Tình yêu là một lần cảm cúm – Chương 6.2


Lúc này, một nhân viên quét dọn đang vùi đầu vào lau nhà không cẩn thận đụng vào lưng của Bảo Lam. Bảo Lam mất trọng tâm, còn chưa kịp bám vào cái gì đã ngã thẳng về phía sau.

Cảnh tượng cuối cùng mà cô ý thức được chính là ánh mắt căm ghét của Bích Kỳ.

Khi tỉnh lại, trời đã gần sáng, cô thấy mình đang nằm trong phòng.

Bảo Lam mệt mỏi mở mắt, vừa định ngồi dậy thì một cảm giác mệt mỏi từ trong xương cốt dâng lên, tay cô mềm nhũn, lại nặng nề nằm xuống.

Cửa phòng bị ai đó đẩy ra, Âu Dương Tú bê một chậu nước rửa mặt còn nóng đặt ở chiếc tủ đầu giường cô, vắt nhẹ một chiếc khăn rồi rửa mặt cho cô con gái đang ốm. Bảo Lam muốn an ủi bà vài câu nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Những người lạ mặt tình cờ gặp nhau rất dễ thân mật với nhau một cách giả tạo, nhưng những người thân thiết nhất trong gia đình đôi khi lại không thể nói những lời quan tâm nhau một cách thoải mái.
Cô sững sờ phát hiện ra trên má mẹ mình có dấu của năm ngón tay đỏ hỏn.

– Anh đánh mẹ vậy?

– Không, không có ai. – Mẹ cô vội vàng quay mặt đi.

Bảo Lam ngồi dậy, đặt tay lên vai mẹ:

– Rốt cuộc là ai đánh mẹ vậy? Lâm Thần?

– Sao chú ấy lại? – Âu Dương Tú ngồi thẳng người lên. – Chú ấy đối với mẹ rất tốt… là con gái của chú ấy, con bé còn nhỏ, chưa hiểu chuyện.

– Bích Kỳ? – Bảo Lam phẫn nộ gạt chăn xuống giường. – Dựa vào cái gì mà cô ta dám làm vậy?

– Này, Bảo Lam, con làm gì vậy?

Bảo Lam vừa mặc quần áo vừa nói:

– Đi hỏi Lâm Bích Kỳ, cô ta có tư cách gì mà đánh mẹ của con? – Âu Dương Tú lo lắng, vội vàng giữ cô lại, bảo là không cần:

– Thôi bỏ đi, là nhà mình nợ nhà người ta.

– Nhưng… – Lúc này, tiếng chuông cửa vang lên.

– Bác gái, bác mở cửa đi, là cháu. – Ân Tá nhẹ nhàng nói. Bà Âu Dương Tú vừa nghe thấy giọng anh, vội vàng bảo Bảo Lam ngồi xuống, giữ chặt vai cô.

– Chuyện của mẹ con không cần phải lo, chỉ cần con tìm được một nơi chốn tốt, cái gì mẹ cũng chịu. – Bà dặn cô. – Đừng nổi giận với Ân Tá, cậu ấy thực sự đối với con rất tốt.

– Bác gái? Bác có nhà không? – Ân Tá đi đi lại lại trên hành lang, thấy cửa nhà mở ra, mắt sáng lên. Bà Âu Dương Tú cười ngượng ngập:

– Ồ, Ân Tá à. – Bà quay đầu lại chớp mắt với cô con gái còn đang chu miệng giận dỗi. – Bảo Lam, con nói chuyện với Ân Tá nhé, mẹ phải ra ngoài có chút việc.

Ân Tá lễ phép nhường đường cho bà:

– Bác đi cẩn thận nhé!

– Ừ, ừ. – Lúc đi qua anh, bà dặn dò. – Con bé đang nổi giận, cháu chịu khó nịnh nó một chút. – Giọng nói của bà như đang gửi gắm cô con gái yêu quí cho anh.

Chờ Âu Dương Tú đi đã xa, Ân Tá quay vào rồi chốt cửa lại, đi tới bên giường Bảo Lam, quỳ xuống, định nắm tay cô, nhưng lại bị cô rút ra.

– Giận anh hả?

Thấy Bảo Lam quay đầu đi không muốn trả lời, Ân Tá kéo tay cô lại, lần này không cho cô rụt tay về nữa, nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của cô trong tay mình.

– Này! Anh làm đau em! – Cô hờn dỗi quay đầu lại nhìn anh. Ân Tá vốn luôn thương yêu cô lúc này lại không thèm quan tâm tới sự “giận dữ” của cô, cho tay phải vào túi áo khoác, lấy ra một chiếc hộp đựng nhẫn màu xanh lam rất tinh xảo.

Anh trang trọng đặt chiếc hộp lên giường.

– Mở ra đi, xem có thích không? – Anh nhìn cô, trong ánh mắt có vẻ gì đó thật đau đớn. Bảo Lam âm thầm đoán được đó là cái gì, bèn mở hộp ra, trong đó là một chiếc nhẫn bạch kim có đính một viên kim cương tỏa sáng lấp lánh.

– Quen em không lâu thì anh mua chiếc nhẫn này. – Ân Tá vuốt ve bàn tay cô, dịu dàng giúp cô đeo nó. – Bảo Lam, trong lòng anh mặc dù em giống như một đứa trẻ, nhưng em lại xứng đáng với tất cả những gì cao quý nhất.
Chiếc nhẫn kim cương sáu cạnh cổ điển. Ánh sáng của viên kim cương trong vắt như những giọt lệ vừa rơi xuống, đẹp tới mức khiến cô như ngừng thở. Có người con gái này không mơ ước được có giây phút này? Người mình yêu đích thân đeo cho mình chiếc nhẫn đại diện cho lời hứa suốt đời, một perfect moment hạnh phúc tới mức muốn rơi nước mắt. Cô cố gắng bị chặt miệng, quay người đi để che giấu tâm trạng kích động của mình, nhưng vẫn không nén được những giọt nước mắt hạnh phúc đang trào ra.

Sự giận hờn vừa nãy tan nhanh như mây khói. Mặc dù hàm nghĩa của chiếc nhẫn này không ai không ai biết, nhưng Bảo Lam vẫn muốn đích thân nghe Ân Tá nói ra câu nói đó.

– Có thể gặp được em, là hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời anh… – Ân Tá ngập ngừng. Trái tim Bảo Lam như đang treo lơ lưng trong không trung, dường như đã ngừng đập, thời gian tí tách trôi qua, ánh mặt trời buổi chiều lọt qua tấm rèm cửa sổ, để lại một đường sáng tuyệt đẹp trên khuôn mặt khôi ngô, anh tuấn của Ân Tá.

Cô vốn muốn anh dỗ dành cô một chút nữa, chuyện kết hôn để vài năm nữa cũng không muộn, nhưng bây giờ Ân Tá đã đeo nhẫn lên tay cô rồi, vậy thì chắc chắn… Bảo Lam đỏ mặt, khuôn mặt đỏ bừng hạnh phúc như cánh hoa đào của mùa xuân, Ân Tá đều nhìn thấy hết, nhẹ nhàng hỏi:

– Em thích không?

– Ừm, cũng được. – Cô giả vờ, nhưng vẫn không che dấu được nụ cười trong ánh mắt.

– … Vậy coi như là quà anh tặng cho em. – Ân Tá nói. – Bảo Lam, chúng ta chia tay đi.

Cái gì?

Cô nhìn anh, thảng thốt như mình vừa từ thiên đàng rơi xuống địa ngục, không thể hiểu được con người trước mắt. Ân Tá cúi thấp đầu sờ chiếc nhẫn cô đang đeo trên tay, giọng nói của anh không rõ là buồn đau hay bất lực:

– Thực ra từ lâu anh đã tự đi làm xét nghiệm ADN, chúng ta đúng là anh em…

– Anh từng xét nghiệm? Bao giờ?

– Tất nhiên là vào lúc mà em không biết? – Dáng vẻ nghiêm túc của anh không giống như người đang nói dối.
Trong phút chốc, sự kinh ngạc, đau thương và bất lực dồn dập ập đến, cô như một chú mèo nhỏ níu vạt áo anh, nghẹn ngào hỏi:

– Có thể, có thể kết quả không chính xác, chúng ta đi làm lại một lần nữa?

Ân Tá đứng lên.

– Bỏ đi, Bảo Lam, chúng ta không hợp nhau.

Sự kiên trì của anh làm tổn thương tới lòng tự trọng của cô. Bảo Lam nghĩ, ADN mà anh nói có thể chỉ là một cái cớ, nguyên nhân thực sự là anh đã rút lui khi phải đối diện với tương lai của hai người, anh đã chán rồi sao? Nghĩ như vậy, Bảo Lam hờn dỗi không nói gì nữa, không muốn nhìn anh thêm một chút nào nữa, nhưng trái tim cô lại vẫn ở bên cạnh.

– Cái này em cứ giữ lại đi. – Ân Tá đặt chiếc hộp nhẫn màu xanh lam vào tay Bảo Lam rồi mở cửa đi ra ngoài. Bảo Lam không nghe thấy tiếng bước chân của anh, biết rằng anh vẫn còn đứng ở cửa.

Chỉ cần anh chưa đi, trong lòng cô vẫn còn chút hy vọng.

Một người bất lực, một người bướng bỉnh, hai người cứ như thế đứng ở hai bên cánh cửa. Mãi sau này, khi Bảo Lam nghĩ lại giây phút này, nếu lúc đầu không phải vì cô giận dữ và thất vọng, không chịu kéo Ân Tá quay lại, có thể mọi thứ sau này đều đã không xảy ra. Thời gian chầm chậm trôi qua, mỗi giây mỗi phút đều dài như một năm. Ân Tá do dự giây lát rồi cuối cùng cũng bỏ đi. Nghe tiếng bước chân anh đã đi xa, Bảo Lam tháo chiếc nhẫn xuống ném về phía cửa phòng, chiếc nhẫn đụng vào cánh cửa, để lại một vết lõm nhỏ xíu, kêu “keng keng” rồi rơi xuống.
Cô bật khóc khi chiếc nhẫn xoay tròn rồi cuối cùng là dừng lại trên mặt đất, bỗng dưng đứng bật dậy rồi đuổi theo ra ngoài.

– Lâm Ân Tá! Ân Tá! – Cô đi cả dép lê xuống lầu, điên cuồng tìm kiếm bóng dáng Ân Tá trong biển người.

– Ân Tá! Ân Tá!

– Ân Tá? – Tìm suốt dọc đường vẫn không thấy Ân Tá đâu, cô lo lắng, vầng trán nóng bừng lên. Cứ cho là phải chia tay thì cũng phải rõ ràng, người tình là người tình! Anh em là anh em!
Việc gì cũng phải nói rõ.

Cô gục đầu khóc nức nở, trong giây phút đó, một đôi tay ấm áp ôm cô vào lòng.
Vòm ngực thật ấm áp.

– Ân Tá? – Cô vui mừng ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy ánh mắt thất vọng của Liệt Nùng.

– Sao lúc nào em cũng chỉ nghĩ tới anh ta? – Anh hỏi.

Bảo Lam vuốt lại mái tóc rối bù, chỉnh lại quần áo, tránh ánh mắt anh:

– Xin lỗi, em bây giờ… tâm trạng rất tệ, chỉ muốn chết đi.

– Anh sẵn sàng chết cùng em. – Liệt Nùng tưởng lời nói lúc giận dữ của Bảo Lam là thật.
– Cái gì?

Anh trang trọng nhắc lại:

– Giả sử em sống trên thế giới này không vui vẻ, anh sẵn sàng, sẵn sàng cùng em đi chết. – Sự nồng nàn và cố chấp hiện lên trong ánh mắt của Liệt Nùng. Nếu bây giờ Bảo Lam tự sát, Liệt Nùng chắc chắn sẽ cùng cô nhảy từ trên lầu cao xuống.

Một tình yêu cố chấp và mãnh liệt có thể trở thành một vũ khí sắc bén để làm thương người khác.
Bảo Lam thấy sợ hãi.

Cô cười gượng gạo:

– Anh đừng đùa nữa.

– Ai nói anh đùa? – Liệt Nùng vội vàng giải thích. – Thực ra từ lâu anh đã…

Bảo Lam ngắt lời anh:

– Em mệt rồi, Liệt Nùng, có chuyện gì sau này hẵng nói.

Cô đi thẳng lên lầu, không quan tâm tới Liệt Nùng đứng đằng sau. Anh thẫn thờ đứng ở nơi đó với cảm giác thất bại vì ngay cả cơ hội để tỏ tình cũng không có, như một bức tượng điêu khắc đã mất đi sinh mệnh, suốt mười phút đồng hồ. Sau đó, sự đố kỵ và phẫn nộ dường như đã nuốt chửng cả anh.

Ân Tá, tất cả đều tại Lâm Ân Tá.

Đều là vì anh ta!

Hai mươi năm nay, trái tim không bao giờ nổi sóng của Liệt Nùng lại một lần nữa bị đốt cháy bởi sự đố kỵ.

Thang máy dừng lại ở tầng hầm thứ nhất, vừa bước ra khỏi thang máy đã cảm thấy một dòng máu tanh từ dạ dày trào lên, Ân Tá dùng giấy ăn bịt chặt mũi rồi chui vào trong xe, lúc lấy giấy ăn ra, trong đó là những cục máu đã ngả màu đen.

Bệnh nhân giai đoạn đầu mà ít bị nôn ra máu, coi như anh cũng may mắn.

Sáng hôm kia bác sĩ đã nói với anh như vậy, ánh mắt một nửa như thù địch, một nửa như đồng cảm.

– Rất nhiều bệnh nhân không có triệu chứng gì cả, tới khi đưa tới bệnh viện thì đã tới giai đoạn cuối, chỉ có thể chờ chết.

– Cơ hội sống của tôi là bao nhiêu? – Anh hỏi Ngải Liệt Nùng.

– Trong giai đoạn ung thư dạ dày tiến triển, cứ để mặc nó phát triển, từ lúc xuất hiện triệu chứng tới khi chết, có lẽ khoảng một năm. Ung thư dạ dày giai đoạn đầu nếu chỉ xâm nhập vào tới tầng niêm mạc và tầng dưới niêm mạc thì cơ hội sống sẽ cao hơn… Nói thẳng, tôi hy vọng anh có sự chuẩn bị về tâm lý, sau khi lên bàn mổ, chuyện gì cũng khó nói.
Anh hạ kính xe xuống, vứt tờ giấy dính đầy máu vào thùng rác bên đường, về nhà. Vừa vào tới cửa đã nghe thấy tiếng cãi nhau rất gay gắt trong phòng khách.

– Được, cô không ly hôn cũng được, vậy thì ngày mai tôi sẽ dọn ra, được rồi chứ gì? – Bố móc chùm chìa khóa trong túi áo ra, ném lên mặt bàn, mẹ Ân Tá đang ngồi trên salon lạnh lùng nhìn ông, không nói tiếng nào.
Bố anh tiếp tục:

– Cô việc gì phải như thế? Chúng ta không còn tình cảm nữa, cứ lãng phí thời gian bên nhau để làm gì?
– Không còn tình cảm? Vậy tại sao anh lại kết hôn với tôi? Gần 30 năm rồi, bây giờ anh mới nói là không còn tình cảm? – Bà mẹ vốn dĩ luôn nhiệt tình, lúc này mọi lời nói đều vô cùng lạnh lùng, bình tĩnh.

– Năm xưa là năm xưa, bây giờ là bây giờ, cô không thể gộp chung vào để nói được. – Lâm Thần thấy con trai đẩy cửa bước, giọng nói bớt gay gắt hơn, nói nhỏ. – Đừng làm trò hề trước mặt con, hôm khác chúng ta nói tiếp.

Bỗng dưng mẹ anh đứng bật dậy, ngọn đèn sáng trong phòng khách khiến mái tóc bạc của bà càng trở nên chói mắt.

– Hôm khác nói cái gì? Hôm khác tôi không có thời gian để nói với anh chuyện vớ vẩn này, nếu muốn ly hôn thì ngay hôm nay.

Lâm Thần đang chuẩn bị ra khỏi nhà quay đầu lại nhìn người vợ hơn mười năm nay không mấy khi chịu nói chuyện với ông, trong ánh mắt ông lướt qua một cảm giác hài lòng vì được giải thoát.

– Cô đồng ý rồi hả?

Niềm vui trong mắt chồng khiến trái tim bà đau nhói.

Bà nói chậm lại:

– Đã bao nhiêu tuổi rồi, có một ông chồng về nhà chỉ khiến mình thêm bực bội thì thà ở một mình cho yên tĩnh còn hơn.

Sắc mặt Lâm Thần nhăn nhúm lại thật khói coi, đang định nổi cáu thì Ân Tá tới gần đặt tay lên vai ông, bảo ông mọi việc ở đây cứ để anh lo. Con trai đã nói, Lâm Thần cũng không muốn mất mặt trước mặt con, bởi vậy lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ màu đồng ở trong túi áo khoác, đưa cho Ân Tá:

– Đây là chìa khóa ở hòm thư 167, sau này con tự đi lấy thư, bố không muốn quan tâm nữa. – Nói xong ông quay người bỏ đi.

Ân Tá nắm chặt chiếc chìa khóa nhỏ trong lòng bàn tay. Chiếc chìa khóa nhỏ lạnh lẽo này từng là sợi dây duy nhất liên hệ giữa anh và Bảo Lam. Cô gái trong bức thư luôn gọi anh là Uncle Rain, khiến trái tim anh ấm áp hơn nhiều.

Bảo Lam không biết rằng, anh luôn đứng từ xa quan tâm và bảo vệ cô từ rất lâu rồi.
Cô cũng không bao giờ biết rằng, trước đêm mùa xuân mà anh gặp cô trong tiệm tạp hóa, anh đã yêu cô từ rất lâu, rất lâu rồi.

Bích Kỳ bị tiếng cãi nhau đánh thức, bèn vịn lan can đi xuống lầu.

– Có chuyện gì thế mẹ? – Con gái thương mẹ, ngồi tới gần rồi vuốt tay lên má mẹ. Ân Tá và Bích Kỳ ngồi hai bên ôm mẹ, người mẹ cảm thấy chỉ cần có con cái bên cạnh là đủ, đời người chỉ vậy mà thôi, bất giác thở dài.
– Thôi bỏ đi. Bích Kỳ, Ân Tá, mẹ định ly hôn với bố các con.

Bích Kỳ vừa nghe thấy vậy đã lo lắng:

– Ly hôn? Mẹ, mẹ đừng ly hôn, mẹ mà ly hôn thì chắc chắn mẹ con con tiện nhân đó sẽ vui vẻ lắm, lần sau con phải đánh bà ta thêm vài cái!

– Con gái con đứa, động tay động chân cái gì? – Ân Tá ra dáng anh trai. – Lần sau đừng có nhúng tay vào việc này.

– Sao hả? Anh đau lòng hả? – Bích Kỳ lườm anh. – Anh, em biết bạn gái anh chính là con gái của bà ta, hừ, như nhau cả thôi.

Ân Tá nhìn em gái bằng ánh mắt thất vọng:

– Bích Kỳ, ngày trước em ngoan lắm cơ mà, sao bây giờ nói chuyện nghe cay nghiệt vậy?

– Em cay nghiệt? Là họ không ra gì. – Bích Kỳ trợn mắt. – Mẹ cô ta hại cả nhà mình, khiến bố mẹ ly hôn, anh còn qua lại với con gái của bà ta?

Ân Tá hít một hơi thật sâu.

– Anh đã chia tay với cô ấy rồi, em vừa ý chưa? – Trong ánh mắt anh là sự chán nản tới cực độ.

Bích kỳ hét lớn:

– Này? Anh nói thế là ý gì? Có phải em bắt hai người chia tay đâu?

– Thôi bỏ đi, kệ em. – Anh dìu mẹ ngồi xuống salon. Bích Kỳ tức giận, đá mạnh vào cửa rồi bỏ đi:

– Em mặc kệ anh thì có! – Rồi giận dữ bỏ đi.

Vừa chiến tranh lạnh với chồng, lại thấy con gái con trai cãi nhau, bà chỉ cảm thấy có một cái gì đó nghèn nghẹn trong tim. Ân Tá rót cho mẹ một tách trà ấm, giúp bà xoa bóp vai. Bà vừa cảm thấy đỡ hơn thì A Triệt chạy như bay về nhà, thấy Ân Tá và mẹ đều ở đó, bèn hỏi:

– Anh, ngày kia anh làm phẫu thuật hả?

– Phẫu thuật gì? – Mẹ giật mình, quay đầu hỏi con trai, – Con phải làm phẫu thuật hả?
– Ồ… cái đó, không phải. – A Triệt nhận ra mẹ vẫn chưa biết gì, muốn nói lại nhưng đã không kịp. Ân Tá vẫn tiếp tục giúp mẹ xoa bóp vai, sắc mặt bình tĩnh như không có gì xảy ra.

– Dạ, chỉ là tiểu phẫu thôi. – Anh nói.

Nếu đó thực sự là một cuộc tiểu phẫu thì cậu con trai nhỏ đã không căng thẳng như vậy. Trong lòng mẹ hiểu rất rõ:

– Ân Tá, có phải sức khỏe con không tốt không? Rốt cuộc là làm sao? Con nói với mẹ đi!
– Không sao, chỉ là cắt ruột thừa thôi mà. – Anh cười.

– Thật hả?

– Đương nhiên rồi. – Nụ cười của Ân Tá khiến mẹ yên tâm hơn rất nhiều:

– Vậy thì tốt… Mấy đứa các con đừng có xảy ra chuyện gì, mẹ không chịu được đâu.

Bỗng dưng một cảm giác đau nhói trong tim khiến bàn tay đang xoa bóp của Ân Tá dừng lại mấy giây, anh cố đứng vững:

– Mẹ, mẹ yên tâm, con…

Câu nói chưa dứt, trước mặt anh bỗng như bị một bức màn đen dày che khuất. A Triệt thấy người anh trai hơi đảo đi rồi đổ sụp xuống như một gốc cây khô đã bật rễ.

Bảo Lam mặc bộ quần áo mỏng manh đi về nhà, tìm chiếc nhẫn kim cương rơi cạnh giường, chiếc nhẫn thể hiện sự “vĩnh hằng” mà bao nhiêu người con gái mong muốn có được, ôm chặt nó vào lòng rồi đặt một nụ hôn lên đó. Từ kinh ngạc tới căm hận, rồi tới luyến tiếc, sau những thay đổi của tâm trạng, cô chỉ còn lại một ý nghĩ:
– Không thể chia tay, không thể chia tay, không thể chia tay…

Cô không thể rời xa anh.

Một tình yêu khắc cốt ghi tâm, không thể nào rời xa được. Vừa rồi ở dưới bãi để xe bị nhiễm lạnh, cô bèn chui vào trong chăn rồi gọi hết cú điện thoại này tới cú điện thoại khác, nhưng điện thoại của Ân Tá vẫn không có người nghe, điện thoại nhà anh cũng không ai nhấc máy. Có phải anh cố ý tránh cô không? Bảo Lam đau lòng nghĩ, đầu óc nặng nề, hình như bắt đầu bị sốt.

Cô rửa mặt bằng nước lạnh, bỗng dưng nghe thấy chiếc điện thoại di động để bên gối vang lên, bèn vui mừng chạy lại xem, nhưng đó không phải là tin nhắn của Ân Tá.

Anh An Ninh, đi cùng em được không? Em buồn quá (Bích Kỳ đáng yêu vô địch thiên hạ). Thì ra là cô bé này, Bảo Lam muốn mượn cớ này hỏi anh trai cô có nhà không, nhưng vừa nghĩ lại, Bích Kỳ từng tát mẹ mình một cái, cảm giác thương xót mẹ mình lại dâng lên, Bảo Lam ném điện thoại lên giường, không trả lời tin nhắn. Cô hắt xì hơi liền mấy cái, càng ngày càng thấy khó chịu, cô loạng choạng bước về giường rồi nhanh chóng chìm vào hôn mê.

Cứ như vậy là kết thúc rồi sao?

Khi Bảo Lam tỉnh dậy đã là nửa đêm, cả người cô nóng như một cục than đang cháy. Lần trước bị Jason “đá”, sự buồn rầu của cô chủ yếu là do không cam tâm, lần này, cô có cảm giác như mình bị cắt mất một phần rất quan trọng của cơ thể. Cô bò dậy vào nhà vệ sinh rửa mặt, ánh mắt thất thần nhìn khuôn mặt mình trong gương.

Vậy mà…

Đúng vào lúc này, cô biến thành hình dáng con trai, biến thành “An Ninh”! “Cậu” rửa sạch mặt theo thói quen, thay bộ quần áo con trai rồi bước ra ngoài. Nửa đêm, quản gia nói Ân Tá không ở nhà, mẹ anh cũng đã ngủ. An Ninh men theo con đường bên ngoài nhà anh đi chưa tới 50m thì có một chiếc xe dừng gấp lại bên vệ đường, một giọng nói nặng nề trong xe vang lên chói cả tai.

– Thả tôi ra! Tôi muốn về nhà! Về nhà!

– Được rồi, được rồi, không tiễn nữa, cô tự về nhà đi! Con mẹ nó, bực cả mình! – Cửa xe mở ra, một cô gái bị đẩy từ trên xe xuống, ngã lăn ra đường. Một đám người trên xe không buồn nhìn cô, lái xe bỏ đi.
– Bích Kỳ? – An Ninh định thần lại nhìn rồi vội vã chạy lại dìu cô bé lên. Cả người cô là mùi rượu, dựa hẳn vào An Ninh, cả người say mềm.

– Anh An Ninh! Anh An Ninh!

An Ninh giật mình. Trường tại chức phía đối diện đã tan học, các học sinh ào ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy cảnh này. Bích Kỳ vừa khóc lớn, vừa nôn thốc nôn tháo.

– Huhu! Anh An Ninh, em thích anh mà! – Cô nôn đầy ra người An Ninh, người đi đường ai cũng quay lại nhìn, chú bảo vệ gác đêm cũng tới gần, nhìn An Ninh bằng ánh mắt coi thường.

– Này, cậu chuốc say con gái người ta, còn không đưa người ta về nhà hả?

– Tôi… – An Ninh đang định giải thích thì Bích Kỳ lại nôn, những giọt nước mắt ấm ức rơi xuống, miệng lẩm bẩm gọi tên An Ninh.

– Thích anh, em thực sự rất thích anh… anh An Ninh.

Người bảo vệ trung niên lắc đầu, khoanh tay cười.

– Cậu là An Ninh phải không? Con gái người ta uống rượu say gọi tên cậu, nhóc con, cậu có phúc thật.
– Hả? Hì hì. – An Ninh không biết phải nói gì, chỉ cười nhạt hai tiếng, bế Bích Kỳ về nhà cô. Người bảo vệ nhìn theo bóng họ rời đi, lắc đầu rồi thở dài.

– … Bọn trẻ bây giờ thật là…

Người quản gia thấy An Ninh bế Bích Kỳ đang say mềm về nhà, vội vàng chạy lên lầu gọi bà mẹ dậy. Bà khoác áo khoác rồi đi xuống lầu, thấy dáng vẻ của Bích Kỳ lúc đó, ôm chặt con gái út rồi khóc lớn.

– Trời ơi, bảo bối của mẹ ơi, con làm sao thế này? Con muốn mẹ đau lòng tới chết sao?

Mọi người trong nhà vội vàng đi pha thuốc giải rượu rồi cho Bích Kỳ uống, không ai quan tâm gì tới An Ninh.

– Bác gái, vậy cháu về đây. – “Cậu” cáo từ.

– Ừ, ừ. – Bà chưa kịp quay đầu lại, Bích Kỳ lại nôn đầy lên ghế salon.

– Trời ơi, bảo bối của mẹ, sao con lại uống nhiều như thế?

Lúc đi ra cửa lớn, một chùm chìa khóa nằm trên tủ giày thu hút ánh mắt của An Ninh. “Cậu” cầm nó lên. Đây… có phải là chìa khóa xe của Ân Tá không?

Chìa khóa xe ở nhà, có nghĩa là anh không ra ngoài. Anh vẫn ở nhà?

– Ân Tá ở nhà sao? – “Cậu” cầm chùm chìa khóa đưa cho quản gia xem. – Bình thường đi đâu anh ấy đều tự lái xe mà.

– Không, không… cậu chủ… – Người quản gia đang tiễn khách lộ vẻ khó xử, bất giác quay đầu nhìn bà chủ. Bà còn đang bận chăm sóc con gái, làm gì có thời gian để lo tới việc này.

– Cậu chủ làm sao?

An Ninh giữ người quản gia lại, không cho ông đi.

“Cậu” hỏi dò:

– Có phải là cậu chủ… không muốn gặp cháu không? – Chắc là đúng.

– Không, không! Cậu An đừng hiểu lầm! – Người quản gia xua tay. – Cậu chủ nhà chúng tôi hiếm khi đưa bạn về nhà chơi, cậu là người đầu tiên, đủ biết cậu quan trọng với cậu ấy như thế nào.

– Ngay cả con gái anh ấy cũng chưa đưa về nhà bao giờ sao?

– Chưa, chưa. – Người quản gia nói nhỏ. – Chính vì mối quan hệ giữa cậu với cậu chủ tốt quá nên mới có người nói hai cậu có điều gì mờ ám, bởi vậy bà chủ giận cậu, vừa nãy mới không thèm để ý tới cậu.

Haiz, thì ra là vậy. An Ninh biết điều bèn thay giày rồi đi về.

Người quản gia đi sau lưng, tiễn “cậu” ra tận cổng lớn.

– Ngày mai cháu lại tới, phiền bác lúc đó…

– Cậu đừng tới nữa! Cậu chủ…

– Anh ấy làm sao?

Người quản gia tự biết mình đã lỡ lời:

– Haiz, cậu đừng nói với ai là tôi cho cậu biết nhé. Cậu Ân Tá bị phát hiện ra là ung thư dạ dày, sáng sớm mai sẽ làm phẫu thuật.

Ung thư dạ dày?!!

An Ninh kinh hãi lùi về sau mấy bước, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Chẳng phải chỉ là bị dạ dày thôi sao? Thời gian gần đây “cậu” cũng cảm thấy sắc mặt và tinh thần của Ân Tá không tốt như trước, nhưng về đại thể cũng không có gì bất thường, sao bỗng dưng lại phát hiện ra mắc bệnh này?

– Cậu chủ nhà chúng tôi lúc nào cũng làm việc, ăn cơm cũng không bao giờ ăn được bữa tử tế. – Ông quản gia thở dài. – Bây giờ bị ung thư dạ dày, một nửa nguyên nhân là vì làm việc quá mệt mỏi.
– Ngày mai anh ấy làm phẫu thuật ở đâu? – An Ninh vội hỏi.

– Hiệp Hòa, 9 giờ sáng, nghe nói là phòng phẫu thuật số 2 ở tầng 7… Ngày mai bà chủ…

An Ninh không nghe thấy những lời ông quản gia nói phía sau, hồn bay phách tán chạy về nhà, cả đêm không ngủ. Hôm sau, vừa mới tới tầng 7 của bệnh viện Hiệp Hòa đã thấy một nhóm bác sĩ và y tá đẩy giường bệnh vội vàng chạy vào thang máy cấp cứu.

– Bệnh nhân phát bệnh! Nhanh! Nhịp tim!

Advertisements

7 comments on “Tình yêu là một lần cảm cúm – Chương 6.2

  1. trời ơi!mong ân tá sẽ không sao,2 người họ cũng không phải là anh em. hồi hộp quá

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s