắn đều sai phái ta không ngừng. Hơn tháng tiếp theo, ta cảm thấy mình nghiễm nhiên còn giống thư đồng của hắn hơn cả hai tên tiên thị Liễu Thính và Phi Tự.

Có điều, làm thư đồng của Phượng Hoàng cũng không phải chuyện sai phái hoàn toàn buồn chán, cách dăm ba hôm thế nào cũng có người tới cửa giải sầu cho ta.

Advertisements

8 comments on “Hương mật tựa khói sương – Chương 3.1

  1. Đọc truyện này mà chết cười với Hồ Ly tiên, nhí nhảnh quá thể, chương trước còn diễn cảnh cứ như Cẩm Mịch bị bắt cóc, ai dè chỉ là khiêng Cẩm Mịch đi để chữa bệnh. Còn cẩm Mịch thì ngây thơ vô số tội, nói láo không chớp mắt :))

  2. VV có thể cho mình biết “Hương mật” sẽ phát hành vào trung tuần tháng 9 hay là cuối tháng không ?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s