Mảnh ghép hôn nhân – Chương 12.3


Hi Hiểu nhắm chặt mắt lại, chỉ những câu nói rất đơn giản nhưng dường như đã cho cô một đáp án rất rõ ràng. Cô cắn chặt môi, lắng nghe tiếng thở đều đều của người đàn ông đang nằm bên cạnh, cố nắng đè chặt tiếng khóc trong lòng. Cứ tưởng rằng hạnh phúc đã ở ngay bên cạnh, thế nhưng giờ mới phát hiện ra rằng hạnh phúc vẫn còn cách mình quá xa.

Hạnh phúc giống như một giấc mộng, ngắn ngủi có vài giây, đến khi tỉnh lại chỉ còn thấy hiện thực đầy chông gai.
Một đêm thức trắng, mặc cho cánh tay anh đè chặt người mình suốt cả đêm, cô nhắm mắt chờ đợi trời sáng.

Lúc người đàn ông nằm bên cạnh cô thức dậy cũng đã là tám giờ sáng. Hi Hiểu cảm thấy cái giường khẽ rung lên nhưng cô cố tình không mở mắt ra. Cô biết anh đang xỏ tay vào áo sơ mi, cảm thấy anh khe khẽ mở cửa. Cuối cùng Hi Hiểu không thể giả vờ được nữa, đành ngồi bật dậy: -Lí Tử Duệ, hôm nay là cuối tuần mà?

Giọng nói hết sức nhẹ nhàng, bình lặng tới mức ngay chính bản thân cô cũng thấy ngạc nhiên.

Bước chân anh như khựng lại, xoay người lại cười với cô: -Anh rất nhẹ tay nhẹ chân mà, sao vẫn làm em tỉnh giấc nhỉ?- dừng lại một chút anh tiếp tục: -À đúng rồi, tối qua ai thay quần áo cho anh thế?

-Dì Cố đấy!- Hi Hiểu thản nhiên nói: -Anh nặng như thế, hơn nữa em còn bận nấu canh giải rượu cho anh, thế nên chẳng thể nào lôi anh vào phòng được!

Nói rồi cô gượng cười: -Sao hôm nay anh vẫn phải đi làm à?


-Còn một số chuyện phải giải quyết- ánh mắt Tử Duệ thoáng chút bối rối nhưng anh lập tức giấu đi ngay: -Gần đây bận quá, khiến em vất vả hơn. Có chuyện gì em cứ bảo dì Cố giúp cho!

Cô đột nhiên nhảy xuống khỏi giường, mặt chẳng chút biểu cảm, với tay lấy cái điện thoại, đang định gọi đi đã bị Lí Tử Duệ cướp lấy: -Hi Hiểu, em làm cái gì thế?

-Gọi điện thoại cho Tôn Bồi Đông xin nghỉ cho anh!- cô thẳng thừng đáp, rõ ràng là lời nói xuất phát từ sự quan tâm nhưng ra khỏi miệng lại trở nên lạnh lùng như băng giá: -Thân thể chồng em có phải làm bằng sắt đá đâu, đã làm việc liên miên cả mười ngày rồi, ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi như thế cũng đâu giải quyết được điều gì?
-Không được gọi!- anh bóp chặt cái điện thoại trong tay, hốt hoảng nói: -Hi Hiểu, đều là vì công việc cả mà. Bận rộn cũng là cách thể hiện giá trị của một con người mà!

-Thế giá trị của người chồng nên biểu hiện như thế nào?- Hi Hiểu cao giọng: -Em chỉ muốn chồng em được ở nhà với em vào cuối tuần. Đối với một người vợ, yêu cầu này có phải là quá hay không?

Tử Duệ cứng họng không nói được lời nào. Cuối cùng anh đành phải thỏa hiệp, ở nhà hai nghỉ hai ngày cuối tuần.
Trong hai ngày này, Hi Hiểu cố gắng tìm mọi cách để bản thân quên đi những dấu son môi in trên ngực Tử Duệ, ép buộc bản thân mình phải tỏ ra là một người vợ hiền thảo. Và cô phát hiện ra Tử Duệ quả đúng như những lời mà dì Cố đã nói, anh không hề tỏ ra gần gũi với con gái. Ngay kể cả lúc đặt tên cho con, anh cũng chẳng thèm đếm xỉa.
Cô nghĩ, có thể là do dạo này công việc quá mệt mỏi nên Tử Duệ mới thờ ơ như vậy. Thế nên, sau khi Tử Duệ đã ngủ hơn một tiếng đồng hồ, cô liền bế con đến bên cạnh anh: -Tử Duệ, chúng ta từ trước đến giờ cứ gọi con là Đồng Đồng, anh là bố nó, anh hãy đặt cho nó một cái tên đi!

Lí Tử Duệ cười cười bảo: -Em đặt đi, em có óc sáng tạo hơn anh mà!

-Anh thấy cái tên Lí Duyệt Đồng thế nào?- Hi Hiểu đã cụt mất một nửa hứng thú: -Ý nghĩa là: đôi mắt vui vẻ.
-Hay!- Lí Tử Duệ cầm cuốn sách lên, lật sang hai trang, mỉm cười đáp: -Hay lắm!

Vẻ thờ ơ của anh hiện rõ ở trên mặt, mặc dù miệng cười cười nhưng chẳng chút quan tâm. Hi Hiểu khẽ thở dài, trong lòng xót xa, cay đắng. Im lặng hồi lâu, nỗi đau trong lòng cô không thể kìm nén được nữa liền bật ra thành lời: -Tử Duệ, anh không thích Đồng Đồng phải không?

Bàn tay lật sách của anh hơi khựng lại, anh đưa tay lên bẹo yêu má cô: -Đâu có, chỉ là mấy ngày nay mệt mỏi quá, chẳng còn sức đâu mà quan tâm….

-Con cũng cần phải đăng kí hộ khẩu rồi…- Hi Hiểu khẽ nhếch môi, cố gắng nghĩ rằng mình đang nghĩ ngợi quá nhiều: -Thứ hai anh bớt chút thời gian đi cùng em nhé!

-Hi Hiểu, anh thực sự không có thời gian…- Lí Tử Duệ thở dài: -Em nên biết mất đi hợp đồng của Thiên Trì lãnh đạo Trụ Dương đã rất không hài lòng. Mấy ngày hôm nay anh phải tăng ca là để bù lấp cái lỗ hổng ấy. Nếu không thì cả nhà ta sống bằng cái gì?

-Em không cần anh nuôi- Hi Hiểu ôm con xoay lưng về phía Tử Duệ, cúi đầu nói: -Em có tiền, đủ để nuôi em và cả Đồng Đồng nữa!

-Em nói thế ý gì?- Tử Duệ đột nhiên tỏ vẻ không vui: -Người một nhà không nên phân biệt như thế, lẽ nào cái em cần chỉ là thân phận người đàn ông của anh? Chỉ là tìm một vật thay thế, một người cha cho con gái em? Lẽ nào đến bây giờ em còn muốn dùng tiền của người đàn ông đó để duy trì gia đình hiện giờ của em cùng đứa con?

Vấn đề nhạy cảm này lại một lần nữa được đưa ra. Nhan Hi Hiểu nhìn thấy rõ sự kìm nén cơn tức giận trong ánh mắt anh. Nhớ lại những điều kiện mà mình đã đưa ra ngày hôm ấy, cô bối rối gượng cười: -Anh biết là em không có ý đó mà!

Khuôn mặt tức tối của anh giần giật, dường như anh đang cố gắng lấy lại bình tĩnh: -Thôi được rồi, tuần sau anh rảnh, anh với em sẽ đi làm hộ khẩu cho con!

Thời gian thấm thoát trôi qua, thế nhưng công việc của Tử Duệ vẫn bận rộn y như vậy, 10 giờ, 11 giờ là thời gian anh trở về nhà. Hi Hiểu không một lời oán thán, nhìn bộ dạng mệt mỏi của anh, cô lại cảm thấy có một cảm giác nghẹn ngào. Thực ra cô đã mấy lần gọi điện đến căn phòng, quả thực Tử Duệ ở lại công ty làm thêm, dường như không phải là vì những chuyện vớ vẩn mà cô từng nghĩ.

Dường như những dấu son mà cô phát hiện trên người anh hôm ấy chỉ là những kí ức trong giấc mộng.

Hi Hiểu thở dài, trong đầu chợt hiện ra những tình tiết trên phim ảnh cô thường bắt gặp. Đàn ông mà, nhất là những người bán mạng làm việc ở ngoài, đa phần đều không tự mình quyết định được.

Cô thà coi những hành động lạ lùng của Tử Duệ những ngày nay là những phản ứng bất đắc dĩ. Tất cả mọi việc đều đã định sẵn, cô không còn là cô gái không chịu chấp nhận bất cứ khiếm khuyết gì như trước nữa. Cô đã từ từ học được cách nghĩ thoáng ra bằng hàng nghìn lí do vì bản thân, vì anh, vì con.

Thực ra, đó chính là cách để tìm cho mình một lối thoát.

Cái gia đình của họ hợp lại được đâu có dễ dàng, cho nên nhìn thấy Tử Duệ vất vả sớm khuya, cô cũng cố gắng để trở thành một người vợ hiền lành, đảm đảng. Cô dùng mọi hành động quan tâm, mọi lời nói dịu dàng để tạo ra không khí ấm cúng của một gia đình.

Thế nhưng, cô lại phát hiện ra rằng, sắc mặt của Tử Duệ ngày càng khó coi.

Hi Hiểu càng ngày càng cảm thấy bản thân mình không còn là mình của trước đây. Càng yêu Tử Duệ cô càng cẩn thận hơn trong mọi hành động và lời nói của mình. Cô biết áp lực của anh quá lớn, biết trọng trách mà anh phải đảm nhận, biết những khúc mắc trong lòng anh…thế nên lúc nào cô cũng cố gắng loại bỏ hết những nỗi lo lắng cho anh. Lí Tử Duệ nhìn thì có vẻ phóng khoáng nhưng thực chất lại rất nhạy cảm. Cứ như vậy, dần dần Hi Hiểu phát hiện ra rằng mình đã trở thành một người phụ nữ không có tự tôn, dường như tất cả mọi niềm vui, nỗi buồn của cô đều là vì anh chứ không còn là vì bản thân.

Gọi điện thoại về nhà, Tử Duệ nói rằng tối nay lại phải tiếp khách nên sẽ về nhà muộn một chút. Hi Hiểu ậm ừ đáp lời, coi đó như chuyện thường tình. Đồng Đồng đã được dì Cố ru ngủ rồi. Cô nấu nướng xong xuôi liền ngồi lên ghế sô pha xem ti vi.

Nào ngờ mới 9 giờ mà Tử Duệ đã về nhà.

Hi Hiểu vội vàng chạy ra đón: -Sao anh về sớm thế?

-Ừ…- Tử Duệ trả lời ngắn gọn, vẻ mặt thờ ơ, tiện tay ném cái cà vạt lên ghế rồi chẳng nói chẳng rằng đi thẳng về phòng.

Triển Huy gõ cửa rồi từ từ mở cửa, trên tay cô đang bê bát canh giải rượu mang vào cho anh: -Tử Duệ, anh đã uống rượu phải không? Mau uống chút canh này đi cho dễ chịu!

Anh đón lấy bát canh giải rượu trên tay cô nhưng chỉ liếc nhìn cô rồi đặt sang bên cạnh. Hi Hiểu cảm thấy vô cùng kinh ngạc, đang định bê lại bát canh đưa anh thì đã bị bàn tay của Tử Duệ nắm chặt lấy. Anh kéo cô vào trong vòng tay.

Trong vòng tay anh, Hi Hiểu có thể cảm nhận được làn da ấm nóng, từng thớ thịt săn chắc của anh…toàn thân cô như cứng đơ ra, không dám cử động dù chỉ là khe khẽ. Trước khi sinh con, Tử Duệ chưa từng làm chuyện nam nữ đối với cô, có thể là bởi vì sợ ảnh hưởng đến thai nhi. Sau khi sinh con, tình cảm của hai người dường như chẳng còn được như trước, Lí Tử Duệ thường chỉ hôn lên trán cô, những hành động thân mật khác….gần như là không có.

Vì vậy, hành động này của anh khiến cho Hi Hiểu cảm thấy sợ hãi và căng thẳng.

Cô hơi ngẩng đầu lên nhìn anh, bắt gặp ánh mắt của anh. Anh nhìn cô đắm đuối không chớp mắt. Hi Hiểu bị ánh mắt của anh làm cho toàn thân sởn gai ốc, cô ý thức được rằng cần phải thoát khỏi cảnh tượng bối rối này. Nghĩ vậy cô liền nhoẻn miệng cười: -Tử Duệ, em….con…đang ở ngoài….

-Có dì Cố trông rồi mà- Tử Duệ nắm chặt lấy tay cô: -Đồng Đồng ngủ rồi!

-Nhưng mà nó chưa ăn mà….

-Dì Cố sẽ cho nó ăn…

-Tử Duệ….

-Còn gì nữa?- Lí Tử Duệ khẽ nhếch môi, nụ cười như mỉa mai: -Nhan Hi Hiểu, có phải em không muốn ở cạnh anh không?

Hi Hiểu ra sức lắc đầu: -Không phải đâu Tử Duệ, em chỉ là….

-Chỉ là cái gì?- Lí Tử Duệ khẽ hừ giọng: -Chỉ là vì thấy thiệt thòi cho anh nên mới đối xử tốt với anh chứ gì? Vì vậy mới nhường nhịn mỗi lần anh nổi cáu? Vì vậy chỉ cần anh chạm vào người em là em lại lấy con ra làm lí do để tránh né anh? Lúc nào miệng em cũng Đồng Đồng thế nọ, Đồng Đồng thế kia….Nếu như anh nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng là em lập tức cúi đầu nhận sai. Nhan Hi Hiểu, em đã trở nên như thế này từ lúc nào thế hả?

-Em đang biểu thị sự biết ơn thay cho Lục Kỳ Thần đấy à?- giọng nói của anh ngày càng trở nên gay gắt: -Nhan Hi Hiểu, rốt cuộc em coi anh là cái gì?

Hi Hiểu thật không ngờ tất cả những cố gắng của cô trong mắt anh lại trở thành một cái gai nhọn. Từng câu, từng chữ của Lí Tử Duệ giống như một con dao nhọn cứa vào tim gan cô. Bên tai cô văng vẳng tiếng trì triết của Tử Duệ, nhưng cô chẳng còn sức mà phản kháng.

-Nhan Hi Hiểu, anh thà để em mỉa mai, châm chọc như trước đây mỗi khi anh nổi cáu, anh bực bội còn hơn là em cứ ngoan ngoãn, vâng vâng dạ dạ, làm gì cũng phải chú ý đến sắc mặt của anh. Anh cần một người vợ chứ không phải là một người hầu, một người bạn để tán dóc!

-Em tưởng anh là thằng ngốc sao?- Tử Duệ cao giọng: -Nhan Hi Hiểu, anh thừa biết hôm đó là em cởi quần áo cho anh. Mặc dù hôm đó anh say mèm nhưng không phải là không biết gì. Thế nhưng em lại cao thượng đến thế, còn không buồn hỏi lấy nửa lời…- Lí Tử Duệ hít thở thật sâu để chế ngự cơn tức giận trong lòng: -Nhan Hi Hiểu, anh cũng là đàn ông, em có biết những dấu son ấy chứng minh điều gì không?

-Bởi vì em phải ở cữ, bởi vì em dồn hết sự quan tâm cho đứa bé, còn anh đã trở thành một kẻ có cũng như không trong cái nhà này. Thế nhưng anh là đàn ông, làm sao có thể không chút động lòng trước người phụ nữ nằm bên cạnh mình? Nhưng anh biết, anh không được phép động vào em, không được sờ mó vào người em, không được làm tất cả những chuyện mà các cặp vợ chồng khác thường làm. Anh yêu em, anh sợ vì hành động thô tục ấy sẽ khiến em bỏ anh mà đi, nhưng anh thật sự không thể chịu đựng được nữa!- anh nhìn cô chằm chằm: -Anh không thể chịu đựng được cảnh không thể thân mật với người phụ nữ mà anh yêu thương, thế nên anh đã làm thêm giờ đến khi không thể thêm được nữa. Làm thêm giờ đã trở thành cái cớ tốt nhất cho anh. Anh thà làm việc cho đến khi mệt lả để chỉ cần đặt mình lên giường là ngủ tới sáng không hay biết gì còn hơn là phải chịu đựng sự giày vò của ham muốn thể xác!
-Hôm đó sức chịu đựng của anh đã đi đến giới hạn, anh cùng một đám bạn đi uống rượu. Bạn bè thấy anh u uất mới gọi đám cave đó vào giải tỏa cho anh. Nhan Hi Hiểu, anh không phải là thánh nhân, trước cảnh tượng ấy không phải là anh không có phản ứng gì. Nhưng vào khoảnh khắc ấy, anh lại nhìn thấy ánh mắt của em nhìn anh lúc ở Kim Sắc Hoa Niên, dường như mọi mạch máu trong anh đều đông cứng lại, thế nên anh đành phải làm một người đàn ông vô dụng trước mặt họ. Thực ra lúc về đến nhà anh không say đến như vậy, thế nhưng anh muốn xem phản ứng của em thế nào. Anh chỉ muốn em bớt chút quan tâm và yêu thương cho gia đình và con gái để dành cho anh!

-Thế nhưng em thì sao? Ngày hôm sau còn thản nhiên bảo anh ở nhà nghỉ cuối tuần với em, coi như không hay biết gì về những dấu son ấy, thậm chí chẳng thèm hỏi lấy nửa lời…- bàn tay của Tử Duệ bỗng siết chặt bờ vai cô: -Nhan Hi Hiểu, anh nói cho em biết, anh thà bị em coi là kẻ ngoại tình như hôm trước ở Kim Sắc Hoa Niên còn hơn là nhìn thấy phản ứng của em bây giờ. Anh cũng không muốn làm người vô hình trong mắt em nữa!

Hi Hiểu ngây người trong tiếng quát tháo của anh, nước mắt cô lã chã tuôn rơi. Bởi vì có con rồi cô mới ý thức được những gì cô có được chẳng dễ dàng gì. Đối mặt với bi kịch của Nhiễm Nhược San, cô lại càng cố gắng nhường nhịn, thậm chí là khuất phục trước Lí Tử Duệ. Nhìn lại mới thấy con đường mà cô đã đi sao mà quá gập ghềnh, chỉ cần lơ đễnh một chút thôi là cô sẽ gặp phải bi kịch giống như Nhiễm Nhược San.

Bởi vì trân trọng nên cô mới hết mực nhường nhịn Lí Tử Duệ, vì trân trọng nên cô mới ra sức bảo vệ tình cảm của bản thân. Cô sợ rằng chỉ cần một chút bất cẩn của mình sẽ khiến cho hạnh phúc tan biết, sụp đổ dưới chân mình.
-Tử Duệ, em không phải như vậy đâu….- vai cô bị Tử Duệ siết chặt đến đau đớn. Cô cắn chặt môi, cố gắng nén chặt những giọt nước mắt xót xa nhưng tất cả cảm xúc giường như vỡ òa: -Anh từng nói Đồng Đồng quá giống bố đẻ của nó, vì vậy không thể làm đầy tháng cho nó như những đứa trẻ khác, chỉ có thể lén lút giấu nó đi. Anh còn dặn dò dì Cố biết bao nhiêu lần rằng không được dẫn Đồng Đồng ra ngoài mua đồ…Lí Tử Duệ, anh nghĩ ngợi chu đáo như vậy, anh bảo em biết làm sao đây?

-Anh thậm chí còn chẳng muốn nhìn Đồng Đồng lấy một cái, mỗi lần bảo anh ôm con anh đều tìm mọi lí do để né tránh- nước mắt Hi Hiểu tuôn như mưa, dường như nỗi tủi phận trong cô đã dồn nén từ quá lâu rồi: -Anh làm như vậy là có ý gì? Anh nói với em, lúc Nhiễm Nhược San sinh con, bên cạnh chẳng có lấy một người thân thiết, chỉ có người giúp việc giúp đỡ…Lí Tử Duệ, có phải anh muốn ngầm ám chỉ em rằng em phải cẩn thận đề phòng rơi vào cảnh như của Nhiễm Nhược San không? Chẳng nhẽ mang thai đứa con của người khác thì chỉ có thể bị vứt bỏ giống như một thứ rác rưởi hay sao?

-Lí Tử Duệ, anh còn chỉ trích em như vậy…- Hi Hiểu cúi đầu nghẹn ngào: -Em đã sợ đến thế…mà anh còn quát em…
Hi Hiểu rất ít khi tỏ ra đáng thương như vậy, những giọt nước mắt của cô long lanh tựa như những giọt sương làm tan chảy trái tim của Tử Duệ. Anh luống cuống lau nước mắt trên mặt cô, nhưng càng lau càng thấy nước mắt rơi nhiều hơn.

-Em sợ em khi thật sự quen với cuộc sống có anh làm chỗ dựa thì anh lại không cần em nữa!- Hi Hiểu cố gắng đè chặt tiếng nức nở trong lòng, mở to đôi mắt nhìn Tử Duệ: -Tử Duệ, chúng ta đã đi được đến ngày hôm nay, em đã quen với cuộc sống có anh rồi, nhưng khi nghe anh nói chuyện của Nhiễm Nhược San, em lại sợ sẽ sa chân vào con đường của cô ta….

-Hơn nữa anh lại không thích Đồng Đồng, em biết phải làm sao đây?- tiếng khóc của cô lại òa lên nức nở, đôi bàn tay nắm chặt lấy vạt áo, ánh mắt ngơ ngác như đang tìm kiếm một chỗ dựa: -Ngộ nhỡ…..

Càng trân trọng càng sợ sẽ mất đi, càng sợ mất sẽ càng cảm thấy bất an….

Lí Tử Duệ không ngờ Hi Hiểu bình thường trông có vẻ thờ ơ như vậy nhưng trong lòng lại bất an đến thế. Những hành vi thận trọng của cô mấy ngày hôm nay là do thiếu tín nhiệm ở anh mà ra. Nghĩ đến đây, trong lòng Tử Duệ lại thấy đau nhói: -Hi Hiểu, em không nên nghĩ như vậy!

-Em phải có niềm tin ở anh…- anh dịu dàng lau những giọt nước mắt trên mặt cô. Nhưng thấy Hi Hiểu vẫn tiếp tục khóc, anh liền cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt ấy, bờ môi dịu dàng lướt trên má cô. Hi Hiểu không ngờ anh lại làm như thế, toàn thân cô cứng đờ ra, nhưng chẳng bao lâu sau, cô đã đắm mình vào trong sự nồng nàn của anh.
Cuộc “giao ban” đầu tiên suốt mười tháng trời làm vợ chồng ngọt ngào ngoài sức tưởng tượng. Lí Tử Duệ đã chờ đợi cuộc “giao ban” này từ rất lâu rồi.

Anh nhìn người phụ nữ e ấp bên dưới mình, trên mặt vẫn còn chưa khô những vệt nước mắt, đôi mắt long lanh đầy bẽn lẽn. Hai người đắm đuối nhìn vào mắt nhau rất lâu. Dường như cô ngại ngùng trước cái nhìn đầy say đắm của anh nên từ khẽ khép đôi bờ mi lại.

-Hi Hiểu….- Lí Tử Duệ chầm chậm nghiêng người, đôi môi mơn man dái tai cô, khe khẽ thì thầm: -Hi Hiểu…anh muốn em…có được không?

Hi Hiểu đột nhiên mở to đôi mắt, hành động mang đầy tính kích thích của Tử Duệ khiến cho toàn thân cô bủn rủn. Nhìn ánh mắt không che dấu nổi ham muốn hừng hực như ngọn lửa của anh, cô chỉ biết chầm chậm khép đôi hàng mi, lặng lẽ chờ đợi ngọn lửa trong anh bùng cháy.

Kìm nén đã quá lâu nên cả hai vắt kiệt sức lực cho cuộc mây mưa này.

Sau cuộc mây mưa ngọt ngào, Tử Duệ đi vào nhà vệ sinh tắm rửa. Lúc quay trở lại phòng, anh cố lấy lại nhịp thở ổn định, lặng lẽ ngắm nhìn người con gái đang say ngủ, đột nhiên trong lòng anh dâng lên một cảm giác ấm áp tuyệt diệu. Anh duỗi thẳng cánh tay ra, định ôm chặt lấy cô vào lòng rồi chìm vào giấc ngủ, nào ngờ hành động của anh lại làm cho cô tỉnh giấc. Hi Hiểu khẽ rên rỉ “Ái…”, ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Tử Duệ, Hi Hiểu ngại ngùng quay mặt đi.

Tử Duệ không ngờ cũng có lúc Hi Hiểu lại đáng yêu như một cô bé mới lớn như vậy. Đã là mẹ của trẻ con rồi mà sao vẫn còn ngại ngùng như lần đâu “yêu” thế nhỉ? Anh không nhịn được cười, đôi tay siết chặt lấy Hi Hiểu vào lồng ngực, miệng khẽ thì thầm: -Hi Hiểu, sao em…cứ như là lần đầu thế?

-Đây là lần thứ hai của em…- Hi Hiểu bẽn lẽn cắn chặt môi: -Ai bảo là chỉ có lần đầu mới đau, lần thứ hai thì không đau nữa….

-Em với hắn ta chỉ từng…một lần thôi á?- Tử Duệ không khỏi ngạc nhiên trước sự thực này.

-Thế anh muốn mấy lần hả?-Hi Hiểu đã trở lại là một Hi Hiểu bướng bỉnh thường ngày: -Em là một đứa đen đủi vô cùng, một lần dính ngay mới đau chứ!

Lí Tử Duệ đột nhiên mím chặt môi không nói. Hi Hiểu chờ mãi mà chẳng thấy anh đáp lời liền ngẩng đầu nhìn anh: -Tử Duệ, anh không vui à?

-Anh đâu có ấu trĩ như vậy, ai mà chẳng có quá khứ? Anh cũng có mà!- anh nhìn sâu vào mắt cô, khẽ siết chặt bàn tay cô: -Hi Hiểu, hôm nay anh đã gặp Lục Kỳ Thần!

Nghe đến ba chữ này, toàn thân Hi Hiểu đột nhiên cứng đờ ra.

-Hắn ta với Kiều Việt cùng đến chào hỏi anh. Thực ra cũng chẳng có chuyện gì, chỉ có điều nghe nói anh có con gái nên chúc mừng dăm ba câu…- Lí Tử Duệ thích thú nghịch ngợm những sợi tóc mềm mại của cô: -Chỉ có điều, anh lại có một cảm giác không tốt lắm….

-Sao thế?

-Anh cảm thấy, hình như Lục Kỳ Thần…có ý đồ gì đó…- Lí Tử Duệ khẽ thở dài: -Ánh mắt của anh ta sâu thẳm, hình như cố ý che dấu một điều gì đó. Nó làm cho người khác cảm thấy lo lắng…giống như đang nóng lòng muốn biết một tin tức gì đó nhưng lại luôn cố gắng che đậy sự nóng lòng ấy.

-Hi Hiểu, anh vốn không tin, nhưng đây mới là lần thứ hai của em. Điều này cho thấy rõ ràng em là một người khá bảo thủ….Em nghĩ rằng em và Lục Kỳ Thần yêu nhau lâu như vậy mà chẳng nhẽ anh ta lại không biết hay sao?- Lí Tử Duệ nâng cằm Hi Hiểu lên, ép cô phải nhìn thẳng vào vấn đề: -Em vì hoàn cảnh li biệt mới trao sự trinh trắng của mình cho hắn ta. Vậy thì làm sao chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà em đã trao lần thứ hai cho một kẻ khác được?
Sự phân tích của Tử Duệ không phải là không có lí. Sắc mặt của Hi Hiểu càng lúc càng khó coi. Cô bặm môi không nói.

-Vì vậy anh cho rằng Lục Kỳ Thần đã đoán ra vài phần sự thật, có thể hắn đã biết Đồng Đồng là con gái mình!- Lí Tử Duệ khẽ nói:- Hi Hiểu, nếu đúng như vậy, em định sẽ làm thế nào?

-Em không biết- Hi Hiểu cúi đầu: Tử Duệ, anh đừng ép em, em không biết mà!

-Anh đổi suy nghĩ rồi, chúng ta sẽ làm một cái tiệc đầy tháng cho con, em thấy sao?- Tử Duệ nhíu mày: -Che đậy không phải là cách, chúng ta buộc phải nghĩ kế lâu dài. Hơn nữa, đứa bé là của chúng ta, bọn họ có thể làm gì chúng ta chứ? Nếu cứ giấu diếm mãi như thế này, có thể bọn họ lại nghĩ rằng chúng ta muốn lấy đứa bé ra để uy hiếp. Đến lúc đó có khi càng không có lợi cho chúng ta!

-Em chỉ sợ bọn họ đòi đứa bé đi- Hi Hiểu lí nhí nói: -Nó là con em, không ai được phép cướp nó khỏi tay em cả!
-Không đâu! Anh và em đã lấy nhau- Tử Duệ khẽ an ủi: -Em là mẹ nó, anh là bố nó, mối quan hệ này đã được pháp luật chứng nhận. Cho dù họ có tài giỏi đến đâu cũng không thể cướp đứa bé đi được!

Hi Hiểu gật đầu, vùi mặt vào lồng ngực Tử Duệ rồi từ từ chìm vào giấc mộng.

14 comments on “Mảnh ghép hôn nhân – Chương 12.3

  1. ”Triển Huy gõ cửa rồi từ từ mở cửa, trên tay cô đang bê bát canh giải rượu mang vào cho anh: -Tử Duệ, anh đã uống rượu phải không? Mau uống chút canh này đi cho dễ chịu”
    Sao đoạn này là Triển Huy hả bạn ơi? phải là Hi Hiểu chứ. Cảm ơn bạn, truyện này mình thấy hay.

  2. Trời ơi, mình nôn nóng quá, không biết là bao giờ bạn mới post tiếp phần mới đây. Có thể sớm hơn được không?

    Cảm ơn bạn nhiều nha, truyện hay lắm

  3. VV ơi post nhanh nhanh lên đi! mình chờ truyện của VV sắp biến thành hươu cao cổ lun òi nèk

  4. seo mãi ko có phần tiếp theo dzay????/ chờ đợi hoài nản quá VV ơiiiiiiiiiiiiii

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s