Tình yêu là một lần cảm cúm – Chương 6.3


– Máy hô hấp, máy hô hấp mau lên!

– Thông báo cho bọn họ chuẩn bị phòng phẫu thuật!

Chiếc giường bệnh đi lướt qua người An Ninh. Ánh mắt của “cậu” dõi theo đám người đó rời đi, cho tới lúc họ sắp bước vào phòng mổ số hai, “cậu” mới như bị người ta đánh cho một gậy, đột nhiên tỉnh lại, đuổi theo
giường bệnh.

– Ân Tá!! Ân Tá!!

Hai cô y tá lập tức chặn “cậu” lại.

– Cậu bé, cậu không vào được.

– Em là bạn của anh ấy, em có thể gặp anh ấy không? – An Ninh khẩn cầu. – Chỉ một chút thôi, em chỉ nói một câu thôi. Xin chị, em là một người bạn rất quan trọng của anh ấy! Ca phẫu thuật lớn như vậy, anh ấy cần có sự cổ vũ của em!

Các bác sĩ có vẻ dao động.

– Cầu xin các bác! Chắc chắn bác cũng hy vọng bệnh nhân có khát vọng được sống phải không? Như vậy bệnh nhân sẽ dễ dàng sống sót hơn! Bác sĩ!

-… Được rồi, cậu chờ một chút, chúng tôi vào hỏi ý của bệnh nhân xem sao. – Cửa phòng bệnh đóng lại, nửa phút sau, bác sĩ mở hé cửa phòng ra, lạnh nhạt nói. – Cậu ấy chỉ muốn gặp bạn gái thôi.
– Chính là cháu! Chính là cháu mà! – An Ninh đẩy cửa len vào nhưng lập tức bị bác sĩ và hai y tá chặn lại.

– Này! Cậu làm gì thế? Đây là phòng mổ!

Bác sĩ nhìn An Ninh trong hình dáng con trai từ đầu đến cuối, “hừ” một tiếng.

-… Cậu? Cậu là bạn gái của anh ấy?

Hai cô y tá trẻ bên cạnh cười, tưởng “cậu” bị thần kinh, ánh mắt vừa căm ghét vừa coi thương. An Ninh bỗng dưng tỉnh ngộ, chết rồi! “Cậu” lúc này đang trong hình dạng con trai, làm sao người ta tin “cậu” là bạn gái của Ân Tá được?

– Chị cho em gặp anh ấy, anh ấy sẽ đồng ý nói chuyện với em mà. – An Ninh khẩn cầu. – Thật đấy, bác sĩ, với lại… – Cậu nhớ ra Ân Tá từng nói, có báo cáo ADN chứng tỏ họ là anh em cùng cha khác mẹ. – Cháu cũng là người nhà của anh ấy! Chúng cháu có quan hệ huyết thống! Bác sĩ, cháu chỉ muốn cổ vũ anh ấy, cho cháu gặp anh ấy một chút thôi, được không?

“Cậu” chân thành cầu xin:

– Được không ạ?

Các y tá bắt đầu bận rộn với việc sắp xếp phòng mổ, bác sĩ gây mê và những người khác trong êkip bắt đầu vào vị trí. Bác sĩ nhìn An Ninh, rồi cuối cùng gật đầu:

– Cậu chờ một chút.

Có hy vọng rồi?

Bác sĩ đóng cửa lại, đi nhanh tới bên một y tá rồi nói nhỏ:

– Mau gọi bảo vệ tới, ngay bây giờ! Nói rằng ở đây có người muốn ngăn cản cuộc phẫu thuật!

An Ninh lo lắng đứng chờ bên ngoài, nhưng mãi không thấy bác sĩ đi ra. Vừa nãy sắc mặt ông đã thoáng dao động, hình như còn gật đầu với An Ninh, như vậy không phải là đã “cho phép” rồi sao?

Cửa thang máy mở ra, bảo vệ của bệnh viện lao ra ngoài, vây lấy An Ninh.

– Các anh… – “Cậu” tỏ ra hoang mang, chưa bao giờ gặp phải tình cảnh này.

– Chúng tôi nghi ngờ cậu có ý định gây rối trật tự bệnh viện, đi, cùng chúng tôi tới phòng bảo vệ. – Người bảo vệ lớn tuổi nhất nói.

An Ninh không sợ bị hiểu lầm, cậu chỉ sợ nếu bây giờ không được gặp Ân Tá, hoặc không đứng chờ ở phòng mổ cho tới khi cuộc phẫu thuật kết thúc thì sau này, “cậu” sẽ không bao giờ được gặp anh nữa.

Cuộc phẫu thuật lần này nếu thành công sẽ thoát được bàn tay của tử thần, còn nếu thất bại, nó sẽ đẩy cậu xuống địa ngục.

– Vâng, vâng. – “Cậu” giả vờ ngoan ngoãn đi theo họ, nhân lúc thang máy mở ra, nhiều người bước vào, cậu bèn chạy trốn rồi lại leo lên tầng bảy.
Ân Tá!

Ân Tá!

Ân Tá!!!

– Nhóc con, muốn chạy sao? – Hai nhân viên bảo vệ đuổi theo tới tầng 5, đá trúng lưng An Ninh. “Cậu” kêu lên đau đớn. Bảo vệ ào lên, bắt “cậu” lại.

– Còn nói là không có ác ý, nhóc con, không có chuyện gì sao lại chạy? Chạy cái gì hả?

“Cậu” không lên tiếng, mặt bị bảo vệ ấn xuống sàn nhà lạnh buốt, một dòng nước nóng hổi chảy ra khỏi mắt.
– Khóc cái gì? Có chuyện gì thì lát tính sau!

An Ninh khẩn cầu.

– Em có bạn đang làm phẫu thuật, em muốn ở cạnh anh ấy…

– Người đang làm phẫu thuật là bạn trai của cậu, phải không? – Hai nhân viên bảo vệ nhìn nhau cười. – Lúc lên đó bọn tôi đã nghe y tá nói rồi, lúc thì cậu nói người đó là bạn trai mình, lúc lại bảo có quan hệ huyết thống, đúng là nói dối!

Bảo vệ thò tay ra:

– Chứng minh thư để ở đâu?

An Ninh thầm kêu khổ, “cậu” đâu có chứng minh thư?

Người gây cản trở cho cuộc phẫu thuật cuối cùng cũng bị bảo vệ đưa đi, bác sĩ mổ chính thở phào nhẹ nhõm, quay sang gật đầu với những người cùng êkip:

– Mọi người về vị trí đi.

Dưới ánh đèn mổ lạnh lẽo, bác sĩ gây mê tiêm thuốc vào cơ thể bệnh nhân, một cảm giác đau nhói ở da rồi dần dần, bệnh nhân chìm vào mê man… Bác sĩ mổ chính gật đầu với bác sĩ phụ mổ:

– Bắt đầu.

Con dao mổ sáng loáng ánh lên tia sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn…

Mỗi khi Bảo Lam nghĩ tới việc một mình Ân Tá phải nằm dưới ánh đèn mổ lạnh lẽo, như thể đang phiêu bạt trên một mặt biển hoang vắng không có người, nghĩ tới cảm giác cô độc mà anh đang phải chịu đựng là lại thấy tim mình nhói lên.

Cả khuôn mặt bị đè xuống nền đất, hai tay bị bảo vệ giữ chặt sau lưng, An Ninh không hề thấy buồn cho chính mình, nhưng chỉ cần nghĩ tới Ân Tá đang phải làm phẫu thuật là tim “cậu” lại như bị dao cắt ra từng mảnh.
Đó chính là yêu, khi Ân Tá thấy buồn, trái tim của Bảo Lam cũng đau như cắt.

Ngồi trong phòng bảo vệ hai tiếng đồng hồ, trưởng phòng bảo vệ thấy biểu hiện của “cậu” rất tốt bèn thả “cậu” đi. An Ninh lập tức chạy thẳng lên tầng 7. Đèn ở phòng phẫu thuật vẫn sáng, “cậu” thấp thỏm ngồi trên hành lang chờ đợi. Một phút trôi qua mà dường như dài bằng cả thế kỷ. Cuối cùng cậu cũng chờ tới lúc ánh đèn đỏ ở phòng mổ tắt đi, “cậu” đứng bật dậy, dỏng tay lên nghe giọng nói dần trở nên rõ ràng hơn của bác sĩ.
Cửa được đẩy ra từ bên trong, một cô y tá vội vàng đi ra hỏi:

– Người nhà bệnh nhân ở đâu? – Mấy người đứng gần đó và An Ninh đều lao lên lo lắng hỏi.
– Bác sĩ, thế nào, thế nào rồi?

– Ca mổ rất thành công. – Y tá tháo khẩu trang ra. Nghe thấy câu này, trái tim đang bị treo lơ lửng của An Ninh được hạ xuống. May quá, may quá, ngay cả trong nụ cười của “cậu” cũng có những giọt nước mắt hạnh phúc. Lúc này, hai người y tá khác đẩy giường bệnh ra ngoài, nói nhỏ. – Cẩn thận, cẩn thận, xin hãy tránh ra.
Mọi người đều dịch về sau để nhường đường cho giường bệnh đi qua, An Ninh vội vàng đi theo đằng sau, khi ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt trắng nhợt của người bệnh, bỗng dưng “cậu” đứng sững lại, không thể động đậy.
Người… người đó không phải Ân Tá. Đầu óc An Ninh rối bời, không sai, đây là bệnh nhân số 11, phòng mổ cũng không nhầm, vậy Ân Tá đâu? Ân Tá đi đâu rồi?

“Cậu” chạy tới bàn tiếp tân, khẩn cầu suốt nửa ngày trời mới được người ta cho phép xem sổ ghi chép bệnh nhân mấy ngày nay, thì ra Ân Tá đã xuất viện từ sáng nay, đáp máy bay tới bệnh viện khác điều trị. Điều khiến An Ninh càng không thể ngờ tới là người đi cùng anh chính là Liệt Nùng. Điện thoại di động của Ân Tá tắt máy, điện thoại của Liệt Nùng thì không liên lạc được, có lẽ máy bay đã cất cánh.

Giọng Ngải Linh Linh trong điện thoại vang lên.

– Anh trai tớ? Đưa Ân Tá đi bệnh viện khác? Ồ… tớ nhớ ra rồi, nghe nói mấy hôm nay anh ấy đi công tác, thì ra là đưa Lâm Ân Tá đi… – Ngải Linh Linh an ủi An Ninh. – Cậu yên tâm đi, mặc dù anh trai tớ không thích Lâm Ân Tá…

An Ninh nghe nói vậy càng lo lắng:

– Anh ấy sẽ không làm gì Ân Tá…

Linh Linh an ủi “cậu”:

– Sao thế được? Cậu nghĩ gì thế? Mặc dù anh ấy không thích người này, nhưng dù sao Ân Tá cũng là bệnh nhân của anh ấy, cậu yên tâm đi, anh tớ chắc chắn sẽ nghĩ đủ mọi cách để trị khỏi bệnh cho Ân Tá của cậu. – Lời an ủi của cô khiến An Ninh yên tâm hơn. Liệt Nùng là một bác sĩ rất có trách nhiệm, chắc chắn anh ấy sẽ cố gắng để cứu Ân Tá?

Chỉ cần cắt đứt một huyết quản;

Chỉ cần đụng vào vài dây thần kinh;

Chỉ cần… khi hạ con dao mổ xuống, dịch sang bên vài mm – chướng ngại vật lớn nhất chắn giữa mình và Bảo Lam sẽ biến mất vĩnh viễn. Trên chuyến bay tới Bắc Kinh, Ngải Liệt Nùng nhìn Lâm Ân Tá đang nhắm mắt nghỉ ngơi ngồi bên cạnh – mặc dù bệnh tật đang hành hạ, nhưng từ anh vẫn toát lên vẻ khôi ngô, anh tuấn đủ khiến cho mọi cô gái xiêu lòng. Liệt Nùng không quan tâm tới sự chú ý của người khác dành cho Ân Tá, nhưng không thể không ghen vì Bảo Lam.

– Thưa anh, xin hỏi anh muốn dùng nước hoa quả hay trà Ô Long? – Tiếp viên hàng không dịu dàng hỏi anh.
– Trà, cảm ơn. – Liệt Nùng nhân tiện lấy giúp cho Lâm Ân Tá một chai nước hoa quả.

Một giây phút nào đó, anh nghĩ, nếu bây giờ cho thuốc độc vào chai nước hoa quả, chính mắt nhìn thấy tình địch Lâm Ân Tá của mình chết đi, liệu anh có cảm thấy vui vẻ vì mối hận trong lòng đã được giải tỏa hay không?
Ngải Liệt Nùng chưa bao giờ hận người nào như người này, hận anh đã cướp đi tình yêu của cuộc đời mình.
Sáng nay lúc ngủ dậy, anh đã nói với chính mình, nếu muốn giành lại được Bảo Lam thì chỉ có một con đường duy nhất, chính là Lâm Ân Tá phải chết đi. Hôm nay mình là bác sĩ điều trị chính của Lâm Ân Tá, chỉ cần mình tạo ra một “sai lầm” mà không ai có thể tìm ra, thì có thể “kế thúc” cuộc đời của anh ta.

Nhưng ai mà ngờ, Lâm Ân Tá nghe tin Bảo Lam đã biết địa điểm tiến hành phẫu thuật, lập tức yêu cầu chuyển viện, Liệt Nùng đành phải cùng anh bay tới Bắc Kinh. Cho dù thế nào, sợi dây sinh mệnh mong manh của Lâm Ân Tá, chỉ cần… Liệt Nùng hạ quyết tâm, nhắm mặt dựa lưng vào ghế nghỉ ngơi, trong loa vang lên tiếng nhắc nhở ngọt ngào của cô tiếp viên hàng không:

– Thưa các quý khách, máy bay của chúng ta chuẩn bị hạ cánh, xin quý khách vui lòng đóng bàn lại, trở về chỗ ngồi và thắt dây an toàn… – Một chuyến bay với hơn một trăm hành khách đã sắp hạ cánh xuống sân bay của thủ đô.

Chỉ những ai đã từng phải chờ đợi trong lo lắng mới hiểu hết ý nghĩa của câu “một ngày dài bằng cả năm”. Sau khi Ân Tá và Liệt Nùng biến mất, không ai biết địa chỉ của họ ở đâu, ngay cả Bích Kỳ cũng không biết anh trai mình hiện đang ở bệnh viện nào. Bảo Lam đã quay trở lại hình dáng con gái, nhưng cả ngày vẫn như đang sống trong một giấc mơ. Cô đã vô số lần mơ thấy Ân Tá cùng mình đi trên con đường nở đầy hoa lê trắng, cả người anh là máu, càng đi càng nhanh, không nghe thấy tiếng gọi của cô, cuối cùng để mặc cô rồi biến mất nơi đầu đường.

Mỗi lần tỉnh dậy từ giấc mơ, cô đều toát cả mồ hôi. Chịu đựng như vậy suốt 3 tuần liền thì có luật sư thông báo cho cô và mẹ tới ký vào giấy chuyển nhượng tài sản. Từ xa cô đã thấy Lâm Thần, A Triệt và Bích Kỳ đang đứng chờ trước cửa văn phòng luật sư. Bích Kỳ “hừ” nhẹ rồi quay đầu đi, không thèm nhìn cô lấy một cái.

Thấy Bảo Lam tới, A Triệt chủ động chào hỏi cô, bảo luật sư đang chờ ở trên gác. Âu Dương Tú đi theo Bảo Lam lên lầu, Lâm Thần đi đầu, hai người không nhìn nhau lần nào. Sau khi Ân Tá xảy ra chuyện, đôi tình nhân này cũng dần dần có vết nứt, mấy ngày trước mẹ nói với Bảo Lam, họ không tính tới chuyện kết hôn nữa.

– Thôi kệ đi, ngần này tuổi rồi còn chia rẽ gia đình người ta làm gì? Một mình cũng tốt chứ sao, có thể chăm sóc con, lúc nào chán thì cùng hàng xóm đi chợ, dạo phố, các bà già đều sống như vậy đó thôi? – Âu Dương Tú tự cười nhạo mình. Mấy tháng nay, tóc bà bạc đã nhiều hơn trước rất nhiều.

Điều khiến bà có vẻ già hơn không phải là tuổi tác, mà là những khổ đau trong cuộc đời.

Hôm qua, hai mẹ con ngồi tâm sự với nhau, Âu Dương Tú nắm tay con gái:

– Con sau này đi lấy chồng, sẽ không có ai ở cạnh mẹ nữa.

Bảo Lam cười:

– Đơn giản thôi, sau này con đi đâu thì đưa mẹ đi đó.

– Ngốc qua, con gái gả chồng rồi như bát nước đã hắt đi. Cho dù con không thấy mẹ phiền phức thì lâu dần chồng con cũng không chịu được.

– Người nào dám chê mẹ con thì con không lấy nữa. – Câu nói của Bảo Lam khiến Âu Dương Tú mỉm cười hài lòng. Bà nói:

– Nếu chồng con sau này là Lâm Ân Tá, vậy thì mẹ yên tâm rồi, chỉ tiếc thằng bé đó… – Sợ con gái đau lòng, bà không nói tiếp.

Chỉ đáng tiếc cậu bé đó có lẽ đã không còn trên thế giới này.

Giọng nói của luật sư như thể đang công bố di chúc. Ân Tá chia tài sản mang tên mình thành mấy phần, một phần để lại cho người nhà, một phần để lại cho hai mẹ con Bảo Lam. Mọi người đều đã biết Ân Tá tự mình kinh doanh từ năm 16 tuổi chắc chắn có một khoản tài sản không nhỏ, chỉ không ngờ rằng nó lại nhiều như thế.
Luật sư đọc một hồi, các loại cổ phiếu, tiền vốn, bất động sản, các cửa hàng trên các tuyến phố lớn, cửa hàng trang sức đắt giá, hình như nếu biến thành kim cương có thể rải đầy một sân bóng rổ. Ngay cả A Triệt và Lâm Thần cũng không ngờ Ân Tá lại biết kinh doanh như vậy, vay của bố mẹ mấy triệu tiền vốn mà mười năm sau, số tiền đó đã tăng gấp mấy chục lần.

– Cô An Bảo Lam, cô được chia 30% cổ phần của công ty xxx, 25% bất động sản, lần lượt là… – Bảo Lam ngắt lời ông:

– Có phải anh Lâm bảo ông gọi chúng tôi tới phải không? Bây giờ anh ấy như thế nào? Làm thế nào để liên lạc?

Luật sư nhún vai.

– Xin lỗi, cô An. Anh Lâm trước đó đã căn dặn, thời gian này anh ấy phải làm phẫu thuật, nếu 20 ngày vẫn không về thì nhờ tôi triệu tập các vị tới đây để ký vào Giấy chuyển nhượng tài sản.

– Anh ấy đã chết đâu, việc gì mà phải phân tài sản? – Nước mắt của Bảo Lam lại lăn ra, chia đều tài sản dưới tên anh như vậy, có khác nào là đang nghe di chúc đâu.

Cuộc sống cứ thế trôi qua, không lâu sau, một mùa Giáng sinh nữa lại đến. Vừa thi xong môn kinh tế vi mô, các chị em cùng phòng đều vội vàng trang điểm, thay quần áo rồi đi hẹn hò với bạn trai. Bảo Lam bị một người bạn cùng phòng kéo đi dạo phố, cả phố đều là cây thông Noel, từng đôi tình nhân hạnh phúc đi bên nhau.
Bất giác, cô đi tới cửa hàng tạp hóa “7 – 11” mà cô gặp Ân Tá lần đầu tiên vào hôm mưa đó, mái che mưa đã được sửa xong, tỏa ánh sáng màu vàng cam ấm áp dưới ánh đèn đường. Cô nghe người ta nói, trên thế giới này không thiếu trai anh hùng, gái thuyền quyên, có chăng chỉ là thiếu cơ hội gặp nhau.

Vậy sau khi họ gặp nhau thì sao?

Trong tình yêu nửa ngọt ngào, nửa đau thương, bao nhiêu người có thể chờ được một kết thúc đẹp nhất?

Người trên đường qua lại đông đúc, chen vai nhau mà đi. Bảo Lam bị một đôi tình nhân không cẩn thận đụng phải, tới lúc nhìn lại, hóa ra là Ngải Linh Linh và bạn trai của cô ấy. Cô kinh ngạc mở lớn mắt, rồi sau đó mỉm cười.

– Hai người… thật là ngọt ngào.

– Ha ha, bọn anh đang vội đi tới tiết mục tiếp theo. – Từ Thông ôm chặt bờ vai của Linh Linh, hai người trông vô cùng hạnh phúc. Tình yêu thực sự có thể thay đổi một con người, Bảo Lam nhìn cô sinh viên khoa y Ngải Linh Linh vốn vô cùng lý trí, bỗng trở nên thật yếu đuối trong vòng tay của người yêu, bất giác thở dài. Thấy cô đi một mình, Linh Linh ngạc nhiên hỏi:

– Này? Sao cậu lại ở đây?

Bảo Lam nghe thấy trong giọng nói của bạn hình như còn có ý “Có chuyện gì phải không?
Linh Linh biết mình đã nói lỡ miệng.

– Thì ra… anh trai tớ vẫn chưa liên lạc với cậu hả? Lúc trước anh ấy dặn tớ đừng nói với cậu vội, anh ấy sẽ tìm cậu sau.

– Anh ấy về rồi hả? – Trái tim Bảo Lam đập như điên cuồng, cô bám vào vai Linh Linh, hỏi. – Thế còn Ân Tá thì sao? – Liệt Nùng trở về rồi, còn bảo là sẽ chủ động liên lạc với cô, vậy có phải có nghĩa là Ân Tá vẫn còn sống, phẫu thuật rất thành công phải không?

– Lâm Ân Tá? – Linh Linh lắc đầu. – Hoàn toàn không nhìn thấy anh ta. – Thấy đôi mắt của người bạn thân phút chốc tối lại vì thất vọng, cô vội vàng anh ủi. – Anh tớ chắc là đang ở phòng làm việc, cậu đến thẳng đó hỏi anh ấy đi.

Bảo Lam chạy như bay tới bệnh viện, y tá trực nói là bác sĩ Ngải vẫn chưa tới bệnh viện báo cáo. Cô quay đầu chạy tới phòng khám của Liệt Nùng ngày trước, quả nhiên, đèn trong phòng vẫn còn sáng.

Tiếng bước chân gõ dồn dập trên nền nhà, giống như tiếng gõ cửa của vị thần số phận. Bảo Lam đẩy cửa phòng khám, trong đó không có bóng người, chỉ có cánh cửa phòng làm việc của Liệt Nùng ở đằng cuối là đang mở, hắt ra ánh đèn màu trắng.

– Có ai không? – Cô gọi nhỏ.

Không ai lên tiếng, nhưng cô cảm thấy trong đó có người. Tiếng áo bay phần phật, tiếng giở sách loạt soạt, tiếng bút ký tên trượt trên giấy rồi đặt mạnh xuống bàn.

Là Ân Tá?

Cô vừa hy vọng, lại sợ sẽ rơi vào thất vọng, chỉ có 10m ngắn ngủi mà cô bước như trên một biển gai. Cô chưa kịp tới gần, Liệt Nùng đã đi ra, tiện tay đóng cánh cửa sau lưng, hai tay đút túi áo, đứng ở cửa nhìn cô.
– Anh quay về mà không nói với em? – Cô hơi giận dữ, Liệt Nùng không biết thời gian này cô đã sống như thế nào.

Liệt Nùng cười, có chút gì đó đắng chát trong nụ cười của anh. Anh gầy đi, khuôn mặt càng trở nên anh tuấn. Một “quái nhân khoa học” chưa bao giờ biết chăm sóc cho bản thân, vậy mà hôm nay lại ăn mặc vô cùng bảnh bao.

Anh xoa mái tóc gọn gàng, chế giễu mình.

– Không chờ em nữa, anh phải bắt đầu cuộc sống mới đây.

Bảo Lam nhìn ngó xung quanh.

– … Anh ấy đâu?

Liệt Nùng mở cửa phòng làm việc rồi mời cô vào, rót cho cô một tách trà. Bảo Lam lại hỏi.
– Anh ấy đâu? Anh ấy không về cùng với anh sao?

Trong lòng cô lúc nào cũng chỉ có Ân Tá.

Trái tim Liệt Nùng đau nhói, cô đã dập tắt tia hy vọng cuối cùng trong lòng anh. Ánh mắt của cô sáng lấp lánh, anh rất muốn đưa tay ra, dịu dàng vén mấy sợi tóc mái đang che mắt cô lên.
Khi lần đầu tiên Linh Linh đưa Bảo Lam về nhà, mái tóc cô đã như vậy, mấy sợi tóc mỏng manh che mắt, khi đi đường, tóc bay lên theo gió, mang theo cả hồn phách của anh. Cô không tốn một con tốt nào, đã nhanh chóng chinh phục được anh.

Giống như một con sâu thần bí và cực độc.

Con sâu của tình yêu.

Tình yêu là một thứ vô cùng đơn giản, ập tới nhanh chóng, có thể chỉ là một nụ cười ấm áp, có thể chỉ là một cái cúi đầu e thẹn, có thể là một ánh mắt nhìn lại khi lướt qua nhau… Anh hiểu, mình không thể chạy thoát được nữa.

Anh đã thất bại một cách triệt để trước mặt cô.

Khi điều trị ở Bắc Kinh, đã mấy lần Liệt Nùng có cơ hội để gây ra một “sự cố khi điều trị”, khiến Lâm Ân Tá vĩnh viễn biến mất, nhưng anh không thể ra tay. Giả sử Ân Tá chết trên bàn mổ, người tiếp theo sẽ bỏ anh đi có thể là An Bảo Lam.

Liệt Nùng nghĩ, cho dù không có được cô, anh cũng không muốn nhìn thấy cô đau khổ. Cho dù nhìn thấy cô hạnh phúc trong vòng tay của kẻ khác cũng còn hơn phải chấp nhận rằng trên thế giới này không còn An Bảo Lam nữa?
Người làm nghề y luôn có một trái tim ấm áp và lương thiện.

Liệt Nùng lấy ra một tập hồ sơ bệnh án của Ân Tá, đưa cho Bảo Lam xem:

– Em tự xem đi. Mặc dù anh ta chỉ ở giai đoạn đầu, nhưng bệnh tình phát triển rất nhanh.

Bảo Lam xem nhanh từng trang, không thèm để ý tới tách trà bên cạnh.

– Có phải anh mổ cho anh ấy không? Liệt Nùng, rốt cuộc thì anh ấy như thế nào rồi?

Thấy dáng vẻ lo lắng của cô, Liệt Nùng cũng không muốn giấu:

– Sau khi làm phẫu thuật xong phải tiến hành điều trị vật lý một thời gian. Bệnh tình tạm thời đã được khống chế, anh cũng đã kê cho anh ấy vài loại thuốc đặc biệt.

Cảnh tượng này thật giống như nhiều năm trước, tính mạng của Bảo Lam cũng là do Liệt Nùng cứu sống, rồi từ đó ẩn tàng một mầm bệnh mới. Lẽ nào, lẽ nào…

– Tình hình hồi phục của cậu ấy khá tốt, chỉ có điều… – Liệt Nùng nói với giọng hối lỗi. – Thuốc đó có tác dụng phụ, vì tôn trọng ý muốn của cậu ấy, anh nghĩ, cậu ấy sẽ không xuất hiện trước mặt em với hình dáng ban đầu đâu.

Bảo Lam đứng bật dậy khỏi ghế:

– Cái gì? Cái gì là không với hình dáng ban đầu?

– Bác sĩ Ngải. – Một giọng nói dịu dàng, uyển chuyển như rót mật vào tai.

Một cô gái yểu điệu đứng dựa vào cửa, mỉm cười chào anh, mang hóa đơn xuất viện cho Liệt Nùng ký. Từ giây đầu tiên cô bước vào, Bảo Lam đã cảm thấy cô vô cùng quen thuộc.

Lông mày, khuôn mặt, cử chỉ, vô cùng quen thuộc. Giống quá, giống một người quá!

Cô gái làm xong việc, quay đầu nhìn Bảo Lam, ánh mắt bỗng khựng lại. Ánh mắt hai người gặp nhau trong khoảng không chật hẹp, Bảo Lam có thể nhìn ra những đường nét thuộc về Ân Tá trên khuôn mặt của cô gái đó.
– Bảo Lam? – Cô gái nhận ra cô.

– Cô không phải là… – Bảo Lam lẩm bẩm… – cô không phải là…

Trong đầu cô lướt qua câu nói “cậu ấy sẽ không xuất hiện trước mặt em với hình dáng ban đầu” của Liệt Nùng, lẽ nào, lẽ nào Ân Tá biến thành con gái rồi sao?

– Không phải chứ? – Bảo Lam ôm chặt hai vai của cô gái. – Cô là Ân Tá? Ân Tá, anh uống thuốc đó của Liệt Nùng sao? – Trời ơi, cô thực sự phát điên vì tác dụng phụ của loại thuốc đó rồi.

– Ngải Liệt Nùng! Anh biến Ân Tá thành con gái, anh dám biến Ân Tá thành con gái sao? Em, em, em… – Cô cảm kích Liệt Nùng vì đã cứu mạng Ân Tá, nhưng lại hận không thể bóp chết được anh ta.

Hai người đều phải biến qua biến lại giữa con trai và con gái, cuộc sống sau này sẽ như thế nào?

Liệt Nùng đứng một bên, không nói chen được câu nào, anh đã nghĩ đủ mọi cách, tới giờ vẫn chưa nghĩ ra cách gì giải trừ tác dụng phụ của thuốc, Bảo Lam tới ngày nay vẫn bị thay đổi giữa hai thân phận.

– Chờ một chút, chờ một chút… – Cô gái đó thoát khỏi vòng tay của Bảo Lam, xoa xoa cánh tay đau nhói. – Chị Bảo Lam, chị vừa nói gì thế? – Cô gái cười ngọt ngào. – Em là em họ của anh Ân Tá.

Em họ?

Bảo Lam như vừa thoát khỏi một gánh nặng, vội vàng xin lỗi cô gái. Cũng may, cũng may là bi kịch không tái diễn.

– Có điều… – Liệt Nùng lấy ra một bức thư mà Ân Tá để lại trước khi đi. – Cậu ấy nói sẽ không xuất hiện trước mặt em nữa.

– Không xuất hiện nữa? – Cô run rẩy hỏi. – Anh ấy đi đâu rồi?

Liệt Nùng tỏ ý xin lỗi.

– Chuyện này thì anh không biết, ở Bắc Kinh, anh cùng thầy giáo giúp cậu ấy làm phẫu thuật, sau tiến trình trị liệu đầu tiên, cậu ấy chuyển viện ra nước ngoài rồi.

Bảo Lam xé bức thư ra, nét bút trong bức thư giống hệt nét bút của Uncle Rain, cô vỡ lẽ ra – thì ra Ân Tá mới là Uncle Rain thực sự.

Nhưng hôm nay, người dùng những bức thư ấm áp này để giúp đỡ cô suốt bốn

năm, trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc cho cô đã nói rất rõ ràng rằng, anh sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa. Anh đoạn tuyệt mọi con đường để cô có thể tìm ra anh, đổi điện thoại, dặn người nhà không được tiết lộ, giao công ty và cửa hàng sô cô la cùng một loạt các cửa hàng khác cho A Triệt quản lý, ngay cả hòm thư 167 cũng không còn là của anh nữa.

Anh thực sự đã đi rồi, đi thật rồi. Anh đi mà không quay đầu lại, cố ý để cô không thể tìm được anh, cho dù có đi khắp cả thế giới.

Từ nay, hai người chỉ giống như hai kẻ xa lạ, lướt qua nhau trong một khoảng thời gian ngắn ngủi của cuộc đời.

Advertisements

3 comments on “Tình yêu là một lần cảm cúm – Chương 6.3

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s