Lần đầu biết yêu – Ni Xảo Nhi Chương 1.3


Nghĩ đến đó, mặt Lạc Phán Phán biến sắc, cô ngẩng đầu muốn gọi bà Hướng quay lại. Bà Hướng đã đi ra gần cửa lớn, cô lại không biết lấy lý do gì để nói. Trong lúc cô còn do dự thì bà Hướng đã đi mất rồi.

Lạc Phán Phán vô cùng thiểu não, đành quay người lại đối diện với hiện thực. Cô bị gương mặt đang tiến sát lại của cậu ta làm cho hoảng hốt, lùi lại hai bước.

“Cậu… Cậu… Cậu muốn làm gì?”

Hướng Vũ Phàm tròn mắt nhìn cô gái đang sợ hãi đến tái mặt, xua tay nói: “Tôi chỉ muốn biết cậu đang nhìn gì mà chăm chú như vậy thôi”.

“…”

Con người này…

“Cậu ngồi sang phía bên kia.” Cậu ta chỉ về hướng phòng khách. “Tôi đi lấy nước uống cho cậu. Cậu muốn uống gì?”
Lạc Phán Phán vội vàng xua tay.

“Không cần đâu.”

“Cần”, Hướng Vũ Phàm kiên quyết nói. “Cậu muốn uống sữa hay nước hoa quả?”

“… Thế thì uống sữa vậy!”

Hướng Vũ Phàm gật đầu, bước vào phòng ăn. Lạc Phán ngồi xuống sofa trong phòng khách, hai tay ôm sách, quan sát căn phòng. Một lát sau, Hướng Vũ Phàm cầm hai cốc nước bước ra. “Sữa của cậu đây.”

“Cảm ơn.” Cô đưa tay cầm lấy cốc sữa, miễn cưỡng đưa lên môi nhấp một ngụm.

Hướng Vũ Phàm nhìn cô uống sữa, cười một cách khó hiểu, rồi cầm cốc cà phê, ngồi xuống cạnh cô.

“Nghe nói cậu học rất giỏi, kỳ thi nào cũng đứng đầu. Thật là đáng ngưỡng mộ.”

“Đâu có, chẳng qua là mình may mắn hơn người khác thôi.” Lạc Phán Phán cười, khiêm tốn nói, có chút không thoải mái nên ngồi dịch ra xa.

“Vậy sao?” Hướng Vũ Phàm nghịch cốc cà phê, trên môi nở một nụ cười khiêu khích. “Nhưng để cậu phải phụ đạo cho tôi, một kẻ không để tâm đến chuyện học thì thật là khó cho cậu.”

Nụ cười của Lạc Phán Phán biến mất, câu nói của cậu ta nghe quen quen, hình như…

“Cậu ta ngốc như thế, đầu óc không để tâm vào chuyện học hành, thành tích cao mới là lạ!”

“Không phải! Vũ Phàm rất thông minh! Cậu chưa nhìn thấy những tác phẩm của cậu ấy nên mới nói vậy. Mình tin rằng chỉ cần có một giáo viên giỏi hướng dẫn cậu ấy thì thành tích học tập của cậu ấy sẽ tiến bộ vượt bậc!”

“Mình cũng muốn xem thiên tài nào có thể cứu kẻ ngốc nghếch đó thoát khỏi bị kịch đứng đầu từ dưới lên.”

Đoạn nói chuyện với Đoàn Khanh Nhi ngày hôm qua hiện lên trong đầu Lạc Phán Phán, cô thoáng nghi hoặc… Những lời đó… Lẽ nào Hướng Vũ Phàm, cậu ta…

Ý nghĩ mơ hồ đó hiện lên trong đầu, cô ngạc nhiên mở to mắt nhìn Hướng Vũ Phàm, thái độ của cậu ta rất khó đoán, hai bàn tay đang cầm cốc sữa bỗng trở nên lạnh ngắt.

Như đoán được suy nghĩ của cô, Hướng Vũ Phàm cười nói: “Không phải là bạn Lạc muốn xem thiên tài nào có thể cứu kẻ ngốc nghếch như tôi thoát khỏi bi kịch đứng đầu từ dưới lên sao? Có lẽ cậu nên cảm ơn tôi. Cảm ơn tôi vì tôi không những cho cậu một cơ hội có thể quan sát điều này gần hơn mà còn cho cậu nhập cuộc?”.

Mặt Lạc Phán Phán biến sắc. “Hướng Vũ Phàm, quả nhiên là cậu đã nghe tôi nói chuyện với Khanh Nhi!”

“Đương nhiên. Nếu không thì sao giờ này cậu lại ngồi ở đây?”

“Vì thế, cậu cố ý đưa ra yêu cầu tôi đến giúp cậu học với mẹ tôi phải không?” Lạc Phán Phán nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt lấy cốc sữa, mạnh đến nỗi hận không thể đập nó nát vụn ra!

Hướng Vũ Phàm giả vờ không nhận ra sự tức giận của cô, không thay đổi sắc mặt gật đầu nói: “Có thể nói như vậy”.
Hóa ra là cậu ta! Hóa ra kẻ phá vỡ kế hoạch đi công viên nước của cô là tên đáng ghét trước mặt! Cô đã sai lầm khi nghĩ rằng cô và cậu ta giống nhau, đều là những người đáng thương bị bố mẹ cắt mất kỳ nghỉ lễ, không ngờ rằng cậu ta mới là người đạo diễn ra vở kịch này!

“Hướng Vũ Phàm!” Lạc Phán Phán đặt mạnh cốc sữa xuống, sữa sóng sánh trong cốc, bắn cả lên mặt bàn. “Tại sao cậu lại làm như vậy?”

Hướng Vũ Phàm nhún vai, vui vẻ nhìn cô cười nói: “Đúng lúc tôi đang cần một gia sư giúp tôi giải sầu, thì gặp được cậu. Có thể coi là duyên phận không?”.

“Biến đi với duyên phận của cậu!” Cô đứng bật dậy, đôi mắt lộ rõ vẻ tức giận, lửa giận trong đầu cô như muốn thiêu đốt cậu thiếu niên trước mặt thành tro bụi. “Việc cậu buồn chán thì có liên quan gì đến tôi. Vì sao lại lôi tôi vào chuyện này?”

“Tôi thích thế, không được sao?”

“Cậu!” Lạc Phán Phán tức giận, hận không thể đá vào mặt cậu ta vài cái. Đột nhiên trong đầu cô lóe lên một cách báo thù.

Cậu ta buồn chán sao? Cậu ta không có việc gì làm sao? Cậu ta cần gia sư sao? Được! Thế thì cô sẽ làm cho cậu ta bận rộn đến mức ngay cả thời gian đi vệ sinh cũng không có!

Nghĩ đến đây, Lạc Phán Phán nhắm mắt lại, bỗng chốc thái độ của cô chuyển từ tức giận sang vui vẻ. “Vì cậu có chí tiến thủ như thế nên tôi cũng phải dốc tâm sức giúp đỡ cậu.”

Hướng Vũ Phàm chưa kịp ngạc nhiên trước sự thay đổi của cô thì đã thấy cô đổ hết đồ trong ba lô ra, bày trước mặt cậu. “Đây là bản photo vở của các môn học, mời bạn Hướng trong ngày hôm nay học thuộc hết, ngày mai tôi sẽ kiểm tra.”

Hướng Vũ Phàm cúi người, đưa tay sờ xấp giấy dày cộp, khóe miệng bất giác mím lại. Một tập ghi chép dày như thế này, đừng nói là một ngày, một tháng cậu cũng không đọc hết, huống hồ là học thuộc.

“Lạc Phán Phán, cậu cố tình phải không?”

“Tại sao cậu lại nghĩ như vậy?” Lạc Phán Phán chớp mắt, tỏ thái độ không vui. “Tôi là gia sư cậu mời đến, tôi chỉ đang cố gắng thực hiện tốt trách nhiệm của một gia sư mà thôi!”

“Vậy sao?” Hướng Vũ Phàm nhìn cô vẻ mỉa mai, ánh mắt thể hiện sự bất mãn. “Muốn hành hạ tôi thì cũng phải có đủ sức đấy!”

Cậu ta vừa nói xong, Lạc Phán Phán cảm thấy bụng nhói đau, một linh cảm không hay xuất hiện. Cô ôm bụng, lùi lại hai bước, trợn mắt nhìn cậu cảnh giác. “Cậu nói vậy là có ý gì?”

Hướng Vũ Phàm nhếch môi cười, ánh mắt dừng lại trên cốc sữa, không trả lời mà hỏi lại cô: “Sữa có ngon không?”.
Bụng Lạc Phán Phán quặn đau từng cơn. Cô nhìn cốc sữa vài giây, trong lòng kinh ngạc. “Hướng Vũ Phàm, cậu cho gì vào sữa thế?”

“Tôi giống người thất đức lắm à? Làm sao tôi có thể cho gì vào cốc sữa mời gia sư yêu quý của tôi được? Chẳng qua là tôi không cẩn thận, mời cô giáo uống sữa đã quá hạn hai tháng mà thôi.”

Quá hạn… hai tháng?

“Hướng Vũ Phàm, cậu thật độc ác!” Lại một cơn đau quặn trong bụng. Lạc Phán Phán không chịu nổi nữa, chạy ra khỏi cửa.

“Bạn học Lạc, cậu chạy nhầm hướng rồi.” Hướng Vũ Phàm ôm lấy thành chiếc sofa, nhìn khuôn mặt xanh tái của Lạc Phán Phán cười sung sướng, từ từ chỉ sang trái. “Nhà vệ sinh ở bên đó.”

Lạc Phán Phán tức giận nhìn cậu ta, quay người chạy về phía nhà vệ sinh.

Có lẽ do sữa quá hạn biến chất quá nhiều, có lẽ do Hướng Vũ Phàm quá độc mồm độc miệng, Lạc Phán Phán phải chạy ra chạy vào nhà vệ sinh mười mấy lần mà không yên.

“Trời đất, cậu vẫn ổn chứ? Không phải là cậu còn phải dạy mình học sao? Sao vẫn còn ngồi trên thế?” Hướng Vũ Phàm thản nhiên ngồi tựa vào sofa, khoanh tay trước ngực, nhìn Lạc Phán Phán đang hết sức khổ sở.

Hướng Vũ Phàm, cậu ác quá! Cậu chết chắc rồi!

Lạc Phán Phán cắn răng chịu đựng, ôm bụng, lảo đảo đứng dậy. Hai chân cô mềm nhũn, mới bước được hai bước thì đã xiêu vẹo. Nếu Hướng Vũ Phàm không nhanh tay đỡ thì có lẽ cô đã ngã ngửa ra rồi.

Hướng Vũ Phàm, lúc đầu chỉ muốn trêu đùa cô, giờ mới phát hiện ra cô thật sự không ổn. Khuôn mặt trái xoan tái xanh, trên trán nổi những vệt màu đỏ, lấm tấm mồ hôi. Đôi mắt vẫn mở to nhưng đã mất đi sự linh hoạt. Môi cô xám và khô lại, không còn sắc hồng nữa.

Cô ấy vừa mới khỏe mạnh, sao tự nhiên lại ốm yếu như Tây Thi mắc bệnh thế? Lẽ nào ảnh hưởng của sữa quá hạn lại kinh khủng đến vậy? Nghĩ đến nguyên nhân gây ra tình trạng của Lạc Phán Phán có thể là do mình gây ra, Hướng Vũ Phàm cảm thấy có lỗi. “Này, cậu không sao chứ?”

“Cậu đi mà uống nốt nửa cốc sữa còn lại đi, mười lăm phút sau sẽ biết thế nào là không sao.” Lạc Phán Phán mệt mỏi trừng mắt nhìn cậu ta, muốn đẩy cậu ta ra nhưng tiếc là không đủ sức, hai tay đập lên người cậu ta không khác gì gãi ngứa. “Hướng Vũ Phàm, cậu bỏ tôi ra!”

“Cậu đừng có cử động! Nhìn mặt cậu xem, trắng bệch như là mặt quỷ ấy. Cậu muốn dọa ai hả? Nói cho tôi biết, cậu muốn gì? Tôi sẽ giúp cậu.” Vừa nói dứt lời, Hướng Vũ Phàm cảm thấy những lời này quá tình cảm, vội vàng giải thích: “Cậu đừng hiểu nhầm, không phải là tôi lo lắng cho cậu, tôi chỉ không muốn cậu gặp chuyện gì không hay ở nhà tôi. Bây giờ chỉ có hai chúng ta ở nhà, nếu cậu xảy ra chuyện gì thì tôi là kẻ đáng nghi nhất, đến lúc đó…”.

Lạc Phán Phán lườm cậu ta, chặn lại những lời thao thao bất tuyệt đó. “Tôi muốn đi vệ sinh, cậu cũng muốn giúp tôi sao?”
“…”
Lạc Phán Phán bĩu môi, rời khỏi Hướng Vũ Phàm, vội vã chạy vào nhà vệ sinh.

Trong phòng khách, Hướng Vũ Phàm lo lắng không yên nhìn lên đồng hồ treo tường, từng phút từng giây trôi qua. Trước kia, khi nghĩ cách để có thể trêu tức Lạc Phán Phán, cậu cảm thấy thời gian trôi rất nhanh, giờ kim đồng hồ như thể đang đi dạo giữa không trung không có giới hạn.

Không biết Lạc Phán Phán bây giờ ra sao? Hướng Vũ Phàm lo lắng đi lại trong phòng khách, trong lòng như có lửa đốt.

Có cần chạy vào xem cô ta thế nào không? Nhưng làm thế, chắc chắn cô ta sẽ cười nhạo cậu, những ngày tiếp theo cậu sẽ phải làm thế nào? Nhưng cô ta bị như vậy có lẽ là do cậu, nếu cậu không quan tâm đến cô ta thì có phải là mất nhân tính không? Rốt cuộc cậu phải làm gì? Hướng Vũ Phàm sốt ruột đi đi lại lại trong phòng.

Advertisements

7 comments on “Lần đầu biết yêu – Ni Xảo Nhi Chương 1.3

  1. Chừng nào ra cuon truyen “lần đầu biết yêu_Ni Xảo Nhi” vay VV uiui!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    co thể rely vào mail cho minh ngay phat hanh sach ko VV???????????
    Cám ơn VV trước nhé

    • Tác phẩm :” Lần đầu biết yêu” sẽ được phát hành vào ngày 26/07 này. Bạn có thể vào website của Văn Việt tại đây: http://www.vanvietbooks.vn để đăng ký nhận bản tin nhé, Văn Việt sẽ cung cấp đầy đủ lịch phát hành của từng tháng và các thông tin khác vào email cho bạn. Cám ơn At nhiều!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s