Lời thách đố tình yêu – Ni Xảo Nhi/ Chương 1.1


Mở đầu

“Hạ Hạ à, Âu Dương Dị… từ chối… từ chối lời đề nghị hẹn hò của mình rồi.” Trên chỗ ngồi sát tường, một cô gái cột tóc đuôi ngựa nằm gục trên bàn, tiếng khóc thút thít âm thầm thông báo cho người bạn thân biết sự đau lòng của cô.

Ngồi phía trước cô bạn cột tóc đuôi gà, Thu Hạ Hạ nhẹ nhàng cầm tay người bạn gái thân thiết, an ủi bạn: “Nhã Tuyên, cậu đừng đau lòng quá! Cự tuyệt một người con gái tốt như cậu đúng là tổn thất lớn cho cậu ta.”
Âu Dương Dị là một nhân vật xuất chúng trong trường, ở cả ba phương diện: học tập, thể thao, thi đấu đều hoàn hảo; ngoại hình, tính cách, gia thế đều đáng ngưỡng mộ. Chín mươi chín phần trăm nữ sinh trong trường đều khuất phục dưới đôi giày thể thao màu trắng của cậu ta, thế nhưng chín mươi chín phần trăm ấy không bao gồm cô – Thu Hạ Hạ. Bình sinh cô chúa ghét loại con trai được vây quanh bởi vô số oanh yến ấy, ở bên cạnh loại con trai như thế, tuyệt đối không thể cập bến hạnh phúc!

“Ha ha ha!”

Tiếng cười chế giễu từ bên cạnh hai cô gái vọng tới, Thu Hạ Hạ và Trương Nhã Tuyên chẳng hẹn mà cùng quay đầu lại nhìn, phát hiện ra người đó chính là hoa khôi diễm lệ của trường – Chung Ngọc Thanh.

“Cậu cười cái gì vậy?” Thu Hạ Hạ nhìn chằm chằm Chung Ngọc Thanh, hỏi với vẻ không hài lòng. Học sinh trường Trung học Tri Hiền đều biết Chung Ngọc Thanh học sinh lớp 12 số 13 thích nhân tài Âu Dương Dị lớp 12 số 17. Nhìn kiểu chế giễu của cô ta thì ngay tức khắc biết chẳng có ý tốt đẹp.

Chung Ngọc Thanh ngừng tiếng cười lớn của mình lại, giương đôi mắt to, long lanh nhìn Thu Hạ Hạ và Trương Nhã Tuyên kỳ thị, khuôn mặt trái xoan kiều diễm không giấu nổi vẻ mỉa mai: “Thu Hạ Hạ, cậu không phải là hơi quá chứ? Tự nhiên nói anh Dị cự tuyệt Trương Nhã Tuyên là tổn thất của anh ấy! Cứ cho là đang an ủi Trương Nhã Tuyên nhưng cũng không nên dùng cách an ủi này! Tôi thì thấy anh Dị từ chối Trương Nhã Tuyên đúng là sự lựa chọn sáng suốt của anh ấy! Cậu nhìn thử Trương Nhã Tuyên đi, mặt mũi thì bình thường, thân hình cũng chẳng ra sao cả, lúc party mà đưa cô ta theo thì đúng là chả còn tý thể diện nào!”.

Trương Nhã Tuyên nghe xong lập tức đau lòng đến mức lại gục đầu xuống bàn khóc đến nỗi nước mắt nước mũi nhòe nhoẹt hết cả. Thu Hạ Hạ nhìn thấy bạn mình bị bắt nạt như vậy, liền nổi đóa. Cô đứng hẳn dậy, đứng trước Trương Nhã Tuyên, khí thế bừng bừng, nhìn chằm chằm Chung Ngọc Thanh, nói không khách khí: “Nhã Tuyên trông như thế nào thì liên quan gì đến cậu? Còn cậu thì sao? Một tiếng anh Dị, hai tiếng anh Dị! Cậu cho rằng như thế thì Âu Dương Dị sẽ hẹn hò với cậu chắc?”.

“Thu Hạ Hạ, anh Dị có thích tôi hay không, tôi không mượn đến cậu quan tâm. Chỉ có điều việc chúng tôi hẹn hò với nhau sẽ sớm xảy ra thôi. Tôi thấy, nếu cậu rảnh rang thì đi an ủi cô bạn khủng long của cậu đi. Nhìn như con khủng long mà dám đòi kết bạn với anh Dị, rõ ràng là tự mình làm mất mặt mình mà!” Chung Ngọc Thanh cười rồi quay người bỏ đi.

“Chung Ngọc Thanh, cậu đứng lại cho tôi!”

Thu Hạ Hạ dữ tợn nhìn chằm chằm Chung Ngọc Thanh, ánh nắng mặt trời chiếu qua ô cửa sổ đang mở, vương trên khuôn mặt trắng trẻo của cô, sắc vàng phản chiếu trên đôi mắt, soi tới tận đáy mắt, nhìn như có đốm lửa đang bừng cháy.
Chung Ngọc Thanh quay người lại, nhìn thấy sự phẫn nộ trong mắt Thu Hạ Hạ, cười khinh thường: “Thu Hạ Hạ, cậu cần ra mặt vì cô bạn khủng long của cậu phải không?”.

“Chung Ngọc Thanh, cậu lập tức xin lỗi Nhã Tuyên cho tôi.”

Chung Ngọc Thanh nhếch mép cười, khuôn mặt xinh đẹp tiến sát trước mặt Thu Hạ Hạ: “Cậu muốn tôi xin lỗi con khủng long này? Được thôi! Chỉ cần cậu khiến cho Âu Dương Dị đồng ý nhận cậu là bạn gái, tôi sẽ công khai xin lỗi Trương Nhã Tuyên!”.

Tất cả bạn bè đang vây quanh xem vụ lộn xộn đều cười vang.

Mọi người đều biết Chung Ngọc Thanh đã theo đuổi Âu Dương Dị nửa năm trời, Âu Dương Dị thậm chí không một lần nhìn cô ta. Xinh đẹp cỡ như Chung Ngọc Thanh cũng chẳng thể theo đuổi nổi Âu Dương Dị, liệu dung mạo chỉ được tính là ưa nhìn như Thu Hạ Hạ có thể cưa đổ Âu Dương Dị không? Ai cũng biết đây là việc không thể. Có điều Thu Hạ Hạ không phải là loại người dễ dàng bị người khác coi khinh, cho nên cô ngay lập tức đồng ý không do dự: “Được! Cậu nhớ giữ lời! Tôi “cưa đổ” Âu Dương Dị, cậu hãy thực hiện lời cam kết hôm nay của cậu!”.


Chương 1 Không muốn bị làm phiền thì hãy hẹn hò với mình!

Nhà ăn sinh viên, tiếng cười nói ầm ĩ, đầu người chen chúc chập chùng, mùi thức ăn thu hút mọi người nhao về phía đồ ăn, họ chen lấn, xô đẩy nhau khiến đám người đó sắp dẹt như cái bánh quả hồng.

Thu Hạ Hạ và Trương Nhã Tuyên để đồ ăn vô cùng khổ sở mới mua được ôm đằng trước ngực, cẩn thận lách ra khỏi đám đông đang như sắp “phát điên”.

“Nhã Tuyên, chúng mình qua bên kia ăn cơm đi!” Thu Hạ Hạ chỉ vào chiếc bàn phía gần cửa ra vào.

“Tại sao hôm nay tự nhiên lại thay đổi chỗ ngồi của bọn mình vậy? Chẳng phải chúng mình từ trước tới giờ đều ngồi vị trí gần tường ở giữa hay sao?” Tuy có chút thắc mắc nhưng Trương Nhã Tuyên vẫn đi theo Thu Hạ Hạ về phía vị trí gần cửa.

“Hôm nay mình phải đợi một người.”

Nói xong họ đã đi tới chỗ gần cửa ra vào. Trương Nhã Tuyên cảm thấy bùi ngùi, trân trọng khi ăn thức ăn mà phải vô cùng khó khăn mới mua được. Thu Hạ Hạ lại không nghĩ gì tới việc đó, chiếc thìa trong tay cô đảo qua đảo lại thức ăn, mắt cô dán vào cửa nhà ăn.

“Hạ Hạ, cậu đang chờ ai thế?” Trương Nhã Tuyên vừa “chiến đấu” đĩa cơm vừa tò mò ngẩng đầu lên hỏi Thu Hạ Hạ.
“Âu Dương Dị.”

“Híc! Híc!…” Trương Nhã Tuyên vỗ vỗ vì bị nghẹn ở cổ họng.

“Cậu còn chưa bị nghẹn đến chết à?” Thu Hạ Hạ nhìn Trương Nhã Tuyên một cái.

Trương Nhã Tuyên lắc đầu tuyệt vọng, sau đó mở to mắt nhìn Thu Hạ Hạ: “Hạ Hạ, cậu phải cưa đổ Âu Dương Dị thật ư?”.

“Giả đấy!” Thu Hạ Hạ trợn mắt sau đó tiếp tục nhìn ra phía cửa nhà ăn.

“May mắn, may mắn thay!” Trương Nhã Tuyên reo lên, trong lòng thấy yên tâm.

Thu Hạ Hạ lạnh lùng liếc Trương Nhã Tuyên. Đôi mắt trong trẻo mở to, ánh lên tia nhìn đùa dai: “Mình vẫn chưa nói hết, cậu may mắn cái nỗi gì thế hả? Mình định nói là, giả mới là lạ.”

Lần này thì Trương Nhã Tuyên không thốt lên được lời nào vì lưỡi của cô như bị kẹp chặt.

Sau đó một lúc, Trương Nhã Tuyên có cảm giác lưỡi bớt đau hơn một chút, mới mang vẻ băn khoăn hỏi: “Hạ Hạ, cậu đúng là vì muốn giúp mình mới cưa cẩm Âu Dương Dị có phải không?”.

“Đương nhiên!”

“Cậu không thích Âu Dương Dị tý ty nào có đúng không?”

“Không thích.”

Câu trả lời này thật dứt khoát.

“Vậy… Hạ Hạ, cậu định “cưa đổ” Âu Dương Dị bằng cách nào cơ?”

“Đầu tiên sẽ tiến hành gây sự chú ý của anh ta… Trương Nhã Tuyên, cậu bắt đầu biến thành nhiều chuyện rồi đấy! Cậu đừng có hỏi nhiều như vậy, một lát nữa nhìn mình là được rồi!”.

“Hạ Hạ, cậu…”

Trương Nhã Tuyên vốn định thuyết phục Hạ Hạ bỏ cuộc, nhưng lại nhìn thấy mắt Hạ Hạ dán chặt vào cửa rồi đột nhiên sáng lên. Lòng Trương Nhã Tuyên bất an, chưa biết phải làm sao thì đã nghe thấy tiếng Thu Hạ Hạ tuy nhỏ nhưng rất phấn khích: “Âu Dương Dị tới rồi kìa!”.

Trương Nhã Tuyên ngẩng đầu thì quả nhiên thấy Âu Dương Dị cầm bộ đồ ăn đang từ ngoài cửa bước vào. Trong lòng hoảng hốt, cô vội kéo tay Thu Hạ Hạ nói: “Hạ Hạ, chúng mình đi đi! Cậu đừng theo đuổi Âu Dương Dị nữa có được không? Mình không sao đâu, không có lời xin lỗi của Chung Ngọc Thanh, mình vẫn có thể sống tốt!”.

Thu Hạ Hạ quay đầu lại, dùng ánh mắt năn nỉ nhìn Trương Nhã Tuyên: “Xin cậu chí khí một chút có được không? Những lời mình đã nói thì nhất định không thể rút lại! Ấm ức của cậu, mình sẽ giúp cậu nói ra!”.
“Nhưng mà… Hạ Hạ…”

Thu Hạ Hạ không nhẫn nại nữa mà ngắt lời của Trương Nhã Tuyên: “Cậu đừng nói thêm nữa, cậu không thể thay đổi được quyết định của mình đâu! Cậu ngoan ngoãn ngồi ở đấy, nhìn xem mình đối phó với Âu Dương Dị như thế nào nhé!”. Nói rồi, cô không để ý đến Trương Nhã Tuyên nữa mà chỉ chú ý quan sát Âu Dương Dị.

Âu Dương Dị từ cửa đi vào, nhìn thấy dòng người trong nhà ăn, khuôn mặt tuấn tú khẽ nhíu mày một cái. Cậu đã cố ý tới muộn 15 phút rồi mà sao người vẫn còn đông đến như vậy?

Vào lúc Âu Dương Dị còn đang do dự nên hay không nên quay lại phòng học ăn tạm bánh mỳ thì có tiếng con gái trong trẻo ở bên cạnh cất lên.

“Anh Dị.”

Âu Dương Dị cúi đầu nhìn thấy một cô gái xinh đẹp đang cầm hộp cơm, cười bẽn lẽn nhìn cậu. Âu Dương Dị có nhớ cô gái này, hình như cô ta rất thích cậu, thường lợi dụng mọi cơ hội để tiếp cận cậu, hòng để gây sự chú ý của cậu. Có điều đối với cô ta, cậu không hề thấy có chút hứng thú nào cho nên ngoài việc nhớ được bộ dạng của cô ta thì đến tên là gì cậu thậm chí còn không nhớ.

“Anh Dị, anh vẫn chưa ăn ư?” Chung Ngọc Thanh nhìn Âu Dương Dị cười cầu thân, sau đó đưa hộp cơm màu xanh dễ thương trên tay ra: “Đây là hộp cơm chính tay em làm, anh nếm thử không?”.

Âu Dương Dị cúi đầu nhìn hộp cơm đang tỏa ra mùi thơm quyến rũ, thầm nuốt nước bọt, nhưng cậu cười và từ chối: “Cảm ơn bạn, nhưng mình đã chuẩn bị bộ đồ ăn để đi lấy cơm rồi cho nên hộp cơm này bạn giữ lại cho bạn hoặc cho bạn của bạn ăn đi!”. Cậu không muốn vì một hộp cơm mà đến bản thân cũng đem đi bán.

Chung Ngọc Thanh nở nụ cười thất vọng, Đôi mắt to ẩn chứa sự đáng thương nhìn Âu Dương Dị: “Ngon thật mà! Anh thật lòng không muốn nếm thử sao?”.

“Lần sau nhé! Xin lỗi, tớ đi lấy cơm trước đây!” Âu Dương Dị để lộ nụ cười mê hoặc lòng người trước Chung Ngọc Thanh, sau đó nhập vào “đội quân đi lấy cơm”.

Chung Ngọc Thanh đứng nguyên tại chỗ, trong mắt là cả một bầu trời hoa đào nở rộ: anh ấy đã cười với mình. Hạnh phúc quá!

Thu Hạ Hạ chăm chú nhìn Âu Dương Dị, liếc nhìn Chung Ngọc Thanh, trợn mắt cảm thấy không còn lời nào để nói, trong lòng khẽ thở dài: Xem ra, tinh hoa của Chung đại cô nương đều ở trên da mặt cả rồi. Bây giờ muốn cưa đổ con trai, có nhan sắc mà không có đầu óc là không xong rồi! Tặng một hộp cơm, hộp cơm này sớm đã là “kịch cũ” rồi. Chỉ có điều điều mà cô không nghĩ tới đó là việc Âu Dương Dị không nhận hộp cơm của Chung Ngọc Thanh. Tất nhiên Chung Ngọc Thanh xinh đẹp nhường ấy, loại người thích theo chiều gió như cậu ta lẽ ra phải thích cô ta mới phải chứ! Lẽ nào cậu ta đang chơi trò thả mồi bắt bóng?

3 comments on “Lời thách đố tình yêu – Ni Xảo Nhi/ Chương 1.1

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s