Tình yêu là một lần cảm cúm – Chương 6.1


CHAPTER 6 MƯA RÀO

Kim đồng hồ lại nhích thêm một chút, không khí trong phòng làm việc vô cùng căng thẳng, Ân Tá khó nhọc ngồi trên salon, dường như phải dùng toàn bộ sức lức của mình mới có thể tin được sự thực mà Âu Dương Tú vừa nói ra.

– Ý của bác là… Bảo Lam có thể là con của bác và bố cháu? – Anh cố gắng kìm nén sự phẫn nộ trong phòng lòng. – Bảo Lam và chồng bác có biết không?

– Không, không, họ đều không biết. – Âu Dương Tú tự biết mình có lỗi với người nhà, nhất là với Bảo Lam. – Đây chỉ là suy đoán của tôi thôi, nếu xét ngày tháng thì khả năng rất cao. Nếu Bảo Lam thực sự là em gái của cậu, Ân Tá…

– Bác đừng nói nữa! – Ân Tá chỉ cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung. Anh tới bên cửa sổ, mở rèm ra, cảnh biển rộng lớn bên ngoài ùa vào mắt anh. Anh đứng ở đó rất lâu, không nói lời nào. Âu Dương Tú căng thẳng nhìn lưng anh, chỉ sợ ngay cả hơi thở của bà cũng làm phiền tới anh.

Một lúc lâu sau, Ân Tá gọi điện thoại cho bố, hẹn ông chiều cùng đi uống trà, bàn về biện pháp giải quyết. Ân Tá lúc đó không biết là bố mình sẽ đưa Bảo Lam tới, Bảo Lam cũng không biết Ân Tá sẽ đưa mẹ mình tới. Mẹ và con gái, bố và con trai, một cặp tình nhân đang yêu nhau say đắm, một cặp tình nhân đã lén lút qua lại nhiều năm, người gây ra tai nạn xe hơi và gia đình người bị hại, người làm từ thiện và người nhận giúp đỡ… Mối quan hệ phức tạp trùm lên bốn người, khiến họ đều cảm thấy khó xử.

Nếu biết rằng đi uống trà với ông Lâm Thần không những gặp Ân Tá mà còn gặp mẹ mình, chắc chắn Bảo Lam đã không đi. Trong quán trà yên tĩnh, ngồi chưa được bao lâu thì cảm giác khó chịu trong cổ họng lại dâng lên. Cô chạy vội vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo, mãi mới trở về chỗ ngồi, lúc đó thấy Ân Tá đã tới.
Điều đáng sợ hơn là, sau lưng anh là mẹ cô.

Mẹ tới đây làm gì?

Cùng người tình cũ gặp mặt con cái hai bên sao? Hay là họ sắp kết hôn với nhau, muốn được con cái đồng ý? Hay là Ân Tá phát hiện ra tư tình giữa bố anh và mẹ cô nên ép họ phải chia tay nhau?

Giây phút đó, hàng ngàn ý nghĩ, hàng ngàn giả thuyết lướt qua đầu Bảo Lam, cô muốn tránh xa khỏi cảnh tượng ngượng ngập này nhưng ánh mắt tìm kiếm của Ân Tá lại dừng lại trên người cô.
Không thể trốn được nữa.

Cô tuyệt vọng nhắm chặt mắt.

– Các vị muốn dùng trà gì? Tiền chỗ ngồi 8 tệ một người, chỗ chúng tôi có trà hoa cúc, trà Thiết Quan Âm, trà Long Tỉnh… – Cô nhân viên giới thiệu.

– Uống Thiết Quan Âm đi, được không? – Ân Tá hỏi mọi người, bên cạnh anh là người bố Lâm Thần, ngồi đối diện là Bảo Lam, bên phải cô là mẹ của Bảo Lam, Âu Dương Tú. Từ lúc ngồi xuống chỗ này, Bảo Lam luôn giữ một khuôn mặt không biểu cảm và thái độ lạnh lùng, vừa nãy nghe mẹ giải thích, cô đã hiểu rằng mẹ “tình cờ” gặp Ân Tá, sau đó cùng tới quán trà. Cô tin vào lời giải thích của mẹ mình, cũng không biết nên đối diện với tình cảnh khó xử này như thế nào. Nhân viên phục vụ mang ấm tách lên, rót trà đầy các chén, Bảo Lam trong lòng rối bời, không để ý gì vội vàng nâng chén trà lên miệng.

– Cẩn thận nóng! – Ân Tá và mẹ cô đồng thời hét lên, nhưng tiếc là đã muộn.

Cô không biết rằng nước trà lại nóng như thế, thế là bị bỏng, không biết phải làm thế nào. Bà Âu Dương Tú vội vàng lấy giấy ăn trong túi, đang định đưa cho con gái thì phát hiện ra mình đã muộn một bước. Ân Tá đang lau mấy giọt nước dính trên tay Bảo Lam.

– Đau không? – Anh nhẹ giọng hỏi, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương.

Bảo Lam thoáng cau mày rồi yếu ớt gật đầu. Ánh mắt đó khiến Âu Dương Tú như quay trở lại mười mấy năm trước, khi con gái còn nhỏ, bị bạn bè ở lớp bắt nạt, về tới nhà hai đầy gối đầy máu, bà dùng bông thấm cồn khử trùng cho con gái, khi đó ánh mắt của con gái cũng tràn đầy sự ỷ lại. Khi đó Bảo Lam là một đứa trẻ đáng thương, trong mắt cô bé, mẹ chính là bến bờ để cô nương tựa, nhưng hôm nay, người mà Bảo Lam ỷ lại chính là Lâm Ân Tá, rõ ràng giữa bà và con gái đã có một bức tường vô hình mà bà không biết phải vượt qua như thế nào.

Thôi bỏ đi, con gái lớn rồi không cần mẹ nữa. Âu Dương Tú dường như nghĩ thông tất cả, nâng chén trà của mình lên. Bà ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt ấm áp của ông Lâm Thần ở đối diện. Âu Dương Tú khi còn trẻ rất xinh đẹp, những người theo đuổi bà có thể xếp hàng dài từ cổng trường tới cổng nhà, nhưng trong mắt bà chỉ có anh chàng Lâm Thần học trên khóa mà thôi, hai người yêu nhau từ khi học lớp 10 cho tới khi tốt nghiệp đại học, sau khi tốt nghiệp, Lâm Thần được phân công tới một doanh nghiêp nhà nước ở phương Bắc làm việc, hai người yêu nhau phải chia tay nhau trong tủi hờn, mãi tới mấy năm sau, khi cả hai đã lập gia đình, họ lại gặp nhau trong thành phố này.
Những đứa con còn trẻ luôn cho rằng bố mẹ quá thực dụng và độc ác, nhưng chúng không biết rằng sở dĩ họ trở thành những người cả ngày chỉ biết quan tâm tới việc ăn, việc mặc là vì trong nhà họ trên có bố mẹ già, dưới có các con nhỏ. Để có đủ tiền lo lắng cho con cái, từ khi con ra đời họ đã phải tìm đủ mọi công việc để kiếm sống, ngày trước đã học piano tới cấp 10, nhưng Âu Dương Tú không bao giờ còn động tới cây đàn nữa, bà sống không phải vì mình, bà chỉ như một con quay quên mất bản thân, quay cuồng giữa dòng đời trôi nổi.

Con gái cuối cùng cũng lớn, cô bé nhỏ cả ngày chỉ biết quấn lấy mẹ ngày xưa giờ đã trở thành bạn gái của người khác. Tới lúc đã có thể nghỉ ngơi thì Âu Dương Tú hoảng hốt nhận ra mình đã già, mái tóc đã ngả màu, đứa trẻ mà bà tình cờ gặp dưới nhà đã gọi bà là “bà”.

Cô nữ sinh nhỏ bé được mọi người chiều chuộng ngày xưa giờ đã thành bà. Bà thở dài, số phận thật tàn nhẫn và vô thường. Tàn nhẫn hơn là, chớp mắt 20 năm đã qua đi, ánh mắt của Lâm Thần sao vẫn nồng nàn như thế? Dường như 20 năm chỉ là một con số không có thực, chỉ cần một cơn gió thổi qua là đã tan ra như một đám mây, không để lại bất cứ dấu vết gì trong trái tim ông.

Lâm Thần là một người đàn ông chung tình hiếm có, cũng là một người đàn ông tàn nhẫn hiếm có. Từ khi học cấp ba, ông có thể chỉ yêu một người, mười mấy năm sau vẫn như thế; nhưng ông có thể vì làm vừa lòng người khác, tùy tiện lấy một người phụ nữ khác để sinh ra ba anh em Ân Tá, làm người nối dõi tông đường.

Tình yêu và gia đình, ông phân biệt rất rạch ròi.

Đoạn mở đầu kinh điển trong tác phẩm “Người tình” của Duras được coi là miêu tả lại tình yêu giữa Duras và người yêu của bà là Andrew. Andrew nói với Duras khi đó đã già:

– Khi em còn trẻ, mọi người đều khen em đẹp, bây giờ anh tới đây để nói với em, so sánh với sắc đẹp của em khi đó, anh yêu dung nhan tuổi già của em lúc này hơn.

Tình yêu sâu sắc mà ông dành cho bà đọng lại chỉ trong một câu nói ngắn ngủi. Cho dù là khi hồng nhan hay lúc đầu đã bạc, trong lòng Lâm Thần, Âu Dương Tú vẫn là người phụ nữ đẹp nhất. Ngày trước Ân Tá, A Triệt và Bích Kỳ vẫn còn nhỏ, ông không muốn ba đứa con của mình không có cha, nay con cái đều đã trưởng thành, Lâm Thần quyết định phải sống vì mình một lần, ly hôn với người vợ hiện tại và kết hôn với Âu Dương Tú, người tình mà mình thương yêu bấy lâu nay.

– Bởi vậy, Ân Tá, Bảo Lam, chỉ cần hai con gật đầu, bố mẹ sẽ kết hôn. – Lâm Thần nói, nhìn vào ánh mắt trong sáng của Bảo Lam. Bảo Lam tránh ánh mắt ông, chỉ cảm thấy thật buồn cười.

Kết hôn? Vậy còn người vợ hiện tại của ông thì sao? Ông coi bà chỉ như một vị khách ở trọ, lúc thích thì mời tới, không thích thì đuổi đi sao? Bảo Lam lạnh lùng nhìn người đàn ông luôn miệng nói là sẽ lấy mẹ mình, chỉ cảm thấy đằng sau cái mặt nạ si tình của ông là một sự bạc bẽo đến lạnh lùng. Có lẽ Ân Tá cũng không vui trước ý định này của bố mình, khi nghe tới câu “Chỉ cần hai con gật đầu, bố mẹ sẽ kết hôn”, anh nhếch mép cười, có điều vì là con nên anh không tiện phản đối ra mặt, chỉ thấp giọng hỏi lại:

– Nếu con không đồng ý thì sao? Chẳng phải hai người vẫn lén lút qua lại với nhau 20 năm nay đó sao? Bây giờ mới nói những chuyện này, có phải là giả dối quá không?

– Giả dối? – Lâm Thần sa sầm nét mặt. – Con nói bố giả dối? Ân Tá, ít nhất bố cũng là bố của con! Con… – Ông đập tay xuống bàn.

– Được rồi, được rồi. – Âu Dương Tú vội vàng ngăn ông lại. – A Thần, đừng có nổi giận, gan của anh không tốt. Ân Tá này. Bố cậu hơi nóng tính, việc này chúng tôi cũng không vội, cứ từ từ bàn bạc.

– Còn từ từ bàn bạc? – Lâm Thầm trừng mắt, đánh mất hết vẻ nho nhã lịch sự của mình. – Còn phải chờ bao lâu? 20 năm trước chúng ta đã phải ở bên nhau rồi mới đúng, khi đó nếu không phải chúng ta đều đã kết hôn rồi… Haizz, thực ra khi chồng em chết, chúng ta đã có thể ở với nhau, Tú, em đừng có do dự nữa, không thành được việc gì đâu.

Khi ông nói câu cuối cùng, rõ ràng ý nói rằng bố Bảo Lam là một viên đá ngáng đường trong chuyện tình yêu của họ. Bảo Lam nghi ngờ, nếu năm đó tai nạn không xảy ra, nói không chừng Lâm Thần cũng sẽ nghĩ cách để loại bỏ bố cô. Liệu mấy năm trước khi xảy ra tai nạn, ông có đang âm thầm lên kế hoạch mưu sát bố cô không?

Ý nghĩ này xuất hiện trong đầu Bảo Lam khiến sống lưng cô ớn lạnh.

Nếu đó là mưu sát thì chẳng phải người chấp hành chính là Ân Tá, người mà cô yêu nhất sao? Không, không, không! Không phải đâu! Bảo Lam lắc đầu, ra sức phủ nhận suy đoán này. Không đâu! Ở cùng nhau lâu như vậy rồi, nhân phẩm của Ân Tá tuyệt đối đáng tin tưởng. Thấy sắc mặt Bảo Lam tái xanh, Âu Dương Tú biết chắc chắn con gái mình lại đang nhớ tới vụ tai nạn khiến cô phải mất bố, càng thêm đau lòng, thế là bà nói với Lâm Thần:

– A Thần, chuyện của chúng ta tạm thời không nhắc tới. Anh nói với bọn trẻ chuyện đó trước đi.

Nói xong, bà nhìn Bảo Lam, muốn nắm tay con gái, nhưng lại không dám. Vẫn có những lời bà không thể nói ra khỏi miệng.

– Ừm, cũng được. – Lâm Thần gật đầu, uống một ngụm trà, lấy giọng rồi cất tiếng. – Ân Tá, Bảo Lam, bây giờ hai con đang yêu nhau phải không?

– Đúng. – Ân Tá nắm tay Bảo Lam, hai người nắm chặt tay nhau, chứng tỏ lòng quyết tâm của họ. Lâm Thần gật đầu, hiểu tâm lý của con trai. Thích con người ta là việc tốt, ông chưa bao giờ thấy con trai đưa người con gái nào về nhà ăn cơm, lại nghe Bích Kỳ nói anh trai mình mắc bệnh đồng tính, ông rất hoảng sợ. Ân Tá yêu Bảo Lam, vốn dĩ ông cũng yên tâm trong lòng, nhưng… nhưng họ rất có thể là anh em của nhau!

Lâm Thần thở dài, đúng là oan nghiệt do ông tạo ra mà.

– Các con mau chóng đi làm xét nghiệm ADN để xác minh huyết thống, nếu không phải anh em, bố không phản đối hai con yêu nhau. – Ông tỏ thái độ. Bảo Lam như vừa từ trên trời rơi xuống, một lúc quay nhìn Lâm Thần, một lúc lại quay nhìn Ân Tá:

– Ân Tá, tại sao lại phải xét nghiệm ADN? – Chuyện mẹ cô có tư tình với bố của Ân Tá, rồi ông lại giục hai người đi xét nghiệm… Những chuyện này liên hệ lại khiến cô cũng âm thầm đoán được cái gì đó, nhưng cô vẫn cố níu giữ tia hy vọng cuối cùng, muốn nghe đáp án từ chính miệng Ân Tá.

Nhưng thật tàn nhẫn, Ân Tá lại gật đầu:

– … Bảo Lam, chúng ta… chúng ta có thể là anh em.

Đúng là một bộ phim rẻ tiền…

Đây rõ ràng là một bộ phim rẻ tiền!

Bảo Lam thẫn thờ như hóa đá, khuôn mặt càng trở nên nhợt nhạt như một tờ giấy, một hồi lâu sau, cô mới run rẩy nhắc lại:

– Anh, anh nói cái gì?

Cho dù không nhẫn tâm nhưng trong lòng Ân Tá biết rõ sớm muộn cũng sẽ tới lúc này, bởi vậy anh cắn răng nói thêm lần nữa. Lần này cô nghe rất rõ, từng câu từng chữ. Thời gian quay ngược lại, giây phút đó cô nhớ lại lần đầu tiên gặp anh trong tiệm tạp hóa, một ngày mùa xuân lạnh lẽo và xấu trời. Từ sau buổi chiều gặp anh, cô mất đi người yêu đầu tiên. Sự xuất hiện của anh luôn kéo theo nhiều cái mất của cô.

Hồi lâu sau, cô nghe thấy mình gọi khẽ:

– Anh? – Giọng nói của cô nghe như một hạt cát đang cố ngoi lên khỏi đống cát lớn, khàn khàn, thô ráp và đau đớn.

Cô không cam tâm, đúng, cô không cam tâm.

Sao anh có thể là anh trai của cô được? Sao anh có thể là anh trai của cô được? Những tình tiết của một bộ phim rẻ tiền sao lại có thể xảy ra đối với cô? Cô đang định nói với Ân Tá về những bức ảnh khỏa thân, ai ngờ một đòn đau đớn hơn lại giáng xuống. Bảo Lam thấy ngực mình đau xé, dường như những dòng thuốc độc đang chảy vào trong tim, thấm vào từng thớ thịt rồi lan ra khắp cơ thể. Cô quay đầu lại nhìn mẹ, sắc mặt mẹ cũng tái nhợt, hơi thở gấp gáp, định mở miệng nói gì đó rồi lại không nói.

Âu Dương Tú muốn khuyên con gái không cần quá lo lắng, “anh em ruột” chỉ là suy đoán của bà và Lâm Thần, nhiều năm trước họ đã muốn đưa Bảo Lam đi xét nghiệm, nhưng nghĩ lại, trái tim của trẻ con vô cùng yếu ớt và nhạy cảm, việc gì cần phải làm rõ việc này, bởi việc này có thể tạo thành một ám ảnh lớn trong cuộc đời con.

Thế là chuyện này đành phải gác lại, cho tới ngày hôm nay thì không thể né tránh được nữa. Âu Dương Tú và Lâm Thần hiểu rõ tỷ lệ Ân Tá và Bảo Lam là anh em cùng cha khác mẹ lên tới trên 80%, bà không thể để con gái mình đi vào con đường không có đường lùi, bởi vậy bà mới muối mặt tới gặp Ân Tá, hy vọng anh chịu rời xa Bảo Lam.
Ánh mắt của ba người đều đổ dồn lên Bảo Lam.

– Con…

Lòng cô rối như tơ vò, chỉ nói vội một câu “xin lỗi” rồi chạy nhanh vào nhà vệ sinh rửa mặt. Thẫn thờ đi ra ngoài, cô bước hụt chân rồi ngã xuống khỏi cầu thang, một cô gái đang đi gần đó vội vàng đỡ cô, luôn miệng nói:
– Cẩn thận, cẩn thận!

– Cảm ơn.

Bảo Lam xua tay rồi lại chạy vào nhà vệ sinh, đi được hai bước, bỗng nhớ ra cái gì đó, quay lại nhìn cô gái vừa mới đỡ mình. Bích Kỳ? Sao cô ấy lại ở đây?

Bích Kỳ cũng đang cảm thấy cô gái này thật quen mắt.

Cô gái trước mặt có đôi mắt long lanh ướt, làn ra trắng trẻo và mịn màng như quả vải đã được bóc vỏ, lông mày và sắc mặt cũng có vẻ gì đó vô cùng quen thuộc, nhưng lại như chưa từng gặp mặt. Bích Kỳ vừa nhìn thấy Bảo Lam đã vô cùng thích thú.

– Chị là… An Bảo Lam?

– Em từng nhìn thấy ảnh chị trong phòng anh trai! – Bích Kỳ vui vẻ nói. – Chẳng mấy khi đi uống trà mà gặp chị, trùng hợp quá. Anh em đâu, anh ấy cũng ở đây hả?

Thấy cô nhìn ra xung quanh, trong lòng Bảo Lam kêu khổ một tiếng “chết rồi”, không thể để Bích Kỳ phát hiện ra chuyện xấu mà người lớn đã làm được. Bảo Lam giữ cô lại, kéo cô vào khu có từng phòng riêng:
– Bên này, Bích Kỳ, đã có duyên như vậy thì hôm nay chị phải mời em uống trà.

– Hi, không cần chị mời, chắc chắn là anh trai em cũng ở đây phải không? – Bích kỳ nghịch ngợm nháy mắt. – Hãy xem em tìm anh ấy tới đây.

– Không có ở đây đâu, thực sự là không có. Chị mời em uống trà.

– Anh ấy không ở đây hả? Lẽ nào chị tới đây uống trà một mình sao? – Cô không tin, nhìn đồng hồ trong điện thoại, vẫn còn sớm, người bạn mà cô hẹn vẫn chưa tới. Bích Kỳ kéo Bảo Lam vào ngồi bên chiếc bàn cạnh cửa sổ.
– Tới chỗ đó, em thích bàn cạnh cửa sổ… – Lời nói còn chưa dứt, Bích Kỳ đã nhìn thấy Ân Tá ngồi ở chiếc bàn gần đó, vui vẻ gọi. – Hi, anh Ân Tá!

Cùng lúc Ân Tá quay đầu lại, Lâm Thần và Âu Dương Tú cũng nhìn theo.

Ba người nhất tề quay lại, chỉ thấy Bích Kỳ đi thật nhanh, Bảo Lam buồn bã theo sau. Sắc mặt Ân Tá thoáng chốc chuyển sang màu đen. Bích Kỳ chạy tới bên bàn, lúc này mới phát hiện người ngồi sau tấm bình phong còn có bố mình và Âu Dương Tú.

– Bố…

Sự nghịch ngợm trên khuôn mặt Bích Kỳ lập tức tan biến, cả người cứng lại, đứng đơ như khúc gỗ, ánh mắt cô chuyển từ Ân Tá sang bố mình, rồi cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt của Âu Dương Tú.
Cô biết người đàn bà xấu xa này.

Từ nhỏ bố mẹ đã cãi nhau chỉ vì người đàn bà này, bố đi cả đêm không về cũng là vì bà ta. Bích Kỳ vừa nhìn thấy bà, đã cảm thấy ghê tởm như vừa phải nuốt một con ruồi, lửa giận bốc lên, cô chỉ mặt Âu Dương Tú, hỏi:
– Sao bà lại ở đây?

Âu Dương Tú ngượng ngùng nói:

– Cũng xong rồi, tôi về trước đây.

– Bà đừng có đi! – Bích Kỳ muốn giữ bà lại, nhưng Bảo Lam lại chạy lên bảo vệ bà.

– Làm cái gì hả? – Bích Kỳ thấy Bảo Lam ngăn mình, càng nổi giận hơn. – Bảo Lam, chị đừng làm lỡ việc của em! Tránh ra, tránh ra! – Cô định gạt Bảo Lam ra. – Này! An Bảo Lam! Rốt cuộc chị đứng về bên nào! Đây là người đàn bà mà cả nhà em căm hận nhất!

– Đó là mẹ chị!

– Cái gì? Chị nói cái gì?

– Đó là mẹ chị!

Advertisements

10 comments on “Tình yêu là một lần cảm cúm – Chương 6.1

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s