Co nang hop dong ok12

Cô nàng hợp đồng – Chương 1.3


“Luyến Hoàn, chúng ta hãy chia tay trong vui vẻ. Cô nên chú ý đến hình ảnh của mình một chút mà giữ lại chút tự trọng đi.” Sở Trung Thiên lạnh lùng nhấn giọng.

Cô gái vẫn bất chấp tất cả, giữ chặt cánh tay chàng trai, miệng không ngớt cầu xin. Sở Trung Thiên bỏ mặc cô ta, đi thẳng ra quầy thu ngân.

Hương Đình đứng sau quầy thu ngân, giả bộ như đang bận kiểm tra hóa đơn nhưng đôi mắt thi thoảng lại liếc trộm chàng trai đang đi về phía mình, nghĩ thầm trong bụng:

“Anh chàng này thật phong độ, còn cô gái đó thì quá tham lam, có một anh người yêu đẹp trai như thế rồi mà còn ngoại tình, thật là hết biết”.

Sở Trung Thiên dừng lại trước quầy thu ngân. Hương Đình lập tức nở một nụ cười xã giao: “Thưa tiên sinh, tôi có thể giúp gì cho anh?”.

“Thanh toán!”

“Được rồi, xin đợi một chút.” Hương Đình nhanh chóng lướt qua một lượt các hóa đơn trên bàn, sau đó ngẩng lên mỉm cười nói với khách: “Thưa tiên sinh, tổng cộng hết ba mươi tệ”.

Sở Trung Thiên lấy ví, rút ra ba tờ một trăm tệ, đặt lên quầy thu ngân, lịch sự nói: “Không cần trả lại, chỗ đó coi như tiền đền bù, hy vọng cô nhận lấy”. Nói xong, anh ta đẩy cửa bước ra ngoài, phong thái lạnh lùng quyến rũ. Cô nàng Luyến Hoàn cũng đã ngừng cầu xin, vội vã đuổi theo.

Tiếng leng keng phát ra từ chiếc rèm pha lê treo ngoài cửa lúc họ bước ra nhỏ dần rồi ngừng hẳn, không gian bên trong quán yên tĩnh trở lại.

“Thật là một người hào phóng!” Hương Đình vừa cầm mấy tờ một trăm tệ lên ngắm vừa mở khóa hộp đựng tiền rồi cất tiền vào hộp. Sau đó, cô bắt đầu lau dọn quầy thu ngân.

Đúng lúc đó, chiếc rèm pha lê treo ngoài cửa lại đột nhiên phát ra những tiếng leng keng.

“Muộn rồi mà còn có khách hay sao?” Hương Đình tự hỏi, quay đầu nhìn ra cửa, không khỏi bất ngờ khi thấy một cô gái đang mở cửa đi vào.

“Hương Tranh! Em đến quán làm gì?” Hương Đình kinh ngạc nhìn em gái. Trông thấy đôi chân trần của cô em, Hương Đình không nén nổi tò mò hỏi: “Trời! Hương Tranh, giày của em đâu rồi?”.

Hương Tranh khó nhọc đi vào trong, thấp giọng nói: “Hôm nay, em đen đủi gặp phải một con chó điên bên đường, phải bỏ cả giày mới chạy thoát thân”. Nhớ lại chuyện xảy ra ban chiều, Hương Tranh không khỏi nhăn nhó.

Hương Đình không biết những chuyện Hương Tranh đã gặp, vẫn tiếp tục hỏi đầy vẻ hiếu kì: “Mất giày thì về nhà chứ, em đến quán làm gì?”.

“Em quên mang theo chìa khóa, ngồi ngoài cửa đợi mãi, nhìn ngang nhìn dọc đều không thấy chị đâu, em sợ chị bị bắt cóc nên đến quán xem sao.” Hương Tranh đến bên một chiếc bàn, nhân tiện tìm ghế để ngồi xuống, cố làm ra vẻ nghiêm túc: “Chị bị người ta bắt đi chỉ là chuyện nhỏ, quán bị mất tiền mới là chuyện lớn”.

Hương Đình nghe thấy thế cũng làm bộ giận dữ đáp trả: “Nha đầu! Uổng công hai mươi năm nay tôi nuôi cô, sớm biết thế này tôi đã siết cổ cô từ lúc cô mới sinh cho rồi”.

“Lúc em sinh ra, chị mới có ba tuổi, đến đi còn chưa vững, nói gì đến chuyện siết cổ em, có mà mơ đi. Hơn nữa, hai mươi năm nay cũng đâu phải là chị nuôi em, em còn nhớ rõ mẹ tên là Văn Lan Quân, chứ không phải là Hương Đình.”

“Haizzz. Cái con nha đầu đáng chết này cũng nhẫn tâm quá đi. Nhớ lại coi, hai năm nay ai cho cô tiền? Ai chăm sóc cho cô hằng ngày?” Hương Đình làm vẻ tức giận, ném chiếc giẻ lau bẩn trên tay về phía Hương Tranh.

Hương Đình nói không sai. Kể từ hai năm trước, khi bố mẹ cô chuyển về tỉnh lẻ kinh doanh, việc chăm sóc cô em gái Hương Tranh đều do một tay cô đảm nhiệm. Bất luận là sinh hoạt phí hay xin việc cho em, Hương Đình đều tận tâm tận lực chăm lo không dám lơ là. Bố mẹ cô cũng ngỏ ý hằng tháng gửi tiền sinh hoạt cho hai chị em nhưng vì biết công việc kinh doanh của bố mẹ mới bắt đầu, cần nhiều vốn, tiền nong hẳn là khó khăn nên Hương Đình đã từ chối không nhận bất cứ khoản tiền nào của bố mẹ. Hai năm qua, cuộc sống của hai chị em cô đều trông cả vào khoản thu từ quán cà phê Dạ Lan này.

Nghĩ đến điều này, Hương Tranh biết mình sai, tự đưa tay lên đầu bỏ cái giẻ lau xuống, không nói thêm gì nữa.

“Biết sai rồi hả?” Hương Đình lườm em gái, nói mỉa: “Biết mình sai thì mau chịu khó làm việc, kiếm thật nhiều tiền để mời bà chị đây một bữa thịnh soạn tại khách sạn năm sao đi”.

Không đề cập đến chuyện công việc thì tốt hơn. Nói đến công việc, Hương Tranh lại thấy cắn rứt lương tâm. Nhìn thấy Hương Đình cầm chiếc đĩa đi vào bếp, Hương Tranh đợi cho đến khi khoảng cách đủ an toàn để tránh được đám vật dụng có thể bị bà chị dữ dằn biến thành hung khí từ bếp phi ra rồi mới nói khẽ: “Chị! Em bị mất việc rồi”.

“Ông chủ thấy em lười biếng nên sa thải chứ gì?” Hương Đình vừa bước tới cửa phòng bếp, ngay lập tức quay người lại hỏi.

“Không phải thế! Là tại lão già hư hỏng đó sàm sỡ em, em đá cho lão ta một cái rồi tự động bỏ việc”, Hương Tranh giận dữ bác bỏ.

Đáng ngạc nhiên là đại tiểu thư nhà họ Hương nghe xong nhưng không nổi giận. Với thái độ bình thản, Hương Đình vẫn tiếp tục công việc dọn rửa đám ly, đĩa của mình, chậm rãi nói: “Ông chủ như vậy, đánh là đáng rồi. Vậy sau này em định làm gì?”.
“Còn biết làm thế nào nữa, lại đi tìm việc khác thôi. Nhưng lúc này muốn tìm được một công việc tốt, quả là không dễ chút nào”. Thấy chị gái cảm thông với việc làm của mình như vậy, tâm trạng của Hương Tranh cũng khá hơn.

Hương Đình đã dọn rửa xong đống ly, đĩa, tiện tay với lấy cái khăn tay trên quầy bếp, vừa đi ra vừa lau tay, nói với Hương Tranh: “Bây giờ đang khủng hoảng tài chính, khó mà kiếm được một công việc ưng ý. Hay là em về trông coi việc kinh doanh giúp bố mẹ?”.

“Em không về đâu!” Hương Tranh thẳng thừng từ chối. “Em muốn ở lại đây, không bị cha mẹ quản. Em muốn độc lập.”

“Vậy thì ngày mai đi tìm việc đi! Cần kiên trì một chút. Có công mài sắt ắt có ngày nên kim. Huống hồ đây chỉ là tìm một công việc bình thường”, Hương Đình chậm rãi nói rồi cầm túi xách và chìa khóa từ quầy thu ngân lên, đi ra phía cửa. Hương Tranh còn đứng yên đó khiến Hương Đình phải nhắc: “Tranh à, về thôi. Em không định ngủ lại ở đây đấy chứ?”.

Hương Tranh đau khổ đứng lên, đi theo Hương Đình, chán nản hỏi chị: “Chị à! Chị nói xem, nếu em không tìm được việc, thì phải làm sao?”.

Hương Đình kéo cửa sắt xuống, nói: “Vậy thì dùng đến vốn tự có. Không chừng em tốt phước, có thể mê hoặc được một anh chàng trẻ tuổi giàu có, vậy là kiếm được không ít tiền rồi”.

“Chị! Em đang nói chuyện nghiêm túc!”

“Chị cũng đang nói nghiêm túc. Trên thế giới có ít nhất bảy phần trăm số người không thể kiếm tiền bằng những ngành nghề thông thường, phải bán thân. Chỉ có những người có đầu óc mới có thể kiếm được những công việc chân chính. Mà chị xem, em không thuộc loại có đầu óc.”

“Chị!” Hương Tranh bất mãn kêu lên.

7 comments on “Cô nàng hợp đồng – Chương 1.3

      • Vậy là phải mua bản quyền rồi ? VV mình có thắc mắc lâu lắm rùi .Nếu mình dung hình ngôn tình để làm bìa sách vậy có cần mua bản quyền không ??

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s