Tháng Sáu trời xanh lam – Ngoại truyện


Hồi kết 1 Lá thư của Thiên Lãng

Vi Lam:

Tưởng rằng sẽ không viết thư cho em nữa, cuối cùng lại vẫn viết. Mặc dù hiện tại đối với em, anh đã là người chết rồi.

Ba tháng trước, sau cơn hôn mê tỉnh lại, nhìn thấy mẹ ngồi bên giường mừng quá phát khóc, anh biết anh không chết. Tuy nhiên, thà là anh chết đi, không còn phải đối mặt với sự đau đớn và khó xử vì thất tình.

Những ngày nằm trên giường bệnh trong bệnh viện, đột nhiên anh đã nghĩ thấu được một chuyện – tình yêu, không phải dựa vào sự kiên trì và nỗ lực là có thể giành được. Anh buộc phải thừa nhận, tình yêu đáng hận, nó giống như không khí, không nắm được, bắt cũng không. Anh lại mất quá nhiều công sức rồi, anh mệt rồi.

Hôm đó, mẹ ngồi bên giường anh, vuốt tóc anh, nói: “Vi Lam ở tầng dưới, có nên nói với nó là con tỉnh rồi không?”

Anh nhắm mắt lại, cau mày: “Không cần thiết mẹ ạ. Mẹ nói với cô ấy rằng con chết rồi!”

“Mẹ sợ nó không chịu nổi”. Giọng mẹ nói rất nhỏ, “mẹ nhận ra được là, thực ra nó rất để tâm đến con…”

Thật ư? Anh cười đau khổ nói với mẹ: “Đó là vì con đã cứu mạng cô ấy, cô ấy cảm thấy áy náy mà thôi.”

Không có ai hiểu em hơn anh, em luôn khát khao sự ấm áp, chỉ cần có người nào tốt với em một chút, em sẽ cảm kích đến phát khóc. Nhưng đây chắc chắn không phải là tình yêu, anh không phải là người mà trái tim em cần!
Chính là câu nói đó: Anh vốn để trái tim gần ánh trăng, nhưng không ngờ ánh trăng lại hắt xuống khe suối. Kể cả không xảy ra vụ tai nạn ô tô, chúng ta cũng sẽ chia tay nhau.

Có lẽ chính vì trải qua vụ tai nạn ô tô như vậy, khiến người ta cảm thấy quá khứ chuyện cũ, đều là những cái thoáng quá. Anh, hiện giờ là một sinh mệnh mới.

“Thời gian là liều thuốc tốt nhất, nó sẽ chữa lành mọi vết thương”. Anh bình tĩnh nói, “mẹ hãy hứa với con, cho dù xảy ra chuyện gì, mẹ cũng không được nói với cô ấy là con vẫn còn sống!”

Mẹ sững người ra một lát, nghiêm mặt nói: “Mẹ sẽ làm theo lời của con, chỉ có điều con đừng có hối hận”.
“Mình mãi mãi sẽ không bao giờ hối hận!” Anh tự nói với mình.

Từ mùa xuân đến mùa thu, chúng ta không gặp nhau lần nào. Anh nghĩ, lần này thực sự mất em rồi.
Tần Thiên Lãng, ngươi lại là một kẻ cô độc rồi.

Chỉ có điều, anh vẫn đang viết thư cho em.

Không muốn gặp em, nhưng lại không chịu từ bỏ việc trải lòng ra với em. Bản thân anh cũng không thể hiểu, rốt cục tại sao lại như vậy?
Thiên Lãng

Vi Lam:

Vừa từ Bắc Kinh về, đã nghe thấy mẹ nói, em đã tiếp quản một cách thuận lợi công ty Vân Thiên rồi.

Mẹ luôn nhiệt tình kể chuyện về em cho anh nghe. Qua lời miêu tả của bà, em càng ngày càng trở nên giỏi giang.
Công ty Vân Thiên vốn là của nhà họ Hạ, em là người kế thừa danh chính ngôn thuận. Với thân phận và lập trường của anh, làm gì có tư cách để quản lý một công ty trị giá gần 100 triệu NDT như thế này? Thảo nào hồi đầu em hiểu lầm.

Dường như anh đang tìm kiếm lý do, để mình tha thứ cho những câu nói của em vào đêm mưa hôm đó. Thực ra, việc anh cần làm không phải là tha thứ, mà là lãng quên.

Chỉ có lãng quên triệt để, mới có thể kết thúc được mọi điều của quá khứ!

Những ngày này, anh không ngừng tự nói với mình như vậy. Khi mẹ nói biết được tin anh “đã chết”, em liền khóc lóc đau đớn, thậm chí hôn mê; Khi Thuỵ Dương nói chị gầy đi rất nhiều, sắc mặt nhợt nhạt; Khi ba nói em đổi tên công ty Vân Thiên thành “công ty Thiên Lam”, anh lại nói với mình rằng: đã qua hết rồi.

Kể cả em đau khổ vì cái chết của anh, cũng là nhất thời thôi, cũng sẽ nhanh chóng quên anh thôi.

Còn anh cũng đã có được sự thanh thản mà anh mong ước từ lâu.

Sự thanh thản này, giống như trái tim đột nhiên bị đào đi một tảng, trống trải khiến người ta hoảng hốt.
Thiên Lãng

Vi Lam:

Mẹ nói, em đã có bạn trai mới. Anh ấy là một bác sĩ tâm lý, trẻ trung tài giỏi, tướng mạo rất khá, tính tình cũng rất ôn hòa.

Chuyện này không phải do mẹ trực tiếp hỏi em, mà là nghe mọi người trong công ty Thiên Lam nói. Các nhân viên trong công ty luôn thích bàn tán chuyện của cấp trên sau lưng họ, đặc biệt là những chuyện tình cảm riêng tư như thế này.

Hoặc là, chuyện của em có lẽ không phải là chuyện tình cảm riêng tư đúng không? Anh loáng thoáng nghe thấy mẹ nói về anh bạn đó, điềm đạm, thông minh, dịu dàng, lại là một bác sĩ tâm lý, chắc chắn là rất tâm lý rồi, gần như là mẫu người đàn ông lý tưởng trong trái tim em.

Vi Lam, cuối cùng em đã có được cái mà em muốn có, mối tình này, chắc chắn em sẽ rất thoả mãn và hạnh phúc đúng không?

Em là cô gái như vậy, không phải quá xinh đẹp tuyệt vời, nhưng lại rất thu hút đàn ông. Ngay từ khi còn rất nhỏ đã thành người lớn rồi, mãi mãi không bao giờ vui vẻ, u buồn là chiêu bài trong sinh mệnh của em, rất đặc biệt, chuyên để dụ dỗ những người đàn ông thích thương hoa tiếc ngọc.

Anh không nỡ nhìn em giao phó tình cảm dạt dào của mình hết lần này đến lần khác để người khác chà dạp lên. Em vốn dĩ phải được hưởng một tình yêu nhân hậu. Kể cả người trao tình yêu đó cho em không phải là anh, cũng vẫn phải là như vậy.

Tuy nhiên, anh đã từng nghĩ, từng muốn trao. Mãi cho đến khi thất bại.

Đài phát thanh đang truyền hình trực tiếp buổi phỏng vấn em, em trả lời rất lưu loát. Cô MC đó nhiều lần nói em là người phụ nữ giỏi giang và thành đạt. Anh nghe, chỉ muốn cười.

Trong mắt anh, Hạ Vi Lam mãi mãi không thể trở thành người phụ nữ giỏi giang và thành đạt. Em là cô gái ẩu đoảng nếu không có người khác chăm sóc thì ngay cả ăn sáng cũng quên ăn.

Hiện giờ bên cạnh em đã có một người có thể thay thế anh chăm sóc em rồi, anh có thể yên tâm được rồi. Chỉ cần em hạnh phúc là được, mặc dù, niềm hạnh phúc này không phải do anh trao.

Tuy nhiên, tại sao sau khi biết em đã có tình yêu mới, thông tin này, vẫn khiến anh không thể thở được?

Và thế là, anh cố gắng hít thở thật sâu, điều chỉnh lại tâm trạng của mình. Tần Thiên Lãng, ngươi đã “chết” rồi, làm sao có thể yêu cầu cô ấy không được chấp nhận người đàn ông khác chứ? Lẽ nào ngươi muốn cô ấy thủ tiết suốt đời vì ngươi ư?

Anh đành phải đi tìm cái cớ đó, để thuyết phục cho sự mất đi của mình.
Thiên Lãng
Vi Lam:

4 giờ sáng, đột nhiên anh tỉnh giấc, trong mơ anh đã được gặp em. Anh không muốn tỉnh giấc, định ngủ tiếp, vội quá nên bị chuột rút, rất đau. Đau đến nỗi đành phải tỉnh lại.

Anh thật không muốn tỉnh lại chút nào, không biết bao giờ mới được mơ gặp em tiếp.

Nhìn căn phòng tờ mờ, bầu không khí lạnh lẽo xung quanh, tự đáy lòng, trào lên một nỗi buồn bã khó tả.

Không thể ngủ tiếp được nữa. Anh cứ mở mắt nhìn trời sáng.

Trời đã sáng thật rồi, nhưng anh lại ngủ thiếp đi.

Sống một mình, anh thường để đêm ngày đảo lộn, ban đêm và ban ngày, không có gì khác đối với anh.

Anh chỉ sống cho qua ngày đoạn tháng, ngày lại ngày, tháng lại tháng.

Điện thoại của mẹ đã đánh thức anh dậy. Sau khi nghe máy, mơ màng “a lô” một tiếng.

Giọng mẹ rất sốt sắng: “Thiên Lãng, Vi Lam biết con vẫn còn sống rồi. Nó đòi gặp con!”

Anh tỉnh hẳn ngủ. Vi Lam, cuối cùng thì cũng đã để em biết. Một cô gái thông minh như em, làm sao giấu được em?
Mẹ hỏi anh phải làm như thế nào.

Anh trấn tĩnh lại nói: “Mẹ nói với cô ấy là, sau tai nạn con bị mất trí”.

Mẹ tỏ ra không chịu: “Con vẫn muốn mẹ nói dối nó ư?”

“Mẹ không biết hay sao? Mẹ nói dối một lần, thì sẽ phải dùng vô số lời nói dối khác để che giấu!”

“Nếu về sau nó mà biết sự thật, chắc chắn sẽ hận mẹ chết đi được”.

“Mẹ, con sẽ không để cô ấy biết đâu. Con cam đoan đấy!”

Đặt điện thoại xuống, tự nhiên trong lòng lại cảm thấy phấn chấn, và còn có một cảm giác mong chờ khó tả.
Chúng ta đã xa nhau đúng một năm rồi. Không thể không thừa nhận, những tháng ngày không có em thật buồn tẻ biết bao.
Giây phút này đây không thể giấu được nữa, một nỗi nhớ da diết trào dâng trong lòng. Ngay cả cô Ngô – người chăm sóc anh từ lâu cũng nhận ra vẻ khác thường.

“Anh Tần, nhà sắp có khách à?” Cô Ngô hỏi với vẻ tò mò, tỏ rõ vẻ kinh ngạc và vui mừng.

Cũng phải thôi, một năm nay, trong nhà gần như không có khách, ngay cả cuối tuần mẹ và Thuỵ Dương đến thăm, anh đều bảo họ về sớm. Bởi họ dễ khiến anh nhớ đến em.

Anh đã quyết định từ lâu, lúc cần phải ra đi nên ra đi, lúc cần phải quên thì nên quên.
Nếu đã như vậy, anh không nên gặp em.

Tuy nhiên, anh không muốn từ bỏ cơ hội này. Vi Lam, anh chỉ muốn gặp em một lát, chỉ cần một lát là được rồi!
Thiên Lãng
Vi Lam:
Hôm nay là ngày 8-6. Ngay từ sáng sớm đã nhận được điện thoại của em, nói hôm nay em sẽ đến gặp anh.
Anh thấy hơi lo lắng và căng thẳng, anh chưa nghĩ ra sẽ phải đối mặt với em như thế nào.

Người mất trí phải thế nào nhỉ? Anh cố gắng nhớ lại các tình tiết trong phim ảnh. Chỉ tiếc rằng, trước đây anh xem quá ít những bộ phim như thế này, kể cả vắt hết óc cũng không nhớ ra được.

Có lẽ, giả vờ ngủ là cách tốt nhất chăng?

Anh có thói quen ngủ trưa. Một người mắt còn ngái ngủ, có thể giấu được rất nhiều điều.
Buổi trưa, ánh nắng rất gay gắt.

Anh gọi cô Ngô đẩy xe cho anh ra vườn. Ngồi trên xe lăn giả vờ ngủ một lát thì nhìn thấy em.
Em hiện ra trong ánh nắng rực rỡ.

Gần như là cùng một lúc, em cũng nhìn thấy anh, cách hàng rào của vườn hoa.

Anh nhìn thấy em dừng chân lại, sau đó, từ từ bước về phía anh.

Giây phút này đây trái đất đã ngừng quay. (Kể từ ngày ra đi, anh luôn ở đây, chờ đợi sự trở về của em).

Cuối cùng em đã đứng trước mặt anh, ánh mắt dừng lại trên mặt anh.

Anh phải kìm chế tới mức tối đa, mới có thể khống chế các cơ trên mặt mình.

Không ngờ em lại đưa tay ra vuốt má anh, ngón tay lành lạnh, nhưng lại châm lên ngọn lửa cháy bỏng trên da anh.
Anh không thể kìm chế được nữa, bèn mở mắt ra.

Tóc em đã mọc dài hơn, phủ trên bờ vai, em mặc một chiếc váy liền thân màu hồng phấn, đôi mắt sáng, hai má đỏ hồng.

Do nhạy cảm hay do ảo giác? Tinh thần của em rất khá, sắc mặt cũng vậy.

Mẹ còn nói em đã đau khổ tột độ vì “cái chết” của anh, hóa ra không hẳn là như vậy. Không có anh, em cũng có thể sống rất tốt.

Một cảm chua chát bao trùm lấy anh. Anh không cần phải diễn kịch, giọng nói và nét mặt tự nhiên trở nên lạnh lùng, xa cách.

Đôi mắt sáng ngời của em liếc nhìn anh một lượt, có vẻ như trút được gánh nặng.

Anh biết, lúc này đây, em nghĩ thà để anh mất trí, chứ không muốn để anh hận em.

Thực ra, vừa gặp được em, mọi nỗi oán hận đều tiêu tan.

Một năm trời, bắt ép mình không gặp em, không nhớ em. Anh tưởng rằng mình đã để lòng mình được bình lặng trở lại, không ngờ tình cảm không chịu sự điều khiển của lý trí, chỉ cần có cơ hội, sẽ trào dâng dạt dào.

Miệng không chịu nói, nhưng trong lòng lại biết rất rõ, anh yêu em, vẫn như ngày xưa.

Thiên Lãng
Vi Lam:

Mấy tháng trôi qua, anh thấy mẹ nói đúng, quả thật là em đã thay đổi rất nhiều, không còn ngang ngạnh ương bướng như trước đây, không còn gay gắt, quá khích như ngày xưa, mà trở nên khoan dung, dịu dàng hơn.
Và còn có một điều là, em đã trở nên xinh đẹp hơn, hấp dẫn người khác hơn, mọi hành động đều tỏ rõ vẻ chín chắn, duyên dáng của người phụ nữ. Đi trên đường, thường xuyên có đàn ông liếc nhìn em. Ngay cả cô bé hàng xóm đều gọi em là cô gái xinh đẹp.

Do tuổi tác, chín chắn sau khi trải qua quá nhiều chuyện, hay do có sự dạy bảo của một người đàn ông khác?
Hôm nay lần đầu tiên em nhắc đến cậu bạn trai của em, anh bác sĩ tâm lý đó.

Đó là điều mà anh không muốn động chạm đến nhất.

Em nói, một thời gian em đã để mất mình trong bóng tối, mãi cho đến khi em gặp người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời đó, chính anh ấy đã giúp em tìm lại được chính mình.

Em không hề che giấu sự quý mến của em dành cho anh ấy, điều này ít nhiều khiến anh cảm thấy bất ngờ.
Hoặc giả, thực sự là em đã coi anh như người mất trí. Khuôn mặt em rạng ngời, vẻ rạng ngời đó không liên quan gì đến anh, nhưng em lại chia sẻ với anh. Vi Lam, em tàn nhẫn như thế đấy!

Anh đã vô tình nghe được cuộc nói chuyện của em với anh ta.

Đêm khuya yên tĩnh, giọng em rất rõ ràng. Lúc nói chuyện với anh ta giọng em rất thân thiện, dường như chuyện gì cũng có thể tâm sự với anh ta. Trong ký ức của anh, em chưa bao giờ tỏ ra thoải mái như vậy trước mặt anh. Mặc dù thời gian chúng ta quen nhau dài hơn rất nhiều so với thời gian em quen anh ta.

Cuối cùng anh đã biết, thực sự vì muốn chuộc tội nên em mới ở lại bên anh.

Vì anh, em đã sẵn lòng từ bỏ người bạn trai mà mình yêu. Hai người chỉ có thể mong chờ kiếp sau sẽ tương ngộ.
Trong điện thoại anh ta nói, được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm thích hợp, là niềm hạnh phúc của cả cuộc đời; Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm không thích hợp, chỉ là một tiếng thở dài.
Vi Lam, nếu em đã gặp được người thích hợp trong thời điểm thích hợp, tại sao lại vì anh mà để lỡ?
Con người em mặc dù đã quay lại, nhưng trái tim em lại đặt chỗ khác.
Thiên Lãng

Vi Lam:

Để nhanh chóng đi lại được bình thường, anh vẫn tăng cường luyện tập, ban ngày tập, tối đến cũng lén tập trộm.
Mặc dù rất khổ, rất mệt, nhưng anh biết, nếu anh không nhanh chóng khỏi bệnh, lương tâm của em sẽ không được yên, sẽ không rời xa anh, đi tìm hạnh phúc của em.

Tuy nhiên, có thực là anh muốn em ra đi hay không?

Em tựa như một thiên thần, cứu anh từng ngày một, cho dù là tâm hồn hay thể xác. Dần dần, anh bắt đầu ỷ lại vào em. Càng ngày anh càng tham lam, không muốn buông tay ra.

Với một tâm trạng mâu thuẫn, anh thực sự rất hận em. Hận em rõ ràng không thuộc về anh, lại còn đến để dụ dỗ anh. Sự lưu luyến của anh đối với em, giống như uống thuốc độc để cho hết khát, muốn dừng mà không sao dừng được.
Để giúp anh phục hồi được trí nhớ, em đã kể đi kể lại cho anh nghe chuyện trong quá khứ của chúng ta, từng chút, từng chút một.

Anh rất muốn chuyển sang chủ đề khác, bởi không cần em phải kể, anh còn nhớ những chuyện đó hơn cả em.
Tuy nhiên, anh lại không nỡ ngắt lời em, đặc biệt là muốn nghe em kể một số cảm nhận của mình.

Anh thừa nhận, em có khả năng tường thuật rất tốt, những chuyện vặt vãnh không đầu không cuối đó, được thốt ra từ miệng em, lại hoàn toàn thay đổi. Trong lời kể của mình, em biến thành kẻ yêu thầm, còn anh lại biến thành người được em ngưỡng mộ từ khi còn nhỏ.

Giả dụ anh mất trí thật, thì anh sẽ tin là sự thật, và cảm thấy vô cùng dương dương tự đắc vì điều đó.
Chỉ tiếc rằng, anh không… nhưng lại vẫn bị em đầu độc.

Vốn tưởng rằng người chỉ có thể gặp được trong mộng, hiện giờ, em lại đứng trước mặt anh.

Dưới ánh trăng, mái tóc dài của em buông xõa, ánh mắt dịu dàng như nước, hai má đỏ hồng, rất yêu kiều.
Anh đã không thể làm chủ mình được từ lâu, em còn đến để dụ dỗ anh sa vào đầm lầy.

Từ năm 18 tuổi, anh đã không kháng cự được sự dụ dỗ của em.

Chỉ có em, chưa bao giờ có người phụ nữ nào khác gợi được lòng ham muốn trong anh, chỉ có em!
Giây phút đó, anh đã không kìm được mà ôm em vào lòng.

Ôm chặt thân hình mảnh dẻ mềm mại của em, anh biết, anh không hề muốn buông ra!
Nhưng cuối cùng, anh vẫn buộc phải buông ra.

Vi Lam, hãy thứ lỗi cho anh, anh đã nói những điều tàn nhẫn đó đối với em.

Nhìn em buồn, thực ra anh còn đau khổ hơn em trăm lần.

Giống như những ngày qua, người anh trừng phạt là em, người bị dày vò lại là chính bản thân anh!

Thiên Lãng
Vi Lam:
Em cho anh nghe bản nhạc Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài. Em nói, không muốn chúng ta chỉ cuốn hút nhau về mặt thể xác.

Anh đã biết em suy nghĩ thế nào từ lâu.

Chỉ có điều, em có sự cứng rắn của em, anh có sự quả quyết của anh. Mặc dù rất nhiều lúc, sự quả quyết của chúng ta, không phải là điều mà chúng ta muốn như vậy. Cái chúng ta từ bỏ, cũng không phải là điều mà chúng ta muốn từ bỏ.

Kể từ hai năm về trước, trải qua đêm mưa khiến người ta tuyệt vọng đó, nghe em nói những điều đó, về mối tình này, nguyện vọng duy nhất của anh là, làm thế nào để nói lời chia tay một cách kiên quyết với em. Sau đó tiếp tục một mình đi về phía trước, giả vờ sẽ không còn yêu em nữa, giả vờ không nhớ đến em nữa.

Anh đã bỏ mất hơn 10 năm của tuổi xuân, toàn tâm toàn ý đem lòng yêu thương một người, tưởng rằng sẽ đổi lại được một trái tim chân thành, nhưng hóa ra, em chỉ chơi cùng với anh một trò chơi mà thôi.

Vi Lam, anh không thể bỏ ra thêm 10 năm nữa để đánh cược với tình yêu. Không phải không muốn, mà chỉ là không dám một lần nữa đối mặt với cảnh tượng ngổn ngang khi để mất tất cả.

Có lẽ, kết thúc sớm hơn một chút sẽ đỡ đau đớn hơn một chút. (Mặc dù biết sẽ rất khó khăn, vì tình yêu của anh dành cho em đã ngấm vào xương tuỷ, đã trở thành thói quen).

Đêm nay, anh viết lá thư cuối cùng không bao giờ gửi đi này, dường như là sự chấm dứt đối với quá khứ, cũng là sự chấm dứt đối với hạnh phúc của anh.

Thiên Lãng

Hồi kết 2 Lời tự bạch của Vi Lam

Vi Lam đưa tay ra, vuốt ve khuôn mặt gầy gò của anh một cách xót xa: “Thiên Lãng, nếu tất cả có thể làm lại từ đầu, kiếp này anh còn mong được gặp em không?”

Thiên Lãng nắm chặt tay cô: “Anh chưa bao giờ hối hận vì đã yêu em!”

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, nét mặt tỏ vẻ ngượng ngùng.

“Vì câu nói này của anh, em có món quà tặng cho anh đây!”

Chỉ là một câu nói bình thường, nhưng Thiên Lãng lại cảm thấy như châm chọc.
“Quà gì vậy?”

“Tháng sáu trời xanh lam!” Vi Lam lấy bức tranh giấu sau lưng ra trước mặt anh.

“Đây là tranh của anh, sao lại có thể là quà của em được?” Thiên Lãng tỏ ra không đồng tình.
“Anh Tần, anh nhìn cho rõ đây! Có thật là tranh anh vẽ không?”

Thiên Lãng nhìn chăm chú, kích thước, màu sắc của bức tranh này giống hệt như bức tranh anh vẽ, điểm khác biệt duy nhất là đôi mắt của Vi Lam trong tranh, không còn vô hồn tư lự, mà đang cười cười. Giống như Vi Lam trước mặt, duyên dáng đứng ở đó, cười rạng rỡ.

Anh dùng ngón tay sờ nhẹ, mới phát hiện ra bước tranh đó được ghép từ những mảnh ghép nhỏ.

“Thế này là thế nào?”

“Em đã sửa lại đôi chút bức tranh của anh”. Cô chớp chớp mắt, “đừng quên là năm xưa em cũng đã từng học vẽ nhé!”

“Anh không hỏi cái này”. Thiên Lãng nói, “sao nó lại biến thành tranh ghép?”

“Em mang nó đến xưởng sản xuất tranh ghép hình, sau đó mang về nhà, ghép từng mảnh lại với nhau. Tổng cộng có 1.000 mảnh ghép! Anh có thể tưởng tượng là em đã phải ghép vất vả như thế nào”.

Những ngày qua, cô bận vì việc này ư? Thảo nào cả ngày không nhìn thấy bóng dáng cô đâu.

“Sao em lại phải mất công ghép những cái này?” Anh vẫn không hiểu.

“Không phải vì anh đó sao”. Nụ cười của cô tắt dần, nét mặt tỏ ra nghiêm túc, “Em nghe Thẩm Hạo… bác sĩ tâm lý của em nói, cần phải để cho những người mất trí chơi một số trò ghép hình. Quá trình anh ta chơi, chính là quá trình tìm lại những ký ức đã mất!”

Thiên Lãng trầm ngâm: “Bức tranh ghép hình này lúc đầu là dành cho anh ư?”

“Đúng vậy, sau đó em phát hiện ra anh không bị mất trí, nên đành phải tự mình ghép!”

“Sao em lại phát hiện ra?” Đây cũng là điều anh không thể lý giải.

“Thứ nhất, mẹ anh đã nói với em”.
Thiên Lãng cau mày lại.

“Mẹ… lại… nói với em ư?”

“Đương nhiên là mẹ anh không nói trực tiếp với em. Chỉ có điều, khi nói chuyện với em, không dưới một lần bà nói với em rằng em đã hiểu lầm anh rằng vì tài sản của nhà họ Hạ, vì công ty Vân Thiên mà anh tiếp cận với em. Trong khi em nhớ, em chỉ nói với anh những lời như thế trong tối hôm xảy ra tai nạn đó, chứ không nói với người thứ ba nào. Nếu anh mất trí thật thì làm sao bà biết được nội dung của cuộc nói chuyện giữa chúng ta trong tối hôm đó?”

Thiên Lãng chăm chú lắng nghe, gật đầu.

“Thứ hai là gì?”

“Thứ hai là ông cảnh sát tên Vương đó nói, sau khi tỉnh lại anh đã ký tên lên bản báo cáo giám định tai nạn. Còn mẹ anh lại nói anh hoàn toàn không nhớ gì về vụ tai nạn đó. Một người mất trí, chữ ký mà anh ta ký hoàn toàn không có hiệu lực”.

“Hai điểm này đều do nguyên nhân từ phía mẹ anh. Bà không biết cách nói dối, bị em dễ dàng phát hiện. Và còn điểm thứ ba thi sao?”

“Điểm thứ ba chính là anh, Tần Thiên Lãng ạ !”

Đôi mắt Vi Lam nhấp nháy, tựa như một cô bé.

“Anh ư?” Thiên Lãng nhìn cô cười cười, “anh tưởng là mình diễn kịch khá lắm chứ nhỉ”.

“Cái này, em cũng phải thừa nhận. Bên ngoài biệt thự, lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, giọng nói và nét mặt của anh đều lạnh như băng. Lúc đầu, em thực sự sợ”. Vi Lam cười rất gian xảo, “tuy nhiên, anh lại không giấu được ánh mắt của anh. Lúc anh nhìn em, không giống như nhìn một người xa lạ. Và còn… Đó chính là, anh không kháng cự khi tiếp xúc với cơ thể em. Lấy ví dụ như tối hôm đó, miệng anh nói những lời tàn nhẫn, nhưng lại vừa ôm chặt em, vừa vuốt nhẹ tóc em. Bác sĩ tâm lý của em bảo với em rằng, một số ngôn ngữ của cơ thể biểu đạt những tình cảm suy nghĩ chân thực nhất của con người. Vì một người nói dối sẽ rất dễ, nhưng muốn để ngôn ngữ của cơ thể nói dối lại rất khó…”

Thiên Lãng ngắt lời cô, giọng anh đột nhiên lạnh lại, lạnh hơn cả hơi lạnh trong phòng.
“Vị bác sĩ tâm lý đó, hình như em nhắc đến hơi nhiều thì phải!”

“Anh Thiên Lãng, có phải anh đang ghen không?” Vi Lam tinh ý nhận ra sự thay đổi của anh, giọng trở nên ngọt ngào hơn, không ai có thể giận trước âm thanh này được.

Anh đứng dậy, chùng người xuống nhìn cô đang ngồi trên ghế sofa, từ từ cúi đầu xuống, hôn nhẹ lên môi cô. Trước sự khiêu khích của anh, Vi Lam cũng muốn hôn, nhưng Thiên Lãng lại buông ngay cô ra, khẽ nói: “Vi Lam, em còn nợ anh một câu!”

“Câu gì cơ?” Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, biết rõ mà vẫn cố tình hỏi.

“Chỉ có ba chữ thôi”. Giọng Thiên Lãng dịu dàng, ánh mắt nhìn cô đắm đuối.

Vi Lam yên lặng, nhìn anh. Anh nín thở không nhúc nhích, dường như đang chờ đợi một phiên tòa.
“Đúng là em có một câu muốn nói với anh, nhưng có 5 chữ cơ”.

Năm chữ, có phải là “Thiên Lãng, em yêu anh?”

Anh không dám khẳng định, cô gái “đáng ghét” này luôn đưa ra những chiêu bài bất thường.
Vi Lam đứng dậy, lọc cọc chạy lên lầu.

Mười phút sau, cô ôm một chiếc bình thuỷ tinh xuống. Chiếc bình đó rất to, bên trong đựng đầy ngôi sao may mắn, đủ mọi màu sắc, rất đẹp.

“Đây là món quà thứ hai mà em muốn tặng anh”. Vi Lam đặt chiếc bình lên tràng kỷ.
“Đều là do em gấp hả?” Thiên Lãng ngần ngừ hỏi.

“Em nghe người ta nói, ngôi sao may mắn có thể đem lại điều may mắn cho con người. Một năm nay, tối nào em cũng gấp cho anh một ngôi sao may mắn. Anh thử đếm xem, có phải 365 ngôi sao hay không?”

“Cái này thì có liên quan gì đến 5 chữ mà em nói?” Anh hỏi.

“Anh mở ra xem sẽ biết ngay thôi mà”.

Ánh mắt dịu dàng của Thiên Lãng đưa lại gần.

“Sao người mở không phải là em?”

“Quà em tặng anh, đương nhiên phải do anh mở rồi”. Cô đẩy chiếc bình đó ra trước mặt anh, “sợ em đùa với anh hả? Đừng lo, em rất có thành ý. Nào, tự mở ra đi”.

Thiên Lãng nhìn chiếc bình đựng đầy ngôi sao may mắn, thực sự rất muốn biết bên trong viết cái gì.
Anh thò tay vào bình, lấy ngôi sao trên cùng, từ từ mở ra.

Quả nhiên, có một hàng chữ rất nhỏ…

Vi Lam bất ngờ quay người, co giò chạy lên tầng hai. (Không chạy e rằng sẽ không kịp nữa!)

Bên này Thiên Lãng nhìn mẩu giấy màu trước mặt, tức muốn nổ đom đóm mắt.

Bên trên đúng là có 5 chữ thật:

“Ai mở, là kẻ ngốc!”

Tuy nhiên, Vi Lam chạy nhanh đến đâu, cũng không thể nhanh bằng động tác của Thiên Lãng.

Cô chạy lên tầng hai mở cửa phòng mình ra, chui vào định quay người đóng cửa, Thiên Lãng đã chui được nửa người vào.

Không kịp nghĩ gì, Vi Lam liền đẩy chặt cửa, không ngờ kẹp vào chân phải của anh.

Thiên Lãng liền rên lên thành tiếng.

Vi Lam giật mình, vội mở cửa ra, sốt sắng hỏi: “Anh sao vậy? Em làm anh đau à?”

Anh bất ngờ giang tay ra, ôm chặt lấy cô.

Vi Lam giật mình, mới biết mình mắc lừa.

Anh nhìn vào mắt cô, chậm rãi nói: “Không thể để lần nào anh cũng bị ăn hiếp được?”

Vi Lam vừa tức vừa buồn cười, cười mắng: “Tần Thiên Lãng, anh đáng ghét quá!”

Đôi mắt sâu thẳm của Thiên Lãng nhìn cô, sau đó, anh cúi đầu xuống, đặt đôi môi nóng bỏng lên môi cô.
Chạm vào đầu lưỡi âm ấm của anh, Vi Lam muốn có nhiều hơn. Cánh tay cô siết chặt vào cổ anh.

Sự đáp lại của cô đã khiến anh như muốn nổ tung.

Đôi môi, đầu lưỡi của Thiên Lãng chiếm lấy đôi môi ngọt ngào của Vi Lam như kẻ đói khát, dục vọng trong anh dâng cao, nhiệt huyết tuôn trào, đã nhịn hai năm rồi, giây phút này đây anh không muốn che giấu sự khát khao của anh đối với cô nữa.

Cô nhắm mắt lại, người bám chặt vào anh, giống như đang lắc lư giữa đại dương, choáng váng và run rẩy.
Giống như lại quay về với đêm hôm đầu tiên đó. Chỉ có điều giữa hai người không còn khoảng cách và sự nghi kỵ, mà tràn đầy ham muốn. Mãi cho đến khi cô không thể chịu đựng được nữa, mềm oặt ngã xuống giường, Thiên Lãng lập tức đè xuống người cô.

Vi Lam mở mắt ra, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh. Khi anh lại một lần nữa muốn tấn công cô, cô ấn ngón tay lên môi anh.

“Thiên Lãng…”

“Hả?” Anh mơ màng hỏi.

Cô nhìn anh, khẽ nói:

“Em yêu anh!”

Thiên Lãng run người, nhìn vào mắt cô, chứa đựng vô số điều phức tạp.
“Từ lâu nay, điều mà em muốn nói với anh, chính là 5 chữ này”.

Cổ họng anh rít lên: “Đáng ghét! Anh đợi quá lâu, và đợi cũng quá khổ rồi!”

Sau đó, thân hình nóng bóng đầy nam tính của anh ập xuống, hôn càng mãnh liệt, ngang ngạnh hơn lên từng gang tấc trên làn da cô. Đó là cái anh vô cùng khát khao, là điều duy nhất trên thế gian này mà anh muốn có.
Vi Lam rên rỉ, thân hình mềm mại mặc cho môi anh dịch chuyển. Giống như muốn đáp trả cho tình cảm sâu nặng đó của anh, cô trở nên cuồng nhiệt và táo bạo hơn, mặc anh đưa lên đỉnh cao khiến người ta phải run rẩy, hạnh phúc đó…

Đây là sự tiếp xúc thân mật nhất thế gian, thần kỳ biết bao! Giữa họ không còn khoảng cách nữa, họ đã hòa vào thành một.

Hồi kết 3 “Âm mưu” cầu hôn

Vi Lam ôm gối ngồi trên ghế sofa, nhìn vào bức tranh đó trong thư phòng.

Một cô gái nhỏ nhắn, áo trắng váy xanh. Gam màu trắng xanh đơn giản này, kén người biết bao. Chỉ có thể phối với vòng eo rất nhỏ, nhỏ đến mức như chưa dậy thì.

Vi Lam nhìn cô gái, lại nhìn vào mình, thầm thở dài.

Nghe thấy tiếng thở dài của cô, Thiên Lãng đang chúi đầu trước bàn làm việc hỏi: “Em sao vậy?”

Ba tháng trước, anh đã tiếp nhận trở lại công ty Vân Thiên, hàng ngày đều có một đống sự vụ phải giải quyết, tối đến còn phải đi tiếp khách. So với anh, cô quay trở lại ngân hàng làm việc, công việc nhàn nhã khiến người ta phải ghen tị, cả ngày chẳng có việc gì, không ngồi thẫn thờ trước màn hình ti vi thì lại thở ngắn than dài.
Vi Lam nói bằng giọng thương lượng: “Thiên Lãng, anh có thể bỏ bức tranh đó xuống được không?”

“Tại sao?” Thiên Lãng ngẩng đầu lên, nhìn cô với vẻ thắc mắc, “lúc đầu, không phải là do em treo lên đó sao?”

“Sao hồi 17 tuổi eo em lại nhỏ như vậy nhỉ, cùng lắm là 1 thước 7, nhìn em bây giờ, phải 2 thước mất!”

Anh lắc đầu: “trên đời có bao nhiêu phụ nữ, không thấy người phụ nữ nào lại ghen tị với cả chính mình!”
Vi Lam bước đến bên bàn làm việc: “Nói thật nhé, anh có thấy em vừa già vừa béo không?”

Thiên Lãng đưa tay ra ôm cô vào lòng, để cô ngồi trên đầu gối mình, vòng tay ôm chặt cô.

“So với thân hình gầy như que củi hồi trước, anh thích em tròn trĩnh như bây giờ hơn!”

Cằm Thiên Lãng đặt lên sau gáy cô, hơi thở ấm của anh phả vào đám tóc mai của cô, lại nói những câu mờ ám như vậy, Vi Lam không nén nổi đỏ bừng mặt lên.

Cô vừa nghịch ngón tay của anh, vừa nói nhỏ: “Anh biết tại sao eo em lại to như vậy không?”

“Không, anh cũng không thấy nó to”. Thiên Lãng vừa nói, vừa hôn lên phần da sau gáy cô.

Đám da sau cổ Vi Lam rất trắng, và đây cũng là “điểm nhạy cảm” của cô. Từ lâu anh đã phát hiện ra điều này, chính vì thế mỗi lần muốn “dụ dỗ” cô, anh đều tấn công vào sau gáy của cô.

Quả nhiên, anh vừa mới hôn nhẹ được một lát, cô liền co dúm người lại, sau đó quay người, túm chặt tay anh.
“Thiên Lãng, đừng đùa nữa. Em nói chuyện nghiêm túc đấy”.

“Từ trước đến giờ anh luôn nghiêm túc đó chứ”. Nét mặt anh tỏ ra vô tội.

“Dạo này chúng ta luôn gần nhau”, Vi Lam cúi đầu xuống, lắp bắp nói: “Lại không… áp dụng… biện pháp, lẽ nào anh không nghĩ đến…”

Đương nhiên là có nghĩ, chỉ có điều không nghĩ… lại nhanh như vậy!

Thiên Lãng liền tỏ ra nghiêm túc, nắm chặt cổ tay cô: “em, có phải có bầu rồi không?”

“Vâng”. Nét mặt cô như một đứa trẻ làm sai chuyện gì, “bác sĩ nói, hơn một tháng rồi.”

“Đáng ghét!” Sắc mặt anh sầm xuống, khẽ rủa, “tại sao em không nói sớm với anh?”

“Sáng hôm nay em cũng mới đến bệnh viện mà!” Vi Lam rụt rẻ quan sát, “Thiên Lãng, anh không mừng à?”
“Sao lại không mừng cơ chứ, chỉ có điều…” Anh định nói gì xong lại thôi, “chỉ có điều…”

Cô ngước cặp lông mi lên, nhìn anh không chớp mắt: “Thiên Lãng, nếu em cầu hôn với anh, anh có đồng ý hay không?”
Anh nhìn cô bằng ánh mắt kỳ dị: “Em cầu hôn với anh?”

Vi Lam cúi đầu, tỏ vẻ ấm ức.

“Em đã đợi ba tháng rồi mà anh không chịu cầu hôn với em, chính vì vậy, em đành phải cầu hôn với anh thôi!”
Một vẻ cảm động hiện thoáng qua trên khuôn mặt Thiên Lãng, anh nâng cằm cô lên, cười rất đểu, nói: “Nể mặt con mình, anh chấp nhận lời cầu hôn của em”.

“Thế cũng phải nhanh đó nhé”, cô tỏ ra lo lắng, “nếu không em phải ôm bụng to làm cô dâu đấy”.

“Ngày mai bọn mình sẽ đi đăng ký!” Thiên Lãng lấy ngón tay di di trên má cô, nói bằng giọng an ủi.

Vi Lam dựa đầu vào ngực anh, cả người tựa vào lòng anh: “Cảm ơn anh, Thiên Lãng.”
Anh không nói gì, chỉ ôm chặt cô.

Thiên Lãng không biết rằng, khoé mép một người đang lộ ra nụ cười thắng lợi ranh mãnh.

Cú lừa mà cô dày công sắp đặt này cuối cùng đã thành công: chỉ nói dối một câu, mà đã để mình “lấy chồng” được thành công.

Một tháng sau, hai vợ chồng mới cưới vừa tổ chức xong đám cưới quay về căn hộ ở hoa viên Hải Cảnh.

Vi Lam vào nhà tắm tẩy trang, tắm rửa xong, mặc một chiếc váy ngủ hai dây rất gợi cảm, hào hứng đi lên tầng hai, lại nhìn thấy Thiên Lãng ôm chăm gối ra khỏi phòng ngủ của họ.

“Anh… đi đâu vậy?” Cô hỏi.

“Phòng ngủ dành cho khách phía đối diện”. Anh trả lời.

“Tần Thiên Lãng, anh có nhầm không đấy?” Vi Lam trợn tròn mắt, “đêm nay là đêm tân hôn của vợ chồng mình, anh lại ngủ ở phòng ngủ của khách hả?”

“Anh cũng muốn động phòng hoa chúc lắm chứ, chỉ tiếc rằng, hiện tại không tiện lắm!” Thiên Lãng nhìn vào bụng cô, “Vi Lam, vì con của chúng mình, em hãy cố gắng chịu một chút, tạm thời ở một mình một phòng vậy!”
Cô đỏ mặt lên, khẽ hỏi: “Thế phải… giữ bao lâu?”

Anh nghiêm túc tích toán, rồi nói: “ít nhất phải 8 tháng”.

“8 tháng?” Vi Lam không kìm nổi liền kêu lên, “lâu thế ư?”

“Không phải người ta vẫn nói 9 tháng mang nặng đó sao? Hiện giờ em được hơn 2 tháng, 7 tháng nữa con mình mới chào đời. Anh đã hỏi bác sĩ rồi, trong thời gian này, bọn mình không thể cùng phòng”.

Nói rồi Thiên Lãng đi thẳng vào phòng ngủ dành cho khách.

Cánh cửa sau lưng anh đóng “cạch” một tiếng.

Đêm khuya.
Vi Lam nằm trên chiếc giường rộng có hình hoa hồng tím, trằn trọc không sao ngủ được.

Căn phòng cưới được bài trí rất ấm cúng, đẹp đẽ này, là phòng ngủ trước đây của Thiên Lãng. Chiếc giường rộng thênh thang này anh đặt mua từ nước ngoài, không thể tìm thấy ở bất kỳ cửa hàng nội thất nào.

Vi Lam thực sự hối hận đã dùng nó làm giường cưới, cảm thấy rộng quá mức. Đêm nay ngủ một mình, vô cùng trống trải.

Thực ra, cảm giác mà cô nhớ là được Thiên Lãng ôm trong lòng. Cơ thể ấm áp của anh là liều thuốc an thần tốt nhất của cô.

Mười phút sau, Vi Lam đứng bên ngoài cửa phòng ngủ dành cho khách, do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn gõ cửa.
“Cửa không khoá”. Giọng Thiên Lãng vẫn rất tỉnh. Xem ra, anh cũng chưa ngủ.

Cô đẩy cửa vào, nhìn thấy anh đanh nằm sấp trên chiếc giường rộng như vậy, trước mặt là một cuốn tạp chí.
Không ngờ anh nhàn nhã tới mức còn có thể đọc sách.

Vi Lam tức tím người bước đến trước giường, kéo một góc chăn lên, đang định chui vào, Thiên Lãng liền ngăn cô lại.

“Hạ Vi Lam, một đêm mà em cũng không nhịn được à?” Anh cười với cô bằng nụ cười châm chọc.

“Không phải em muốn… với anh… à… em chỉ muốn ôm anh, mới ngủ được”.

Lúc này đây, Vi Lam hận mình cô cùng, chỉ muốn cắn đứt lưỡi, những lời kém cỏi thế mà cũng nói ra được.
Thiên Lãng từ từ buông tay ra.

Vi Lam không muốn dám nhìn vào mắt anh, vội chui vào chăn, theo thói quen, cô dựa đầu vào ngực anh, tay ôm chặt eo anh.

Cô yên tĩnh nhắm mắt lại, dường như ngủ thiếp đi rồi. Lần này đến lượt Thiên Lãng không tài nào ngủ được.
Cơ thể Vi Lam sau khi tắm, thơm mát mềm mại, mịn màng, khiến đầu óc anh nghĩ chuyện đâu đâu.
Đột nhiên Thiên Lãng ngồi dậy.

Vi Lam mở mắt ra, nhìn anh thắc mắc: “có chuyện gì vậy?”

“Không được, em hãy quay về phòng đối diện ngủ đi!”

“Thiên Lãng”, cô rụt rè cất lời, “em… em không có bầu đâu”.

Thiên Lãng nín thở một lát, một nụ cười giễu cợt hiện trên môi anh: “cuối cùng em cũng đã chịu thừa nhận hả?”
“Anh biết em nói dối anh à?” Cô sửng sốt, “tại sao không nói ra?”

“Anh làm như thế tức là vờ tha để bắt thật”, anh dịu dàng nói, “cho em một cái cớ, để em tâm cam tình nguyện làm vợ anh”.

Rốt cục là ai đã mắc lừa ai? Ai chui vào bẫy của ai?

Vi Lam không nói được lời nào, nhưng lại không cam tâm, muốn túm vào cái gì đó, để mình chuyển bại thành thắng.
Cô cắn môi, nói: “Thiên Lãng, em vẫn giỏi hơn anh. Anh cầu hôn với em nhiều lần như vậy, đều không thành công. Còn em chỉ cầu hôn với anh một lần, anh đã đồng ý rồi!”

Thiên Lãng trừng mắt nhìn cô, ánh mắt như hai ngọn lửa, nóng bỏng.

Vi Lam giật thột ho một tiếng, giả vờ cười thoái mái: “Sao anh lại như sói vậy? Đừng dọa em!”

Đột nhiên, anh bất ngờ bế bổng cô lên, cô sợ quá người run rẩy, vội ôm chặt cổ anh.

“Ê, không phải anh lại…”

Chưa kịp thốt ra mấy chữ “Nhỏ mọn như thế”, miệng cô đã bị nụ hôn của anh chặn đứng, đôi môi Thiên Lãng ấm áp và ướt át.

Đôi môi ấm áp và ướt át là ký ức cuối cùng còn lưu lại trong đầu Vi Lam.

Họ hôn nhau một cách cuồng nhiệt, lăn lộn trên giường, rồi lại lăn xuống dưới đất, va vào đầu giường.
Vi Lam rên ri: “chồng ơi… em bị va vào đầu rồi!”

“Anh bị va vào đầu gối…”

Họ nằm dưới nền nhà, đưa mắt nhìn nhau. Vi Lam không nén nổi liền bật cười, Thiên Lãng liền cười theo, cười đến khi nước mắt chảy ra.
Sau đó, Thiên Lãng không cười nữa, gạt đám tóc rối trên mặt cô ra. Ánh mắt anh dịu dàng như nước, da diết nhìn cô.
“Vi Lam…” Giọng anh lạc đi, “em … vừa gọi anh là chồng ư?”

“Anh vốn là chồng em mà”! Vi Lam nói, tay nghịch tóc chồng mình.

Thiên Lãng im lặng.

Chưa kịp để cô phản ứng gì, anh đã bế cô lên đi về phòng ngủ của họ.

“Ở đây không được ư?” Cô thắc mắc, “tại sao phải quay về?”

Thiên Lãng trả lời: “không phải sau 10h em không tiếp anh trong phòng ngủ của em đó sao? Bây giờ đã là 12 giờ rồi!”

Vi Lam ngẩng đầu lên, nhìn thấy trên cửa có dán ba điều luật, mỗi con chữ trên đó dường như đều đang ngoác miệng cười với cô:

“Không được đưa con gái về phòng ngủ đêm!” – Không biết cô có phải là con gái không?
“Buộc phải ăn mặc chỉnh tề!” – Hả, lúc này đây Thiên Lãng đã cởi hết, chỉ còn sót lại đồng hồ.
Và còn điều thứ ba nữa – “Tối đến sau 10h phòng em không tiếp khách!” … Thật là một sự châm biếm tuyệt diệu!
Cô len lén đưa tay ra, xé đi tờ giấy ghi ba điều luật đó.

Hồi kết 4 Tên của con yêu

Tuần trăng mật của hai vợ chồng, lúc đầu kế hoạch sang Australia du lịch, Vi Lam rất muốn sang mảnh đất có nhiều chuột túi đó, kết quả vì lí do có bầu “bất ngờ”, nên không đi được đâu cả.

Vì chuyện này, Vi Lam hậm hực đến cực độ – đáng lẽ chỉ là một lời nói dối, ai ngờ lại thành sự thật.

“Vợ à, anh phải trịnh trọng cảnh cáo em, từ giờ không được ước hoặc nói dối linh tinh, thật sự sẽ thành lời sấm đấy!”

Trước lời đe dọa của Thiên Lãng, Vi Lam ngoan ngoãn hứa hẹn. Hiện giờ đang có bầu, tuyệt đối không được bực bội, nếu không sẽ làm ảnh hưởng đến con.

Ăn cơm tối xong, như thường lệ cô ngồi xuống trước màn hình ti vi .

Tay cầm điều khiển ti vi, bấm đi bấm lại một cách vô vị. Phim Hàn? Không được, lúc nào cũng thê thảm, khóc lóc sụt sùi, không có lợi cho việc dạy dỗ thai nhi; Phim Mỹ? Giết người các kiểu, máu tanh bạo lực, càng không được? Phim của Quỳnh Dao? Anh anh em em, da diết thiết tha, hoặc là ngốc ngốc nghếch nghếch, dở dở điên điên, cô không muốn con mình sau này biến thành Tiểu Yến Tử “có phần ngông cuồng, lại có phần hung hăng”!

Trên màn hình hiện lên một gương mặt quen thuộc. Cô trợn tròn mắt, đây không phải là Lâm Thanh Hà đó sao? Từng là thần tượng của cô hồi thiếu nữ, áo trắng hơn tuyết, thánh thiện vô cùng.

Chỉ tiếc rằng, hồng nhan giờ đã già, hoa không thể nở trăm ngày, khoé miệng, đuôi mắt đã có nếp nhăn, trang điểm đậm đến đâu cũng không giấu nổi. Sức trẻ của tuổi thanh xuân đã như mây như khói.

Lấy chồng là thương nhân Hình Lý Nguyên.

Đột nhiên Vi Lam nhớ đến một thông tin cũ. Khi Lâm Thanh Hà sinh con gái đầu lòng, để bày tỏ tình yêu của mình đối với cô, Hình Lý Nguyên đã đặt tên con là “Hình Ái Lâm”.

Xem ra, ông Hình Lý Nguyên đó cũng lãng mạn đó chữ, không phải chỉ mỗi vì đồng tiền.

Đúng rồi, nên đặt tên con mình là gì nhỉ?

Tần Ái Hạ? Tần Ái Vi? Tần Ái Lam?

Vi Lam cảm thấy ba cái tên đều hay, không biết nên lấy tên nào, bỏ tên nào. Đúng lúc Thiên Lãng từ bếp đi ra, cô liền tranh thủ cơ hội xin ý kiến anh: “Con của chúng mình nên đặt là Tần Ái Hạ, Tần Ái Vi hay Tần Ái Lam?”
“Tại sao không đặt là Hạ Mộ Thiên?” Anh ngồi xuống ghế sofa cạnh cô, đưa một cốc sữa nóng cho cô.

“Vâng, cũng được đó nhỉ!” Vi Lam giương mày lên, “chỉ cần anh đồng ý cho con chúng mình mang họ Hạ”.

Thiên Lãng bế cô đặt lên đầu gối, nghĩ một lát, nói: “Ờ, thế thì đặt tên là Tần Dịch Hạ vậy, vừa họ Tần vừa họ Hạ, là con chung của hai chúng ta”.

Tần Dịch Hạ?

Vi Lam khẽ lẩm bẩm: “Tần Dịch Hạ, Tần Dịch Hạ, Tần Dịch Hạ…” hình như cũng không đến nỗi, rất dễ đọc.

Thiên Lãng nắm chặt tay cô, kéo lại gần mình, bất ngờ hôn vụt lên môi cô ba cái.

“Tần Thiên Lãng, anh lại chơi trò đánh lén hả?” Vi Lam đưa tay lau miệng mình, quai hàm bạnh ra như chú ếch xanh.

“Tại em nói ba lần thơm một cái mà!” Anh cười hi hi nói.

Tần Dịch Hạ – thơm một cái? Giờ cô mới phát hiện, mình lại mắc mưu rồi!

Tuy nhiên, lần này Vi Lam không giận, mà mở tròn đôi mắt trong veo, nhìn anh một cách toàn tâm toàn ý nói: “Con của chúng mình, cho dù là gái hay trai, tên ở nhà đặt là Nhím Nhỏ nhé!”

“Nhím Nhỏ?” Thiên Lãng xoa chiếc bụng đang hơi nhô lên của cô, “tại sao lại gọi là Nhím Nhỏ?”

“Con của hai con nhím, đương nhiên phải là Nhím Nhỏ rồi!”

Vi Lam khẽ nói, “Thiên Lãng, trong thư anh đã từng hỏi em, một con nhím đem lòng yêu một con nhím khác, chúng sẽ sưởi ấm như thế nào? Hiện giờ em đã có thể trả lời anh rồi. Cách yêu một con nhím, không phải là nhổ hết gai trên người nó, mà là phải học được cách làm thế nào để tìm được một cự ly thích hợp, có thể sưởi ấm cho nhau nhưng lại không bị đối thương đâm gai vào mình”.

Anh lặng lẽ nhìn cô, đôi mắt đó sáng lấp lánh.

“Giống như chúng mình hiện nay ư?”

“Đúng vậy”. Cô mỉm cười gật đầu, “ông xã ơi, cảm ơn sự thấu hiểu, bao dung và chiều chuộng của anh đối với em, em chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc như hiện nay!”

Thiên Lãng cúi đầu xuống, môi anh hôn chặt cô.

“Anh cũng vậy…”

Đôi môi Vi Lam đã ướt, nhưng là vì nước mắt, nước mắt của một người đàn ông.

Trái tim thắt lại mấy lần, có cảm giác đau, nhưng cô cho rằng đó là cảm giác hạnh phúc.

Advertisements

8 comments on “Tháng Sáu trời xanh lam – Ngoại truyện

  1. 1 câu chuyện ty rất đẹp, 2 nvc cuối cùng cũng ở bên nhau 😉
    cám ơn VV đã xuất bản cuốn tiểu thuyết này 😛 Mong VV ngày càng xuất bản n~ bộ truyện hay, hấp dẫn hơn nữa nhé :X:X:X

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s