Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em – Chương 9 (1)


CHƯƠNG 9 CHÂN TƯỚNG RÕ RÀNG

Thân thể của anh, vòng tay của anh còn cả hơi thở trong lồng ngực nữa, hóa ra là như vậy.

“Xin lỗi, em đến muộn.” Thư Quân thở gấp, vội vã chạy đến điểm hẹn. Ngồi xuống sofa, dừng trong giây lát rồi giải thích: “Đường kẹt xe quá, em đành xuống xe đi bộ một đoạn”.

“Trễ hai mươi ba phút rồi.” Nicole ngước mắt nhìn đồng hồ trên tường, nhắc nhở cô.

“Ngoài công việc, không cần tính toán chi li thế chứ chị.” Cô chớp chớp mắt, nhìn Nicole chăm chú một hồi, gật gù nói: “Chiếc áo soare cưới này đẹp quá, rất hợp với chị”.

Nhân viên phục vụ đang giúp cô dâu chỉnh trang lại trang phục nghe vậy mím môi nói: “Con mắt thẩm mỹ của mọi người khá giống nhau, em cũng cảm thấy chiếc áo này đẹp hơn chiếc vừa rồi. Thiết kế của chiếc áo này càng lộ rõ đường nét ở phần cổ và phần vai. Phần xương quai xanh của quý cô đây nổi lên trông thật gợi cảm”.

Lời cô ấy vừa nhắc đến “quý cô” chính là nói Nicole. Nghe thấy mình được khen ngợi có lẽ tâm trạng cũng vui vui, Nicole gượng nở nụ cười nhìn vào gương xoay một vòng, nhưng rồi lạ chau mày hỏi ý kiến của Thư Quân: “Phía sau lưng có phải khoét hơi sâu không?”.

“Không đâu.” Thư Quân tiếp lời: “Thật ra hôm nay em mới biết, dáng của chị đẹp đến thế”. Kết quả lời vừa dứt liền bị Nicole trừng mắt, nửa dặn dò nửa cảnh cáo cô: “Về công ty không được nói lung tung đấy”. Hệt như dáng vẻ răn dạy cô thường ngày.

Thư Quân nâng chiếc cốc giấy, nhịn cười, ra vẻ bẽn lẽn gật đầu lia lịa.

Thử xong váy cưới cùng nhau đi ăn trưa, Thư Quân may mắn gặp được “chân mệnh thiên tử” của Nicole. Người đàn ông ga lăng, lịch thiệp ấy xem chừng rất hiểu chuyện, kiên nhẫn, thong thả khác biệt hoàn toàn với cá tính mạnh mẽ của Nicole. Thế nhưng hai người họ lại rất hòa hợp. Kẻ tung người hứng vô cùng ăn ý. Sau này, gọi điện thoại cho Mạc Mạc, Thư Quân không ngớt lời ca ngợi: “Lần đầu tiên tớ gặp một đôi vợ chồng xứng đôi đến thế”.

“Ngưỡng mộ à? Vậy cậu cũng mau cưới đi.” Mạc Mạc hứng chí phấn khởi, “Vài ngày nữa Quách Lâm mở Party, cậu đến thì hay quá, giới thiệu cho cậu vài anh chàng độc thân để cậu phát triển mối quan hệ”.

Kết quả hôm đó, Thư Quân quả nhiên ăn diện, trau chuốt hẳn lên. Khi cô xuất hiện, Quách Lâm hiển nhiên ngây người ra một lúc mới để cô bước vào.

“Cậu muốn cưa ai thế?” Cậu ta hỏi.

“Cậu đấy.”

“Thật đáng tiếc, tớ e là không có phước để hưởng.”

“Nghe nói tối nay có trai đẹp, ở đâu thế?”

“Ai nói với cậu là…”

Lời của Quách Lâm còn chưa dứt, cánh cửa phòng ngủ khép hờ đã mở ra. Người đàn ông đẹp trai dáng dong dỏng cao từ trong bước ra, ánh mắt đối diện ngay nụ cười Thư Quân.

Hai người hơi kinh ngạc, cuối cùng vẫn là Bùi Thành Vân mở miệng chào hỏi trước: “Em đến rồi à!”.

Cô mỉm cười, nói phụ họa: “Đúng thế”.

Hôm nay cô trang điểm nhẹ, bởi lẽ ăn mừng Tất niên sớm, thế nên cố ý chọn bộ y phục áo hai dây cổ chữ V, tóc túm lên sau gáy bằng chiếc dây buộc tóc nhung trắng phối cùng khuyên tai lông vũ cùng loại. Trước khi ra khỏi cửa cô cảm thấy cách ăn mặc hôm nay của cô vô cùng ấn tượng. Thế nhưng giờ thì, cô chỉ cảm thấy hơi gò bó, đón lấy ánh nhìn của Bùi Thành Vân, chiếc váy trên người vốn chẳng lấy gì làm gợi cảm cho lắm, thoáng chốc như trở thành dụng cụ tra tấn. Làn da trần trụi lộ ra trước ngực nhưng chẳng rõ có phải do luồng khí sưởi ấm quá đủ chăng, cô đột nhiên cảm thấy nóng ran lên, một cảm giác dâng trào trong mạch máu, đến cả phòng khách cũng đột nhiên trở nên chật chội, nhỏ hẹp khiến cô chẳng biết thế nào.

Cô rất hiếm khi xuất hiện trước khán giả với hình tượng gợi cảm thế này, chứ đừng nói là trước mặt anh. Vả lại khoảng cách gần như thế, cô dường như hơi ái ngại hoặc không thoải mái, đưa tay lên chỉnh lại mái tóc mai bên tai rồi hỏi: “Mạc Mạc sao còn chưa đến nhỉ?”.

“Đến rồi, đang ở trong bếp rửa hoa quả.” Quách Lâm tiện tay lấy lon nước trên bàn đưa cho cô.

Cô nhận lấy, làn hơi nước mát lạnh trên bề mặt vỏ nhôm dính chặt vào lòng bàn tay. Cô nói: “Để mình đi xem thế nào”, sau đó, xoay người sải bước tiến vào nhà bếp.

Kỳ thực cô đến sớm, sau khi nói dăm ba câu với Mạc Mạc trong bếp mới nghe thấy tiếng đóng mở cửa lần lượt vọng lại từ bên ngoài. Đến khi bọn họ mang đĩa hoa quả bước ra thì phòng khách đã có sáu, bảy người rồi.

Quách Lâm giới thiệu từng người một, tất cả đều là những đồng nghiệp thường ngày vui vẻ trêu đùa nhau. Mạc Mạc đứng cạnh Quách Lâm mỉm cười góp vui: “Công ty bọn cậu người đẹp nhiều thật đấy”.

“Trai tài cũng chẳng ít đâu, tối nay cậu tranh thủ mau chóng chọn một tay đi.” Quách Lâm thấp giọng dụ dỗ, đổi lại nhận được ánh mắt coi thường của Mạc Mạc.

Đồng nghiệp nữ của Quách Lâm thoáng chốc nhận ra Thư Quân vì thế mà hiếu kỳ đứng bên cô, hứng chí phấn khởi hỏi thăm vài chuyện nội bộ trong làng giải trí.

Chỉ nghe có người hỏi: “Từ Bội Bội có phải thật sự đang qua lại với ai ai đó?”.

Chỉ tiếc rằng thứ nhất là vì thời gian Thư Quân gia nhập ngành này còn quá ngắn, thứ hai là bản thân không thân thuộc với tin đồn, tựa như chuyện này cô lại là người nghe nói đến đầu tiên.

Cuối cùng nhận ra sự thất vọng của bọn họ, Thư Quân không khỏi ngại ngùng cũng cảm thấy buồn cười, bất giác bảo đảm với mọi người: “Sau này mình sẽ cố gắng lưu ý, lần sau sẽ nói cho mọi người biết”.

Nhà Quách Lâm tuy không lớn nhưng thiết bị giải trí thì đầy đủ, cả bọn nhấm nháp đồ ăn, uống rượu, ồn ào náo nhiệt, vô cùng vui vẻ . Cuối cùng, Thư Quân trụ không được, xin phép về nhà nghỉ ngơi trước.

“Trễ vậy rồi, mình cậu về không an toàn.” Quách Lâm nói: “Tìm một người đưa cậu về nhé”.

Có hai anh chàng chủ động sắm vai người bảo hộ hoa sứ, nhưng Thư Quân lại không đồng ý. Kết quả cả hai khách sáo nhường qua nhường lại. Một bóng hình khác đã đứng ngay bên cửa, nói: “Tớ cũng phải về, cùng nhau về vậy”.

Cô đắn đo một hồi sau gật đầu đồng ý.

Giữa tiếng gió hú về đêm, cô mơ hồ nhớ mang máng dự báo thời tiết nói rõ ngày mai sẽ có tuyết. Thư Quân ngẩng đầu nhìn bầu trời, kỳ thực trên đó tối quá, chẳng nhìn thấy gì cả. Cô kéo chặt lấy cổ áo khoác, đón lấy cơn gió rồi nói: “Thật ra anh không cần phải tiễn em, nơi này không xa nhà em lắm!”.

Cô cứ ngỡ đối phương không nghe thấy, bởi lẽ đợi một hồi lâu, Bùi Thành Vân vẫn không đáp trả.

Cuối cùng mãi đến khi đi đến chỗ để xe, Bùi Thành Vân ngừng lại nói: “Anh khiến em thấy mất tự do phải không?”.

Cô mím chặt khóe môi, anh hỏi thẳng như vậy, cô không biết nên trả lời thế nào.

Bùi Thành Vân ngừng lại, cụp mắt xuống, dường như đang nhìn cô chăm chú lại dường như chẳng phải vậy. Chỉ là thần sắc trên gương mặt có chút là lạ, tựa như đang che giấu lại như đang do dự. Cuối cùng anh mới nói: “Thư Quân, chúng ta đừng như vậy được không?”.

Gió về đêm thổi lạnh căm như lưỡi dao sắc nhọn, từng hồi từng hồi lướt qua bên mình, cứa vào da khiênws cô mơ hồ cảm thấy đau đau.

Khóe môi cô mím chặt lại, nhìn anh bằng đôi mắt đen trầm.

“Em có suy nghĩ gì, có thể nói rõ ràng ra. Thật ra anh biết, trước đây là anh không đúng, có lẽ đã để em cảm thấy…”, anh ngừng lại, chân mày chau lại dường như cả chính anh cũng không muốn nói ra, “Có lẽ đã để em cảm thấy nhục nhã”.

Cụm từ ấy tựa như cái gai, chợt đâm về phía Thư Quân khiến con tim cô khẽ run rẩy. Ngón tay vẫn nắm chặt cổ áo. Kỳ thực đã dần dần lạnh như băng nhưng dường như cô chẳng mấy để tâm chỉ gượng cười: “Anh nói gì? Cái gì mà nhục nhã chứ?”.

Anh lắc lắc đầu: “Nếu em đồng ý nghe, anh có thể giải thích”.

Đây là loại cảm xúc mà cả bản thân Bùi Thành Vân cũng chẳng thể nói rõ được.

Anh vốn dĩ định tiếp tục giấu cô, chẳng phải ư? Hệt như nhiều năm trước đây. Bí mật liên quan đến mình, từ khi anh hiểu chuyện đến nay anh không cho phép ai biết và đến gần, đặc biệt là cô.

Vì thế năm đó anh xuất ngoại nhưng chẳng để lại một lời nhắn nào. Khoảng cách từng gần gũi như thế, mối quan hệ thân mật như vậy, đã bị chính tay anh chia cắt ra.

Anh ngỡ rằng bản thân mình sẽ không hối hận, tất cả đều là nghĩ cho cô. Vì thế mà anh vẫn cứ nói với chính mình rằng chẳng có gì phải hối hận cả. Vậy mà bao nhiêu năm nay, khi bọn họ tình cờ gặp lại nhau, dù chỉ trong thoáng chốc thôi, anh phát hiện thật ra mình đã sai rồi.

Năm đó anh đã lựa chọn sai lầm.

Trong từng ấy năm tháng tuổi đời, anh gánh vác tư tưởng và gông xiềng quá nặng nề nhưng lại bỏ qua tình cảm của cô.

Người con gái từng có nụ cười tươi sáng ấm áp ấy, cùng một trái tim tinh tế nhạy cảm, cũng như bao thiếu nữ đồng trang lứa khác, biết động lòng trắc ẩn vì thế mà cũng sẽ tổn thương.

Vậy mà anh dường như đã quên mất điều này.

Anh ngỡ rằng bằng những lý do vô tư vĩ đại ấy có thể lật đổ toàn bộ niềm tin mà cô đặt vào anh.

Đợi đến khi anh ý thức được đó là vết thương thì cô đã trở nên xa lạ, khách sáo. Khi chỉ có hai người, cô thậm chí đến cả hơi thở cũng cẩn trọng, cả nụ cười và lời nói cũng hiếm hoi đến mức đáng thương.

Thời gian đã thay đổi tất cả.

Vì thế mà anh nhẫn nhịn rất lâu, cũng tranh đấu khá lâu cuối cùng vẫn muốn nói cho cô biết.

Anh chỉ muốn để cô biết, thật ra bản thân anh cũng có nỗi khổ.

Lạnh lùng, tính khí tồi tệ, cự tuyệt thậm chí là làm tổn thương, tất cả chỉ là những thủ đoạn anh dùng để giấu đi bí mật của mình. Anh đặt tình cảm của cô tại vị trí đáng trân trọng, cũng từng hy vọng có thể thật tâm bảo vệ cô. Chỉ có điều anh đã dùng sai phương pháp. Rốt cuộc lại làm tổn thương cô.

Mãi đến hôm nay, Bùi Thành Vân mới biết thế nào là sự đời không như ta mong muốn. Cơn gió se se lạnh về đêm, anh cúi đầu ngắm nhìn cô còn ánh mắt cô lại cố ý phiêu du nơi khác dường như không muốn tiếp xúc với anh.

Thời gian tựa như xây một bức tường, được dựng nên vững chắc bên ngoài bằng những mật ngọt thân mật như trong giấc mộng.

Cảm giác đau nhói cực kỳ quen thuộc toát ra từ lồng ngực, anh không kiềm chế được hơi thở khẽ run rẩy, may mà dường như cô không phát hiện ra. Đến khi khó khăn lắm mới có thể ổn định lại hơi thở của mình, anh nhíu mày, cuối cùng thấp giọng nói ra sự tình: “Thư Quân, thật ra anh…”.

Ánh đèn quanh tòa cao ốc thưa dần, từng hộ từng hộ tối dần đi, thời gian cũng chậm rãi trôi qua tựa như dáng vẻ chiếc đồng hồ cát vậy.

Rạng sáng, nhiệt độ ngoài trời đã xuống gần không độ, hơi lạnh thấu xương. Thế nhưng lúc này đây, Thư Quân lại dường như quên đi cảm giác lạnh lẽo. Đến khi giọng điệu của Bùi Thành Vân chậm rãi dừng lại, cuối cùng cô đã chịu nhìn anh, mà lại nhìn rất chăm chú, trong mắt lóe lên thần sắc ngạc nhiên tột độ. Hồi lâu, cô mới nhấc đôi môi gần như tê liệt, giọng điệu chua chát lặp lại: “Bệnh tim ư?”.

“Ừ.” Biểu cảm của Bùi Thành Vân đã trở lại vẻ dửng dưng quen thuộc, tuy vậy cô cũng chẳng hay biết rằng thật ra trong lòng anh bỗng chốc nhẹ nhõm. Nhiều năm như vậy rồi, con tim anh cứ căng như dây đàn, thẳng thắn nói ra với cô anh lại cảm thấy thoải mái lạ thường. Lúc này, anh bất chợt cảm thấy mỏi mệt đến tột cùng.

Anh đè nén cảm giác đau đớn trong lồng ngực, nhìn cô, khóe môi nhoẻn nụ cười tự giễu. “Cứ mãi không muốn nói cho người khác biết, nhất là em. Vậy mà anh phát hiện ra khoảng cách giữa chúng ta càng khiến người khác cảm thấy khó chịu.”

“Vậy à?” Thư Quân ngớ người, nhất thời vẫn chưa hoàn hồn. Cô nói: “Vì sao lại cố ý che giấu chứ? Bệnh này, nếu như không phải đặc biệt nghiêm trọng thì…”.

Bùi Thành Vân ngắt lời cô: “Rất nghiêm trọng”.

Vì thế mà năm xưa ra đi cũng là vì tốt cho cô. Nếu đã như vậy thì không cần thiết phải nói ra, anh tin rằng cô sẽ hiểu.

Khóe miệng Thư Quân khẽ hé mở, nhưng đột nhiên chẳng nói nên lời.

Nghiêm trọng đến mức nào?

Cô bất chợt nghĩ đến San San, đứa trẻ từ nhỏ đã bị căn bệnh tim giày vò, cuộc sống bất luận là với bản thân hay với người bên cạnh thì cũng đều là sự dằn vặt.

Vậy thì, Bùi Thành Vân thì sao nào?

Nhiều năm vậy rồi, anh vẫn sống như vậy ư? Thậm chí đến giờ cũng vẫn đang tiếp tục.

Chẳng rõ vì sao, Thư Quân đột nhiên nhớ đến giấc mơ vô cùng kỳ lạ của mấy ngày trước, gương mặt anh trong giấc mơ tựa như xác chết, đôi bàn tay biến thành rừng xương cốt trắng um tùm, lạnh lẽo đáng sợ.

Tựa như bị ký ức của những dự cảm đáng sợ ấy lật đổ lần nữa, cô không khỏi rùng mình, lại trông thấy vẻ mặt cười nói không màng để tâm của Bùi Thành Vân: “Đừng sợ anh không chết trước mặt em bây giờ đâu”.

Anh nhìn rõ tâm can của cô, khi anh nhắc đến từ “chết” trong lòng cô bất giác kêu lên một tiếng, sắc mặt không vui: “Đừng nói bậy bạ!”.

Anh quả nhiên không tiếp tục thế nữa, chỉ chậm rãi thu lại nụ cười, rồi nhìn cô chăm chú, giọng điệu nghiêm túc: “Vậy thì, chẳng biết em có tha thứ cho những gì anh đã làm trước đây không? Anh chẳng có yêu cầu nào khác, chỉ cần chúng ta có thể trở lại như trước đây là được rồi”.

Ý anh muốn nói là thân thiết như trước đây, cái khoảng thời gian mơ hồ chưa bắt đầu thì đã kết thúc ấy, chỉ có điều, hiện giờ cô thật sự bối rối. Người đàn ông đang đứng trước mặt cô, sau bao năm cách biệt anh lại đem đến cho cô một sự kích động.

Hóa ra tất cả sự việc đều có nguyên nhân, anh ôm lấy những lý do của mình rời khỏi cô.

Anh muốn để lại cho cô thế giới tự do khoáng đạt.

Anh giấu giếm bệnh tình của mình giỏi như vậy, đã từng quen biết nhau mấy năm trời, vậy mà cô chưa bao giờ phát giác ra bất kỳ chuyện gì.

Cô còn có thể nói gì được nữa chứ?

Thư Quân phát hiện ra bản thân chẳng thể nói nên lời.

Cuối cùng cô chỉ cắn môi, nhíu mày, khóe miệng thở ra một làn khí trắng nhỏ, ”Lên xe đi, lạnh lắm!”.

Anh đưa cô về nhà, cả đoạn đường tuy tĩnh lặng nhưng so với hai lần gặp mặt trước đó thì không khí giữa hai người rõ ràng đã có sự thay đổi nho nhỏ. Đến trước cửa nhà, trước khi xuống xe Thư Quân mới quay người lại, thấp giọng: “Chẳng còn sớm nữa, anh cũng mau về nghỉ ngơi đi”. Cô do dự một lúc mới nói thêm một câu: “Quá lao lực cũng chẳng tốt đâu”.

Bùi Thành Vân nhìn cô, im lặng gật đầu.

Cô cũng không nói nhiều nữa, đầy cửa xuống xe.

Dáng hình mảnh khảnh nhanh nhẹn ẩn khuất dưới làn ánh sáng đèn đường yếu ớt, chiếc váy đỏ tươi lộ ra ngoài mép áo khoác tựa như ngọn lửa ấm áp, tung bay lay động theo từng bước chân nhịp nhàng khẽ khàng của cô. Màn đêm đen sâu thẳm dày đặc dường như chiếu rọi tận sâu trong mắt Bùi Thành Vân.

Buổi tối nay dường như đột nhiên ấm áp trở lại.

Anh cứ thế trầm mặc đưa mắt tiễn cô đi càng lúc càng xa dần, ánh mắt lạnh lùng trong suốt dường như điểm chút tia ấm áp. Cuối cùng, khi bóng hình cô hoàn toàn mất dạng, anh tựa mình vào lưng ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi trong giây lát. Hồi sau mới khởi động xe rời đi.

Sau này Mạc Mạc mới biết không khỏi ca thán: “Cậu ta như vậy có phải được xem là nhẫn nhịn không? Mà năm đó, cậu ấy còn trẻ, sao có thể hiên ngang lẫm liệt thế được chứ?”.

Thư Quân không có tâm trí nói cười với cô.

Sau một hồi, Mạc Mạc ra vẻ trịnh trọng hỏi: “Vậy thì sau này, cậu và cậu ta còn có khả năng không?”.

Thư Quân vẫn chẳng nói gì.

Kỳ thực, từ khi biết chuyện Bùi Thành Vân có bệnh, giữa đêm đó dường như lòng oán hận của cô dành cho anh đã giảm đi nhiều rồi. Cô thậm chí bắt đầu thấy lạ vì sao năm đó bản thân cô hoàn toàn không phát hiện ra bí mật của anh, mà lúc đó cô rõ ràng gần gũi anh như thế. Cô còn ngỡ mình hiểu rõ anh hơn bất kỳ người nào.

About these ads

14 comments on “Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em – Chương 9 (1)

  1. sao không thấy chap 8 đã có chap 9 thế, bạn có nhầm không, thanks nàng, chờ mãi cũng có chap mới

    • Cám ơn bạn Susieusao đã quan tâm, Văn Việt dự kiến sẽ xuất bản cuốn sách này vào đầu tháng 7. Lịch xuất bản cụ thể, Văn Việt sẽ thông báo sau. :)

  2. minh cung dang doc cuon “thang sau troi xanh lam”. minh thay VV co rat nhieu cuon sach hay. chuc VV co dc thay nhieu cuon sach hay nua nhe!

    • Văn Việt sẽ cố gắng để ngày càng đưa được nhiều sách hay đến các bạn độc giả. Văn Việt hi vọng là sẽ luôn nhận được sự ủng hộ từ phía các độc giả. :)

  3. sao ko post tiếp bác ui??? đọc giữa chừng mà phải chờ thế này thì tẩu hỏa mất. Híc, híc.

  4. minh thay co phan tiep roi day . post den chuong 10 roi ban a. hinh nhu la den ngay 15_7 thi ra truyen day.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s