Mong ước lâu bền – Chương 22.3


Ý thức dần dần trở lại với Khả Nhi. Cuối cùng thì Khả Nhi cũng nhớ ra là sáng nay mình vừa vội vội vàng vàng từ Thanh Đảo quay về Bắc Kinh để tham dự hôn lễ ngày mai, còn người đang nằm sát bên cạnh cô lúc này chính là người chồng tương lai sẽ cùng chung sống với cô suốt đời.

Hơi thở nóng hổi phả vào gáy Khả Nhi, đôi bàn tay không yên phận của Dương Phàm bắt đầu “du lịch” trên người cô. Khả Nhi vội vàng giữ chặt lấy tay Chu Chính Hạo: -Không phải anh nói là cần đi thử áo cưới sao?- Khả Nhi vội vàng ngồi dậy.

-Không vội- Chu Chính Hạo đã tỉnh hẳn: -Ăn tối xong rồi đi!

-Ờ, thế cũng được!- Khả Nhi vội vàng đứng dậy khỏi giường.

Chu Chính Hạo nhanh tay kéo cô nằm lại giường, đè cả nửa người lên người cô.

-Anh làm cái gì thế?- Khả Nhi mặt đỏ gay: -Không phải nói là đi ăn cơm sao?

Chu Chính Hạo cười nham hiểm: -Đây chẳng phải đang ăn hay sao?- nói rồi anh chẳng chút khách khí chồm lên người Khả Nhi, đặt lên môi cô một nụ hôn cuồng nhiệt. Bị bỏ đói lâu quá khiến cho Chu Chính Hạo không thể chờ đợi được thêm nữa!

Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên:-Điện thoại!- Khả Nhi nói: -Để em nghe điện thoại trước đã!

-Mặc kệ nó!- Chu Chính Hạo thở hồng hộc, tấn công càng mãnh liệt hơn.

Tiếng chuông điện thoại không ngừng vang lên, Khả Nhi cảm thấy rất bất an, mắt cứ dán vào chiếc điện thoại ở trên đầu giường. Cuối cùng Chu Chính Hạo không thể chịu nổi nữa, liền thở dài nằm ngửa ra giường: -Em nghe điện trước đi!

Chộp lấy cái điện thoại, nhìn vào màn hình, Khả Nhi phát hiện ra đó là một số điện thoại lạ. Khả Nhi liền nghe máy, kinh ngạc thốt lên: -Thư Á, à không…Chị Dương…!

-Cái gì? Chị muốn gặp tôi á? Bây giờ?- ánh mắt Khả Nhi liếc nhìn Chu Chính Hạo. Anh đang nằm trên giường, lặng lẽ quan sát cô, trên mặt chẳng chút biểu cảm.

-Thật ngại quá, bây giờ e là không tiện cho lắm…Chị có chuyện gấp à? Nhưng mà tôi…

-Không làm mất nhiều thời gian của cô đâu- Thư Á nói bằng giọng khẩn khoản: -Tôi ngồi ở một quán cà phê trong khu này đợi cô, không gặp không về!- nói dứt lời, không để cho Khả Nhi kịp từ chối, Thư Á lập tức cúp máy.

Khả Nhi ngây người nhìn chiếc điện thoại trong tay. Giọng điệu của Thư Á có vẻ nghiêm trọng, hình như là có chuyện gì gấp gáp lắm. Nếu không đi gặp cô ấy một cái Khả Nhi khó mà yên lòng được. Nhưng nếu đi gặp cô ấy…. Khả Nhi bối rối nhìn Chu Chính Hạo.

Chu Chính Hạo vẫn nằm im trên giường, hai mắt nhắm chặt, giọng nói lạnh lùng: -Em muốn đi thì đi đi!

Khả Nhi ngây ra hồi lâu, cuối cùng nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng ngủ. Trong phòng ngủ trở nên cực kì yên tĩnh, Chu Chính Hạo mở mắt nhìn ra ngoài cửa hồi lâu rồi đột nhiên anh vung tay lên, giáng một cú đấm rất mạnh lên giường. Vừa hay lúc ấy cánh cửa từ từ mở ra, Khả Nhi đã thay xong quần áo và đang đứng ở bên ngoài.

Chu Chính Hạo cảm thấy có chút xấu hổ như vừa làm chuyện xấu bị người khác bắt gặp. Anh né tránh ánh mắt của Khả Nhi, cố tỏ ra bình tĩnh nói: -Sao em còn chưa đi?

Khả Nhi đến bên giường, khẽ nói: -Hay là chúng ta cùng đi!

Chu Chính Hạo ngoảnh lại nhìn Khả Nhi. Khả Nhi nhìn thẳng vào mắt anh, sự chân thành hiện rõ trong đôi mắt cô. Sự bất mãn trong lòng anh tan biến như gió bay. Chu Chính Hạo nắm lấy tay Khả Nhi, mỉm cười nói: -Anh ở nhà đợi em! Đừng quên về sớm một chút, chúng ta phải đi thử áo cưới!

Khả Nhi cúi xuống hôn lên má Chu Chính Hạo. Khả Nhi vừa mới súc miệng xong, hơi thở của cô phảng phất mùi bạc hạ dịu mát. Khoảnh khắc đôi môi cô vừa rời khỏi làn da anh, Chu Chính Hạo nhanh tay giữ lấy gáy cô, đặt lên đó một nụ hôn cuồng nhiệt: -Nhất định phải về nhà đấy!

Liếc mắt nhìn quanh quán cà phê, Khả Nhi nhanh chóng nhìn thấy Thư Á. Vị trí Thư Á ngồi không hề bắt mắt nhưng vẻ đẹp toát lên từ người cô luôn khiến cho người khác phải chú ý đến. Hơn nữa bên cạnh cô lúc này còn có một cậu bé xinh đẹp như búp bê.

-Xin chào!- Thư Á đứng dậy chào đón Khả Nhi, Tiểu Hân cũng nhảy xuống khỏi ghế, ngoan ngoãn chào Khả Nhi: -Cháu chào cô!

-Tiểu Hân ngoan quá!- Khả Nhi cười rạng rỡ. Đối với những đứa bé xinh đẹp như thế này, cô không thể nào không thích được.

Sau khi ngồi xuống ghế, Thư Á nói với cô ô sin dẫn theo: -Cô dẫn Tiểu Hân sang khu giải trí của trẻ em một lúc, tôi và cô Tần có chuyện cần nói. Nói chuyện xong tôi sẽ đi tìm hai người!

Tiểu Hân vẫy tay tạm biệt Khả Nhi: -Tạm biệt cô!

Khả Nhi cũng vẫy tay tạm biệt Tiểu Hân, ánh mắt dịu dàng nhìn theo cậu bé: -Tiểu Hân thật đáng yêu, sau này nhất định sẽ trở thành một người đàn ông xuất sắc!

-Đúng vậy!- trong đôi mắt của Thư Á ánh lên niềm kiêu hãnh của một người mẹ: -Nó là ánh sáng rạng rỡ nhất trong cuộc đời tôi. Càng lớn nó càng giống hệt bố đẻ nó, đúng không? Tôi hi vọng sau này nó có thể trở thành một người đàn ông đường đường chính chính như bố nó!

Khả Nhi kinh ngạc trước sự thẳng thắn của Thư Á thế nên nhất thời cô không biết trả lời ra làm sao.
Thư Á châm một điếu thuốc lên. Mười ngón tay của cô thuôn dài, ngay cả dáng vẻ của cô lúc hút thuốc cũng thật là xinh đẹp, chẳng khác gì những cô người mẫu trên các trang bìa tạp chí: -Tiểu Hân mang họ Trụ, tên là Trụ Hân. Bố đẻ của nó là người mà cô cũng quen biết đấy!

Khả Nhi bỏ một viên đường vào trong cốc cà phê rồi lấy thìa ngoắng lên cho đường tan ra: -Dương Phàm rất yêu Tiểu Hân, trong lòng anh ấy chắc chắn luôn coi Tiểu Hân như con đẻ.

-Dương Phàm là một người đàn ông tốt- Thư Á gật đầu khẳng định: -Đáng tiếc là tôi chẳng có cái phúc ấy. Nói cách khác, sợi dây tơ hồng của anh ấy không được nối với tôi!

Khả Nhi ngẩng đầu nhìn Thư Á. Trong mắt cô ấy như bị phủ sương mù…Có người đàn ông nào lại có thể thờ ơ trước vẻ đẹp kiêu sa của Thư Á?

-Tôi và Dương Phàm đã làm thủ tục li hôn từ mấy tháng trước rồi. À, chính là ngày hôm sau sau khi cô đến nhà chúng tôi- Thư Á cười: -Là tôi đưa ra đề nghị đó!

Khả Nhi kinh ngạc: -Là vì tôi sao?

-Đương nhiên là không phải. Giữa tôi và Dương Phàm từ trước đến nay không hề có quan hệ vợ chồng thật sự.Chúng tôi làm như vậy chỉ là để cho Tiểu Hân không bị sỉ nhục là một đứa con hoang, để cho nó có được một danh phận đường hoàng. Rồi sau đó chúng tôi sẽ giải quyết vấn đề hôn nhân này.

Khả Nhi bất giác nắm chặt cái thìa bạc ở trong tay.

-Sáu năm trước, tôi làm nhân viên pha chế rượu trong một quán rượu ở Bắc Kinh còn Dương Phàm là khách đến uống rượu…- Thư Á chậm rãi kể lại: -Gần như ngày nào Dương Phàm cũng đến quán uống rượu. Tôi nhiều tuổi hơn hai người một chút, cũng đã từng trải qua một số chuyện nên tôi có thể nhìn ra đây là một đứa trẻ bị tổn thương trong lòng. Lúc ấy tôi chẳng có thời gian rảnh mà đi lo lắng chuyện của người khác, chỉ khoanh tay đứng nhìn như một người ngoài cuộc. Mãi cho đến một ngày, Dương Phàm uống nhiều rượu đến mức xuất huyết dạ dày, tôi đành phải đưa cậu ấy đến bệnh viện cấp cứu. Tôi nói với cậu ấy rằng tôi buộc phải rời xa người đàn ông mà tôi yêu thương, nhưng tôi vẫn phải cố gắng sống cho tốt. Nếu như có ai đó phụ mình thì mình càng phải sống cho tốt, để khiến cho người ấy phải hối hận. Còn nếu như người đó chưa bao giờ phụ lòng mình thì mình càng nên quý trọng bản thân để khi người ấy quay lại có thể nhìn thấy một con người hoàn hảo hơn!

-Sau khi ra viện, Dương Phàm thường đến chỗ tôi làm, nhưng không còn uống nhiều rượu như trước nữa. Thường thì Dương Phàm chỉ gọi một cốc đồ uống rồi ngồi nhìn tôi pha chế rượu và nói chuyện phiếm với tôi. Cứ như vậy, cậu ấy đợi người phụ nữ của mình, còn tôi đợi người đàn ông của tôi, cũng có thể coi chúng tôi là một đôi bạn đồng cảnh ngộ. Lâu dần, chúng tôi trở thành những người bạn tri kỉ, không có gì là không thể nói cho nhau nghe. Nhưng cậu ấy rất ít khi kể chuyện về cô cho tôi nghe, mà cho dù có nhắc đến cũng chưa bao giờ thấy cậu ấy nói xấu cô dù chỉ một câu. Có thể thấy cho dù cậu ấy có tổn thương đến mức nào thì người mà cậu ấy trân trọng nhất mãi mãi vẫn là cô.

-Về sau có phát sinh một số chuyện, tôi phải rời khỏi Bắc Kinh. Trước khi đi, Dương Phàm có đưa cho tôi một số điện thoại, nói là sau này có gì cần giúp đỡ thì cứ gọi cho cậu ấy bất cứ lúc nào. Còn nhớ lúc ấy tôi đã hỏi Dương Phàm nếu chẳng may cậu ấy đổi số điện thoại thì sao? Cậu ấy nói sẽ không có chuyện ấy xảy ra đâu, vì cậu ấy phải chờ một người, nên sẽ không bao giờ đổi số điện thoại. Khoảng nửa năm sau chúng tôi mới gặp lại, lúc ấy tôi đã có thai được hai tháng và phiêu bạt đến Thượng Hải, quyết định sẽ mở một quán rượu ở đó. Cô biết đấy, một người phụ nữ cô đơn không nơi nương tựa, phải đứng vững ở một thành phố hoàn toàn xa lạ không phải là một chuyện dễ dàng. Tôi nghĩ rằng với gia cảnh của gia đình Dương Phàm có thể giúp ích cho tôi đôi chút nên đã thử gọi điện vào số máy của cậu ấy. Quả nhiên người bắt máy là Dương Phàm. Chẳng bao lâu sau, cậu ấy đã giúp tôi giải quyết ổn thỏa mọi thủ tục và cùng tôi đặt tên cho quán rượu ấy là Yêu Ảnh. Những lúc rảnh rỗi, cậu ấy thường đến quán ngồi, chỉ ngồi và uống nước thôi. Cậu ấy trở nên điềm đạm hơn nhiều, không còn là một đứa trẻ xốc nổi như trước đây.

-Ngoài đứa bé trong bụng ra, tôi chẳng còn người thân nào trên đời này cả. Lúc tôi sinh nở, chính Dương Phàm đã đưa tôi tới bệnh viện. Cậu ấy đã đứng bên ngoài phòng đẻ chờ đợi Tiểu Hân ra đời. Tất cả các bác sĩ, y tá đều tưởng rằng cậu ấy chính là bố của đứa trẻ. Cậu ấy nói với tôi là, vốn dĩ cậu ấy cũng sẽ có một đứa con, đáng tiếc là lúc đó cậu ấy không đủ khả năng để bảo vệ nó, nếu như đã có duyên nhìn thấy Tiểu Hân ra đời, hãy để cho Tiểu Hân làm con nuôi của cậu ấy. Tiểu Hân từ nhỏ đã lớn lên trong vòng tay bảo bọc của Dương Phàm, thế nên nó cứ luôn miệng gọi cậu ấy là bố.

-Tiểu Hân luôn bị mang tiếng là một đứa con hoang, không có giấy khai sinh, không thể hưởng phúc lợi y tế như những đứa bé khác. Đây không phải là vấn đề tiền bạc. Khi tất cả những đứa bé khác đều được hưởng quyền lợi này, vậy mà đứa bé này lại không được hưởng sẽ nảy sinh cảm giác tủi thân. Tôi không muốn Tiểu Hân phải lớn lên trong sự dè bỉu của người khác. Một hôm, Tiểu Hân khóc lóc hỏi tôi tại sao nó lại bị nói là một đứa con hoang, đúng lúc ấy Dương Phàm cũng có mặt. Tôi đã hỏi cậu ấy có thể giúp tôi để cho Tiểu Hân có một thân phận đàng hoàng như những đứa bé khác không. Cậu ấy đã đề nghị cùng tôi giả kết hôn, đợi đến khi Tiểu Hân chính thức được làm giấy khai sinh sẽ làm thủ tục li hôn. Tôi nghĩ nếu như Tiểu Hân có thể trở thành con cháu của nhà họ Dương thì sau này nó sẽ không bị người khác khinh bỉ nữa, hơn nữa lại có thể mang đến cho thằng bé rất nhiều cái lợi. Xuất phát từ lòng ích kỉ, tôi đã chấp nhận lời đề nghị của Dương Phàm. Trưa hôm ấy, chúng tôi vừa hoàn tất thủ tục đăng kí hết hôn thì tối ấy cô đến tìm Dương Phàm. Chẳng ngờ chỉ vì sự ích kỉ của tôi đã gây ảnh hưởng lớn như vậy đến hai người- Thư Á thở dài: -Khả Nhi, xin lỗi cô!

-Sao có thể như vậy được…- Khả Nhi nói một cách khó khăn: -Hôm đó, rõ ràng là tôi tận mắt nhìn thấy các người…chị và Dương Phàm dẫn Tiểu Hân đi dạo. Các người…các người đến Bắc Kinh ra mắt bố mẹ Dương Phàm phải không?
-Đã diễn kịch thì phải diễn cho trót. Để có thể nhanh chóng giải quyết các vấn đề hoàn tất thủ tục làm giấy khai sinh cho Tiểu Hân, đúng là Dương Phàm đã dẫn tôi về ra mắt ông nội cậu ấy. Người già thường rất tinh ý, nhìn qua là ông nội Dương Phàm đã nhận ra là chúng tôi đang giả vờ, thế là mắng cho chúng tôi một trận. Nhưng cuối cùng ông vẫn chấp nhận Tiểu Hân. Giải quyết xong được vấn đề này, tôi và Dương Phàm lập tức làm thủ tục li hôn. Thực ra hôm cô ra về. Dương Phàm đã đuổi theo cô. Tôi không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy anh ấy quay lại một mình, vẻ mặt thất thần, suốt mấy ngày sau đó không chịu nói nửa lời. Kể từ đó cậu ấy cũng không đề cập nửa câu tới vấn đề của hai người nữa.

Khả Nhi cúi đầu nhìn chăm chú vào cốc cà phê trước mặt, đôi mắt tĩnh lặng chẳng chút gợn sóng. Thư Á âm thầm cảm thấy thất vọng, chăm chú nhìn Khả Nhi mới phát hiện ra hàng mi của cô đang khẽ rung rinh, một giọt nước mắt bỗng nhiên trào ra khỏi khóe mắt cô và rơi tách xuống cốc cà phê trước mặt. Cốc cà phê gợn lên vài gợn sóng:-Tại sao những điều này không sớm nói cho tôi biết?

-Xin lỗi cô!- Thư Á áy náy: -Tôi vốn định tìm cô nói cho ra lẽ nhưng lại nghĩ chuyện này là chuyện riêng giữa cô và Dương Phàm, tôi là người ngoài không tiện can thiệp, để cho Dương Phàm chính miệng nói với cô thì hay hơn. Nào ngờ Dương Phàm cũng khó xử. Chu Chính Hạo dù gì cũng là bạn thân của cậu ấy. Đắn đo suy nghĩ mãi cho đến hôm nay, tôi gọi điện cho Dương Phàm, thấy cậu ấy có vẻ khác thường, hỏi ra mới biết tin ngày mai cô sẽ làm đám cưới. Chuyện này nếu không nói rõ ra sẽ không bao giờ còn cơ hội nữa. Thế nên tôi đã tự ý đến tìm cô, hi vọng còn kịp. Thật sự tôi rất xin lỗi hai người!

Khả Nhi lắc đầu chua xót: -Là lỗi của tôi, cũng là lỗi của Dương Phàm, không liên quan gì đến chị hết. Chị không cần phải xin lỗi tôi!

-Không cần biết là lỗi của ai, điều quan trọng bây giờ là phải sữa chữa sai lầm- Thư Á đặt tay lên vai Khả Nhi, vội vàng nói: -Dù sao thì bây giờ cô và Chu Chính Hạo vẫn chưa làm đám cưới, mọi thứ vẫn còn kịp. Cô mau đi tìm Dương Phàm đi!

-Có lẽ tôi nên bất chấp tất cả để chạy trốn đám cưới này, chạy đi tìm tình yêu thật sự của mình rồi ngày ngày bên nhau không rời…- Khả Nhi cười ảm đạm: -Tôi có thể bỏ đi, nhưng còn Chu Chính Hạo? Bỏ lại anh ấy trong hoàn cảnh bị mất mặt và chế giễu của mọi người vì cô dâu bỏ chạy trước đám cưới? Và cả sự nghi kị của bạn bè anh ấy nữa? Anh ấy có làm gì sai đâu mà phải chịu đựng hậu quả do tôi và Dương Phàm gây ra?

-Cũng không nhất định phải bỏ trốn, cô có thể nói chuyện với Chu Chính Hạo để tìm ra một cách giải quyết ổn thỏa nhất mà!

-Cám ơn chị!- Khả Nhi vỗ nhẹ lên mu bàn tay Thư Á: -Mặc dù tôi không quen biết chị nhưng tôi tin người phụ nữ được Trụ Kiệt yêu thương nhất định là một người phụ nữ tuyệt vời! Nếu như chị đồng ý, tôi hi vọng chúng ta có thể trở thành bạn bè tốt của nhau. Hoan nghênh chị đến tham dự đám cưới của tôi!

Thư Á tiếc nuối: -Nói như vậy là ngày mai cô sẽ làm đám cưới thật sao? Như vậy là không công bằng với Dương Phàm, hơn nữa người cô yêu thật lòng rõ ràng là Dương Phàm, cô cam tâm chấp nhận như vậy sao?

-Chị có biết vì sao khi nhìn thấy giấy đăng kí kết hôn của chị và Dương Phàm, tôi lại chẳng chút do dự rời xa anh ấy bất chấp nỗi đau đớn ở trong lòng không?- Khả Nhi xót xa: -Bất cứ ai cũng không có quyền lấy danh nghĩa là tình yêu để làm tổn thương người khác. Chúng ta đều đã là người lớn cả rồi, đã gieo nhân nào thì phải chấp nhận gặt quả nấy thôi. Người thân và bạn bè của tôi đều đã được nhà họ Chu mời đến Bắc Kinh, nhà cho Chu cũng đã mời rất nhiều bạn bè thân thiết tới dự đám cưới, ai nấy đều vui mừng chờ đón hôn lễ ngày mai. Lúc này tôi và Chu Chính Hạo làm sao có thể tìm ra một phương pháp giải quyết ổn thỏa đây? Con người sống trên đời chẳng phải chỉ vì tình yêu, không thể chỉ nghĩ đến bản thân mà còn phải nghĩ đến người khác, nhất là đối với người một lòng một dạ với mình. Thư Á, Dương Phàm…- Khả Nhi cuối cùng cũng không ngăn nổi giọt nước trào ra, giọng nói của cô như nghẹn lại trong cổ họng.

Cánh cửa phòng khách mở ra, bên trong phòng tối om om. Khả Nhi cảm thấy toàn thân mềm nhũn, không nhấc nổi chân lên nữa. Cô nhắm mắt ngồi yên lặng dưới sàn hồi lâu, mùi thuốc lá phảng phất trong không khí. Khả Nhi mở to mắt tìm kiếm trong bóng tối, chợt giật mình nhìn thấy một đốm lửa nhỏ trong không gian.
Chính Hạo?- Khả Nhi khẽ gọi.

-Ừ…- giọng Chu Chính Hạo khàn đặc: -Anh cứ tưởng là em sẽ không quay về nữa!

Khả Nhi chậm rãi đi đến và ngồi xuống bên cạnh anh: -Hôm nay Thư Á nói với e là cô ấy và Dương Phàm đã li hôn. Hơn nữa bọn họ chưa từng là vợ chồng thật sự.

Chu Chính Hạo ngồi yên lặng không nói.

-Có lẽ em không nên nói chuyện này với anh, nhưng sau này chúng ta là vợ chồng, phải sống với nhau trọn đời, vì vậy em nghĩ vẫn nên nói thẳng với anh thì hơn!

-Chúng ta…vẫn sẽ là vợ chồng? –Chu Chính Hạo mừng rỡ nắm chặt lấy tay Khả Nhi.

-Lúc chia tay, Thư Á có hỏi em một câu, cô ấy hỏi liệu em có thể quên được Dương Phàm và yêu thương Chu Chính Hạo không?

Chu Chính Hạo ngoảnh sang nhìn Khả Nhi, trong bóng tối, đôi mắt anh ánh lên sự căng thẳng.

-Em nói: có thể cả đời này tôi không thể quên được Dương Phàm, cũng không thể yêu đương nồng nhiệt như thời còn trẻ, nhưng tôi sẽ từ từ từ bỏ tình cảm với Dương Phàm, học cách bình thản đối diện với anh ấy. Còn về Chu Chính Hạo, anh ấy là chồng tôi, là người sẽ cùng tôi chung sống suốt đời. Kể từ nay về sau, địa vị của anh ấy trong lòng tôi sẽ ngày một quan trọng hơn. “Mưa dầm thấm lâu” cũng là một kiểu tình yêu. Tình yêu có mãnh liệt đến mấy cuối cùng đều trở nên nhạt nhòa theo thời gian. Chính Hạo, em không bịa đặt những lời ngon ngọt để lừa gạt anh, những lời này thật sự xuất phát từ tấm lòng của em, nếu như anh có thể chấp nhận, xin hãy cho em thời gian, và xin anh hãy tin em!

Căn phòng trở nên im lặng, Chu Chính Hạo đưa tay ra kéo Khả Nhi vào lòng, đôi môi ấm nồng đặt lên trán Khả Nhi một nụ hôn dịu dàng: -Đương nhiên là anh tin em rồi!

Advertisements

22 comments on “Mong ước lâu bền – Chương 22.3

  1. Doc den day, kg muon doc nua.
    Ket thuc o day rat dep.
    Rat cong bang cho Chu Chinh Hao, va rat dung voi thuc te cuoc song.
    Cung vi muon Kn tro ve voi Dp, nen tac gia lam cho hinh anh Chu Chinh Hao xau di…

    • dung vay, moi thu nen dung o day thoi. k nen ap dat KN phai ve voi DP, cau chuyen phai dien ra theo cach tu nhien nhat thi moi mang hoi tho cs. co nhung ng chi di luot qua nhau trong cs nhung cung de lai ky uc k the quen

    • nhung du sao, ng thuc su doi KN k phai la CCH ma la DP. chinh DP moi la ng song trong doi cho nho nhung, mong moi KN nhat. Trong 6 nam do, CCH van la 1 cong tu dao hao, van luon co nhung co gai ben minh, moi su yeu thuong cua CCH doi vs KN lai choi day len khi CCH gap lai KN ma thoi.
      vi vay, minh nghi ket thuc nhu vay cung la hop ly ma. 😀

  2. nhung nhu vay cung khong cong bang voi duong pham vi duong pham da doi kha nhi trong 6 nam khong phan boi lai

  3. thật tiếc cho anh chị DP và KN này quá,tại sao ai có cơ hội cũng lại đẩy nó ra xa nhỉ

  4. Đọc xong càng thấy ghét Thư Á, thà nói sớm chứ đợi đến bây h mới nói thì còn làm gì được nữa, chỉ làm cho người trong cuộc thêm day dứt thôi, nghĩ sao mà có thể nói rằng bây giờ quay lại với DP vẫn chưa muộn, thật thiếu trách nhiệm, tất cả đã chuẩn bị đâu vào đấy rồi, cũng chỉ tại DP ko biết tranh giành tình cảm thôi, tình yêu là thứ duy nhất trên đời này ko thể nhường nhịn hay trao đổi được, nếu đã yêu như thế tại sao còn năm lần bảy lượt đẩy KN ra, bị như thế là đáng. Đọc tới đây bực không chịu được, kết thúc thật chán nản, không muốn đọc tiếp nữa.

    • đồng ý. Nếu mình là tác giả, mình sẽ để CCH tự động buông tay. Như vậy hình ảnh nhân vật cũng đẹp hơn (đẹp từ đầu, đến đoạn cuối thì chẳng ra gì). Với lại KN cũng ko bị sảy thai. Gì chứ phụ nỡ mất con thì hận đời lắm (lại mất 2 lần), sẽ khó mà tha thứ cho DP và CCH. Đó là lẽ thường

      Nghe nói truyện kết mở. Đáng lẽ ra VVB phải sửa lại cuộc thi “Viết cảm nhân cho tr MULB” thành “Viết lại đoạn kết cho tr MULB” mới đúng. Như thế thì lắm kẻ bức xúc như mình sẽ tham gia ngay

      • Cám ơn ý kiến của bạn. Theo những ý kiến phản hồi thì có quá nhiều người chưa đồng tình lắm với cái kết cho truyện “mong ước lâu bền “. Một kết thúc mở để mọi người tự nghĩ ra một cái kết hoàn hảo cho chính nhân vật của mình có lẽ là điều tác giả mong muốn.

  5. NẾU NHƯ KN VỀ VỚI DP THI MINH KO ĐỌC NỮA ĐÂU. MÌNH THIK CCH CƠ. BẠN NÀO ĐỌC RỒI CHỈ MÌNH VỚI….

    • MINH KHONG NGHI THE. LAY 1 NGUOI KHONG PHAI CHI VI NGUOI DO TOT. HON NHAN LA CHUYEN CUA 2 NGUOI YEU NHAU

      DP VA KN YEU NHAU. HO VE VOI NHAU LA QUA DUNG

    • nhưng cái kết chẳng hợp vs cái tên truyện là MONG UOC LAU BEN, buồnnn, tại sao Kha Nhi cố gắng và vất vả như vậy để rồi mất tất cả, buồn nữa. 😦

  6. Truyện này đoạn kết nhiều lủng củng và vô lí rồi. DP làm hôn thú trong vòng 24h. Trong khi Thư Á và DP về nhà ông Ngoại vài tuần sau đó.

    Nếu cần khai sanh thì phải làm từ sớm, sao lại để đứa nhỏ 6 tuổi mới làm, làm 24h thì làm gì làm khai sanh cho kịp? Đã vậy tại sao Thư Á yêu cầu đúng lúc quá vậy?

    DP cái gì cũng không nói, để người khác nói hộ là sao? Đó đâu phải tính cách của DP?

    Sắp xếp cho KN về lại với DP, còn KN và CCH thì chia tay, tình bạn của họ về sau sao nhìn mặt nhau? Cuộc sống cả 3 chắc chắn sẽ không hạnh phúc. Sẽ bị sự ghen tuông lẩn quẩn.

  7. đúng rồi,truyện càng đọc càng thấy không logic,minh mong co một kết truyện hay hơn ,hợp tình hợp lí hơn,tác giả can xem lại,kết thúc mở nếu không viết phù hợp thì sẽ làm phụ lòng độc giả nha tác giả,còn những tác phẩm tiếp theo se còn ai muốn đọc nữa chứ

  8. Tại sao Tay Dương Phàm, mà Khả Nhi giữ thành tay Chu Chính Hạo? 😀 Sai roài nè hờ hờ

    Hơi thở nóng hổi phả vào gáy Khả Nhi, đôi bàn tay không yên phận của Dương Phàm bắt đầu “du lịch” trên người cô. Khả Nhi vội vàng giữ chặt lấy tay Chu Chính Hạo

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s