Mảnh ghép hôn nhân – Chương 12.1


12. NGÃ RẼ, CẤT BƯỚC KHÓ KHĂN

Lí Tử Duệ không thể ngờ được là chuyện này lại xảy đến nhanh như vậy. Chỉ có điều nó không liên quan đến Lục Kỳ Thần, mà liên quan đến anh.

Mấy ngày hôm nay, Tử Duệ đang tiến hành nhiệm vụ tuyên truyền cho hạng mục bên bách hóa Thiên Trì với đám cấp dưới của Lạc Lâm, chồng của Nhiễm Nhược San. Mặc dù công việc tiến hành chẳng mấy thuận lợi nhưng cũng không đến nỗi có vấn đề nghiêm trọng. Chắc là do cái bụng bầu của Nhiễm Nhược San đã khá lớn nên trong ngần ấy thời gian làm việc với Thiên Trì, Tử Duệ đều không nhìn thấy bóng dáng cô ta đâu.

Nhưng chẳng được mấy hôm trong Thiên Trì đột ngột có tin đồn loan truyền: Nhiễm Nhược San vác cái bụng bầu 8 tháng chuẩn bị li hôn với Lạc Lâm.

-Tại sao lại li hôn? -Nhan Hi Hiểu xoa xoa cái bụng của mình, kinh ngạc thốt lên: -Cô ấy đã có con với ông ta rồi, tại sao còn đòi li hôn?

-Anh không biết!

Hi Hiểu chau mày: -Đến lúc này mà đòi li hôn thì chắc là nguyên nhân nghiêm trọng lắm đây! Anh nghĩ mà xem, hiện giờ Lạc Lâm mà li hôn với Nhiễm Nhược San sẽ phải gánh chịu tiếng ác là bỏ vợ bỏ con. Một người của công chúng như ông ta, vừa mới dựng nghiệp ở J phải coi trọng tiếng tăm như tính mạng chứ nhỉ?

-Anh cũng không biết- Lí Tử Duệ thở dài: -Nhiễm Nhược San cứ như là mất tích rồi ấy, cũng chẳng thấy đến tìm anh. Cô ta chẳng nơi nương tựa ở thành phố này, anh cứ tưởng có gì cô ta sẽ đến tìm mình….

-Thế anh vẫn định nối lại duyên cũ với cô ta à?- Hi Hiểu cao giọng.

Anh lườm cô một cái sắc lẻm: -Anh chỉ lo cho cái hợp đồng của bên anh với bên Thiên Trì mà thôi!

-Về cơ bản, cái hợp đồng này là do Nhiễm Nhược San xây dựng nên, mà nay Nhiễm Nhược San lại chuẩn bị li hôn với ông ta. Thế thì chẳng phải cái hợp đồng này đang bị đe dọa hay sao?

-Ông ta sao có thể hủy hợp đồng như vậy?- Hi Hiểu dừng lại một chút: -Hợp đồng mấy năm hả anh?

-3 tháng!

-3 tháng?- Hi Hiểu há hốc mồm kinh ngạc: -Ngắn như vậy sao?

-Ừ, Lạc Lâm là một người làm việc rất thận trọng. Ba tháng này là ông ta muốn kiểm tra trình độ của chúng ta, kiểu như là thử việc ấy. Hôm đó bọn anh đã bàn bạc xong rồi, nếu như ba tháng thử việc này đạt tiêu chuẩn của ông ta sẽ lập tức kí kết hợp đồng dài năm năm- nói đến đây Tử Duệ lại thở dài: -Chỉ có điều anh cảm thấy lần này…
Nhìn bộ dạng của Tử Duệ, Hi Hiểu không nói được thêm cái gì, chỉ biết nhẹ nhàng an ủi. Đúng lúc ấy điện thoại của Tử Duệ đổ chuông. Cái lão Tôn Bồi Đông chết tiệt này lại bắt Tử Duệ đi làm “thằng hầu rượu”, lại là tiếp khách.
Sau khi dặn dò vài câu, Lí Tử Duệ ra khỏi nhà.

Cuộc sống tẻ nhạt đến đỉnh điểm, bởi vì có thai nên Hi Hiểu không thể lên mạng, chỉ có thể ngồi xem ti vi. Cô nằm thẳng ra ghế sô pha, bỗng cô phát hiện ra một vật gì đó cưng cứng ở dưới lưng, cầm lên nhìn hóa ra là chìa khóa văn phòng của Tử Duệ.

Cô khẽ mỉm cười, định mang đi cho anh nhưng chợt nảy ra một ý khác. Giờ có đuổi theo thì có khi anh đã lên taxi rồi, chi bằng cứ để khi nào anh phát hiện ra rồi quay về lấy thì hơn.

Nào ngờ suy nghĩ này vừa thoáng qua trong đầu Hi Hiểu thì có tiếng chuông cửa vang lên.

Hi Hiểu nhủ thầm Lí Tử Duệ sao mà nhanh thế. Cô vác cái bụng bầu tám tháng, khệ nệ đi ra mở cửa, nào ngờ người đứng bên ngoài cửa lại là một người khác.

Đó là người mà cô đã từng quen. Hi Hiểu còn đang lục lại kí ức xem người đó là ai thì ông ta đã lên tiếng xưng danh: -Chào cô Lí, tôi là Lạc Lâm!

Lúc này Hi Hiểu mới sực nhớ ra, hóa ra ông ta chính là chồng của Nhiễm Nhược San.

Hi Hiểu nghiêng người nhường đường cho ông ta vào nhà, môi nở nụ cười lịch sự, trong lòng nhủ thầm: Nhiễm Nhược San với Tử Duệ có quan hệ như vậy mà cô còn chưa đặt chân đến nhà cô ta bao giờ, cái lão Lạc Lâm này tại sao lại vô duyên vô cớ đến nhà mình nhỉ?

Lạc Lâm lập tức cho cô một đáp án: -Cô Lí, tôi muốn nói chuyện của chồng cô với vợ cũ của tôi.
-Tôi không hiểu- Hi Hiểu sững người.

-Tôi không tin là cô không hiểu…- Lạc Lâm đẩy gọng kính trên sống mũi, khóe môi nhếch lên đầy châm biếm: -Chắc là cô cũng biết mối quan hệ giữa chồng cô với vợ cũ của tôi chứ?

-Tôi biết, hai người ấy là người tình cũ. Nhưng hiện giờ ai nấy đều có gia đình riêng rồi, vì vậy tôi không cho rằng họ còn có liên quan gì với nhau.

-Thế nhưng cô có tin chồng mình luôn chung thủy với mình không?- Lạc Lâm đột nhiên cười nhạt: -Cô Lí, không phải tôi vô cớ nói ra chuyện này đâu. Đây là kết quả kiểm tra tuần trước, bác sĩ nói tôi đã rơi vào tình trạng này hơn hai năm rồi. Vậy thì, tại sao tôi lại có con được chứ?

Mặt Hi Hiểu tái mét: -Ông Lạc, tôi rất đồng tình với cảnh ngộ của ông, nhưng mà chuyện này hình như không có liên quan gì đến chúng tôi thì phải?

-Tôi đến đây không phải để cầu xin sự đồng tình của cô, mà chỉ là để nhắc nhở cô một chuyện…- ông ta khẽ thở dài: -Giờ vẫn chưa muộn, còn có thể cứu vãn được.

-Ông có ý gì vậy?

-Cô nên hiểu ý của tôi mới phải…- Lạc Lâm nheo nheo mắt: -Theo như tôi được biết thì sau khi kết hôn với tôi, Nhiễm Nhược San đã nhiều lần đến tìm người tình cũ. Cô Lí chắc cũng biết câu “ngó đứt tơ vương” chứ hả?

Hi Hiểu chợt cảm thấy có một góc nào đó trong trái tim mình sụp xuống. Cô cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: -Ông Lạc này, ông có thể nghi ngờ vợ mình bất chính nhưng tôi lại tin tưởng chồng mình.

-Tùy cô thôi!- Lạc Lâm đứng dậy đi thẳng ra ngoài cửa. Đột nhiên ông ta ngoảnh đầu lại nói: -Cô Lí, làm phiền cô nói với Lí Tử Duệ rằng đừng phí công vô ích với hợp đồng của Thiên Trì nữa, hợp đồng giữa hai bên là không thể, bảo anh tớ chớ có hoang tưởng nữa!

-Còn nữa, nếu như cô tin tưởng chồng mình, vậy thì mời cô đến quán cà phê Kim Sắc Niên Hoa, ở đó sẽ cho cô một đáp án chính xác!

Dứt lời, Lạc Lâm đi thẳng ra ngoài.

Hi Hiểu không biết dùng từ nào để hình dung tâm trạng mình lúc này. Một cơn tức giận bùng lên ở trong lòng khiến cho cô gần như không thể thở được. Cô nhấc điện thoại lên, tê dại gọi đến số điện thoại đó, điện thoại đổ vài hồi chuông liền có người nhấc máy: -A lô, Hi Hiểu à, có chuyện gì thế em?

Có tiếng ồn vọng lại từ đầu dây bên kia, hình như là đang ở một nhà hàng hay quán cà phê nào đó: -A lô, anh đang ở đâu thế?

-Ở Ngân Quang- hình như Tử Duệ có hơi ngạc nhiên trước câu hỏi của cô, anh bổ sung thêm một câu: -Khách hàng hẹn anh ra đây nói chuyện!

-Ờ..- Hi Hiểu ậm ừ đáp lại: -Lí Tử Duệ, anh với Nhiễm Nhược San, đã từng ….chưa?

Lí Tử Duệ ngẩn người: -Từng gì?

Hi Hiểu đột nhiên cảm thấy câu hỏi của mình thật ngớ ngẩn. Giờ đã chẳng phải là những năm 50 của thế kỉ, ai yêu nhau chẳng có nhu cầu tình dục. Ngay cả một đứa bảo thủ như cô mà cũng từng có một lần đi quá giới hạn, huống hồ là anh?

Vì vậy khi Tử Duệ hỏi lại, Nhan Hi Hiểu không dám nhắc lại mà ậm ừ rồi cúp điện thoại luôn.

Trong đầu cô vang lên câu nói cuối cùng của Lạc Lâm: -Nếu như cô tin tưởng chồng mình, vậy thì mời cô đến quán cà phê Kim Sắc Niên Hoa, ở đó sẽ cho cô một đáp án chính xác!- chỉ một câu ngắn gọn nhưng lại ẩn chứa điều gì đó.
Lẽ nào Lí Tử Duệ thực sự đang ở đó?

Trong đầu vừa nảy ra ý nghĩ này, Hi Hiểu đã chộp lấy cái chìa khóa trên bàn rồi đứng dậy, xách túi lao ra khỏi nhà. Cô bắt một chiếc xe taxi đi thẳng đến Kim Sắc Hoa Niên. Trên đường đi cô cứ nghĩ, nếu như không nhìn thấy Lí Tử Duệ ở đó, từ nay cô tuyệt đối không bao giờ nghi ngờ anh nữa. Nhưng nếu như anh thực sự đang có mặt ở đó, cô phải làm gì đây?

Sự thấp thỏm khiến cho thời gian đi trở nên nhanh hơn bình thường rất nhiều. Nhan Hi Hiểu đặt chân lên Kim Sắc Hoa Niên, đi theo chân nhân viên phục vụ, mắt đảo quanh tìm kiếm hình bóng của Tử Duệ. Quả nhiên, ở trong một góc quán cà phê, cô nhìn thấy bóng dáng của chồng mình.

Cùng lúc ấy, đập vào mắt cô còn là hình ảnh của Nhiễm Nhược San, người tình cũ của anh.

Vào khoảng khắc ấy, máu trong cơ thể Hi Hiểu dường như đông cứng lại, chân tay cô lạnh buốt.

Hình như hai người họ đang bàn bạc chuyện gì nghiêm trọng lắm, thế nên Hi Hiểu đến gần mà Lí Tử Duệ vẫn không phát hiện ra. Phải đến khi Hi Hiểu lắc lắc chùm chìa khóa trước mặt Tử Duệ anh mới nhận thấy sự xuất hiện của cô: -Tử Duệ, anh để quên ở nhà này!

Lí Tử Duệ kinh ngạc, đứng bật dậy: -Hi Hiểu, sao em lại đến đây?

-Em đến để đưa chìa khóa cho anh…- Hi Hiểu cố nặn ra một nụ cười, nụ cười mờ nhạt đến hoang mang. Cô chìa tay ra trước mặt Nhiễm Nhược San:- Chào cô Nhiễm!

Nhiễm Nhược San ậm ừ đáp lời rồi đưa tay ra bắt tay cô.

Hi Hiểu quay người lại, khóe môi lại lần nữa cong lên, nhưng nụ cười của cô lúc này khiến cho trái tim Tử Duệ lạnh toát: -Xem ra hai người còn có chuyện cần bàn, vậy em đi trước đây!

-Hi Hiểu! Hi Hiểu!

Nghe thấy tiếng gọi sau lưng mình, Hi Hiểu càng sải bước nhanh hơn. Vừa chặn được một chiếc taxi thì Tử Duệ đuổi đến, nắm chặt cánh tay cô lại.

-Hi Hiểu, em nghe anh giải thích đã!- giọng nói của anh như nghẹn lại, hơi thở hổn hển vì vừa chạy đuổi theo cô: -Hi Hiểu!

Cô gạt tay anh ra: -Lí Tử Duệ, anh muốn giải thích cái gì?- cô cười nhạt: -Giải thích vì sao từ nhà hàng Ngân Quang lại biến thành quán cà phê Kim Sắc Hoa Niên à? Hay là giải thích tại sao khách hàng lại biến thành người tình cũ?

-Anh….

-Bác tài, phiền anh cho xe chạy đi!- Hi Hiểu đóng sầm cánh cửa xe lại trước mặt anh, chiếc xe phóng vù đi, tạo ra những con gió phả lại, chẳng khác gì những con dao cứa vào da thịt Tử Duệ.

Hi Hiểu bất thần đưa tay lên lau mặt, chợt phát hiện ra vết nước mắt đã làm ướt những ngón tay cô. Hóa ra nước mắt cô đã rơi từ lúc nào mà không hay.

Hi Hiểu không bao giờ nghĩ rằng sẽ có lúc mình phải đối mặt với hoàn cảnh này. Nếu như Lí Tử Duệ không lấy cớ là tiếp đãi khách hàng để đến đây gặp Nhiễm Nhược San thì cô tuyệt đối không tin rằng đứa bé trong bụng Nhiễm Nhược San lại là con của anh. Thế nhưng những lời của Lạc Lâm lại trở thành hiện thực, cho dù cô không muốn tin nhưng cũng không thể phản bác được.

Dựa vào đâu mà anh lại làm như vậy? Một mặt thì nói rằng tương lai của anh và cô mù mịt, mặt khác lại lén lút đi lại với người tình cũ?

Hi Hiểu không đi thẳng về nhà mà tới vườn thực vật của thành phố, tìm một thảm cỏ rộng rồi ngồi đó suốt cả buổi chiều. Mãi đến khi trời nhập nhoạng không nhìn rõ mặt người cô mới đứng dậy ra về.

Ngồi cả ngày thì không sao, vừa mới đứng lên mới phát hiện ra là cả ngày chưa ăn gì. Nhìn đồng hồ, thấy thời gian cũng chẳng còn sớm nữa, Hi Hiểu mới chịu về nhà.

Lúc này, Lí Tử Duệ đã gần như ở vào trạng thái điên cuồng.

Kể từ lúc Hi Hiểu bắt xe bỏ đi, anh đã lập tức chặn một xe khác đuổi theo nhưng anh đâu ngờ Hi Hiểu lại không về ngay nhà. Trong nhà chẳng thấy bóng người, gọi điện thoại thì không liên lạc được, đến những nơi cô vẫn thường hay đến cũng không tìm thấy, Lí Tử Duệ bỗng chốc trở nên hoảng hốt, lúc này anh mới phát hiện ra rằng mình hiểu biết quá ít về cô, ngay cả những cái cơ bản như Hi Hiểu có mấy người bạn thân ở thành phố này anh cũng không biết.
Ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã là 10 giờ 10 phút. Lí Tử Duệ tự nhủ thầm, nếu như Hi Hiểu đến 10 giờ 30 mà vẫn chưa thấy quay về, anh sẽ báo cảnh sát.

Đúng vào lúc cái suy nghĩ ấy nảy ra, Lí Tử Duệ nghe thấy tiếng mở cửa, hình bóng của Nhan Hi Hiểu hiện ra trước mắt anh. Lí Tử Duệ vội vàng lao đến: -Hi Hiểu! Sao giờ này em mới về?

Dường như không để ý đến sự lo lắng của anh, Hi Hiểu chẳng thèm nhìn anh lấy một cái mà xoay người đi thẳng vào phòng.

-Hi Hiểu!- nhân lúc cô còn chưa kịp đóng sập cửa phòng, Lí Tử Duệ liền đưa tay ra chặn lại, nhíu mày hỏi cô: -Hi Hiểu, em đã đi đâu thế? Anh rất lo lắng cho em!

Hi Hiểu nhướn mày: -Tôi thì có gì để anh phải lo lắng chứ?- cô cười khẩy: -Tôi đến tượng nữ thần tự do ở New York chơi, còn nói chuyện với Obama nữa, anh có tin không?

Nói rồi Hi Hiểu định đóng sập cửa lại. Trái tim Lí Tử Duệ như thắt lại, anh biết cô đang cố tình công kích chuyện trưa nay anh nói dối cô. Tử Duệ hốt hoảng giải thích: -Hi Hiểu, em hiểu nhầm rồi!

Nhan Hi Hiểu không muốn nghe Tử Duệ giải thích gì thêm, cô vẫn cố chấp muốn đóng cửa lại, thế nhưng sức phụ nữ làm sao lại được với sức vóc của đàn ông, nhất là lúc này, khi cô đang mang thai: -Hi Hiểu!- Tử Duệ cuối cùng cũng len vào được trong phòng ngủ, anh nắm chặt cánh tay cô không chịu thả ra: -Em nghe anh giải thích đã nào!
Hi Hiểu vùng vẫy thoát ra khỏi bàn tay anh nhưng không được. Cô trợn mắt nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe cho thấy cô đã khóc rất nhiều: -Lí Tử Duệ, anh sợ tôi nghĩ ngợi nhiều nên mới làm vậy phải không? Anh lo lắng cho Nhiễm Nhược San, sợ tôi nghĩ bậy nên mới tìm ra một cái cớ để che mắt tôi phải không?

Lí Tử Duệ sững người, quả thật những gì anh định nói là như vậy. Nào ngờ Hi Hiểu lại đi guốc trong bụng anh khiến cho anh bối rối chẳng biết phải làm sao: -Đúng, không phải anh cố ý….

-Thôi đủ rồi, tôi biết nỗi khổ của anh, giờ mời anh về phòng của mình cho! Tôi muốn nghỉ ngơi một lát!- Nhan Hi Hiểu quay lưng lại, ngồi xuống giường, thản nhiên cởi tóc ra, làm ra vẻ như chuẩn bị đi ngủ. Chợt cô cảm thấy cánh tay đau nhức, Lí Tử Duệ đang nắm chặt tay cô, bộ dạng vô cùng kinh ngạc: -Nhan Hi Hiểu, em không tin anh sao?
-Tôi tin anh mà!- Hi Hiểu thản nhiên: -Anh có ẩn tình gì đó phải không? Tôi có thể thấu hiểu!
-Nhưng bộ dạng này rõ ràng là em đang tức giận mà!

-Thế anh mong tôi sẽ tỏ vẻ thế nào?- Nhan Hi Hiểu cười khẩy: -Tôi từ bé đã như thế này, anh chắc cũng phải quen với bộ dạng tôi thế này rồi chứ? Tôi không được dịu dàng như Nhiễm Nhược San, không được hiền lành như Nhiễm Nhược San, không được xinh đẹp như Nhiễm Nhược San. Tôi là một kẻ thô kệch, toàn thân đều có gai nhọn, mặt dày, vô liêm sỉ, xấu xỉ, tẻ nhạt!

-Nhan Hi Hiểu, anh không nói em như vậy!- Lí Tử Duệ cau mày, bàn tay cố chấp siết chặt cánh tay cô không chịu buông: -Đúng, là Nhiễm Nhược San gọi điện cho anh, không sai! Nhưng anh thật sự không muốn em nghĩ ngợi nhiều. Nhiễm Nhược San ở thành phố này chẳng bạn chẳng bè, cho dù không phải là quan hệ đó, thấy bạn bè li hôn cũng nên biểu thị chút quan tâm, chẳng phải thế sao? Anh chỉ là, anh chỉ là….- anh từ từ ha giọng: -Anh chỉ là không ngờ rằng em lại theo dõi anh!

-Tôi theo dõi anh?- Hi Hiểu hừ giọng: -Lí Tử Duệ, anh đánh giá quá cao bản thân mà đánh giá thấp tôi rồi đấy! Anh với tôi là quan hệ gì, dựa vào đâu mà tôi phải theo dõi anh?

Câu nói này của Hi Hiểu đã chạm vào nỗi đau của Tử Duệ, giọng anh đanh lại: -Hi Hiểu, có gì em từ từ nói!
-Nếu như cảm thấy lời nói của tôi khó nghe thì anh có thể không nghe, không ai ép buộc anh cả!- nhìn thấy bộ dạng nghiêm nghị của Tử Duệ, Nhan Hi Hiểu càng thêm tức giận: -Anh đi mà nghe những lời đường mật của Nhiễm Nhược San nhà anh đi, tôi cho anh đi đấy! Các người đi mà đoàn tụ cả nhà ba người với nhau đi!

-Em nói thế là ý gì? Cái gì mà cả nhà ba người?

-Cái gì là cả nhà ba người bản thân anh rõ hơn tôi mà!

-Em đừng có ăn nói hàm hồ như vậy nữa, mau nói rõ ràng đi!- Lí Tử Duệ giật mạnh cánh tay Hi Hiểu, ép cô phải ngồi xuống giường: -Cả nhà ba người? Thế mà em cũng nghĩ ra được à?

-Tôi nghĩ được ra thì cũng phải nhờ anh làm được ra điều đó mới đúng!- Nhan Hi Hiểu chẳng chút sợ hãi, nhìn thẳng vào mắt Tử Duệ: -Lí Tử Duệ. Tôi cứ nghĩ rằng tội của tôi nặng lắm. Tôi vô duyên vô cớ ném cho anh một đứa bé, tôi thực sự quá vô sỉ! Thế nhưng đến hôm nay tôi mới biết anh mới chính là kẻ đểu cáng lúc nào cũng tỏ vẻ bình thản như không!

-Anh với cô ta có con với nhau thì thôi, vậy tại sao lần trước anh còn không chịu xé cái hợp đồng đó đi? Đi mà xây dựng hạnh phúc gia đình ba người êm ấm với cô ta đi?- càng nói Nhan Hi Hiểu càng thêm kích động: -Cô ta hiện giờ cũng li hôn rồi, vậy thì Lí Tử Duệ này, có phải người li hôn tiếp theo sẽ là anh không?

-Nhan Hi Hiểu!- Tử Duệ phẫn nộ gào lên!- Rốt cuộc em đang nói cái quái gì vậy? Đứa con đó là con của Lạc Lâm, chẳng có liên quan gì đến anh hết!Cái gì mà cả nhà ba người, dựa vào đâu mà anh phải đoàn tụ cả nhà ba người với cô ta?

Con của Lạc Lâm ư?- Nhan Hi Hiểu cười khẩy, nước mắt đã bắt đầu long lanh trên khóe mi: -Lí Tử Duệ, rốt cuộc anh còn định lừa tôi đến bao giờ? Lạc Lâm…Lạc Lâm ông ta hoàn toàn bị vô sinh, thế thì làm sao ông ta có thể có con với Nhiễm Nhược San được?

Nghe đến đây, Lí Tử Duệ hoàn toàn sững sốt: -Lạc Lâm bị vô sinh sao?

Hi Hiểu đau đớn gật đầu: -Chuyện này thì chỉ có thể có ba khả năng: Thứ nhất. Nhiễm Nhược San đã mang trong mình đứa con của anh, đứa bé này chính là tàn dư chuyện tình cảm của hai người. Thứ hai, Nhiễm Nhược San đã có con với người đàn ông khác. Thứ ba, Nhiễm Nhược San là một người lưỡng tính, có thể tự thụ tinh cho mình!
-Lí Tử Duệ, anh nghĩ xem, trong ba khả năng ấy, khả năng nào là lớn nhất?- nhân lúc Tử Duệ còn ngây người vì kinh ngạc thì cô đã đẩy anh ra ngoài cửa: -Lí Tử Duệ, tôi từ bỏ! Ngày mai chúng ta sẽ kí đơn li hôn, chúng ta li hôn thôi! Nhà cửa, tôi không cần nữa!

Anh tóm chặt cánh tay cô: -Nhan Hi Hiểu, em định tội cho anh thì cũng phải để cho anh chết cho rõ ràng chứ?- Tử Duệ hít một hơi thật sâu, ánh mắt long lanh: -Cho dù Lạc Lâm có vô sinh thì làm sao em biết được?
-Người ta đã tìm đến tận cửa rồi!- nhớ lại vẻ mặt của Lạc Lâm, Hi Hiểu càng thêm kích động: -Bảo tôi hãy quản lí chồng mình cho chặt, bảo tôi hãy chuẩn bị sẵn sàng tâm lí bị li hôn. Anh tưởng tôi có sức mà theo dõi anh chắc? Nói cho anh biết, người ta đã sớm biết hết nhất cử nhất động của anh và Nhiễm Nhược San rồi. Hôm nay thực sự không chịu được nữa nên mới bảo tôi đến Kim Sắc Hoa Niên!

Hi Hiểu vừa nói dứt lời thì Tử Duệ đã lao như bay ra cửa.

Anh chặn một chiếc taxi lại, sau khi lên xe anh liền gọi điện cho Nhiễm Nhược San, hình như đang chìm vào cơn mê nên giọng nói của Nhiễm Nhược San có phần ngái ngủ. Lí Tử Duệ hỏi rõ địa chỉ của cô ta rồi dặn dò người lái xe đi thẳng đến đó.

Đến nhà Nhiễm Nhược San, nhìn bộ dạng kinh ngạc tột độ của Tử Duệ, cô tò mò hỏi: -Có chuyện gì thế?
Lí Tử Duệ không nén nổi cơn giận dữ, kéo tay Nhiễm Nhược San xềnh xệch vào trong nhà: -Nhiễm Nhược San, cô nói rõ sự tình cho tôi nghe đi!

-Sự tình gì?- bị Tử Duệ kéo tay đau quá, mặt Nhiễm Nhược San nhăn nhó: -Lí Tử Duệ, anh bỏ tay….
-Chuyện đứa bé trong bụng cô là thế nào?

Mất vài giây gượng gạo, Nhiễm Nhược San cũng cố gắng nở một nụ cười: -Chẳng có liên quan gì đến anh cả!
-Tôi biết không có liên quan gì đến tôi, vậy thì có liên quan đến ai?- Lí Tử Duệ cao giọng: -Với Lạc Lâm e rằng cũng chẳng có quan hệ gì nhỉ?

Nụ cười của Nhiễm Nhược San đông cứng trên khóe miệng. Cô mím chặt môi, chua xót hỏi: -Sao anh biết?
-Nhiễm Nhược San, tại sao cô không nói sự thật với tôi?- nhìn thấy bộ dạng của Nhiễm Nhược San lúc này, Lí Tử Duệ hiểu ra rằng tất cả những gì Hi Hiểu nói đều là sự thật: -Nhiễm Nhược San, rốt cuộc cô đã làm cái gì? Đứa bé rốt cuộc là con của ai?

Advertisements

4 comments on “Mảnh ghép hôn nhân – Chương 12.1

  1. Trời ơi sao lại cùng một kiểu rắc rối thế này?
    Đúng là thời loạn lạc!!!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s