Mong ước lâu bền – Chương 21 (1)


Có ngoảnh đầu lại cũng không còn như xưa

Sáng hôm sau, Khả Nhi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Cô mắt nhắm mắt mở tìm kiếm chiếc điện thoại ở trên đầu giường, mệt mỏi “A lô” một tiếng.

Trong điện thoại vang lên tiếng của Chu Chính Hạo: -Thế nào, cảm giác say xỉn tuyệt chứ?

-Không…- Khả Nhi vỗ vỗ đầu: -Chẳng tuyệt chút nào!- vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Chu Thành Bích đang đứng ở bên giường, Khả Nhi giật nảy cả người, vội vàng la lên: -Oái! Sao cậu lại ở đây thế?

-Em nói gì vậy?- Chu Chính Hạo ngạc nhiên hỏi.

-Em không hỏi anh…- Khả Nhi vội vàng giải thích: -Vừa nãy là em đang nói chuyện với Thành Bích.

Chu Chính Hạo lại bật cười: -Tối qua lúc anh đưa em về khách sạn là cô ấy chăm sóc em hết đấy! Em phải cảm ơn cô ấy mới được! Để có thể chăm sóc cho em, cô ấy đã phải ngủ trên ghế sô pha cả đêm đấy!

Khả Nhi áy náy nhìn Chu Thành Bích, mỉm cười tạ lỗi. Chu Thành Bích liền lườm cho Khả Nhi một cái sắc lẻm.

-Chu Chính Hạo!-Khả Nhi đột nhiên gọi anh, định nói điều gì đó nhưng lại thôi.

Chu Chính Hạo hiểu ý Khả Nhi, anh liền hỏi: -Có phải em muốn hỏi tin tức về Dương Phàm không?

-Anh có biết phải làm thế nào mới hẹn được anh ấy ra ngoài không?

-Tối qua sau khi đưa em về khách sạn, anh đã đi tìm Dương Phàm. Cậu ta đã ngồi máy bay về Thượng Hải ngay trong đêm đó rồi.

Miệng Khả Nhi đắng chát: -Là vì né tránh em sao?

Chu Chính Hạo an ủi: -Có lẽ là vì cậu ấy có việc gấp.

-Anh đợi em một chút nhé!- Khả Nhi liền nhấc điện thoại ra khỏi tai, quay sang nói khẽ với Chu Thành Bích: -Cậu làm ơn kiểm tra cho tôi xem chuyến bay đi Thượng Hải sớm nhất là khi nào?

-Lịch trình ngày hôm nay của cậu đã sắp xếp kín hết rồi…- Chu Thành Bích nhìn vào chiếc máy tính trong tay, nói tiếp: -Đều là những sự kiện quan trọng, không thể trì hoãn được!

-Tối nay thì sao?

-Tổng giám đốc Bác Nhuệ mời cậu ăn tối, nói là muốn cùng cậu hàn huyên chuyện cũ. Tớ vẫn chưa trả lời, cậu có đi hay không?
Khả Nhi do dự một lát rồi nói: -Lát nữa cậu hãy trả lời bà ấy là tôi nhận lời. Địa điểm do bà ấy quyết định. Giờ cậu xem cho tớ xem ngày mai có lúc nào rỗi không?

-Ngày mai….-Chu Thành Bích lấy tay chạm vào màn hình máy tính: -Sáng mai phải bay về Thâm Quyến để họp với cô Đỗ và anh Thành. Buổi chiều nội bộ công ty có một cuộc họp lãnh đạo cấp cao quan trọng. Ngày kia là cuối tuần…à, tối mai cậu có thời gian rỗi đấy!

-Được rồi, cậu giúp tớ đặt vé máy bay đi từ Thâm Quyến đi Thượng Hải vào tối mai nhé!- nói rồi Khả Nhi lại đưa điện thoại ghé sát vào tai: -Chu Chính Hạo, xin lỗi đã để anh phải chờ lâu!

Chu Chính Hạo cười ha ha: -Sao, định theo đuổi chàng đến Thượng Hải phải không?

Khả Nhi hùng hồn: -Em phải theo đuổi ông xã của mình chứ! Trừ phi anh ấy là “hoa đã có chủ”, nếu không em quyết không từ bỏ!
-Dũng cảm lắm! Khâm phục, thật đáng khâm phục!

Khả Nhi bỗng nhiên trở nên rầu rĩ: -Chỉ sợ anh ấy không muốn gặp em thôi! Em không biết phải đi đâu mới có thể tìm thấy anh ấy. Chu Chính Hạo, anh có thể giúp em được không?

-Sáng ngày kia anh sẽ đến Thượng Hải công tác, nhân tiện sẽ đi gặp Dương Phàm. Em đặt xong vé máy bay thì thông báo giờ giấc chuyến bay cho anh, đến lúc ấy anh sẽ ra sân bay đón em và dẫn em đi gặp Dương Phàm!

Khả Nhi vui mừng: -Chu Chính Hạo, cám ơn anh nhiều!

-Đừng khách sáo, Khả Nhi…-Chu Chính Hạo ngập ngừng: -Lời mời của mẹ Dương Phàm….nếu em không thích thì đừng đi!

Khả Nhi khẽ cười: -Cuộc gặp này e là khó mà tránh được, có những chuyện cũng nên kết thúc đi thôi!

Chu Chính Hạo dịu giọng: -Vậy em cẩn thận nhé!

-Ừm, em biết rồi!- sau khi ngắt điện thoại, Khả Nhi phát hiện ra ánh mắt kì quái của Chu Thành Bích, cô thốt lên: -Cậu sao thế?

-Cherry à, cậu không thấy mình quá tàn nhẫn hay sao?

-Tàn nhẫn? Tớ á?- Khả Nhi chỉ vào mặt mình: -Tớ đã làm gì? Ném con của cậu xuống biển à?

-Xí!- Chu Thành Bích bĩu môi: -Cậu hồ đồ thật hay là giả vờ đấy! Dám đi lợi dụng một người đàn ông yêu mình sâu sắc để theo đuổi một người đàn ông khác.

-Người đàn ông yêu tớ sâu sắc? Cậu định nói đến Chu Chính Hạo hả?- Khả Nhi không nhịn được cười: -Nói bậy nào, chúng tớ đã quen nhau từ lâu rồi, là bạn đại học, giờ là bạn tốt!
-Những người có con mắt đều có thể dễ dàng nhận ra là anh ấy thích cậu. Tối qua lúc cậu uống say, anh ấy đã đưa cậu về khách sạn. Mặc dù có thông báo với tôi đến chăm sóc cậu nhưng thực ra đều là một tay anh ấy chăm sóc cậu đấy: bế cậu lên giường, cho cậu uống nước, lấy khăn mặt ấm lau mặt, lau tay cho cậu…Cái thái độ cẩn thận chăm sóc ấy rõ ràng là coi cậu như báu vật còn gì…- Chu Thành Bích hùng hồn: -Về sau, lúc cậu mê man gọi tên Dương Phàm, anh ấy đứng bên cạnh nhìn cậu mãi. Cái vẻ mặt buồn bã ấy khiến cho tôi cũng phải cảm thấy xót xa….

Khả Nhi trợn mắt với Chu Thành Bích: -Tối qua cậu lại thức đêm đọc mấy tiểu thuyết tình yêu ở trên mạng hả?

-Hi hi…- Chu Thành Bích cười bẽn lẽn: -Trên mạng đúng là có không ít tiểu thuyến tình yêu rất hay, ví dụ như tiểu thuyết hôm qua tớ đọc ấy, thật là buồn….làm cho tớ khóc tí nữa thì ngạt thở. Có cần tớ giới thiệu cho cậu đọc không?

-Sao không ngạt thở luôn đi, để cậu khỏi phải sống mà đứng ở đây nói nhăng nói cuội!- Khả Nhi lầm bầm rồi leo xuống giường, đi vào trong nhà vệ sinh: -Phạt cậu ba tháng không được lên mạng đọc tiểu thuyết!

-Phản đối, kịch liệt phản đối!- Chu Thành Bích vội vàng theo gót Khả Nhi vào trong nhà vệ sinh: -Đây là xâm phạm quyền cá nhân đấy!

-Cậu mà còn phản đối một lần nữa…- Khả Nhi cười bí hiểm: -Cẩn thận tôi cho cậu với Cao Hàm khỏi nghỉ tuần trăng mật luôn!
Chu Thành Bích lập tức biết thân biết phận im bặt không dám lên tiếng phản đối nữa.

Đợi Khả Nhi từ trong nhà vệ sinh đi ra, Chu Thành Bích liền nói: -Tớ về phòng trước để chuẩn bị cho lịch trình ngày hôm nay đây!- đi ra đến cửa, cô còn quay đầu lại nói với Khả Nhi: -Tớ thấy vẫn là cái anh họ Chu ấy tốt hơn cả. Nhà anh ấy có công ty sữa, sau này cậu, con của các cậu rồi cả cháu chắt của các cậu đều có thể uống sữa miễn phí, tiết kiệm được bao nhiêu là tiền.- nói rồi không để Khả Nhi kịp phản ứng, Chu Thành Bích liền lao thẳng ra khỏi phòng.

Địa điểm Hoa Chỉ Huyên hẹn Khả Nhi ăn tối chính là ở biệt thự hồ Vạn Lục, người đến đón Khả Nhi chính là chú Lưu người quen. Sáu năm không gặp, chú Lưu dường như đã không còn nhận ra Khả Nhi nữa, cứ một câu “cô Tần”, hai câu “cô Tần”. Chiếc xe chầm chậm lăn bánh trên con đường dẫn đến biệt thự hồ Vạn Lục. Cảnh vật bên ngoài cửa sổ vẫn không hề thay đổi, chỉ có lòng người đã già cỗi đi rất nhiều.

Không biết là vô tình hay cố ý mà bữa tối lại là món ăn tây. Khả Nhi ung dung sử dụng dao và dĩa. Thấy vậy Hoa Chỉ Huyên liền nói: -Cháu đã hoàn toàn thay đổi rồi!

-Nếu như tổng giám đốc Hoa ám chỉ việc ăn đồ ăn tây thì đích thị là như vậy!- Khả Nhi nhẹ nhàng bỏ dao dĩa xuống, lấy khăn ăn khẽ lau khóe môi: -Sống ở nước ngoài, các món ăn tây trở thành món ăn chính, còn các món ăn Trung Quốc lại trở thành một thứ xa xỉ.

-Đúng thế!- Hoa Chỉ Huyên nói vài câu với Khả Nhi về phong tục tập quán của nước Mỹ rồi đột ngột chuyển chủ đề: -Bác nghe nói tối qua cháu và Dương Phàm đã gặp mặt nói chuyện, Tiểu Phàm đã quay về Thượng Hải ngay trong đêm. Giữa hai đứa có phải đã có hiểu nhầm gì không? Có cần bác giải thích giúp không?

-Cám ơn tổng giám đốc Hoa đã quan tâm, chuyện này cháu có thể tự xử lí được!- Khả Nhi lịch sự đáp.

-Khả Nhi…- giọng điệu của Hoa Chỉ Huyên trở nên khẩn thiết: -Bố của bác đã lớn tuổi rồi, còn bác lại không phải là người trong ngành. Các bác rất hi vọng Tiểu Phàm có thể gánh vác sự nghiệp của gia đình. Tối qua bố bác có gọi điện đến, nói về chuyện của hai đứa, ông ấy cho rằng nếu có cháu ở bên cạnh giúp đỡ Tiểu Phàm thì ông ấy có thể yên tâm giao toàn bộ sự nghiệp vào tay hai đứa.

Khả Nhi mỉm cười: -Ý của tổng giám đốc Hoa là muốn cháu rời khỏi Thừa Nghiệp và gia nhập vào Bác Nhuệ?

Hoa Chỉ Huyên cười: -Chẳng nhẽ cháu không muốn trở về bên cạnh Dương Phàm sao?

-Rời khỏi Thừa Nghiệp cháu sẽ là cái gì?- Khả Nhi nhìn thẳng vào mắt Hoa Chỉ Huyên, cười nhạt: -Một cô bé lọ lem thích “leo cao”? Năm đó Lương Dung Hinh mới là con dâu mà bác chọn, mất đi Vĩnh Xương, trong mắt bác cô ấy còn có giá trị gì không? Tấm gương sờ sờ ra ở trước mắt, sao cháu có thể tiếp tục dẫm lên vết xe đổ được chứ?

-Cháu và Tiểu Phàm quả nhiên vẫn còn oán hận bác chuyện năm xưa!- Hoa Chỉ Huyên ủ rũ: -Thế nên cháu mới muốn thu mua cổ phần của Bác Nhuệ, một mực muốn tham gia vào hội đồng quản trị của Bác Nhuệ?

-Nếu như tổng giám đốc Hoa nghĩ như vậy, không chỉ là đánh giá thấp mà còn coi thường cháu đấy! Con đường là do cháu tự chọn, cháu chưa bao giờ oán hận ai hết. Hơn nữa, công ra công, tư ra tư, không thể lẫn lộn làm một. –Khả Nhi lấy từ trong túi ra một tờ chi phiếu, đặt trước mặt Hoa Chỉ Huyên: -Sở dĩ hôm nay cháu đến đây là bởi vì muốn trả lại món nợ và ân tình mà cháu còn nợ của bác!

Hoa Chỉ Huyên đưa mắt nhìn tờ chi phiếu, cau mày hỏi: -Là ý gì?

-Năm đó bác đã tìm giúp mẹ cháu một quả thận, mặc dù không nói rõ làm thế nào mà bác có được, nhưng cháu biết rõ bác đã phải mua nó bằng một số tiền rất lớn. Món tiền đó coi như là món nợ của cháu, giờ cháu trả lại bác cả vốn lẫn lãi. Còn về chuyện trao đổi của chúng ta năm đó, dù gì thì bác cũng đã cứu mạng mẹ cháu. Sinh mạng của mẹ cháu đối với cháu mà nói không thể dùng tiền để cân đo, đong đếm được. Do vậy cháu còn nợ bà một cái ân tình. – Khả Nhi vừa nói vừa lấy ra một tập tài liệu: -Về sự nghiệp của tổng giám đốc Hoa, cháu đã tìm hiểu qua, có lẽ bản kế hoạch này sẽ có tác dụng đôi chút!
Hoa Chỉ Huyên chẳng mấy để tâm, đưa tay lật giở vài trang, xem qua vài chữ, vẻ mặt đột nhiên trở nên chăm chú rồi cẩn thận xem tiếp. Hồi lâu sau vẻ mặt bà ánh lên niềm hân hoan. Mấy năm gần đây, sự nghiệp của bà bị đình trệ, không thể nào phát triển lên được. Bà đang đau đầu mà không tìm ra được cách hóa giải tình hình. Kế hoạch này của Khả Nhi đã giúp bà hóa giải mối lo ấy.

-Có thể thấy là cháu đã bỏ ra không ít công sức. Chỉ là vì để trả lại hết nợ nần cho bác ư?- Hoa Chỉ Huyên gập tập tài liệu vào, ngẩng đầu nhìn Khả Nhi: -Cháu cũng hiểu rõ là năm xưa bác giúp cháu chỉ là một vụ giao dịch, thực ra cháu có thể không cần phải trả lại.

-Chỉ khi trả lại bác tất cả những gì đã nợ thì cháu mới có thể đàng hoàng đứng trước mặt Dương Phàm.

-Quả nhiên trong lòng cháu vẫn còn Tiểu Phàm…- Hoa Chỉ Huyên vui mừng: -Với năng lực của cháu, nếu có thể gia nhập vào Bác Nhuệ, bác tin…

Khả Nhi lắc đầu, ngắt lời Hoa Chỉ Huyên: -Chuyện về Bác Nhuệ và Thừa Nghiệp là chuyện công, cháu chỉ có thể giải quyết theo phép công, e rằng không thể giúp gì cho Bác Nhuệ được!- Khả Nhi đưa tay lên xem đồng hồ, sắp đến giờ phải đi, Khả Nhi liền đứng dậy cáo từ: -Trợ lí của cháu đã chờ ở ngoài rồi, cám ơn bác đã chiêu đãi! Tạm biệt tổng giám đốc Hoa.

Hoa Chỉ Huyên tiễn Khả Nhi ra tận cửa, quả nhiên có một chiếc xe hơi đã đợi sẵn ở bên ngoài. Trước khi đi, Hoa Chỉ Huyên còn cố khuyên: -Tiểu Phàm mấy năm nay vẫn chờ đợi cháu, cháu nhẫn tâm đứng về phía đối lập với nó sao?

Khả Nhi ngoảnh đầu lại nhìn bà, lạnh lùng nói: -Con trai chỉ có một, lợi dụng một lần là đủ rồi!

Lúc Khả Nhi bay đến Thượng Hải đã là chín giờ tối. Cô vừa đi ra khỏi cửa kiểm tra đã nhìn thấy Chu Chính Hạo đang đứng chờ.
Đón lấy hành lí từ tay Khả Nhi, Chu Chính Hạo nói: -Anh đã hẹn Dương Phàm tối nay gặp mặt ở quán rượu Yêu Ảnh. Giờ anh đưa em về khách sạn nghỉ ngơi một lát, tí nữa anh….

Khả Nhi vội vàng cắt ngang: -Giờ anh dẫn em đi luôn đi!

Chu Chính Hạo nhìn rõ vẻ mệt mỏi nhưng rất sốt sắng trên mặt Khả Nhi, anh chỉ nhíu mày không nói gì.

Khả Nhi nhớ lại những gì mà Chu Thành Bích đã nói, cô ngoảnh mặt đi chỗ khác tránh ánh mắt của anh rồi cố tìm một chủ đề để nói chuyện: -Chu Chính Hạo…em…

Lúc này Chu Chính Hạo đã kéo hành lí của Khả Nhi ra đến tận cửa sân bay rồi.

Lúc Chu Chính Hạo dẫn Khả Nhi đến quán rượu Yêu Ảnh, Dương Phàm đang ngồi nói chuyện với Thư Á, tay ôm một cậu bé ba, bốn tuổi. Nhìn thấy Chu Chính Hạo bước vào, anh đặt cậu bé xuống, đứng dậy nghênh đón: -Sao bây giờ mới đến, tôi còn tưởng…-vừa nhìn thấy Khả Nhi xuất hiện phía sau lưng Chu Chính Hạo, Dương Phàm bỗng im bặt.

Nhìn thẳng vào ánh mắt của Dương Phàm, Khả Nhi cười dịu dàng, vẻ mặt ung dung, điềm tĩnh. Chỉ có người đứng gần Khả Nhi lúc này là Chu Chính Hạo mới nhận ra được sự căng thẳng, bất an trong đáy mắt của Khả Nhi.

Chu Chính Hạo khẽ hắng giọng: -Dương Phàm, tha lỗi cho tôi đã tự ý gọi Khả Nhi đến đây! Tôi cảm thấy hai người nên nói chuyện một chút!

Dương Phàm không đếm xỉa đến Chu Chính Hạo, mặt mày lạnh lùng nhìn Khả Nhi không nói một lời. Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.

Một lúc sau, cậu bé ban nãy đã phá tan sự im lặng đáng sợ ấy. Cậu bé chạy đến ôm chân Dương Phàm: -Bố ơi, chúng ta đi chơi đi!

Khả Nhi kinh ngạc, ánh mắt run rẩy nhìn về phía cậu bé. Những em bé xinh xắn cô đã nhìn thấy không ít, nhưng xinh đẹp đến mức đáng kinh ngạc như cậu bé này thì thật sự không nhiều. Khả Nhi chăm chú quan sát cậu bé, cảm thấy khuôn mặt cậu bé này nhìn rất quen, dường như rất giống một ai đó mà cô quen biết nhưng nhất thời cô không nghĩ ra được ngay. Nhưng trên khuôn mặt của đứa bé này chẳng hề nhìn thấy một nét nào giống Dương Phàm.

Chu Chính Hạo kinh ngạc hết nhìn Dương Phàm lại quay sang nhìn cậu bé.

Thư Á cười bối rối: -Không phải đâu, chuyện không như các người nghĩ đâu! Tiểu Hân, mau qua đây!- Thư Á bế đứa bé lên rồi nói với Dương Phàm và Khả Nhi: -Tôi dẫn Tiểu Hân ra ngoài, hai người từ từ nói chuyện. Chu Chính Hạo, chúng ta ra ngoài đi, tôi mời anh uống rượu!

-Các người không cần phải ra ngoài đâu…- cuối cùng thì Dương Phàm cũng chịu lên tiếng: -Nếu đã đến rồi thì nói cho rõ ràng!
-Dương Phàm…- Thư Á nhíu mày: -Anh đừng….

Dương Phàm khẽ lắc đầu, ngắt lời của Thư Á: -Tôi biết mình đang làm gì!

Một cảm giác sợ hãi dâng lên trong lòng Khả Nhi, khuôn mặt cô dần dần chuyển sang màu trắng bệch. Lúc này cô mới chú ý đến Thư Á. Thư Á là một cô gái vô cùng xinh đẹp, cho dù cùng là con gái nhưng vẻ đẹp của Thư Á vẫn khiến cho Khả Nhi cảm thấy kinh ngạc. Lúc mới vào phòng, vì chỉ mải để ý đến Dương Phàm nên cô không để ý đến cô gái xinh đẹp tuyệt trần này.

-Để tôi giới thiệu một chút nhé!- Dương Phàm tiến lại gần Thư Á, đặt tay lên vai cô: -Đây là vợ của tôi, Thư Á. Còn nữa, đây là con trai tôi, Dương Trụ Hân.

Tia hi vọng cuối cùng trong mắt Khả Nhi tắt phụt, đôi mắt long lanh trở nên vô hồn.

-Khả Nhi…- Chu Chính Hạo lo lắng kéo cánh tay Khả Nhi, cảm nhận được sự run rẩy từ trên người cô, Chu Chính Hạo tức tối gào lên: -Cậu giở trò quái quỷ gì thế hả?

Thư Á không nỡ nhìn thấy cảnh này, liền quay sang khẽ gọi: -Dương Phàm…

Dương Phàm cúi đầu, đôi môi mím chặt.

Khả Nhi khẽ gỡ tay Chu Chính Hạo ra, liêu xiêu đi đến trước mặt Dương Phàm, ngẩng đầu nhìn vào mắt anh rồi khó khăn thốt ra từng chữ: -Anh nói là anh đợi em sáu năm?

Dương Phàm với tay lấy cái áo khoác vứt trên ghế sô pha rồi lấy ra một cuốn sổ nhỏ đưa cho Khả Nhi, cái bìa đỏ đập vào mắt Khả Nhi, ngoài bìa còn có in chữ Hỉ màu vàng chói. Khả Nhi cảm thấy mắt mình nhức nhối, nỗi đau đớn cào xé trong lòng nhưng nước mắt không sao chảy ra được. Những ngón tay tê dại khẽ lật cuốn sổ ra, bên trong có ghi ngày kết hôn chính là ngày hôm nay.

Dương Phàm rất hiểu Khả Nhi, biết rằng cô sẽ không dễ dàng từ bỏ. Nhưng cho dù cô có yêu anh còn hơn cả tính mạng thì một khi biết anh đã có vợ, cô sẽ mãi mãi không đến làm phiền anh nữa. Dùng biện pháp đoạn tuyệt dứt điểm như thế này anh sẽ cắt đứt được hoàn toàn tia hi vọng cuối cùng của cô.

Khả Nhi gập cuốn sổ đăng kí kết hôn vào, cẩn thận đưa trả Dương Phàm, quay sang mỉm cười hiền hòa với Thư Á rồi quay người từ từ ra khỏi cửa.

Nhìn thấy bóng Khả Nhi vừa khuất sau cánh cửa, Chu Chính Hạo liền đi đến trước mặt Dương Phàm, anh cười nhạt bảo: -Tôi có nên chúc mừng cậu không?- đột nhiên một cú đấm thúc vào bụng Dương Phàm, tiếp đó lại thêm một cú đấm nữa…

Thư Á đứng ở bên cạnh vội vàng lấy tay bịt mắt Tiểu Hân, điềm tĩnh nhìn cảnh tượng này.

Dương Phàm đau đến mức gập người xuống nhưng anh không hề đánh trả, chỉ cố chấp câm lặng không nói.

-Lần này là tự cậu từ bỏ, sau này đừng có mơ tôi nhường nhịn cậu lần nữa!- Chu Chính Hạo đẩy cửa lao ra ngoài.

Sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn bỗng chốc trùng xuống. Dương Phàm chán nản ngồi bệt xuống đất, hai tay ôm lấy đầu.

Thư Á quỳ trước mặt, nhìn thẳng vào mắt anh: -Hình như cậu đã làm một chuyện sai lầm. Còn tôi, thật kì lạ là tôi lại hùa theo cậu diễn màn kịch này!

-Thư Á…- Dương Phàm nghẹn ngào: -Chỉ là tôi mệt mỏi quá rồi!
-Thế bây giờ thì sao? Nhẹ nhõm hơn rồi chứ?

Dương Phàm mệt mỏi cúi đầu. Khả Nhi sẽ không bao giờ đến tìm anh nữa, tất cả những gì thuộc về quá khứ của họ đã bị chặt đứt hoàn toàn, đây chính là một kết cục mà anh mong muốn…Thế nhưng, anh không sao cảm thấy nhẹ nhõm được. Một cảm giác mệt mỏi, nặng nề và cay đắng dâng lên trong lòng, bóp nghẹt trái tim anh.

Chu Chính Hạo vội vàng đuổi theo Khả Nhi. Cuối cùng cũng nhìn thấy cái bóng liêu xiêu của Khả Nhi ở trước mặt. Giữa đêm khuya mùa thu lạnh lẽo, thân hình mảnh mai của cô chẳng khác gì chiếc lá khô mùa thu, mỏng manh và yếu ớt.

-Khả Nhi…- Chu Chính Hạo chạy đến kéo tay cô lại: -Anh đưa em về khách sạn nhé! Ngủ một giấc, có chuyện gì để mai sẽ nói!
Khả Nhi mỉm cười: -Em muốn về Thâm Quyến, giờ vẫn còn kịp lên chuyến bay cuối cùng!

Biểu hiện của Khả Nhi tương đối bình tĩnh. Chính vì vậy mà Chu Chính Hạo càng cảm thấy bất an: -Em không sao chứ?
Khả Nhi cười hoang mang: -Liệu có thể làm sao được chứ?
-Khả Nhi…- Chu Chính Hạo nhìn cô: -Em cứ thế này anh sẽ rất buồn đấy!

Khả Nhi bật cười: -Người thất tình là em mà!- một giọt nước mắt lăn ra khỏi bờ mi, cô đã kiệt sức. Khả Nhi ngồi bệt xuống mặt đất lạnh lẽo bên đường, úp mặt vào trong hai đầu gối. Khẽ siết chặt đôi vai đang run lên của Khả Nhi, Chu Chính Hạo cảm thấy vô cùng xót xa. Người con gái kiên cường này, cho dù có đau đớn đến mấy cũng chỉ lặng lẽ khóc thầm.

Advertisements

20 comments on “Mong ước lâu bền – Chương 21 (1)

  1. Dạ (Trả lời cho câu “click vào đây để đọc tiếp nhé các tình yêu”).

  2. Hoa Chỉ Huyên đơn giản quá ha. Không có biểu hiện áy náy, buồn, hối hận gì hết. Nói tỉnh queo giúp đỡ Khả Nhi về lại với Dương Phàm. Muốn níu kéo dùm nữa chứ.

    Sao không có ý khinh chê gì nữa là sao??? Bà này độc nhất vô nhị nè.

  3. chắc 2 người sẽ quay lại với nhau thui. mìh nghĩ sẽ có 1 tai nạn xảy ra vì sắp hết truyện rùi ma 2 người vẫn chưa làm lành

  4. truyện hay wa đi mất!!! cám ơn VANVIETBOOK đã nhiệt tình post bài lên cho mọi người đọc nhé

  5. đọc càng ngày càng buồn.nhưng mình vẫn thích tính cách của Khả Nhi.không biết cô ấy sẽ sao nhỉ?

  6. Hôm nay đọc lại phần này, thích câu nói này của Khả Nhi: “Con trai chỉ có một, lợi dụng một lần là đủ rồi!”
    Lúc đầu đọc không hiểu, cứ nghĩ Khả Nhi nói chính mình, 1 lần lợi dung Dương Phàm là quá đủ.

    Giờ thì hiểu ra, Khả Nhi nói Hoa Chỉ Huyên lợi dụng con trai.

    Khả Nhi nói đau ghê, gan thiệt, dám nói bà má chồng như vậy.

    Sau này về nhà, bả mần thịt cho mà biết.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s