Mong ước lâu bền- Chương XIX part2


Giang Ba hừ giọng: -Cậu ít ở đây diễn trò rên rỉ ấy đi, mặc dù tôi ở Thâm Quyến nhưng số đào hoa của Chu thiếu gia vang xa lắm đấy, cậu một tay đã tàn phá bao nhiêu đời hoa rồi? Chỉ có Dương Phàm là vẫn “hòn vọng thê” à?

Dương Phàm cười cười không đáp. Anh nhấc chai rượu lên rót đầy vào ba cốc rồi lảng sang vấn đề khác: -Bạn bè lâu ngày gặp lại, chúng ta có nên chạm cốc một cái không nhỉ?- rõ ràng là Dương Phàm không muốn nói đến chuyện xưa.

Giang Ba vẫn không bỏ qua: -Tôi thật không hiểu nổi, nếu như cậu đã không thể quên được Tần Khả Nhi, tại sao không đi tìm cô ấy. Trước đây bố mẹ cậu có thể kiểm soát cậu, nhưng giờ làm sao kiểm soát được?

Dương Phàm từ từ nốc cạn cốc rượu, lẩm bẩm như nói với chính mình: -Không muốn đi tìm!

Giang Ba đang định nói thêm điều gì đó thì vừa hay Thư Á bê rượu vào, đặt rượu trước mặt Dương Phàm. Dương Phàm liếc qua nhãn hiệu của chai rượu rồi gật đầu, Thư Á lập tức cầm dụng cụ mở nút lên và thực hiện thao tác mở nắp điêu luyện.
Trong phòng không ai lên tiếng cả, không khí náo nhiệt lúc trước bỗng chốc như bị đông cứng lại. Giang Ba tiện tay bật ti vi lên, đúng lúc trên ti vi đang phát tin thức thời sự về tình hình tài chính. Đỗ Tích Nhã, chủ tịch tập đoàn Đỗ thị hiện ra trước ống kính, bên cạnh cô là chàng trai khôi ngôi Trụ Kiệt.

Dương Phàm liền đưa mắt ra hiệu cho Thư Á. Quả nhiên cô dừng tay lại, chú tâm nhìn lên màn hình ti vi.

-Sao? –Dương Phàm trêu Thư Á: -Nhìn thấy trai đẹp là không rời được mắt rồi chứ gì?

-Sao cậu biết là chắc chắn tôi đang nhìn trai đẹp, chẳng nhẽ không thể nhìn gái đẹp sao?- nói rồi Thư Á thở dài: -Đem ra so sánh thật khiến cho mình tức chết! Cậu xem, cái cô tiểu thư họ Đỗ kia cũng tuổi tác tương đương với tôi, thế mà người ta ở địa vị như thế nào, còn tôi thì ra sao?

Dương Phàm vỗ vỗ vào cánh tay Thư Á cười: -Đương nhiên chị cũng có điểm mạnh của mình, đừng mất công ngưỡng mộ người khác!

Chu Chính Hạo có vẻ hơi ngạc nhiên, liền đưa mắt sang nhìn hai người họ nhưng không phát hiện ra điểm gì đáng ngờ, đành quay đầu lại tiếp tục xem ti vi.

Phóng viên đang nhắc đến việc đầu tư của tập đoàn Đỗ thị vào thị trường Trung Hoa, đây chính là nội dung mà Dương Phàm đang quan tâm. Anh chăm chú lắng nghe. Đỗ Tích Nhã không trả lời trực tiếp câu hỏi của phóng viên mà chỉ nói: -Câu hỏi này hãy để cho cô Tần Khả Nhi, tổng giám đốc khu vực thị trường Trung Quốc đại lục của chúng tôi trả lời các vị!

Máy quay hướng vào một người khác đứng bên cạnh Đỗ Tích Nhã.

-Cô ấy…- Giang Ba chỉ tay lên màn hình king ngạc: -Là cô ấy…

Dương Phàm bất giác siết chặt lấy cốc rượu trong tay, những đốt ngón tay trắng bệch ra. Tần Khả Nhi…Tần Khả Nhi…cái tên hết lần này đến lần khác ám ảnh trong đầu anh. Cho dù là yêu hay là hận, cô đều chiếm đóng từng góc nhỏ trong trái tim anh.

Trong ti vi, Khả Nhi vẫn xinh đẹp như ngày nào, chiếc váy xanh làm tôn lên vóc dáng thon thả của cô, mái tóc đen ngày nào đã được uốn cao rất quý phái. Một Khả Nhi như thế này vừa cao quý lại vừa nho nhã, hoàn toàn không chút khoa trương. Thời gian gần sáu năm nay đã lấy đi mất vẻ thanh xuân của cô nhưng lại mang đến một khí chất cao sang và vẻ điềm đạm cho Khả Nhi. Trước ống kính máy quay, nụ cười của cô hoàn hảo không tì vết. Đối mặt với các câu hỏi của phóng viên, Khả Nhi ung dung, điềm đạm, trả lời dứt khoát, ngắn gọn. Dưới ánh đèn sáng rực rỡ, hình ảnh của cô thật quyến rũ, không còn chút gì lo lắng của cuộc sống vất vả mưu sinh như trước đây, chỉ có nét bướng bỉnh và sự tự tin trong ánh mắt của cô vẫn còn vẹn nguyên như lúc trước.

Ngẩn người hồi lâu, Chu Chính Hạo mới thở dài: -Sáu năm rồi, cuối cùng cô ấy cũng trở về!

Tần Khả Nhi vung cây gậy đánh golf lên, tư thế rất đẹp, quả bóng màu trắng bay vèo qua bầu trời rồi rơi xuống ngay bên cạnh hố bóng. Cô đi đến gần quả bóng, nhẹ nhàng đánh bóng vào lỗ, động tác dứt khoát và thành thạo.

-Ba lần đánh trúng lỗ trước! Hôm nay chị lại thua rồi!- Đỗ Tích Nhã cởi chiếc găng tay trắng ra, luôn miệng thở dài: -Khả năng học tập của em thật đáng nể! Chị luyện chơi golf trước em mấy năm, thế mà em toàn giành chiến thắng!

-Chủ yếu là nhờ Thành Hạo dạy dỗ có phương pháp, kĩ năng chơi golf và khả năng làm việc của anh ấy đúng là số một!- Tần Khả Nhi cười, đưa gậy đánh golf cho người phục vụ mang đi cất rồi cùng vào phòng ăn với Đỗ Tích Nhã.

-Nói cũng đúng!- Đỗ Tích Nhã gật đầu tán thành: -Cái anh chàng này cũng thật hào phóng, không những chịu dốc hết kiến thức truyền thụ cho em, lại còn dạy cho em cả cách ăn uống, giải trí nữa chứ!

-Thành Hạo là một người thầy tốt!- trong giọng nói của Khả Nhi có xen lẫn sự ngưỡng mộ: -Còn nhớ lúc đầu mới được đưa đến học hỏi anh ấy, Thành Hạo đã hỏi em là ngoài việc học và làm việc ra em còn có sở trường gì không. Em nghĩ mãi mà không nói ra được cái gì. Anh ấy liền bảo em là, ít nhất cũng phải có một sở trường gì đó, mặc dù chúng ta không dựa vào nó để kiếm cơm nhưng những lúc cần thiết có khi lại dùng đến nó.

-Thế nên em đã học đánh golf với Thành Hạo?

-Không chỉ học mỗi cái đó thôi đâu!- Tần Khả Nhi nhớ lại chuyện cũ: -Lúc ấy em nghĩ, học một cái cũng là học, học hai cái cũng là học, một người không thể học cả hai thầy, thế nên em dứt khoát theo sát Thành Hạo để học hỏi, anh ấy làm gì em liền học cái nấy. Kết quả là có một thời gian Thành Hạo bắt đầu hẹn hò nhưng lại không thể một mình đến chỗ hẹn, anh ấy tức quá bèn truyền thụ hết những gì học được cho em, cuối cùng cũng xua đuổi được con kì đà cản mũi này.

Hai người vừa cười nói vui vẻ vừa ngồi xuống bàn ăn. Trợ lí riêng của Đỗ Tích Nhã đã giúp hai người gọi đồ ăn sáng. Sau khi ngâm tay trong nước sạch xong, Khả Nhi đưa tay nhận lấy khăn bống ấm từ nhân viên phục vụ đứng bên cạnh rồi lau sạch tay. Đột nhiên cô nghe thấy Đỗ Tích Nhã thốt lên: -Thật là đáng tiếc!- Khả Nhi ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn Đỗ Tích Nhã.

Đỗ Tích Nhã chậm rãi phết mứt dâu tây lên bánh mình, từ tốn nói: -Có một thời gian, thấy hai người như hình với bóng, chị còn tưởng hai người đã thành một đôi, nào ngờ là mừng hụt à!

-Sao có thể thế được?- Khả Nhi cười ngất: -Thành Hạo là một người kiêu ngạo, những cô gái thích anh ấy xếp thành cả hàng dài, làm sao anh ấy có hứng thú với một người đã có người thương như em được!

-Hài…- Đỗ Tích Nhã nheo mắt hỏi Khả Nhi: -Em về nước đã gần hai năm rồi, sao không đi tìm người thương của mình đi, không nhớ anh ta à?

-Nhớ…nhớ lắm!- đôi hàng mi khẽ rủ xuống, Khả Nhi chậm rãi nhấc cái dĩa lên, đột nhiên cô cảm thấy chẳng muốn ăn chút nào nên lại bỏ dĩa xuống, khẽ nói: -Nhưng mà vẫn chưa phải lúc!- Khả Nhi có hai tâm nguyện lớn nhất trong cuộc đời: thứ nhất là để cho bà ngoại và mẹ có được một cuộc sống hạnh phúc. Thứ hai là có được địa vị ngang hàng với Dương Phàm và trở về bên cạnh anh, sống hạnh phúc trọn đời bên anh. Tâm nguyện đầu tiên cô đã thực hiện được. Nửa năm trước, cô đã mua một căn nhà ở Thâm Quyến rồi đón bà và mẹ qua đó, cả nhà được đoàn tụ. Tâm nguyện thứ hai cô không dám thử khi chưa chắc chắn: -Bi kịch gặp đúng người trong thời điểm không thích hợp em đã phải nếm trải một lần rồi. Trước khi có được địa vị ngang hàng với anh ấy, cho dù em có quay lại bên cạnh anh ấy thì cũng không ai dám đảm bảo là bi kịch ấy sẽ không lặp lại!

-Sắp đến lúc rồi đó!

Khả Nhi ngẩng đầu nhìn Đỗ Tích Nhã.

-Em còn xuất sắc hơn cả tưởng tượng của chị. Kế hoạch của chị vốn cần thời gian là ba năm mới có thể thực hiện được mục tiêu đặt ra, thế mà em chỉ dùng khoảng thời gian hai năm đã đạt được. Việc chuyển nhượng cổ phần chị đã kí tên, chắc là sắp đến tay thư kí của em rồi đấy!- Đỗ Tích Nhã đưa tay ra trước mặt Khả Nhi: Em bây giờ đã chính thức trở thành cổ đông thứ hai của công ty Thừa Nghiệp. Nào, cho chị bắt tay một cái với Boss siêu đẳng của chị nào!

Khả Nhi bật cười, đưa tay ra bắt tay Đỗ Tích Nhã và chân thành nói: -Cám ơn chị!- Đỗ Tích Nhã không hề nói sai, thời điểm đó sắp đến rồi!

-Không cần cám ơn, đấy là thù lao em đáng được nhận! Vấn đề quan trọng bây giờ là…- Đỗ Tích Nhã nhíu mày: -Em có dám khẳng định là tình cảm mà đối phương dành cho mình vẫn không thay đổi chứ?

Khả Nhi đưa mắt nhìn ra sân golf. Bàn ăn được bố trí lộ ra bên ngoài, nhìn từ trên cao xuống, một bãi cỏ rộng trải dài trước mắt. Khí hậu ở nơi đây có bốn mùa rõ rệt, mặc dù đã qua Trung thu nhưng sân golf vẫn được bao bọc bởi một màu xanh non mỡ màng, ánh nắng mặt trời kéo dài trên bãi cỏ, những giọt sương sớm long lanh còn đọng lại trên những nhành cỏ non. Khả Nhi trầm ngâm hồi lâu rồi hỏi: -Em có thể hỏi chuyện riêng tư của chị một chút không?

Đỗ Tích Nhã vui vẻ nhận lời: -Gạt đi quan hệ công việc thì chúng ta có thể coi là bạn bè, có gì muốn hỏi cứ hỏi đi!

Khả Nhi ngập ngừng: -Chị sống với anh Cảnh đã nhiều năm rồi, đã có con cái với nhau rồi, sao vẫn không chịu kết hôn với anh ấy? Là bởi vì anh ấy từng rời xa chị hay là vì đến giờ chị vẫn chưa thể tha thứ cho anh ấy?

-Không, không phải như vậy!- Đỗ Tích Nhã bật cười: -Kết hôn phức tạp lắm, ngộ nhỡ không hợp nhau sẽ phải li hôn. Chị sợ phiền phức nên cảm thấy cứ thế này lại hay!
Khả Nhi lắc đầu thở dài: -Còn chưa kết hôn mà chị đã nghĩ tới chuyện li hôn rồi! Với tình cảm của hai người, chuyện này khó mà có thể xảy ra được!

-Trên đời này chẳng có chuyện gì tuyệt đối cả, ví dụ như chị…- Đỗ Tích Nhã chỉ vào mình: -Rất nhiều năm trước, lúc rời khỏi Hồng Kông, chị từng nói sẽ không bao giờ đặt chân lên mảnh đất này nữa. Lúc ấy ý chí đã quyết, thế nhưng hôm nay chị lại đang ngồi trên mảnh đất ấy, đang cùng ăn sáng và nói chuyện với em. Ngay cả đến bản thân chị còn không dám chắc, làm sao có thể chắc chắn người khác không bao giờ thay đổi chứ?

-Nói cho đến cùng vẫn là chưa đủ tin tưởng!- Khả Nhi kết luận.

Nụ cười của Đỗ Tích Nhã dần dần biến mất, cô lạnh lùng đáp: -Khả Nhi, thực ra chúng ta là những người giống nhau, tin vào bản thân nhiều hơn tin vào người khác, cho dù người ấy có là người mình yêu thương sâu sắc.

Khả Nhi trầm ngâm. Đúng vậy, cô rất yêu Dương Phàm, nhưng cô lại không đem vận mệnh của mình giao phó cho anh ấy, không đem tương lai của mình gửi gắm vào tình cảm của anh ấy.

-Chị từng rất yêu Cảnh Thiệu Vân, yêu đến mức có thể bỏ cả sinh mạng của mình vì anh…- Đỗ Tích Nhã buồn bã, giọng nói nhẹ như gió thoảng: -Cũng từng có tâm lí chờ đợi ngày lấy chồng của con gái, hân hoan chuẩn bị cho ngày kết hôn. Trước ngày hai đứa bọn chị kết hôn, có một sự cố đã xảy ra, bọn chị phải xa cách một thời gian. Chị mỉm cười chờ đợi anh trở về tìm chị. Cứ đợi mãi, đợi mãi…cuối cùng cũng đợi được đến ngày anh đến, nhưng vẫn phải giương mắt nhìn anh bỏ đi. Trong nỗi đau đớn khôn nguôi, chị đã phó mặc số phận, kết hôn với Thẩm Gia Hằng, chuyện hôn sự này đã gây chấn động lúc ấy, chắc là em cũng biết nhỉ!

Khả Nhi gật đầu: -Chị là người của công chúng, năm đó em đã nhìn thấy ảnh cưới của chị ở trên báo, chỉ có điều không biết được sự thật bên trong mà thôi!

-Vụ kết hôn này đã gây ra một sai lầm lớn, chị đã hại bố của mình, cũng tự đẩy mình và Tiếu Tiếu rơi vào vực sâu. Lúc ấy có lẽ chị vẫn còn yêu Cảnh Thiệu Vân. Trong lúc khó khăn, người đầu tiên mà chị nghĩ đến chính là anh ấy. Chị luôn tin tưởng là anh ấy sẽ không bỏ rơi mình, nhất định sẽ quay lại kéo hai mẹ con chị ra khỏi vực sâu, kết quả là…

-Anh ấy đã bỏ rơi hai người?

-Nên nói thế nào nhỉ?- nụ cười của Đỗ Tích Nhã trở nên chua xót: -Cuối cùng thì anh ấy đã quay lại, đáng tiếc là đã quá muộn! Trong lúc tuyệt vọng đến cực điểm, chị đã quyết định sẽ mãi mãi không bao giờ chờ đợi anh ấy nữa, sẽ tự mình thoát ra khỏi vực sâu. Trong quá trình leo lên khỏi vực thẳm ấy chị đã hiểu ra nhiều điều. Sau đó, trải qua rất nhiều chuyện, chị đã làm anh ấy tổn thương, cũng từng lợi dụng anh ấy. Cứ nghĩ rằng anh ấy sẽ bỏ rơi chị lần thứ ba, cũng định để cho anh ấy từ bỏ vĩnh viễn. Thế mà anh ấu lại ở mãi bên cạnh chị, không rời xa chị nữa. Nhưng mà chị đã thay đổi rồi, thứ tình cảm thuần khiết ấy…chị không thể tìm lại được nữa. Chị nghĩ là chị đã mất đi khả năng yêu ai đó thật lòng!

Khả Nhi trầm ngâm hồi lâu lại ngập ngừng hỏi: -Nếu đã như vậy, tại sao còn sống chung với nhau?

Đỗ Tích Nhã cười bảo: -Em xem, chúng ta xét cả về tâm lí lẫn sinh lí đều là những người phụ nữ bình thường. Chị mắc bệnh ưa sạch sẽ, không chị đựng được những người đàn ông khác, Tiếu Tiếu và Khai Tâm lại cần một người cha. Hơn nữa, rất nhiều chuyện xảy ra trong năm ấy không chỉ bắt nguồn từ sự bỏ đi của anh ấy, một phần nguyên nhân là do tính cách và sự ấu trĩ của chị gây ra. Cuộc đời còn tiếp diễn hàng chục năm nữa, sống cô đơn trong nỗi oán hận thì chẳng sống còn hơn.Vì thế nên bọn chị lại quay về bên nhau. Chỉ có điều, không thể quay lại như trước đây được nữa!

Dương Phàm ơi…Khả Nhi thầm gọi cái tên ấy, trong lòng cô như có lửa đốt. Cô đã bỏ rơi anh, vứt bỏ đứa con của cả hai người, liệu anh có còn đợi cô không, chờ đợi trong tuyệt vọng?

-Khả Nhi…-Đỗ Tích Nhã hình như đã nhìn thấu tâm tư của Khả Nhi: -Thay vì cứ ngồi mà suy đoán, chi bằng em hãy sớm đi tìm cậu ấy. Dù sao thì đáp án cũng không phụ thuộc ở em mà là ở cậu ta.

Khả Nhi hỏi: -Chị có tin ở em không?- một người là tổng giám đốc Thừa Nghiệp, một người là phó giám đốc của Bác Nhuệ, hai công ty lại đang ở thế đối đầu.

Đỗ Tích Nhã cười nói: -Chị đã nói rồi mà, đã dùng thì không nghi, đã nghi thì không dùng. Em là một người thông minh, làm việc ắt có chừng mực!

Khả Nhi mỉm cười không nói gì thêm. Thực ra cũng không cần phải nói gì, bởi sở dĩ Đỗ Tích Nhã coi trọng và tín nhiệm Khả Nhi là ngoài yếu tố năng lực còn là bởi vì Khả Nhi là một người sống rất lí trí, lúc nào cô cũng biết rõ bản thân mình phải làm gì và nên làm gì.

Phụ nữ khi yêu một người đàn ông có thể tỏ ra yếu đuối, thích làm nũng để làm thỏa mãn lòng tự tôn của đàn ông, tuy nhiên tuyệt đối không nên nghĩ rằng một người đàn ông sẽ không bao giờ bỏ rơi mình. Không còn cái tôi thì lấy đâu ra tư cách mà yêu đương. Bản thân mình không hiểu được tình yêu thì làm sao có thể ép buộc người khác yêu thương mình? Đỗ Tích Nhã là một người phụ nữ như vậy, Tần Khả Nhi cũng là một người phụ nữ như thế….Xét từ một phương diện nào đó, cả hai người có những điểm giống nhau đến kinh ngạc.

Buổi chiều có một cuộc họp rất quan trọng. Sau khi ăn sáng xong, Khả Nhi vội vàng bay về Thâm Quyến, trợ lí đặc biệt của tổng giám đốc là Cao Hàm và thư kí Chu Thành Bích đã đứng sẵn ở bên ngoài sân bay đón cô. Sau khi lên xe, Cao Hàm bắt đầu hồi báo với Khả Nhi về một số công việc. Khả Nhi dựa lưng vào ghế, khẽ nhắm mắt lại. Nhìn có vẻ không chú ý lắng nghe nhưng Cao Hàm và Chu Thành Bích đều hiểu rõ vị tổng giám đốc này, cô không bao giờ bỏ sót một câu, một chữ nào.

Khi Cao Hàm nhắc đến việc doanh nghiệp Bác Nhuệ hẹn gặp để bàn bạc chuyện liên minh giá cả, Khả Nhi đột nhiên mở to mắt hỏi: -Người phụ trách đàm phán là ai?

-Là phó giám đốc phụ trách thị trường của công ty Bác Nhuệ, ông Dương Phàm…
Khả Nhi ngẫm nghĩ đôi chút rồi dặn dò: -Thông báo với Bác Nhuệ, yêu cầu đổi thành tổng giám đốc sang đàm phán!

Cao Hàm và Chu Thành Bích kinh ngạc nhìn nhau. Chu Thành Bích giải thích: -Chủ tịch hội đồng quản trị của Bác Nhuệ là Hoa Hiên Vũ vài năm gần đây không trực tiếp nhúng tay vào công việc của công ty, tổng giám đốc Hoa Chỉ Huyên thực ra chỉ là trên danh nghĩa, bà ấy đã có sự nghiệp riêng ở Bắc Kinh, vị phó giám đốc này mới thực sự là người điều hành mọi vấn đề của công ty.

-Cứ thông báo với Bác Nhuệ theo lời của tôi, yêu cầu tổng giám đốc Hoa Chỉ Huyên ra mặt đàm phán, nếu không thì khỏi phải bàn!- Khả Nhi không nặng lời nhưng lời nói của cô rất có uy, khiến cho Cao Hàm và Chu Thành Bích không dám làm trái.

Lương Dung Hinh đứng trước máy phô tô, cho tài liệu vào trong máy rồi ấn nút, đợi cho những bản phô tô đã được đẩy ra khỏi máy liền chia thành từng tập tài liệu khác nhau, rồi lại lặp lại công việc đó lần nữa. Cô cảm thấy bản thân mình chẳng khác gì một chiếc máy phô tô, hết ngày này qua ngày khác phải hoàn thành việc những công việc vụn vặt như: in ấn, phô tô, chỉnh lí tài liệu, mang giao văn kiện…Nhân viên của bộ hành chính, nói dễ nghe hơn một chút là nhân viên văn thư…thực ra chỉ là một chân lon ton trong công ty mà thôi. Cô không thích công việc này nhưng không thể không làm. Những năm gần đây tìm việc đâu có dễ dàng, hơn nữa tuổi tác của cô giờ đã không nhỏ, dung mạo bình thường, khả năng cũng bình thường, kinh nghiệm lại không có….có thể vào làm ở một doanh nghiệp đa quốc gia như Thừa Nghiệp đã là một vinh hạnh lớn đối với cô rồi.

Đổi lại là trước đây, vài đồng lương còm chẳng thể nào lọt được vào mắt xanh của cô. Tuy nhiên, cuộc sống trước đây đã không bao giờ trở lại, cái mà cô phải đối mặt lúc này chính là sự sinh tồn. Lương Dung Hinh bỗng thấy sống mũi cay cay, khóe mi ươn ướt. Trải qua những việc này cô mới hiểu ra rằng, không có doanh nghiệp Vĩnh Xương, cô chẳng là gì hết. Tiếng bước chân gấp gáp truyền đến, nhân viên cấp trên đứng ở cửa phòng phô tô hỏi: -Cô Lương, tài liệu đã phô tô xong chưa?

Lương Dung Hinh vội vàng lấy tay lau nước mắt: -Xong ngay đây ạ!

Cấp trên nhìn cô nghi hoặc nhưng không hỏi thêm điều gì. Điều này khiến cho Lương Dung Hinh cảm thấy hài lòng nhất ở công ty Thừa Nghiệp này, các nhân viên trong công ty ai ai cũng tôn trọng bí mật riêng tư của người khác, rất ít khi nghe thấy những chuyện đồn đại, thị phi lan truyền trong công ty.

Sau khi phô tô xong tài liệu, Lương Dung Hinh liền làm theo sự dặn dò của cấp trên, ôm một chồng tài liệu chuyển tới phòng họp ở trên tầng thượng. Đây là những tài liệu mà cuộc họp của các lãnh đạo cấp cao ở công ty cần phải dùng đến.

Thư kí trực ở bên ngoài phòng họp nhìn thấy Lương Dung Hinh mang tài liệu lên liền gọi điện vào phòng họp để thông báo, sau đó nhận một phần tài liệu từ trên tay Lương Dung Hinh rồi bảo: -Cô cùng đi vào phòng họp và phát tài liệu cho từng người nhé!

Ban lãnh đạo có lẽ đang bàn luận một đề án cơ mật nào đó, thế nên khi Lương Dung Hinh vào phòng họp, mọi người không ai bảo ai liền im bặt. Lương Dung Hinh cúi đầu, nhanh chóng đặt tài liệu lên bàn trước mặt từng người. Đến gần vị trí ghế chủ tịch, cô không nén được tò mò liền khẽ liếc mắt nhìn vị tổng giám đốc lúc này đang nói chuyện. Cô kinh ngạc nhận ra người này trông rất quen. Lương Dung Hinh bất giác ngẩng đầu lên nhìn lại…Chợt toàn thân cô như cứng đờ ra. Người này….mặc dù khí chất và phong thái đã thay đổi hoàn toàn, nhưng mà dung mạo ấy rõ ràng là….
-Cô Lương?- Chu Thành Bích ngồi cạnh tổng giám đốc khẽ lên tiếng nhắc nhở.
Lương Dung Hinh không có phản ứng gì, siết chặt xấp tài liệu trong tay, đôi mắt thất thần nhìn Khả Nhi.

Biểu hiện kì lạ đó đã khiến Khả Nhi chú ý đến. Cô ngước mắt lên nhìn Lương Dung Hinh, dường như cũng có chút bất ngờ nên Khả Nhi hơi ngẩn người ra đôi chút. Dưới ánh mắt sắc sảo của Khả Nhi, Lương Dung Hinh bối rối cúi đầu. Tần Khả Nhi không chút bối rối, đưa tay ra với lấy một xấp tài liệu từ trong tay của Lương Dung Hinh rồi nói: -Mời cô Lương ra ngoài phòng họp ngồi chờ một lát. Cuộc họp tiếp tục!
Lương Dung Hinh hoang mang bước nhanh ra khỏi phòng họp. Vì Tần Khả Nhi đã có lời dặn dò, bảo cô ra ngoài phòng họp chờ nên tạm thời cô chưa thể bỏ đi. Cô gái lúc nãy dẫn Lương Dung Hinh vào phòng họp lấy một cái ghế ra mời cô ngồi rồi lại tất bật với công việc của mình.

Lương Dung Hinh nhìn đăm đăm vào cánh cửa phòng hội nghị, cảm thấy kì lạ là tại sao bản thân mình vẫn có thể cười được. Cuộc đời luôn thay đổi, hóa ra cuộc đời đã thay đổi đến mức này.

Cô nhớ lại những lần chạm mặt giữa cô và Tần Khả Nhi: lần đầu tiên là ở bữa tiệc tối tại nhà Dương Phàm. Lần đầu tiên gặp Tần Khả Nhi, biết được cô chính là người mà Dương Phàm thích, Lương Dung Hinh chẳng mấy để tâm, nghĩ rằng chẳng qua chỉ là một con bé xuất thân bần hàn, giấc mộng cô bé lọ lem ai chẳng muốn làm, nhưng giấc mơ thành thật được mấy người? Lúc cô nói đến các nhãn hiệu nước hoa, thời trang của Pari, quả nhiên con bé đó mở to mắt mơ hồ, chẳng biết gì cả. Đồng Đồng còn cười nhạo Dương Phàm đã vớ phải một con bé nhà quê, ngay cả đồ ăn tây cũng không biết ăn. Lúc ấy, khi đối mặt với Tần Khả Nhi, cô có cảm giác hơn người.

Lần thứ hai gặp mặt là khi biết tin Tần Khả Nhi đã có thai. Lúc ấy Lương Dung Hinh mới cảm thấy hoang mang. Tại sao Dương Phàm có thể từ bỏ tất cả chỉ vì một con bé nghèo hèn, rời bỏ thế giới của anh ấy để làm một người đàn ông bươn chải nuôi sống gia đình như bao nhiêu người bình thường khác. Tại sao có thể như vậy được? Cô hạ quyết tâm phải kéo anh quay trở lại thế giới của mình, cho dù có thể anh sẽ hận cô, nhưng vài năm sau, khi anh ấy đứng ở trên đỉnh cao của cuộc đời, nhìn xuống những người đàn ông tầm thường dưới chân mình, anh ấy nhất định sẽ hiểu được nỗi khổ tâm của cô.

Nhân cơ hội Dương Phàm đi thăm ông ngoại, không có ở bên cạnh Tần Khả Nhi, Lương Dung Hinh đã gọi điện cho Tần Khả Nhi, đề nghị cô hãy bỏ cái thai và chia tay với Dương Phàm, nếu không cô sẽ đến trường đại học Z nơi Khả Nhi đang theo học để thông báo tin này. Một khi chuyện này bại lộ, Khả Nhi chỉ còn một con đường là bị đuổi học. Lương Dung Hinh tưởng rằng Khả Nhi sẽ phải khuất phục. Nào ngờ Khả Nhi không nói một câu, lập tức cúp điện thoại khiến cho cơn giận trong lòng cô bùng lên như ngọn lửa. Vừa ngoảnh đầu lại nhìn thì phát hiện ra Hoa Chỉ Huyên đang đứng bên cạnh từ lúc nào: -Sao, Tần Khả Nhi có thai rồi?

Lúc ấy Lương Dung Hinh cực kì hoang mang, sợ rằng mẹ Dương Phàm sẽ vì thương cháu nội mà chấp nhận Khả Nhi, nếu vậy cô phải làm sao? Cũng may sự việc không diễn biến theo chiều hướng đó. Hoa Chỉ Huyên chỉ cảnh cáo cô: -Tốt nhất nên tránh xa Tần Khả Nhi ra một chút, đừng có chọc giận cô ta! Người như cô ta sau này không phải là hạng tầm thường đâu!

Lương Dung Hinh không nghĩ như vậy. Còn nhớ trong buổi khiêu vũ tối đó, Khả Nhi đã nói với mẹ Dương Phàm rằng: Cho dù bác có đồng ý cho cháu cơ hội, cháu cũng chưa chắc đã đồng ý làm cô bé lọ lem đâu. Cô bé ấy thật ngốc, chỉ biết chờ đợi hoàng tử đến cứu giúp. Cháu thích tự cứu lấy bản thân hơn.

Lương Dung Hinh cảm thấy thật buồn cười. Đừng nói là cô bé lọ lem, mà ngay cả công chúa như công chúa bạch tuyết, công chúa ngủ trong rừng…cũng đều chờ đợi hoàng tử đến cứu đấy thôi. Cái loại con gái thấp hèn như vậy, có thể cứu được mình sao? Cùng lắm là sau khi tốt nghiệp tìm được một công việc kha khá, gả cho một người đàn ông có điều kiện tương đối tốt là cùng, cái gì mà “không phải hạng tầm thường” chứ, thật là khoa trương thái quá!

Về sau, mẹ của Lương Dung Hinh lấy quyền điều hành tập đoàn Vĩnh Xương làm điều kiện để Hoa Chỉ Huyên phải giải quyết tất cả mọi chuyện. Về sau nữa….Lương Dung Hinh cười cay đắng….

Cánh cửa phòng hội nghị bỗng nhiên mở ra, Tần Khả Nhi đi đầu dưới sự hộ tống của những lãnh đạo cấp cao khác. Thư kí trực ban và Lương Dung Hinh vội vàng đứng dậy cúi chào. Đi giữa một nhóm người cao lớn, chiều cao của Khả Nhi không mấy nổi trội, nhưng từ cô lại toát lên sự uy quyền, cao quý. Đi đến gần Lương Dung Hinh, bước chân của Khả Nhi chậm lại: -Cô Lương, mời cô đến văn phòng tôi một chút!
Lương Dung Hinh đột nhiên phát hiện ra trong cuộc sống tràn đầy những sự mỉa mai. Lương Dung Hinh từng chê bai, cười nhạo Khả Nhi không biết các môn nghệ thuật như chơi đàn, kéo vilong, không hiểu biết về thời trang…Thế nhưng đến thời điểm quan trọng, những môn nghệ thuật ấy lại không thể giúp cô cứu vãn nổi cơ nghiệp của nhà họ Lương. Ngược lại, con bé quê mùa trong mắt mình giờ lại trở thành một nhân vật kiệt xuất, đứng trên đỉnh cao của danh vọng, khiến cho những người từng khinh thường cô phải ngưỡng mộ nhìn lên ánh hào quang phát ra từ người cô. Đến lúc này, Lương Dung Hinh không thể không thán phục con mắt nhìn người của Hoa Chỉ Huyên.

Cánh cửa phòng tổng giám đốc khép chặt. Lương Dung Hinh đứng ở bên ngoài, giơ tay lên định gõ cửa nhưng lại bỏ tay xuống, cứ như vậy nhiều lần liền…Lương Dung Hinh cắn chặt môi…dù sao thì có trốn cũng không thoát, thế nên chỉ còn cách đối mặt với nó thôi. Lương Dung Hinh cắn răng đẩy cửa bước vào:-Thưa tổng giám đốc, tôi đã đến rồi đây!

Tần Khả Nhi đang ngồi trước bàn làm việc, tay chống cằm thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ. Nghe thấy có tiếng động, cô liền quay đầu lại, mỉm cười với Lương Dung Hinh.

Không hiểu sao Lương Dung Hinh lại mỉm cười theo. Tần Khả Nhi đứng dậy, đi về phía Lương Dung Hinh rồi chỉ vào ghế sô pha: -Cô Lương, mời ngồi!

Nhìn thấy Tần Khả Nhi ngồi xuống chiếc ghế đối diện trước, Lương Dung Hinh mới thấp thỏm ngồi xuống, thầm nghĩ mục đích Khả Nhi gọi mình đến đây.

Cũng may là Khả Nhi không nói bóng gió mà đi thẳng vào vấn đề: -Có thể nói cho tôi biết một số chuyện quá khứ có liên quan đến Dương Phàm được không?

Lương Dung Hinh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt, miệng khô không khốc. Cô bối rối liếm liếm đôi môi khô nứt của mình.

-Tôi rất xin lỗi đã làm cô khó xử. Nhưng có những chuyện tôi không thể biết được nếu như không hỏi rõ người trong cuộc!- Khả Nhi rót một cốc trà đưa đến trước mặt Lương Dung Hinh: -Nếu như cô không muốn nói thì thôi! Cô có thể yên tâm, công tư phân minh, tôi sẽ không vì chuyện riêng tư mà gây ảnh hưởng, cho dù là tốt hay xấu đến công việc của cô đâu!

Lương Dung Hinh nhấp một ngụm trà: -Năm đó, mẹ tôi, mẹ Dương Phàm, còn cả tôi nữa đều phạm phải một sai lầm rất lớn, tưởng rằng chỉ cần rời xa cô thì một ngày nào đó Dương Phàm sẽ quên cô, chấp nhận chuyện hôn nhân của hai gia đình. Sau khi cô ra đi, theo sự sắp xếp của bác Dương, tôi luôn ở bên cạnh Dương Phàm, an ủi anh ấy mỗi lúc anh đau khổ nhất. Vậy mà Dương Phàm cũng chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái. Sức khỏe của mẹ tôi ngày càng yếu đi, thế nên muốn đẩy nhanh hôn sự của chúng tôi. Bác Dương đề nghị đính hôn trước, đợi Dương Phàm tốt nghiệp rồi sẽ lập tức cử hành hôn lễ.

Bờ vai Lương Dung Hinh khẽ rung lên, cô không bao giờ quên được ánh mắt lạnh lùng đến thấu xương của Dương Phàm. Anh đã hỏi mẹ mình rằng: -Nếu như con không nghe theo sự sắp đặt của mẹ, mẹ có đồng ý không?

Hoa Chỉ Huyên đáp: -Không!

Dương Phàm cười nhạt, đi thẳng ra khỏi cửa.

-Chúng tôi thấy anh ấy không có phản ứng gay gắt lên cứ tưởng anh ấy đã chấp nhận. Tôi biết là Dương Phàm không cam tâm nhưng nghĩ có thể từ từ cảm hóa anh ấy. Nào ngờ tối hôm ấy Dương Phàm uống say mèm, bị bác Dương cho người đi tìm về. Ngày hôm sau tỉnh lại, anh ấy lại chạy đi uống rượu đến say. Vì sau uống đến mức xuất huyết dạ dày phải đưa vào bệnh viện cấp cứu. Chuyện này đến tai ông nội của Dương Phàm, ông nổi trận lôi đình, gọi bố mẹ Dương Phàm sang mắng cho một trân tơi bời, chuyện hôn nhân của chúng tôi cũng hủy bỏ luôn…- nụ cười của Lương Dung Hinh trở nên u ám: -Cô xem lúc ấy chúng tôi đã sai lầm quá lớn. Tôi thật hi vọng mọi thứ có thể quay trở lại, tôi có cơ hội để sửa chữa sai lầm của mình!

-Nói cho đến cùng…- Khả Nhi khẽ nhắm mắt, cổ họng đau rát: -tôi mới là người có lỗi với anh ấy nhất!

Lương Dung Hinh cúi gằm mặt xuống: -Cô có oán hận tôi không?

Khả Nhi lắc đầu, giọng nói nghẹn ngào: -Tôi chẳng oán hận ai hết. Chuyện lúc ấy, cho dù có hay không có cô thì kết quả cũng sẽ như vậy thôi. Người đưa ra quyết định cuối cùng vẫn là bản thân tôi!- Khả Nhi rút ra mấy tờ khăn giấy đưa cho Lương Dung Hinh:- Cám ơn cô vì đã nói cho tôi tất cả!

-Nhưng Dương Phàm vô cùng căm hận tôi!- Lương Dung Hinh lau đôi mắt đẫm lệ, những giọt nước mắt thấm ướt khăn giấy: -Sau khi mẹ tôi qua đời, nội bộ Vĩnh Xương lục đục. Dương Phàm bắt đầu điều hành mọi việc ở Bác Nhuệ, từng bước bức ép Vĩnh Xương. Giặc trong giặc ngoài, tôi biết không thể tiếp tục chống đỡ liền đi tìm Dương Phàm, muốn bán lại toàn bộ cổ phần trong tay mình cho anh ấy rồi lấy tiền ra nước ngoài, rời khỏi mảnh đất đó. Dương Phàm một mặt đồng ý với tôi, mặt khác lại đem thông tin này tiết lộ cho bố tôi. Lúc ấy, hai đứa con riêng của bố tôi vì một sách lược sai lầm đã làm tổn thấy một món tiền lớn của công ty, mà chiến lược sai lầm này lại chính là cái bẫy do Dương Phàm sắp đặt từ trước. Anh ấy đã mua lại cổ phần của bố tôi bán với giá rẻ để bù lấp tổn thất, khiến cho cổ phiếu của doanh nghiệp Vĩnh Xương rớt giá nghiêm trọng. Sau đó, Dương Phàm nói với tôi cổ phiếu của Vĩnh Xương giờ chỉ còn là đống giấy vụn, anh ấy sẽ không mua nữa. Lúc này tôi mới hiểu, mục đích của Dương Phàm không phải là thu mua Vĩnh Xương mà là bức doanh nghiệp Vĩnh Xương đi vào con đường phá sản…
-Dương phu nhân không có phản ứng gì sao? Dù gì thì bà ấy với mẹ cô cũng là bạn bè thân thiết mà?
-Có thân đến mấy cũng đâu thể thân bằng con trai đẻ của mình? Từ sau khi cô ra đi, Dương Phàm rất ít khi nói chuyện với mẹ, càng không chịu gọi bác ấy một tiếng “mẹ”. Thực ra bác Dương sớm đã ân hận rồi, sợ sẽ làm quan hệ mẹ con ngày càng xấu đi nên bác ấy chỉ dám im lặng nghe theo Dương Phàm thôi, thậm chí còn không dám ra mặt giúp đỡ tôi. Tôi đành phải đi cầu xin Dương Phàm, cầu xin anh ấy cho tôi một con đường sống. Anh ấy nói…nói…
Thấy Lương Dung Hinh định nói gì nhưng lại thôi, Tần Khả Nhi bèn truy hỏi: -Nói cái gì?
-Anh ấy nói, tại sao lúc đó các người không chịu để cho đứa bé ấy một con đường sống…
Lương Dung Hinh còn nói gì sau đó nữa nhưng Khả Nhi chẳng nghe vào tai được nữa. Trong đầu cô chỉ vang lên một câu nói duy nhất: Tại sao lúc đó các người không chịu để cho đứa bé ấy một con đường sống…Anh ấy đã coi trọng sinh mạng bé nhỏ không có duyên với cuộc đời đó như vậy, thế mà cô lại đang tâm giết chết nó…
Sau khi Lương Dung Hinh đi, Khả Nhi không biết đã ngồi ngây ở đó bao lâu. Cô ngồi yên không động đậy, thất thần như một cái xác không hồn. Một chùm ánh sáng mặt trời lúc chiều tà chiếu qua khe cửa, cả căn phòng lớn yên tĩnh đến đáng sợ, dường như Khả Nhi đã chìm sâu vào trong mảng tối vô tận này.
-Cherry…- Chu Thành Bích đẩy cửa bước vào: -Sao không bật đèn lên? –vừa nói Chu Thành Bích vừa đưa tay bật đèn lên.
Ánh đèn chói lòa khiến cho mắt Khả Nhi nhức nhối, cô vội lấy tay che mắt.
-Cherry, cậu không khỏe à?- Chu Thành Bích lo lắng hỏi.
-Không sao!- Khả Nhi bỏ tay xuống: -Sao cậu còn chưa về? Lại để Cao Hàn đứng bên dưới chờ à?
Chu Thành Bích đang định trả lời thì nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Khả Nhi: -Cậu lại khóc đấy à?
Khả Nhi lắc đầu: -Đâu…đâu có…tại ánh đèn chói quá đấy mà!
Mặc dù Chu Thành Bích cảm thấy rất nghi ngờ nhưng không tiện hỏi thêm. Thế nên cô liền nhắc nhở Khả Nhi: -Chẳng phải cậu nói tối nay sẽ đi thăm một người bạn học cũ sao? Đã đến giờ xuất phát rồi đấy! Bộ quần áo mà cậu bảo tớ chọn đã được đem đến rồi, đang đặt ở trên bàn ngoài cửa ấy.
Khả Nhi thở dài: -Thành Bích, cũng may mà lúc ấy cậu đồng ý về nước với tớ, nếu không giờ tớ biết đi đâu tìm một thư kí tốt như cậu?
Chu Thành Bích cười: -Tớ cũng đang muốn nói may mà cậu chọn tớ làm thư kí. Nếu không tớ làm gì có cuộc sống hạnh phúc như bây giờ?
Năm đó, Đỗ Tích Nhã đã bảo Khả Nhi hãy chọn một người đáng tin cậy làm thư kí riêng, thế nên Khả Nhi đã thuyết phục Chu Thành Bích cùng mình trở về nước. Xét về công, hai người là quan hệ cấp trên cấp dưới. Xét về tư, hai người là bạn bè hoạn nạn có nhau. Bao nhiêu năm nay vẫn như vậy.
-À đúng rồi…- trong cầu thang máy, Khả Nhi chợt nhớ ra một chuyện: -Cái gã đó gần đây có còn đến đeo bám cậu nữa không?
-Có, ngày hôm qua còn gọi điện cho tớ, nói là không thể quên tớ, cầu xin tớ hay cho hắn một cơ hội nữa!- Chu Thành Bích bĩu môi: -Tớ bảo hắn cút càng xa càng tốt!
Nói ra vừa tức vừa buồn cười, người vợ người Mỹ gốc Hoa của gã bạn trai cũ của Chu Thành Bích sau khi biết được sự tồn tại của Thành Bích đã lập tức li hôn với gã ta, còn nói với gã rằng: -Một người con gái tốt với anh như vậy anh lợi dụng cho bằng hết rồi bạc bẽo bỏ rơi người ta. Một thằng đàn ông như vậy chẳng khác gì rác rưởi. Những gì mà bạn gái cũ của anh gặp phải chính là vận mệnh trong tương lai của tôi, thế nên tôi không thể dẫm lên vết xe đổ ấy được!
Bởi vì kết hôn chưa đủ thời gian nên gã ta không thể nhập quốc tịch Mỹ được, đành phải trở về nước, định lấy danh nghĩa là việt kiều về nước để mong có thể tìm được một công việc tốt. Công ty gã đang làm việc đang dốc sức để cạnh tranh trở thành một khách hàng lớn của Thừa Nghiệp. Gã ta vô tình phát hiện ra Chu Thành Bích đã trở thành thư kí riêng cho tổng giám đốc công ty Thừa Nghiệp, liền mặt dày quay lại đeo bám cô, còn luôn miệng nói không thể quên được tình xưa, hi vọng có thể nối lại quan hệ.
-Cũng may là bộ mặt thật của hắn lộ ra sớm, nếu không đợi kết hôn rồi mới phát hiện ra thì đời tớ coi như xong rồi!
-Nếu như cậu vẫn chưa nguôi giận, tớ có cách để bắt gã phải hoàn trả cả gốc lẫn lời số tiền mà năm xưa gã đã lừa của cậu! Cậu thấy sao?
-Không cần đâu, cách báo thù một người hay nhất chính là sống hạnh phúc hơn người đó. Tớ bây giờ sống rất hạnh phúc, tớ chẳng muốn tốn công sức với những loại người như vậy!- Chu Thành Bích dịu giọng: -Cao Hàm đối xử với tớ rất tốt, bố mẹ tớ cũng rất thích anh ấy. Bọn tớ đã quyết định cuối năm nay sẽ làm đám cưới!
Khả Nhi rất vui mừng, thế là bên cạnh cô lại có một người bạn nữa được hạnh phúc, thật là tốt biết bao!
Ra khỏi thang máy, quả nhiên đã thấy vị hôn phu của Chu Thành Bích đang đứng chờ ở ngoài. Khả Nhi vẫy tay tạm biệt hai người rồi vội vàng lên xe đến nhà Diệp Phi. Sau khi về nước, Khả Nhi biết được Diệp Phi cũng đang ở Thâm Quyến nên đã chủ động liên hệ với cô, biết được Diệp Phi mới sinh em bé nhưng vì công việc bận rộn quá nên chưa đến gặp bạn được. Hôm nay cô đặc biệt dành thời gian đến thăm bạn cũ, nhân tiện thăm luôn em bé của Diệp Phi.

Lần theo địa chỉ là Diệp Phi cung cấp, Khả Nhi đến đúng nhà và ấn chuông cửa. Lập tức có người ra mở cửa, nhưng lại không phải là Diệp Phi, cũng không phải là Giang Ba. Hai người đứng ngây ra nhìn nhau ở cửa.

Cuối cùng, người kia cũng chịu lên tiếng: -Hi! Người đẹp! Anh đã nhìn thấy em ở trên ti vi rồi, em rất ăn hình đấy!

Khả Nhi khẽ nhếch môi cười: -Chu Chính Hạo?

Advertisements

9 comments on “Mong ước lâu bền- Chương XIX part2

  1. Van Viet lam ngoi sao hieu long toi nhe.
    Post lien tuc cho bon em doc nhe.
    Cam on, cam on…

  2. haizz, đợi mãi mà không có chương XX là sao, sốt ruột muốn chết luôn

  3. truyện này nếu suy nghĩ kỹ cũng có hơi hoang tưởng… nhưng tiểu thuyết mừ… phải có yếu tố tưởng tượng thôi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s