Lần đầu biết yêu – Chương 2.4


“Được rồi! Con cố gắng nhé!” Bà Hướng hơi thất vọng, bước tới cạnh Lạc Phán Phán và ngồi xuống.

Hướng Vũ Phàm thở phào nhẹ nhõm, cầm lấy quyển vở, ngồi vào bàn học, cắn bút vẻ trầm tư. Cậu cúi đầu, tỏ ra rất chăm chỉ, viết một lát, rồi lại nghiêng đầu suy nghĩ, sau đó lại cúi đầu viết…
“Cô đột nhiên nhận ra là khi con trai cô chăm chú làm điều gì đó, trông nó rất đẹp trai!” Bà Hướng nghiêng đầu, vui mừng nhìn Hướng Vũ Phàm miệt mài làm bài.

“Vâng!” Lạc Phán Phán không thay đổi sắc mặt, nhìn cậu ta, nuốt nước bọt, gật đầu đồng ý.

Thời gian trôi qua, sau hơn một giờ đồng hồ, cuối cùng Hướng Vũ Phàm cũng đặt bút xuống, tuyên bố: “Con viết xong rồi!”.

“Viết xong rồi? Để tôi xem!” Lạc Phán Phán vội vàng cầm lấy quyển vở, bà Hướng cũng ghé đầu nhìn, sốt ruột xem con trai mình viết được kiệt tác như thế nào. Hai người yên lặng nhìn vào vở, chỉ thấy viết rằng:
Mẹ của tôi
Tôi có một người mẹ, bà có hai con mắt, một cái mũi, còn có một cái miệng rộng đỏ lòm.

Đó chính là mẹ của tôi.

… Yên lặng… Yên lặng…

Sau một lát lặng im, Lạc Phán Phán thất vọng lắc đầu, không còn lời nào để nhận xét trình độ viết văn của Hướng Vũ Phàm. Quay sang nhìn bà Hướng, cô chỉ thấy môi bà run run, sắc mặt tái xanh, tay nắm chặt lại. Sau đó, có một tiếng gầm giống như sư tử, suýt chút nữa làm bay cả nóc nhà.

“Hướng Vũ Phàm, cút ngay ra khỏi nhà! Không tưới xong vườn hoa phía trước và sau nhà thì không được bước vào cửa!”

Hoa viên nhà họ Hướng không rộng cũng không hẹp. Diện tích của thảm cỏ trước nhà và vườn hoa sau nhà cộng lại to bằng một sân bóng rổ bình thường, tưới hết nước cho chỗ hoa cỏ đó không phải là một việc dễ dàng. Lại vào đầu giờ chiều, ánh nắng gay gắt chiếu thẳng vào người khiến cho công việc này càng vất vả hơn.
Lạc Phán Phán đứng dưới bóng cây um tùm, phe phẩy quạt liên tục, ánh mắt dõi theo người đang tưới nước.

Dưới ánh nắng chói chang, hình ảnh cậu rất mơ hồ, mồ hôi nhỏ giọt trên khuôn mặt. Nước phun ra từ vòi phun lấp lánh dưới ánh sáng mặt trời giống như cầu vồng.

Thật ra ở vườn hoa và thảm cỏ đều có thiết bị tưới nước tự động, không cần phải cầm ống phun dưới ánh nắng gay gắt như thế. Những việc Hướng Vũ Phàm đang làm nói trắng ra là do cậu ta tự chuốc lấy. Cô là người chịu đen đủi theo, không được ngồi trong phòng điều hòa mát mẻ, phải đứng dưới vòm cây giám sát cậu ta.

Lạc Phán Phán thở dài chán nản, phe phẩy quạt, nói với người đang tưới cây, mồ hôi ướt đầm trên lưng: “Tôi nói thật, Hướng Vũ Phàm, cậu đúng là có tài. Ngồi hơn một giờ đồng hồ, chỉ viết được hai câu văn nát bét!”.

Hướng Vũ Phàm lau mồ hôi trên trán, bực bội quay đầu lại, trừng mắt nhìn cô nói: “Có cách nào khác đâu, tôi nghĩ mãi cũng chỉ viết được hai câu đó thôi! Cậu không thể không biết rằng, tôi không có khiếu viết văn, ai bảo cậu bắt tôi viết!”.

“Tôi biết cậu không có khiếu, chỉ là không ngờ rằng trình độ của cậu lại kém đến mức đó! Tự nhiên lại viết là có hai con mắt, một cái mũi, tôi có một con mắt, hai cái mũi à? Lẽ nào cậu không thể viết những câu văn hay hơn? Còn nữa, rõ ràng là cậu biết cô Hướng ngồi bên cạnh, sao lại viết là có một cái miệng rộng đỏ lòm? Không phải là cậu muốn vuốt râu hùm, muốn chết sao?”
Hướng Vũ Phàm vừa tưới hoa, vừa trách móc: “Không phải là trong vở cậu ghi, cái gì mà khi viết văn phải vận dụng nhiều thành ngữ, điển cố, tôi nghĩ nát óc mới ra câu thành ngữ đó! Vốn dĩ tôi muốn viết là “sư tử há miệng to”, nhưng sau nghĩ lại, cụm từ này có năm chữ, trong đầu nghĩ thành ngữ đều có bốn chữ nên sửa thành “miệng rộng đỏ lòm”… Lạc Phán Phán, nói đi nói lại, có thành ngữ nào có năm chữ không?”.

“…” Đúng là trẻ con không dễ dạy!

Lạc Phán Phán đang thầm kêu số phận mình sao đen đủi, không buồn nhắc đến chuyện mất kỳ nghỉ lễ Quốc khánh nữa, cô lại gặp ngay một tên ngốc! Hướng Vũ Phàm ở phía bên kia lại nói: “Lạc Phán Phán, cậu rảnh rỗi thế, không bằng sang đây giúp tôi một tay!”.
“Tôi có điên đâu. Trời nắng thế, tôi không muốn bị biến thành cái bánh nướng!”

“Trời, con gái bọn cậu sao lại điệu đà thế, phơi nắng bị đen một chút không chết được!” Hướng Vũ Phàm bĩu môi, đột nhiên cười một cách khó hiểu, bước lại gần cô.

Lạc Phán Phán linh cảm thấy có điều không hay, vội vàng lùi lại.
“Cậu… Cậu định làm gì?”

“Không phải cậu nói trời nóng đó sao? Nào, để thiếu gia giúp cậu hạ nhiệt!”

Nói rồi, nhân lúc cô không kịp hiểu chuyện gì, Hướng Vũ Phàm lấy vòi phun trong tay phun nước vào chân cô, nước bắn tung tóe, trong chốc lát đã làm đôi giày vải của cô ướt sũng.
Lạc Phán Phán lặng người mất hai giây, khi kịp phản ứng lại, việc đầu tiên cô làm là lao đến giật lấy vòi nước trong tay cậu để phục thù.

“Tiểu tử, cậu chết chắc rồi!”

Hướng Vũ Phàm cười phá lên, giấu vòi nước ra sau lưng, không ngờ rằng động tác đầu tiên của Lạc Phán Phán không phải là cướp lấy vòi nước mà là đạp mạnh lên bàn chân đi dép lê của cậu…

“Á!” Cậu đau đớn kêu lên, vội vàng vứt vòi nước, ôm chân vẻ đau đớn. Con bé này, chắc chắn là dồn hết sức giẫm lên chân mình! Đau chết mất!

Lạc Phán Phán lườm cậu ta, đắc ý quệt mũi. Hừ! Muốn đấu với tôi sao? Cậu còn non lắm!

Vỗ vỗ tay phủi bụi, cô cúi người cầm lấy vòi nước. Hướng Vũ Phàm nhìn thấy thế, cảm thấy bất an, bất chấp cái chân bị đau quay người bỏ chạy.
Sao Lạc Phán Phán có thể để cho cậu ta chạy thoát được?
“Tiểu tử thối, tôi cũng muốn cho cậu biết thế nào là bị ướt!”
Cô nheo mắt lại, giơ vòi phun lên phun nước vào cậu ta, chẳng mấy chốc đã làm cậu ta ướt sũng.

“Này! Cậu đừng có mà quá đáng! Cậu mà phun nữa thì tôi sẽ đến cướp… Tôi cướp được rồi… Tức chết mất! Cậu lại phun thật à? Tôi mà tức lên thì cậu biến thành HELLO KITTY đấy!”

Hướng Vũ Phàm nói một hồi, không kiềm chế được nữa, chạy lại cướp lấy vòi phun nước. Thấy mục tiêu ở trước mắt, đột nhiên cậu trượt ngã, người lao về hướng Lạc Phán Phán…

Lạc Phán Phán sững người, vòi phun nước rơi xuống đất, muốn tránh ra nhưng sợ hãi đến mức không cử động được…

Hướng Vũ Phàm ngã lao vào, người Lạc Phán Phán nhỏ bé không thể chịu được trọng lượng của cơ thể cậu ta, hai chân khuỵu xuống. Hướng Vũ Phàm sợ cô bị thương, vội vàng ôm lấy cô, quay một vòng, cả hai ngã lăn ra đất, cậu nằm dưới người cô.

Không ai có thể ngờ tình huống này xảy ra, hai người đều sững sờ, bất động.

Một giây… Hai giây… Ba giây…

Sau giây phút im lặng khác thường, Lạc Phán Phán đã kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mặt cô đỏ bừng lên, toàn thân cứng đờ, cúi đầu nhìn thấy mình đang ngồi ngang bụng Hướng Vũ Phàm. Mặt cậu ta cũng đỏ bừng, tay lại đang chạm vào eo cô… Tuy nhiên, đây không phải là điều kinh khủng nhất…

Khi Lạc Phán Phán đang không biết phải làm thế nào, kêu lên hay tát cậu ta, đẩy cậu ta ra thì cửa nhà họ Hướng mở ra, một phụ nữ xinh đẹp, lịch thiệp bước ra…

Thời gian như ngừng trôi, không ai động đậy được…

Trên thảm cỏ, Lạc Phán Phán vẫn đang ngồi ngang bụng Hướng Vũ Phàm, Hướng Vũ Phàm vẫn ôm eo cô, hai người đều mở to mắt nhìn người đứng ở cửa với vẻ đầy sợ hãi. Bà Hướng hết sức ngạc nhiên, trừng mắt nhìn tư thế ám muội của hai người…

Một không khí khó hiểu bao trùm, không ai nói được lời nào. Mãi một lúc sau, bà Hướng mới run run chỉ tay vào hai đứa.
“Các con…”

“Cô Hướng, không phải như cô nghĩ đâu!” Lạc Phán Phán sợ bà Hướng hiểu lầm, xua tay rồi lăn ra khỏi người Hướng Vũ Phàm.
Hướng Vũ Phàm cũng lồm cồm bò dậy, lắp bắp giải thích: “Đúng đúng! Bọn con… Bọn con chỉ không cẩn thận nên ngã vào nhau thôi!”.

Bà Hướng lặng người mất hai giây, sau đó cười lớn.

“Ôi, hai đứa không cần giải thích! Tư tưởng của mẹ rất thoáng, mẹ không ngăn hai đứa yêu nhau, nhưng sau khi tốt nghiệp đại học thì mới được sinh em bé đấy!”

Nói xong, bà còn nháy mắt với hai đứa rồi bước vào cửa.

“…”

Lạc Phán Phán tối tăm mặt mũi, không nói được lời nào. Hướng Vũ Phàm cũng tối mặt, bặm môi lại.

“Đều tại cậu! Tối nay, chép cho tôi năm mươi lần bài Mạnh Tử – Ly Lâu Thượng ! Nếu không cậu chết chắc!”

Lạc Phán Phán đứng lên, trừng mắt nhìn cậu ta, bực bội đi đôi giày ướt nhẹp vào nhà.

“…”

Cậu gây ra chuyện gì thế không biết… Hướng Vũ Phàm không còn sức để phản đối nữa.

Advertisements

7 comments on “Lần đầu biết yêu – Chương 2.4

  1. Ôi hai cái đứa nhóc này =))))

    VV làm em ngóng cuốn này quá… già rồi, đúng là người già thì thấy thích người trẻ hơn…

    đọc tác phẩm teen thế này làm em có cảm giác mình như trẻ lại… đã bao lâu rồi không còn cuộc sống tràn đầy sự vô tư và hoài bão, nhiệt tình của tuổi trẻ thế này nhỉ :((

    Mình già rồi, già thật rồi :(( –> tủi muốn khóc à 😦

  2. truyện càng ngày càng dễ thương thật đó, đợi cuốn này dài cả cổ rồi …

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s