Tình yêu là một lần cảm cúm – Chương 5.4


– Đừng nói tới cậu nữa, tớ cũng đang buồn đây. Bạn trai tớ tốt nghiệp rồi, sắp tới Bắc Kinh làm việc. – Linh Linh xoa xoa má. – Chắc tớ cũng phải đi theo…

– Hả? – Bảo Lam bỏ cốc Coca xuống, nắm chặt tay bạn. – Cậu đừng có đi! Cậu đi rồi thì tớ làm thế nào?
– Làm thế nào? Mang mà phơi khô! – Ánh mắt của Linh Linh mỉm cười. – Cậu không yếu đuối như cậu tưởng đâu, Bảo Lam, nhớ khi đó Jason bỏ rơi cậu, cậu khóc lóc, đau lòng, tuyệt vọng, vậy mà cuối cùng vẫn qua đấy thôi. Tất cả lại còn tốt hơn trước.

Hai cô gái nắm chặt tay nhau, dường như lại trở về hồi học cấp ba cùng nhau tan học, đứng ở sân bóng rổ nhìn bọn con trai chơi bóng rồi lưu luyến chia tay nhau trước cổng trường. Bảo Lam chợt phát hiện ra mọi thứ đã không thể quay về, người bạn thân thiết nhất của mình giờ cũng phải đuổi theo hạnh phúc, trong nhất thời tâm trạng vô cùng phức tạp, vừa vui thay cho bạn, lại vừa không muốn bạn bỏ mình đi.

– Chàng trai đó như thế nào? – Bảo Lam chưa bao giờ gặp bạn trai của Ngải Linh Linh. Linh Linh xem giờ trong màn hình điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ. – Chắc là sắp tới rồi, anh ấy nói sẽ tới đón tớ.

– Đúng là ngọt ngào thật, nhóc con, khó khăn lắm mới hẹn cậu đi chơi, hóa ra chỉ cho tớ có hai tiếng đồng hồ. – Bảo Lam giả vờ giận dỗi. Một lúc sau, bạn trai của Ngải Linh Linh tới, Bảo Lam thầm kinh ngạc, đúng là một người hoàn hảo, nói năng nho nhã, lịch sử, dáng người cũng cao lớn, sáng sủa, thảo nào mà chinh phục được cô nàng Ngải Linh Linh vốn kiêu ngạo.

– Em chính là Bảo Lam mà Linh Linh thường nhắc tới hả. – Chàng trai tự giới thiệu. – Anh là Từ Thông, rất hân hạnh được gặp em.

– Lại còn hân hạnh nữa? Anh nói chuyện trang trọng quá đi. – Linh Linh nũng nịu nói chen vào, ôm chặt cánh tay anh, hai người đấu khẩu với nhau vài câu, đúng là một đôi hạnh phúc. Bảo Lam hút Coca trong cốc, không nói chen được vào câu nào.

Bỗng dưng cô cảm thấy thật cô đơn. Thì ra con người luôn luôn cần có một nửa bên cạnh, người bạn thân thiết nhất cũng đã tìm được một nửa của mình, từ đó mọi nhịp tim, mọi hô hấp của Linh Linh đều xoay quanh người chồng tương lai này, đâu còn chỗ để dành cho cô? Đang suy nghĩ thì trong họng Bảo Lam bỗng có một cảm giác gây gây khó chịu, cô cúi đầu muốn nôn nhưng chỉ ho khan vài tiếng, không nôn ra được.

– Sao thế Bảo Lam? – Linh Linh thấy cô có vẻ nôn khan, bỗng dưng lên tiếng. – Không phải là cậu có rồi chứ?
– Cậu có thì có? Linh tinh. – Bảo Lam lườm cô. Bạn trai vừa tới, trái tim Linh Linh đã không thể yên ổn được, Bảo Lam đành “tha” cho họ đi hẹn hò với nhau, còn mình thì cầm cốc Coca đi về phòng.

Mới đi được mấy bước, một cảm giác khó chịu lại dâng lên. “Không phải là cậu có rồi chứ?”. Câu nói đùa của Linh Linh nhanh như chớp lướt qua đầu Bảo Lam.

Chẳng nhẽ là có thật?

– Không, không như thế… Bảo Lam nghĩ kỹ lại. Lẽ ra mồng 10 phải bị nhưng tới hôm nay vẫn chưa thấy gì… Nỗi lo lắng dâng lên trong lòng cô. Hiệu thuốc cạnh cổng trường chắc là có bán que thử thai, nhưng bao nhiêu người quen, Bảo Lam không dám đi, bèn bắt xe buýt đi qua mấy con phố, tìm tới một hiệu thuốc nằm ở góc khá khuất rồi cố vứt bỏ sĩ diện, vào tiệm mua que thử thai.

Về tới phòng, không có ai trong phòng, Bảo Lam lén vào phòng vệ sinh để thử thai, đang lúc lo lắng chờ đợi kết quả thì tiếng gõ cửa dồn dập khiến cô toát mồ hôi lạnh. Chết rồi, chắc chắn là bạn cùng phòng đã về tới.
– Đây rồi, đây rồi. – Cô vội vàng cất que thử thai đi rồi chạy ra mở cửa. Điều kỳ lạ là bên ngoài không có ai, lẽ nào vừa nãy là ma?

Cảm giác lạnh lẽo vang lên. Cô chạy ra ngoài nhìn, hành lang vắng tanh, không có lấy nửa bóng người.
Có thể là mình nghe nhầm.

Bảo Lam tự an ủi bản thân. Đúng vào lúc cô vừa quay vào phòng thì ánh mắt cô bị trói lại bởi bức ảnh dán trên cánh cửa.

Ảnh khỏa thân, lại là những bức ảnh khỏa thân đáng ghê tởm.

Những bức ảnh như những cánh tay vô hình bám đầy trên cửa, trong những bức ảnh là khuôn mặt mê man của cô. Thân hình vô tội trong bóng đêm hiện lên như một bông hoa trắng muốt, nhắc nhở cô hai chữ “nhục nhã” viết như thế nào.
Bảo Lam điên cuồng xé rách các bức ảnh.

Những bức ảnh được dán dày đặc trên cửa, phải có tới hai, ba chục bức! Vừa xé xong thì cửa phòng đối diện mở ra, Đàn Hiểu Phong và bạn cùng phòng cô ta ôm sách vở bước ra. Vừa thấy dáng vẻ thất thần của Bảo Lam, Đàm Hiểu Phong chọc tức:

– Ô, sao mà mặt trắng thế kia? Cô đang định diễn Bạch Nương Tử hay Bạch Cốt Tinh vậy? Làm việc gì đáng xấu hổ hả?

Bảo Lam không thèm quan tâm tới bọn họ, đóng sầm cửa lại. Đàm Hiểu Phong thấy vậy chép miệng:
– Để tôi xem cô còn kiêu ngạo được bao lâu! – Nói rồi lắc mông bước đi.

Cũng may, que thử thai không có hai vạch đỏ như người ta vẫn nói, Bảo Lam chưa có thai. Cô thẫn thờ đứng trong phòng vệ sinh suốt 15 phút, cho tới khi ngoài cửa vang lên tiếng mở cửa của người bạn cùng phòng, cô mới giật mình bẻ gãy que thử thai, dùng giấy vệ sinh gói cẩn thận rồi nhét vào thùng rác.
– Bảo Lam, sao sắc mặt cậu xấu vậy. – Người bạn vừa học xong tiết tự chọn, thấy Bảo Lam như một bóng ma bước ra từ nhà vệ sinh, giật nảy mình. Bảo Lam như không nghe thấy tiếng gọi của bạn, nắm chặt những mảnh vụn của bức ảnh khỏa thân trong tay.

Làm thế nào đây?

Làm thế nào? Thì ra không phải cứ “ngoan ngoãn” là có thể quên đi được chuyện này.
Cái người bí mật đứng đằng sau đó chắc chắn sẽ không tha cho cô. Nhưng rốt cuộc người này là ai? Tại sao lại xuất hiện như một bóng ma thế? Cô không thể nào hiểu được.

Anh yêu, em có việc gấp muốn bàn với anh! Tối nay gặp ở chỗ cũ nhé. (Bảo Lam). Ân Tá đọc tin nhắn trong điện thoại, nhanh chóng nhắn lại một chữ OK rồi đặt điện thoại lên bàn. Người ngồi bên kia bàn là mẹ của Bảo Lam. Mười phút trước, thư ký báo với anh có một phụ nữ tên là Âu Dương Tú tới tìm anh, bảo là có chuyện quan trọng cần nói.

Nhìn thấy Âu Dương Tú là Ân Tá thấy trong lòng nặng trĩu, nhưng vẻ mặt lập tức tỏ ra cung kính, lễ phép chào bà rồi mời bà ngồi xuống chiếc salon đối diện.

– Mang cho tôi một ly cà phê. – Anh dặn thư ký.

– Không cần đâu, cậu Lâm. – Thấy bà Âu Dương Tú nhìn sang cô thư ký bên cạnh, Ân Tá vội vàng bảo cô ra ngoài rồi cẩn thận đóng cửa lại, phòng làm việc chỉ còn lại hai người. Chiếc đồng hồ trên tường thong thả gõ từng nhịp. Ân Tá đang chờ bà mở miệng, nhưng bà vẫn còn chần chừ chưa biết nói gì khiến thời gian trong phòng dường như ngưng đọng.

Một hồi lâu sau, Âu Dương Tú mới thở dài:

– Cậu Lâm, cậu với Bảo Lam không hợp nhau, hay là chia tay đi.

Trái tim anh nặng trĩu, hai chữ “chia tay” khiến nó đau nhói lên từng cơn. Anh cố gắng hạ thấp giọng:
– Tại sao? Bác gái, cháu nói rồi, tai nạn năm đó đã qua đi…

– Một nửa là vì tai nạn đó, một nửa là vì… – Bà Âu Dương Tú cắn môi, bà già rồi, thực sự đã già rồi, cho dù chăm sóc cẩn thận thế nào đi nữa thì bà cũng không che được những sợi tóc ngày càng bạc đi. Nhìn khuôn mặt anh tuấn của Ân Tá, bà dường như nhìn thấy hình dáng một người khác khi còn trẻ, người đó và bà có tình cảm biết bao nhiêu năm, chính vì tình cảm nằm ngoài khuôn phép đạo đức đó mà bà mất chồng, mất một gia đình hoàn chỉnh.
Đúng là thật khó để cất lời, nếu không phải tới mức vạn bất đắc dĩ, bà thực sự không muốn năm lần bảy lượt cúi đầu trước hậu bối như Lâm Ân Tá, huống hồ… Chính anh đã đâm chết chồng bà, bà phải hận anh, phải hận anh mới đúng!
Nhưng Âu Dương Tú không thể nào hận anh, bởi vì sự việc xảy ra ngày hôm đó có một nửa trách nhiệm thuộc về bà. Lúc này, nhìn ánh mắt phức tạp của Ân Tá, bà thực sự muốn bỏ đi, nhưng nghĩ tới hạnh phúc tương lai của con gái, Âu Dương Tú lại hạ quyết tâm, đứng lên rồi cúi lưng trước mặt Ân Tá.

– Tôi xin cậu, xin cậu hãy tha cho Bảo Lam.

Bình thường hậu bối mà thấy tiền bối hành lễ như thế này chắc chắn sẽ vội vàng đứng lên và nói “Bác làm gì vậy?”, sau đó mời tiền bối ngồi về chỗ của mình. Nhưng Ân Tá không làm như vậy.

Anh vẫn ngồi yên trên ghế, giây phút đó, trong mắt anh thoáng qua một sự ngạc nhiên tột độ, nhưng ánh mắt đó chỉ kéo dài một giây rồi lập tức chìm lấp trong đáy mắt sâu thẳm.

Âu Dương Tú thấy Ân Tá không tỏ thái độ gì, càng sốt ruột hơn.

– Ân Tá… – Bà gọi thân mật hơn. – Năm xưa là tôi không đúng, không nên ở cùng với bố cậu. Haiz… Đây đúng là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời tôi, chúng tôi người lớn đều phạm tội, làm liên lụy tới trẻ con các cậu. Bảo Lam vào cấp ba đã mất bố, những đứa trẻ khác nghỉ hè đều được ở nhà ngủ nướng, nó sáng ớm đã tới siêu thị làm thuê để kiếm thêm chút tiền…

– Tại sao cô ấy lại phải đi làm thuê? – Ân Tá hỏi. – Lẽ nào bố cháu không cho bác tiền sao? Theo như cháu được biết thì bố cháu rất rộng tay với những người đàn bà bên ngoài.

Anh không nhắm mắt lại nhưng trước mắt đã hiện lên hình ảnh mẹ hàng đêm ngồi lau nước mắt trong căn phòng khách rộng lớn. Khi đó anh ở Mĩ về nhà nghỉ hè, ngày nào cũng đi chơi với bạn tới gần sáng mới về. Hôm đó, khi anh về nhà mẹ vẫn chưa ngủ, một mình ngồi trong phòng khách thẫn thờ. Sự trở về đột ngột của anh khiến mẹ không kịp trở tay, bà không thể tránh được, bộc lộ hết nỗi đau khổ và yếu đuối của mình ra trước mặt con trai.
– Mẹ, mẹ không vui hả? – Anh lại gần rồi ôm vai mẹ như hồi còn nhỏ, hai mẹ con bao nhiêu năm nay không có nhiều cơ hội để gần gũi nhau.

– Không có gì. – Rõ ràng trong mắt mẹ vẫn còn mấy giọt nước mắt lau chưa khô, sáng lấp lánh dưới ánh trăng. Anh hiểu chắc chắn là vì tối nay bố anh không về nhà. Thấy mâm cơm vẫn còn đạy lồng bàn, cơm trong bát mẹ đã nguội từ lâu, anh đau lòng hỏi:

– Mẹ, bố không về nhà thì mẹ ăn trước đi, ngủ trước đi.

– Không sao, mẹ đang giảm cân mà.

– Giảm cân? Mẹ mà cũng phải giảm cân?

– Đương nhiên là phải giảm rồi, sau khi sinh con và A Triệt, bố con lúc nào cũng bảo là mẹ béo, không lâu sau thì có người khác… – Người mẹ vốn dĩ lạc quan giờ trong ánh mắt lộ vẻ đau khổ tột cùng. – Thôi bỏ đi… Con xem mẹ, sao lại nhắc tới chuyện không vui này chứ?- Bà đứng lên vào phòng trải chăn giúp Ân Tá. Nhìn cái lưng ngày càng còng theo thời gian của mẹ, Ân Tá đứng bất động, rất lâu, rất lâu. Một ngọn lửa hận dâng lên đốt cháy lồng ngực anh, càng lúc càng lớn, đến nỗi hai ngày sau khi anh đi trên đường tình cờ gặp chiếc xe của nhà Bảo Lam, không thể khống chế được mình, cố tình vượt qua, muốn nhìn xem người đàn bà phá hoại hạnh phúc của gia đình anh như thế nào.
Chính vì sự hận thù trong giây phút đó, đã gây nên cả một bi kịch.

– Tôi không lấy tiền của ông ấy, chưa bao giờ lấy cả. – Bà Âu Dương Tú khẳng định chắc chắn. – Lúc đầu khi tới với bố cậu, tôi chỉ đơn thuần là thích thôi chứ không bẩn thỉu như nhiều người vẫn nghĩ. Ân Tá, tôi biết cậu rất hận tôi, nhưng xin cậu đừng báo thù lên con gái tôi!

– Sao bác biết là cháu tới với Bảo Lam vì muốn báo thù? – Ân Tá hỏi ngược lại.

– Trên đời này có bao nhiêu con gái, điều kiện của cậu lại tốt, tại sao cậu lại cứ tìm con gái tôi? Sai lầm năm xưa của tôi làm liên lụy tới nó, cậu Lâm, cậu đừng… – Âu Dương Tú khẩn cầu. – Nếu cậu muốn báo thù thì cứ tìm tôi, chỉ cần con gái tôi bình an, hạnh phúc là được…

– Đúng. – Ân Tá nói chắc như đinh đóng cột. – Cháu cũng hy vọng cô ấy bình an, hạnh phúc, cháu cũng hy vọng mình chưa bao giờ gặp cô ấy.

– Cậu? – Bà Âu Dương Tú nhìn anh nghi ngờ. Sự phẫn nộ và thù địch trong mắt anh dần dần biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng vô bờ. Cuối cùng Ân Tá đứng lên, dìu bà ngồi xuống.

– Bác gái… – Anh nói. – Xin bác hãy tin cháu, tâm trạng của cháu cũng giống như bác, cháu cũng hy vọng mình chưa bao giờ gặp cô ấy. So với bác… cháu còn yêu thương Bảo Lam hơn…

Bà kinh ngạc nhìn chàng trai khó hiểu trước mặt, khi bước chân vào cửa công ty thiết kế này với tâm trạng tội lỗi và nhục nhã, bà không ngờ rằng mình có thể nhìn thấy tình yêu trong mắt anh.

Đó là tình yêu và sự thương xót thực sự dành cho Bảo Lam, không hề thua một người làm mẹ như bà.
– Cậu yêu nó thì có tác dụng gì? Nếu hai người là anh em thì sao? – Âu Dương Tú nói với giọng vừa căng thẳng, vừa xấu hổ. – Tôi với bố cậu tới với nhau từ trước khi Bảo Lam ra đời. Ân Tá, hai người có thể là anh em của nhau!

– Cái gì? Anh em? – Ân Tá không dám tin vào tai mình. Lúc này điện thoại của anh vang lên.
Là Bảo Lam gọi tới.

Âu Dương Tú nhìn sự thay đổi trong ánh mắt của Ân Tá cũng có thể thầm đoán được người gọi tới là ai. Ân Tá nhìn khuôn mặt căng thẳng của bà, bình tĩnh nhấc điện thoại.
– Alô? Chuyện gì thế?

– Anh yêu, sao giờ anh mới nghe điện thoại? – Bảo Lam ở trong phòng mà cứ như nằm trên thảm đinh nên đã ra ngoài đường đi dạo. – Bao giờ anh tan ca?

– Bây giờ anh đang có chuyện gấp, Bảo Lam. – Ân Tá nhìn khuôn mặt căng thẳng của Âu Dương Tú, nói nhỏ vào điện thoại. – Ngoan, anh tan ca sẽ gọi điện cho em được không?

– Ồ… – Bảo Lam có vẻ thất vọng. – Vậy được rồi.

Xe buýt dừng lại bên đường, ánh mặt trời chiếu qua các kẽ lá để lại trên đường mấy đốm sáng đang nhảy múa. Cô tắt điện thoại, phát hiện ra mình đang đi trên con đường tới trước tòa nhà mà lần trước cô từng tới để tìm Uncle Rain.

Cô dừng trước cửa tòa nhà thẫn thờ một lúc, người tốt bụng giúp cô bao nhiêu năm nay ruốt cuộc là ai nhỉ, trông như thế nào? Nghe miêu tả của cô nhân viên lễ tân tòa nhà này lần trước thì ông khoảng hơn 40 tuổi, mặc chiếc áo khoác màu đen, nho nhã, lịch sự. Nghĩ mãi, nghĩ mãi, Bảo Lam hy vọng có ngày nào đó được gặp ân nhân. Giây phút nhấc chân lên, cô bỗng nhiên nhìn thấy một người xuất hiện trong tầm mắt của mình.
Là ông ấy?

Bạn trai của mẹ?

Bảo Lam day day hai mắt, đúng là ông ấy. Lần trước về nhà tình cờ gặp người đàn ông trung niên đó, mắt sáng, lông mày lưỡi kiếm, thần thái cử chỉ đều rất lịch sự. Ông vừa bước xuống khỏi một chiếc xe màu đen, đi vào trong tòa nhà. Mẹ mình ở cùng với ông mà không có danh phận gì, chắc chắn không phải việc gì hay ho nên Bảo Lam không muốn có thêm người “họ hàng” này, chỉ sợ ông sẽ nhận ra mình, đang định nhấc chân bỏ đi thì… bỗng dưng, đôi chân cô dính chặt trên đường.

Không thể đi được nữa.

Từng thứ lọt vào mắt cô đều rất rõ ràng, người đàn ông đó đi thẳng tới chỗ để các hòm thư. Ông đứng trước mặt một dãy hòm thư cá nhân, lấy ra một chiếc chìa khóa từ cái cặp mang theo rồi tra vào ổ khóa ở hòm thư số 167. Ánh mắt của cô từ giây phút đó dán chặt vào chiếc chìa khóa hòm thư, rồi từ từ chuyển lên khuôn mặt ông.
Là ông ấy? Sao có thể là ông ấy?

Bảo Lam không kìm chế được, nhích dần lên từng bước chân, đứng sát vào cửa sổ quan sát khuôn mặt ân nhân mà mình ngày đêm mong muốn được gặp mặt: Ít nhất cũng khoảng 45 tuổi, khuôn mặt vẫn vô cùng anh tuấn, mấy sợi tóc bạc báo hiệu rằng tuổi tác đã ảnh hưởng tới ông. Một người đàn ông phong độ ngời ngời, chả trách mẹ lại yêu ông như vậy. Giấu giếm thân phận tài trợ cho cô đi học, chắc chắn là vì ông muốn bồi thường cho mẹ cô bằng hình thức khác. Nghĩ tới đây, một cảm giác như bị sỉ nhục dâng lên trong lòng, Bảo Lam nghiến răng quay người đi nhưng đã bị ông nhìn thấy. Ông cau mày, số thư trong tay rơi lả tả xuống đất.

– Bảo Lam? – Ông thấy cô định đi bèn gọi lớn, đuổi theo ra ngoài. Bảo Lam rảo nhanh bước chân sang bên kia đường rồi vẫy một chiếc taxi, chỉ còn một bước nữa là vào tới trong xe thì bị ông kéo lại.

– Bảo Lam, Bảo Lam, cháu nghe bác giải thích. – Ông nói thấp giọng. – Cháu nhất định phải nghe bác giải thích.

– Thưa cô, rốt cuộc cô có đi hay không? – Tài xế taxi bực mình giục, anh chỉ có thể dừng lại trên đoạn đường này 5 phút. Người đàn ông giữ chặt cánh tay Bảo Lam bèn thò tay vào túi lấy ra hai tờ 100 tệ rồi nhét vào tay người lái xe, nói:

– Không cần nữa, cảm ơn. – Người lái xe lập tức im lặng, vui vẻ lái xe đi.

Bên đường chỉ còn lại ông và Bảo Lam. Bảo Lam nhìn thấy cảnh tượng ông ném tiền cho người lái xe, nhất thời nhớ tới mẹ mình – Khi ông tới với mẹ cô, có phải ông cũng ném tiền cho mẹ như một người ở trên bố thí cho kẻ dưới hay không?

Khi ông đi nộp học phí cho cô, khi ông mở những bức thư mà cô gửi tới, khi ông thấy cô thân mật gọi ông là Uncle Rain… Có phải trong lòng ông thầm cười cô là một con ngốc, có phải ông cảm thấy coi thường cô phải không?
Đúng vậy.

Chắc chắn là như thế. Đã chịu ơn người khác thì không có tư cách tỏ ra lạnh lùng với người ta, nhưng giây phút này, cô dường như đã nhận ra ân huệ mà cô vốn tưởng rằng là “lòng tốt” đó là do mẹ cô dùng xác thịt để đổi lấy, bởi vậy cô nở một “nụ cười” rất lễ phép nhưng cũng rất xa cách, đẩy tay ông ra.

– … Bác Thần? Bác có chuyện gì muốn nói?

– Trong lòng cháu biết rõ. – Ông thả lòng bàn tay đang nắm tay Bảo Lam ra, nhún vai. – Xin lỗi, vừa nãy bác sợ cháu hiểu lầm, bởi vậy mới… – Bảo Lam lùi về sau hai bước, ngắt lời ông:

– Sao lại hiểu lầm được? Cảm ơn bác luôn giúp đỡ cháu, cháu sẽ tiết kiệm tiền và trả cho bác. – Cô chần chừ một lát rồi vẫn cúi lưng trước người “ân nhân” trước mặt. – Cảm ơn chú…

– Chờ chút đã! Bảo Lam! – Thấy Bảo Lam lại định đi, ông vội giữ cô lại, bỗng dưng điện thoại của ông vang lên, ông vội vàng nhấc lên. – Alô? Ân Tá?

Bảo Lam kiên quyết đòi bỏ đi, nhưng vừa nghe thấy hai tiếng “Ân Tá” lập tức khựng lại.
– … Con nghe ai nói vậy? Đừng có tin mấy tin đồn vớ vẩn. – Khuôn mặt ông Thần tỏ ra căng thẳng. Khi nghe nói Âu Dương Tú chính miệng nói với Ân Tá sự thực, khóe miệng ông Thần thoáng nét lo âu mà người khác khó nhận ra được, ánh mắt ông dường như trở nên sâu hơn.

– Ừm, vậy được rồi, lát gặp lại. – Ông gật đầu rồi tắt điện thoại, ngẩng đầu lên nhìn ánh mắt nghi ngờ của Bảo Lam, cô không nhịn được, cất tiếng hỏi:
– Sao bác lại quen Ân Tá?

Người đàn ông xua tay:

– Xin lỗi, bác chưa giới thiệu với cháu, bác tên là Lâm Minh Thần, là bố của Lâm Ân Tá.

6 comments on “Tình yêu là một lần cảm cúm – Chương 5.4

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s